Hy vọng của thế giới nằm trong sự chúc lành của Thiên Chúa – Bài Giáo Lý bằng tiếng Pháp

« Thiên Chúa không ngừng chúc lành cho sự sống »

DÉCEMBRE 02, 2020 10:59 ANITA BOURDINAUDIENCE GÉNÉRALEPAPE FRANÇOIS

Triều kiến chung ngày 02/12/2020

« Hy vọng của thế giới hoàn toàn nằm trong sự chúc lành của Thiên Chúa », Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã giải thích trong Bài Giáo Lý của ngài bằng tiếng Pháp, hôm thứ tư 02/12/2020, trong thư viện riêng của dinh giáo hoàng của Vatican.

Vì lý do đại dịch, Đức Giáo Hoàng quả đã tiếp tục các buổi triều kiến ngày thư tư với một số ít người, với sự hiện diện của 10 cộng tác viên và nhân viên của các phương tiện truyền thông của Vatican.

Trong khuôn khổ các Bài Giáo Lý của ngài về cầu nguyện, Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã nhắc đến hình thức cầu nguyện đặc biệt này là sự chúc lành, chúc lành của Thiên Chúa và chúc lành của người ta : « Thưa Quý Anh Chị Em, chúng ta ngày hôm nay chú tâm đến sự chúc lành vốn là một tầm vóc cốt yếu của cầu nguyện ».

Sự chúc lành này là một sự đáp trả phép lành của Đấng Tạo Hóa ở nguồn gốc : « Trong những trang đầu tiên của Thánh Kinh, Thiên Chúa không ngừng chúc lành cho sự sống »

Sự chúc lành này là một lời đáp trả sự chúc lành của Đấng Tạo Hóa trong suốt cuộc sống : « Sự chúc lành có một sức mạnh đặc biệt đi theo suốt cả cuộc đời của người nhận được và nó chuẩn bị cho tâm hồn con người để được thay đổi bởi Thiên Chúa ».

Chúc lành này là một sự đáp trả phép lành được hoàn tất trong Đức Kitô : « Hy vọng của thế giới hoàn toàn nằm trong phép lành của Thiên Chúa, Đấng tìm được sự viên mãn nơi Chúa Giêsu Kitô, Lời của Người nhập thể và được cống hiến cho chúng ta trên thập giá ».

« Thiên Chúa đối xử với chúng ta như một vị cha nhân từ và như một bà mẹ hiền dịu, không ngừng yêu thương con cái mặc dù những lỗi lầm của con cái », Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã lưu ý.

Đức Giáo Hoàng đã ban ra thí dụ của các tù nhân « Với Thiên Chúa, kể cả những người tù tội vẫn luôn là các con cái của Người mà ân điển của Người có thể là thay đổi cuộc sống. Bởi vì Người thu nhận chúng ta trong hiện trạng, nhưng người không để chúng ta lại y nguyên trạng ».

Sự ban phép lành của Thiên Chúa là một ân điển không hối tiếc, Đức Giáo Hoàng nhấn mạnh : « Bởi vậy, Chúa Giêsu đã thấy trong những con người bị thải loại và từ chối, phép lành không hề mai một của Đức Chúa Cha ».

Cầu nguyện chúc lành như thế là một « sự đáp trả » : « Sự đáp trả của chúng ta cho phép lành của Thiên Chúa được cụ thể hóa qua cầu nguyện, vốn là vui mừng và tạ ơn ».

Không thể nào đối với người Kitô hữu mà lại đi « nguyền rủa » : « Như thế, chúng ta chỉ có thể chúc lành Thiên Chúa đó, Đấng ban phép lành và học được từ Người là không nguyền rủa người nào mà thay vào đó là chúc lành ».

Sau những tổng hợp Bài Giáo Lý của Đức Giáo Hoàng ra nhiều thứ tiếng, buổi triều kiến đã kết thúc bởi Kinh Lậy Cha và bởi phép lành của Đức Giáo Hoàng Phanxicô.

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

“L’espérance du monde réside dans la bénédiction de Dieu”: catéchèse en français – ZENIT – Francais

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Hy vọng của thế giới nằm trong sự chúc lành của Thiên Chúa – Bài Giáo Lý bằng tiếng Pháp

Công lý – Đức Giáo Hoàng kêu gọi hãy trả cho người nghèo ‘‘những gì thuộc về họ’’

Thông điệp truyền hình gửi hội nghị các thẩm phán về quyền xã hội lần thứ nhất

DÉCEMBRE 01, 2020 18:38 HÉLÈNE GINABATPAPE FRANÇOIS

Nhật báo Osservatore Romano ngày 02/12/2020

Xây dựng một ‘‘nền công lý mới’’, nhấn mạnh ‘‘chức năng xã hội của mỗi hình thức’’ của ‘‘quyền tư hữu’’, đó là sự mong muốn được trình bầy bởi Đức Giáo Hoàng Phanxicô trong thông điệp bằng tiếng Tây Ban Nha ngài gửi cho các tham dự viên của hội nghị ảo lần thứ nhất của các thẩm phán, thành viên của các Ủy Ban về các quyền xã hội của Châu Phi và Châu Mỹ.

Có nhan đề là « Xây dựng công lý xã hội. Hướng tới sự áp dụng đầy đủ các quyền căn bản của con người trong tình huống dễ bị tổn thương », biến cố này đã diễn ra từ ngày 30/11 đến ngày 01/12/2020 tại Perou. « Bằng cách tìm kiếm một giải pháp bằng luật pháp, Đức Giáo Hoàng đoan chắc trong thông điệp của ngài, chúng ta cho người nghèo những thứ cần thiết, chúng ta không cần cho họ những gì của chúng ta, cũng không phải những gì của người khác, nhưng chúng ta phải trả cho họ những gì thuộc về họ » .

Ngài mời gọi hãy đi theo « con đường cûa người Samari nhân hậu », cảnh giác chống lại « cám dỗ quá thường xẩy ra là làm lơ kẻ khác, nhất là những người yếu đuối nhất » ; thay vì « bỏ qua », « không biết đến những tình trạng bao lâu chúng không đụng chạm trực tiếp tới chúng ta », đây là « gánh lấy sự đau khổ của người khác, mà không rơi vào trong một thứ văn hóa vô cảm ».

Sau đây là bản dịch từ bản tiếng Ý đăng trên báo Osservatore Romano số ra ngày 02/12/2020.

HG

Thông điệp truyền hình của Đức Giáo Hoàng Phanxicô

Thưa Quý Ông Bà, Quý Vị Thẩm Phán của Châu Phi và Châu Mỹ.

Thật là một niềm vui cho tôi được chia sẻ với Quý Vị cuộc gặp gỡ ảo giữa các vị thẩm phán, thành viên của các Ủy Ban về các Quyền xã hội. Ở một thời điểm quá nghiêm trọng cho toàn thể nhân loại, sự kiện những người nam, nữ đang làm việc để thực thi công lý hội họp nhau lại để nghiên cứu vê công việc của mình và xây dựng một nền công lý xã hội mới, không thể chối cãi, là một tin tức tuyệt vời. Tôi tin rằng để xây dựng, để phân tích, từ một việc tái duyệt xét toàn bộ khái niệm, tư tưởng về công lý xã hội, thật là căn bản cần phải nhờ đến một sự tổng hợp ý kiến và tình huống, mà theo ý tôi, chúng làm thành những nền tảng trên đó công việc này phải được xây dựng. Nền tảng thứ nhất được gắn liền với tầm kích của thực tế. Các tư tưởng trên đó Quý Vị chắc chắn sẽ làm việc, không được bỏ sót khung cảnh đáng lo ngại, trong đó một phần nhỏ của nhân loại sống trong sự giầu sang lộng lẫy, trong lúc, đối với một số người luôn đông đảo hơn, phẩm giá không được biết đến và các quyền căn bản nhất của họ đã bị làm ngơ hoặc vi phạm. Và điều này là một thực tế mà Quý Vị phải xét tới.

Nền tảng thứ nhì đưa chúng ta đến những cách làm để tạo ra công lý. Tôi nghĩ tới một công trình tập thể, một công trình làm chung, trong đó tất cả những con người thiện chí thách đố ảo tưởng và công nhận rằng, như điều thiện và tình yêu, điều công chính cũng là một bổn phận phải được chinh phục hàng ngày, bởi vì sự mất cân bằng là một cám dỗ ở mọi nơi mọi lúc. Bởi vậy mỗi ngày lả một cuộc chinh phục. Nhưng không phải là chỉ họp nhau lại để nhào nặn ra cái nền công lý xã hội mới này. Cũng cần thiết phải tiến hành trong một thái độ dấn thân, đi theo con đường của người Samari nhân hậu. Và đó là hệ biến hóa thứ ba cần phải ghi nhớ, nhận biết cám dỗ quá thường xuyên là làm ngơ những người khác, nhất là những người yếu đuối nhất. Chúng ta phải thừa nhận rằng chúng ta quen thói bỏ qua, quên không để ý đến những tình huống, bao lâu mà chúng không đụng chạm trực tiếp đến chúng ta. Sự dấn thân vô điều kiện nhằm để gánh lấy trên mình sự đau khổ của người khác, và không rơi vào cái văn hóa vô cảm. Thật là quá thường xuyên hay nhìn đi chỗ khác. Tôi không thể thiếu sót không nhắc như một phần căn bản của việc xây dựng công lý xã hội này, ý kiến của lịch sử như là trục chính. Và đó là suy nghĩ bắt buộc thứ tư cho những ai có ý định xây dựng một nền công lý xã hội mới cho hành tinh của chúng ta, đang khao khát phẩm giá : thêm vào sự tiếp cận này viễn cảnh của quá khứ, nghĩa là lịch sử, một suy nghĩ lịch sử. Chính ở đó là những cuộc đấu đá, những chiến thắng và những chiến bại. Chính nơi đó là máu đào của những người đã hiến mạng sống cho một nhân loại đầy đủ và hòa nhập.

Trong quá khứ, có tất cả những gốc rễ của kinh nghiệm, kể cả những gốc rễ của công lý xã hội mà ngày hôm nay chúng ta muốn tái xét, làm lớn lên và phát triển. Và rất khó khăn để có thể xây dựng công lý xã hội mà không dựa trên dân chúng. Nói cách khác, lịch sử dẫn đưa chúng ta đến với dân, đến với các dân tộc. Đây sẽ là một nhiệm vụ rất dễ nếu chúng ta đưa vào đó ý nghĩa nhưng không, trong sạch và đơn giản là muốn là một dân tộc, mà không có tham vọng là một tầng lớp tinh hoa sáng suốt, nhưng một dân tộc, bằng cách chúng ta tỏ ra kiên trì và không mệt mỏi trong công việc nhằm bao gồm, sáp nhập và nâng đỡ người bị vấp ngã. Dân tộc là nền tảng thứ năm trên dó xây dựng công lý xã hội. Và từ Phúc Âm, điều mà Thiên Chúa đòi hỏi chúng ta, đến chúng ta là các tín hữu, là dân của Thiên Chúa, và không là tầng lớp tinh hoa của Thiên Chúa. Bởi vì những người đang đi theo con đường của tầng lớp « tinh hoa của Thiên Chúa » sẽ đi vào trong các chủ nghĩa giáo sĩ tinh hoa nổi tiếng làm việc khắp nơi cho dân, nhưng họ không làm gì với dân, và họ không cảm thấy là từ dân mà ra.

Và sau cùng, tôi gợi ý, vào lúc tái xét ý kiến của công lý xã hội, hãy làm điều đó trong lúc tỏ ra liên đới và công chính. Liên đới trong việc đấu tranh chống lại những nguyên nhân cấu trúc của sự nghèo khó, của sự bất bình đẳng, của sự thiếu công ăn việc làm, của đất đai và nhà cửa. Đất đai, mái nhà và việc làm – techo, tierra y trabajo – ba chữ « T » tấn phong chúng ta trong phẩm giá của chúng ta. Tóm lại, bằng cách đấu tranh chống lại những người chối bỏ các quyền xã hội và việc làm. Bằng cách đấu tranh chống lại cái văn hóa thúc đẩy hãy sử dụng người khác, biến người khác thành nô lệ và cuối cùng bằng cách lấy đi của những người khác phẩm giá của họ. Quý Vị đừng quên rằng sự liên đới, được hiểu trong ý nghĩa sâu xa nhất, là một cách làm nên lịch sử. Công chính khi họ đưa ra công lý. Công chính, biết rằng, khi tìm được một giải pháp bởi luật pháp, chúng ta cho người nghèo những điều cần thiết, chúng ta không cần cho họ những gi của chúng ta, cũng không phải những gì của người khác, nhưng chúng ta phải trả lại cho họ những gì thuộc về họ. Chúng ta đã thường quên đi là phải trả lại cho họ những gì thuộc về họ. Chúng ta xây dựng một nền công lý xã hội mới bằng cách thừa nhận rằng truyền thống Kitô giáo không bao giờ công nhận quyền tư hữu như là tuyệt đối và không thể đụng chạm đến được và đã luôn nhấn mạnh chức năng xã hội của mỗi hình thức của nó.

Quyền sở hữu là một quyền tự nhiên thứ yếu đến từ quyền của tất cả mọi người, và đến từ sự phân bổ phổ quát của cải được làm ra. Không có công lý xã hội nào có thể đứng vững trên bất công, vốn bao gồm sự tập trung của cải. Thưa Quý Vị Thẩm Phán, tôi cầu chúc Quý Vị một ngày làm việc tốt đẹp. Tôi cũng cầu chúc tất cả những gì Quý Vị xây dựng về công lý xã hội không chỉ là lý thuyết, mà thay vào đó là một cách hành xử mới và cấp bách về tư pháp, có thể đóng góp làm sao cho nhân loại có thể, trong một tương lai rất gần, được gia nhập vào sự viên mãn và nền hòa bình. Tôi chúc Quý Vị mọi thành công có thể. Cầu xin Thiên Chúa chúc lành cho Quý Vị !

© Traduction de Zenit, Hélène Ginabat

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

Justice : le pape appelle à rendre aux pauvres “ce qui est à eux” – ZENIT – Francais

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Công lý – Đức Giáo Hoàng kêu gọi hãy trả cho người nghèo ‘‘những gì thuộc về họ’’

Sự hiệp nhất các Kitô hữu – Một tài liệu mới của Vatican về vai trò của giám mục

Sự hợp tác giữa các thánh bộ.

DÉCEMBRE 01, 2020 13:52 ANNE KURIAN-MONTABONEROME

Đại Hội Thượng Hội Đồng Các Giám Mục về Giới Trẻ lần thứ 4 ngày 05/10/2018

Một tài liệu mới của Vatican, nhan đề là ‘‘Giám mục và sự hiệp nhất các Kitô hữu : cẩm nang đại kết’’, sẽ được giới thiệu vào nhgày 04/12/2020 tại Tòa Thánh.

Văn bản là kết quả của sự hợp tác của nhiều thánh bộ : sự thảo luận trên mạng quả đã cho thấy sự tham gia của Đức Hồng Y Kurt Koch, chủ tịch Hội Đồng Giáo Hoàng Cổ vũ Hợp nhất Kitô hữu, của Đức Hồng Y Marc Ouellet, tổng trưởng Thánh Bộ Giám Mục, của Đức Hồng Y Luis Antonio Tagle, tổng trưởng Thánh Bộ Truyền Giảng Phúc Âm cho các dân tộc, và của Đức Hồng Y Leonardo Sandri, tổng trưởng Thánh Bộ Giáo Hội Đông Phương.

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

Unité des chrétiens : un nouveau document du Vatican sur le rôle de l’évêque – ZENIT – Francais

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Sự hiệp nhất các Kitô hữu – Một tài liệu mới của Vatican về vai trò của giám mục

Ba thái độ cho Mùa Vọng : sự tiết độ, sự quan tâm người khác và cầu nguyện đơn giản trong gia đình

Cũng cầu nguyện cho các tân hồng y và cho Đức Giáo Hoàng

NOVEMBRE 29, 2020 17:55 ANITA BOURDINANGÉLUSPAPE FRANÇOIS

Kinh Truyền Tin ngày 29/11/2020

Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã khuyên ba thái độ trong Mùa Vọng đã bắt đầu ngày chúa nhật 29/11/2020 : tiết độ trong đời sống, quan tâm đến những ai đang trong cơn túng quẫn, và cầu nguyện đơn giản trong gia đình. Ngài cũng yêu cầu các tín hữu cầu nguyện cho 13 vị tân hồng y và cho sứ vụ của ngài.

Đức Giáo Hoàng Phanxicô quả đã nói với những người tụ họp trên Quảng Trường Thánh Phêrô – với con số hạn chế – và những ai đã theo dõi Kinh Truyền Tin trên trực tuyến và dặn dò đến hai lần ba thái độ trong Mùa Vọng.

« Tôi cầu chúc cho tất cả mọi người một ngày chúa nhật và một hành trình Mùa Vọng tốt đẹp. Chúng ta hãy tìm cách rút ra những điều hay từ tình hình khó khăn mà đại dịch đã áp đặt cho chúng ta : thêm sự tiết độ, một sự quan tâm kín đáo và tôn trọng đối với những người hàng xóm có thể đang trong tình trạng thiếu thốn, một ít thời gian của sự cầu nguyện trong gia đình, với sự đơn sơ ».

Rồi Đức Giáo Hoàng đã nhắc lại để giúp người ta nhớ : « Ba điều này sẽ giúp nhiều cho chúng ta : một sự tiết độ nhiều hơn, một sự quan tâm kín đáo với những người hàng xóm có thể đang có nhu cầu và rồi, rất quan trọng, những khoảnh khắc cầu nguyện trong gia đình, với sự đơn sơ. Xin Quý Anh Chị Em vui lòng, đừng quên cầu nguyện cho tôi. Chúc bữa trưa ngon miệng và chào tạm biệt ».

Ngài đã khuyên nhủ cầu nguyện cho 13 vị tân hồng y : « Tôi gửi Quý Anh Chị Em lời chào mừng thân mến, các tín hữu của Rôma và các khách hành hương của nhiều nước khác nữa. Tôi chào mừng đặc biệt những người – đáng tiếc là với con số hạn chế – đã tới nhân dịp tấn phong các tân hồng y, đã diễn ra ngày hôm qua. Chúng ta hãy cầu nguyện cho 13 vị tân thành viên của Hồng Y Đoàn ».

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

Trois attitudes pour l’Avent: sobriété, attention aux autres et prière simple en famille – ZENIT – Francais

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Ba thái độ cho Mùa Vọng : sự tiết độ, sự quan tâm người khác và cầu nguyện đơn giản trong gia đình

Mùa Vọng « Giữa cơn phong ba, Thiên Chúa luôn đưa tay ra cho chúng ta »

« Thiên Chúa hiện diện trong lịch sử để đưa nó tới sự viên mãn » (bản dịch đầy đủ)

NOVEMBRE 29, 2020 17:18 ANITA BOURDINANGÉLUSPAPE FRANÇOIS

Kinh Truyền Tin ngày 29/11/2020

« Giữa cơn phong ba của cuộc đời, Thiên Chúa luôn đưa tay ra cho chúng ta và giải thoát chúng ta ra khỏi những đe dọa. Điều đó thật là đẹp » , Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã thốt lên. « Thiên Chúa hiện diện trong lịch sử để dẫn đưa nó tới sự viên mãn của nó », Đức Giáo Hoàng giải thích.

« Chúa luôn đến » : Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã bình giảng các bài đọc của Thánh Lễ ngày chúa nhật thứ nhất Mùa Vọng 2020 này, ngày đầu tiên của năm phụng vụ, hôm chúa nhật 29/11/2020, vào giờ Kinh Truyền Tin buổi trưa trại Quảng Trường Thánh Phêrô.

Sau đây là bản dịch nhanh những lời của Đức Giáo Hoàng Phanxicô được ban ra bằng tiếng Ý.

AB

Lời Đức Giáo Hoàng Phanxicô trước Kinh Truyền Tin

Thân chào Quý Anh Chị Em !

Một năm phụng vụ mới bắt đầu vào ngày hôm nay, chúa nhật thứ nhất Mùa Vọng. Trong ngày này, Hội Thánh đánh dấu dòng thời gian bằng việc cử hành những biến cố chính của cuộc đời Chúa Giêsu và của lịch sử cứu độ. Làm như thế, với tư cách là Mẹ, Hội Thánh soi sáng con đường cuộc đời chúng ta, Hội Thánh nâng đỡ chúng ta trong những công việc hàng ngày của chúng ta và Hội Thánh hướng chúng ta tới sự gặp gỡ sau cùng với Chúa Kitô. Phụng vụ ngày hôm nay mời gọi chúng ta hãy sống « cao điểm » đầu tiên đó là thời gian của Mùa Vọng, mùa đầu tiên của năm phụng vụ, Mùa Vọng, chuẩn bị chúng ta đón Giáng Sinh, và cho sự chuẩn bị đó, đây chính là một thời gian chờ đợi, chính là một thời gian hy vọng. Chờ đợi và hy vọng.

Thánh Phaolô (x. 1Cr 1, 3-9) cho thấy mục đích của sự chờ đợi. Mục đích gì ? Sự « Mặc khải vinh quang của Chúa » (c.7). Thánh tông đồ mời gọi các tín hữu Côrintô, và cả chúng ta nữa, hãy tập trung sự chú ý của mình vào việc gặp gỡ với con người Chúa Giêsu : đối với một Kitô hữu, điều quan trọng nhất chính là sự gặp gỡ liên tục với Chúa, được ở với Chúa. Và như thế, quen với việc ở với Chúa của sự sống, chúng ta dọn mình cho cuộc gặp gỡ, và ở với Chúa trong cõi đời đời. Và cuộc gặp gỡ sau cùng này sẽ xẩy ra vào lúc tận thế. Nhưng Chúa ngự đến mỗi ngày, để bằng ân sủng của Người, chúng ta có thể làm điều thiện trong cuộc đời chúng ta và trong cuộc đời của những người khác. Thiên Chúa của chúng ta một Đấng Thiên Chúa-ngự-đến – xin Quý Anh Chị Em đừng quên : Thiên Chúa là một Đấng Thiên Chúa ngự đến, Người ngự đến liên tục – : Người không làm cho sự chờ đợi của chúng ta bị thất vọng ! Chúa không bao giờ làm thất vọng. Có thể Người sẽ bắt chúng ta chờ đợi một thời gian trong đêm tối để làm cho niềm hy vọng của chúng ta chín muồi, nhưng Người không bao giờ làm chúng ta thất vọng. Chúa luôn ngự đến, Người luôn ở bên cạnh chúng ta. Đôi khi, Người không cho chúng ta thấy, nhưng Người luôn ngự đến.

Người đã ngự đến vào một thời điểm lịch sử nhất định và Người đã trở thành người phàm để gánh lấy tội lỗi chúng ta – lễ Giáng Sinh kỷ niệm lần ngự đến đầu tiên của Chúa Giêsu trong một thời điểm lịch sử – ; Người sẽ trở lại vào lúc tận thế như là vị thẩm phán hoàn vũ ; và Người cũng ngự đến một lần thứ ba, bằng một cách thứ ba : Người ngự đến mỗi ngày để viếng thăm dân Người, viếng thăm mỗi người nam và nữ đón nhận Người trong Lời Chúa, trong các bí tích, trong các người anh chị em  của mình. Như Kinh Thánh dạy cho chúng ta, Chúa Giêsu ở ngoài cửa và Người đang gõ. Ngày nào cũng thế. Người ở trước cửa trái tim chúng ta. Gõ cửa. Quý Anh Chị Em có biết lắng nghe Chúa đang gõ cửa, Người đã ngự đến ngày hôm nay thăm viếng Quý Anh Chị Em, Người đang gõ cửa trái tim với một nỗi lo âu, với một ý tưởng, với một sự gợi ý không ? Người đã ngự đến tại Bêlem, Người sẽ đến ở tận chân trời góc biển, nhưng mỗi ngày Người ngự đến với chúng ta. Xin Quý Anh Chị Em hãy chú ý, hãy nghĩ xem điều mà Quý Anh Chị Em cảm thấy trong lòng mình khi Chúa gõ cửa.

Chúng ta đều biết rõ rằng cuộc đời là có những bước thăng trầm, có lúc sáng lúc tối. Mỗi người trong chúng ta sống những khoảnh khắc thất vọng, thất bại và hoang mang. Hơn nữa, tình trạng mà chúng ta đang sống, bị đánh dấu bởi đại dịch, khơi lên nơi nhiều người lo âu, sợ hãi và nản chí ; người ta có rủi ro rơi vào bi quan, rủi ro rơi vào khép kín và lãnh đạm. Chúng ta phải phản ứng như thế nào đối diện với tất cả chuyện này ? Thánh Vịnh của ngày hôm nay gợi ý cho chúng ta : « Tâm hồn chúng tôi đợi trông Chúa, bởi Người luôn che chở phù trì. Vâng, có Người, chúng tôi mừng rỡ vì hằng tin tưởng ở Thánh Danh » (Tv 32,20-21). Nói cách khác, linh hồn trong chờ đợi, một sự chờ đợi đầy tin tưởng vào Chúa làm cho tìm được sự an ủi và lòng can đảm trong những lúc đen tối của cuộc đời. Và từ đâu nẩy sinh ra lòng can đảm này và lòng tin tưởng thắng cược ? Những thứ đó đến từ đâu ? Chúng sinh ra lòng hy vọng. Và hy vọng không làm thất vọng, nhân đức này làm cho chúng ta tiến tới bằng cách trông vào sự gặp gỡ với Chúa.

Mùa Vọng là một lời kêu gọi hy vọng : nó nhắc cho chúng ta rằng Thiên Chúa hiện diện trong lịch sử để dẫn dắt lịch sử đến cùng đích của nó, để đưa nó tới sự viên mãn của nó, đó là Chúa, Chúa Giêsu Kitô. Thiên Chúa hiện diện trong lịch sử của nhân loại, Người là « Thiên Chúa ở cùng chúng ta », Thiên Chúa không ở xa, Người luôn ở cùng chúng ta, đến độ rất nhiều khi Người gõ cửa trái tim chúng ta. Thiên Chúa bước đi bên cạnh chúng ta để phù giúp chúng ta. Chúa không bỏ chúng ta, Người đồng hành với chúng ta trong những biến cố sinh tử của chúng ta để phù giúp chúng ta khám phá ý nghĩa của hành trình, ý nghĩa của đời sống hàng ngày, để thổi vào chúng ta lòng can đảm trong những thử thách và trong sự đau đớn. Ở giữa những phong ba của cuộc đời, Thiên Chúa luôn đưa tay ra cho chúng ta và giải thoát chúng ta khỏi những đe dọa. Thật là đẹp.

Trong sách Đệ Nhị Luật, có một đoạn rất hay, mà ngôn sứ nói với dân chúng rằng : « Có dân tộc nào có thần minh ở gần như Ta ở gần ngươi không ? ». Không có ai, chỉ chúng ta, chúng ta mới có ân điển đó là có Thiên Chúa gần gũi với chúng ta. Chúng ta chờ đợi Thiên Chúa, chúng ta hy vọng Người mặc khải, nhưng Người cũng mong rằng chúng ta thể hiện mình ra với người !

Cầu xin Rất Thánh Nữ Đồng Tring Maria, người phụ nữ của chờ đợi, đồng hành với những bước đi của chúng ta trong năm phụng vụ mới này và cầu mong Mẹ phù giúp chúng ta hoàn thành nhiệm vụ môn đệ của Chúa Giêsu, được chỉ dẫn bởi thánh Phêrô Tông Đồ. Và nhiệm vụ đó là gì ? Trả lời về niềm hy vọng ở trong chúng ta (x. 1Pr 3,15)

Copyright – Traduction de Zenit, Anita Bourdin

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

Avent: “Au milieu des tempêtes, Dieu nous tend toujours la main” (traduction complète) – ZENIT – Francais

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Mùa Vọng « Giữa cơn phong ba, Thiên Chúa luôn đưa tay ra cho chúng ta »

Mùa Vọng « Xin hãy đánh thức chúng con ra khỏi giấc ngủ tầm thường, xin đánh thức chúng con ra khỏi bóng tối của sự vô cảm »

« Cầu nguyện và yêu thương, đó là cảnh giác » (toàn văn)

NOVEMBRE 29, 2020 12:40 ANITA BOURDINPAPE FRANÇOIS

Thánh Lễ ngày 29/11/2020

Đức Giáo Hoàng Phanxicô chỉ ra « hai lời-khóa cho Mùa Vọng : gần gũi và cảnh giác. Gần gũi với Thiên Chúa và cảnh giác về phần chúng ta » và ngài còn chỉ ra hai phương cách để « tỉnh thức » : « Cầu nguyện và yêu thương, đó là cảnh giác ». Ngài mời gọi hãy cầu nguyện : « Xin Chúa đánh thức chúng con ra khỏi giấc ngủ tầm thường, xin Chúa đánh thức chúng con ra khỏi tăm tối của sự vô cảm ».

Đức Giáo Hoàng đã chủ sự Thánh Lễ ngày chúa nhật 29/11/2020, chúa nhật thứ nhất Mùa Vọng, kể như ngày đầu của năm phụng vụ, trong Đền Thánh Phêrô, tại bàn thờ ngai tòa thánh Phêrô, trước sự hiện diện của 11 vị tân hồng y, các tín hữu tháp tùng các ngài, và các thành viên của hồng y đoàn hiện diện tại Rôma.

Sau đây là bản dịch chính thức từ nguyên bản tiếng Ý.

AB

Bài giảng của Đức Giáo Hoàng Phanxicô

Các bài đọc hôm nay gợi ý hai lời-khóa cho Mùa Vọng : gần gũi và cảnh giác. Gần gũi Thiên Chúa và cảnh giác về phần chúng ta : trong lúc ngôn sứ Isaia nói rằng Thiên Chúa ở gần chúng ta, Chúa Giêsu trong Tin Mừng khuyên bảo chúng ta hãy tỉnh thức trong khi chờ đợi Người.

Gần gũi. Tiên tri Isaia thân thương thưa lên với Thiên Chúa rằng : « Quả chính Ngài là Cha chúng con » (Is 63,16). Và ngôn sứ nói tiếp : « Người ta chưa nghe nói […]  có vị thần nào, ngoài Chúa ra, đã hành động như thế đối với ai tin cậy nơi mình » (Is, 64,3). Chúng ta chợt nhớ những lời trong sách Đệ Nhị Luật : có ai như « Thiên Chúa chúng ta ở gần chúng ta mỗi khi chúng ta kêu cầu Người ? » (Đnl 4,7). Mùa vọng là thời gian phải nhớ tới sự gần gũi của Thiên Chúa, Đấng đã ngự xuống với chúng ta. Nhưng ngôn sứ còn đi xa hơn và cầu xin Thiên Chúa đến gần hơn nữa : « Phải chi Ngài xé trời mà ngự xuống » (Is 63,19). Chúng ta cũng đã cầu xin điều này trong Thánh Vịnh : « Xin Chúa trở lại, xin chúa đến thăm chúng con, xin Chúa đến cứu vớt chúng con » (x. Tv 79,13.3). Câu « Lậy Thiên Chúa, xin ngài đến cứu vớt con » thường là mở đầu lời cầu nguyện của chúng ta : bước đầu tiên của đức tin là thưa với Chúa rằng chúng ta cần Người, cần sự gần gũi của Người.

Đây cũng là thông điệp đầu tiên của Mùa Vọng và của Năm Phụng Vụ, nhận ra rằng Thiên Chúa ở gần và thưa với Người rằng : « Xin Chúa ngự đến gần ! ». Người muốn ngự tới rất gần với chúng ta, nhưng Người tự hiến, Người không áp đặt ; chính chúng ta mới phải đừng ngại ngùng thưa lên với Người « Xin Ngài ngự đến ! ». Chính chúng ta mới phải, đó là lời kinh của Mùa Vọng : « Xin Chúa ngự đến ! ». Chúa Giêsu – Mùa Vọng nhắc nhở chúng ta – đã ngự đến giữa chúng ta và sẽ lại ngự đến vào lúc tận thế. Nhưng, chúng ta tự hỏi, những lần ngự đến này có ích gì nếu ngày hôm nay, Người không ngự đến trong cuộc đời chúng ta ? Chúng ta hãy mời gọi Người. Chúng ta hãy lấy làm của chúng ta lời cầu khẩn đặc trưng của Mùa Vọng : « Lậy Chúa Giêsu, xin ngự đến » (Kh 22,20). Với lời khẩn nguyện này, đã chấm dứt sách Khải Huyền : « Lậy Chúa Giêsu, xin ngự đến ». Chúng ta có thể đọc kinh này mỗi buổi sáng khi thức dậy và lập lại thường xuyên, trước những gặp gỡ, học tập, làm việc và những quyết định phải đưa ra, trong những lúc quan trọng và trong những lúc thử thách : Lậy Chúa Giêsu, xin ngự đến. Một kinh nhỏ bé, nhưng nó sinh ra từ con tim. Chúng ta hãy đọc kinh đó trong thời điểm Mùa Vọng này, chúng ta hãy lập lại : « Lậy Chúa Giêsu, xin ngự đến ».

Như thế, khi khẩn cầu sự gần gũi của Người, chúng ta sẽ thực hiện sự cảnh giác của chúng ta. Tin Mừng theo thánh Máccô ngày hôm nay đã đề nghị với chúng ta đoạn kết bài giảng cuối cùng của Chúa Giêsu, vốn đã cô đọng trong chỉ một lời : « Anh em hãy tỉnh thức ! ». Chúa đã lập lại lời này bốn lần trong 5 câu (x. Mc 13, 33-35.37). Thật là quan trọng phải cảnh giác, bởi vì một sự sai lầm của cuộc đời là bị lạc trong cả ngàn chuyện và không nhận ra sự hiện diện của Thiên Chúa. Thánh Augustinô đã nói : « Timeo Iesum transeuntem » (Sermones 88, 14,13). « Tôi sợ rằng Chúa Giêsu đi qua mà tôi không biết ». Bị thu hút bởi những lợi nhuận của chúng ta – chúng ta cảm thấy điều này mỗi ngày – và bị đãng trí bởi nhiều những hư ảo, chúng ta có rủi ro mất đi điều cốt yếu. Bởi vậy, Chúa lập lại trong ngày hôm nay « với tất cả mọi người : hãy tỉnh thức ! » (Mc 13,37). Hãy tỉnh thức, phải chú ý.

Nhưng nếu chúng ta phải canh thức, điều đó có nghĩa là chúng ta đang ở trong ban đêm. Phải, bây giờ chúng ta không sống trong ban ngày, nhưng trong sự chờ đợi ban ngày, trong bóng tối và những mệt mỏi. Ban ngày sẽ đến khi chúng ta sẽ ở với Chúa. Người sẽ đến, chúng ta đừng mất lòng can đảm : đêm tối sẽ qua đi, Chúa sẽ thức dậy, Người đã chết trên thập giá vì chúng ta. Canh thức, chính là chờ đợi điều này, chính là không để bị chìm đắm bởi sự nản chí, và điều này gọi là sống trong hy vọng. Cũng như trước khi sinh ra, chúng ta đã được đợi chờ bởi những người yêu thương chúng ta, bây giờ chúng ta được chờ đợi bởi Tình Yêu nhập thể. Và nếu chúng ta được chờ đợi trên Trời, tại sao còn sống những tham vọng trần thế ? Tại sao chúng ta còn phải mệt mỏi với một ít tiền bạc, một chút danh vọng, một chút thành công, tất cả những thứ đó chóng qua ? Tại sao lại mất thời gian than vãn vì đêm tối trong lúc mà ánh sáng ban ngày đang chờ đợi chúng ta ? Tại sao đi tìm những « người đỡ đầu » để có một sự thăng chức và đi lên trên, thăng tiến chúng ta  trong nghề nghiệp ? Mọi sự qua đi. Hãy canh thức, Chúa phán.

Phải canh thức, không phải dễ, đó còn là một chuyện khó làm nữa : ban đêm đi ngủ là chuyện bình thường. Các môn đệ của Chúa Giêsu, những người đã được Chúa phán phải canh thức « lúc chập tối hay nửa đêm, lúc gà gáy hay tảng sáng » (x. c.35), đã không làm được. Đúng vào những lúc đó, họ đã không cảnh giác : buổi tối, trong bữa tiệc ly, họ đã phản bội Chúa Giêsu ; ban đêm các ông say ngủ, vào lúc gà gáy họ đã chối Người, lúc tảng sáng, họ bỏ người bị kết án tử hình. Họ đã không canh thức. Họ đã say ngủ. Những tê liệt đó cũng có thể chụp xuống chúng ta.

Có một giấc ngủ nguy hiểm : giấc ngủ của sự tầm thường. Nó xẩy đến khi chúng ta quên đi tình yêu đầu tiên và chúng ta đi tới bằng trì lực, chỉ nghĩ sống trong sự yên thân. Nhưng không có sự thúc đẩy của tình yêu đối với Thiên Chúa, không đợi được sự mới mẻ của Người, người ta trở thành tầm thường, hâm hẩm, thế tục. Và điều này làm soi mòn đức tin, bởi vì đức tin là trái với sự tầm thường : đức tin là ý muốn nóng bỏng của Thiên Chúa, đức tin là sự táo bạo và liên tục trở lại, đức tin là sự can đảm để yêu thương, đức tin là luôn tiến tới phía trước. Đức tin không phải là nước để dập lửa, nó là một ngọn lửa đốt cháy, nó không phải thuốc an thần cho kẻ đang bị kích động, nó là một câu chuyện tình đối với kẻ đang yêu ! Bởi thế cho nên ghét nhất là sự hâm hẩm (x. Kh 3,16). Người ta thấy được sự khinh ghét đối với sự hâm hẩm, không nóng cũng không lạnh.

Và như thế, làm thế nào để chúng ta có thể thức dậy từ một giấc ngủ của sự tầm thường ? Bằng sự cảnh giác trong cầu nguyện. Cầu nguyện, chính là thắp sáng một ngọn đèn trong đêm tối. Sự cầu nguyện đánh thức từ tình trạng hâm hẩm của một cuộc sống bằng phẳng, nâng tầm nhìn lên cao, làm cho chúng ta hài hòa với Chúa. Cầu nguyện là để cho Thiên Chúa gần gũi với chúng ta ; bởi vậy, cầu nguyện giải thoát chúng ta ra khỏi sự cô đơn và mang lại hy vọng. Cầu nguyện thổi dưỡng khí vào cuộc sống : cũng như người ta không thể sống mà không hít thở, thì người ta cũng không thể là những Kitô hữu mà không cầu nguyện. Và người ta rất cần những người Kitô hữu thức tỉnh cho những kẻ đang say ngủ, những người thờ lậy, những người chuyển cầu, ngày đêm mang tới trước Chúa Giêsu, ánh sáng cho thế gian, những bóng tối của lịch sử. Chúng ta cần những người thờ lậy. Chúng ta đã mất đi một chút ý nghĩa của sự thờ lậy, mất đi sự ở yên trong thinh lặng trước mặt Chúa, để thờ lậy. Chính điều đó là sự tầm thường, sự không nóng không nguội.

Rồi còn một giấc ngủ nữa trong nội tâm : giấc ngủ của sự vô cảm. Kẻ vô cảm nhìn mọi sự như nhau, cũng như ban đêm và hắn không quan tâm đến người ở gần bên họ. Khi chúng ta chỉ quanh quẩn chung quanh bản thân chúng ta, chung quanh nhu cầu của chúng ta, thờ ơ với những nhu cầu của tha nhân, màn đêm hạ xuống trong lòng chúng ta. Con tim trở nên đen tối. Nhanh chóng, người ta bắt đầu than phiền về mọi thứ, rồi người ta cảm thấy mình là nạn nhân của tất cả mọi người và cuối cùng, người ta nghĩ mọi chuyện đều là âm mưu. Than phiền, cảm tưởng là nạn nhân và âm mưu. Đó là một chuỗi. Ngày hôm nay, màn đêm này dường như buông xuống trên nhiều người, họ đòi hỏi cho mình và không quan tâm đến người khác.

Làm cách nào chúng ta thức dậy từ giấc ngủ vô cảm ? Bằng sự cảnh giác của tình  bác ái. Để mang lại ánh sáng cho giấc ngủ của sự tầm thường, của sự hâm hẩm, có sự cảnh giác của cầu nguyện. Để chúng ta thức dậy từ giấc ngủ vô cảm này, có sự cảnh giác của lòng bác ái. Bác ái là trái tim đang đập của người Kitô hữu : cũng như người ta không thể sống mà trái tim không đập, người ta cũng không thể là Kitô hữu mà không có lòng bác ái. Đối với nhiều người, người ta có thể nói rằng cảm thấy lòng thương cảm, giúp đỡ, phục vụ, là một chuyện cho những kẻ thua cuộc ! Thật ra đó là điều duy nhất thắng cuộc, bởi vì nó đã được phóng chiếu lên tương lai, tới ngày của Chúa, khi tất cả sẽ qua đi và chỉ còn lại tình yêu. Chính với những việc thiện mà chúng ta đến gần với Chúa. Chúng ta ngày hôm nay đã cầu xin điều đó trong Thánh Lễ : « Xin Chúa khơi lên trong chúng con ý chí đi với những việc thiện đến sự gặp gỡ với Đức Kitô đang ngự đến ». Ý chí đi gặp Đức Kitô với những việc thiện. Chúa Giêsu ngự đến và con đường để đi gặp Người đã được vạch ra : đó là những việc từ thiện.

Quý Anh Chị Em thân mến, cầu nguyện và yêu thương, đó là sự cảnh giác. Khi Hội Thánh thờ lậy Thiên Chúa và phục vụ Thiên Chúa và phục vụ tha nhân, Hội Thánh không sống trong đêm tối. Cho dù Hội Thánh bị mệt mỏi và thử thách, Hội Thánh vẫn đi tới Chúa. Chúng ta hãy cầu khẩn Người : Lậy Chúa Giêsu, chúng con cần Chúa. Xin Chúa hãy ngự xuống gần chúng con. Chúa là ánh sáng : xin Chúa đánh thức chúng con ra khỏi giấc ngủ tầm thường, xin đánh thức chúng con ra khỏi những tăm tối của tính vô cảm. Lậy Chúa Giêsu, xin Chúa hãy ngự đến làm cho lòng chúng con cảnh giác vì hiện nay chúng con còn đang sao lãng : xin Chúa làm cho chúng con cảm thấy ước muốn cầu nguyện và và cần được yêu thương.

© Copyright – Libreria Editrice Vaticana

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

Avent: “Réveille-nous du sommeil de la médiocrité, éveille-nous des ténèbres de l’indifférence” (texte complet) – ZENIT – Francais

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Mùa Vọng « Xin hãy đánh thức chúng con ra khỏi giấc ngủ tầm thường, xin đánh thức chúng con ra khỏi bóng tối của sự vô cảm »

Hy vọng là một « thái độ sáng tạo », Đức Giáo Hoàng khẳng định

Thông điệp gửi Đại Hội Liên Hoan của Giáo Huấn Xã Hội của Giáo Hội

NOVEMBRE 27, 2020 18:33 HÉLÈNE GINABATPAPE FRANÇOIS

Triều kiến chung ngày 06/3/2019

Người Kitô hữu phải « giao du với tương lai ». Theo Đức Giáo Hoàng Phanxicô, « tương lai có một cái tên và cái tên đó là hy vọng ». Hy vọng là một « thái độ sáng tạo », đó là « nhân đức của một tâm hồn » « vốn không dừng lại trong quá khứ, nó không sống vất vưởng trong hiện tại, nhưng nó biết nhìn thấy tương lai ».  

Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã gửi một thông điệp cho các tham dự viên của Đại Hội Liên Hoan lần thứ X Giáo Huấn Xã Hội của Giáo Hội, với đề tài « Ký ức của tương lai », sẽ diễn ra tại Verona từ ngày 26 đến ngày 29/11/2020. Ngài mời gọi họ hãy « sống như những tín hữu hòa mình trong xã hội » để « thể hiện » sự sống tương lai đã nhận được trong Phép Rửa.

Đức Giáo Hoàng cảnh báo chống lại sự hoài cổ, « một bệnh lý tâm linh đích thực », nó chặn đứng sự sáng tạo và làm cho chúng ta trở thành những con người cứng nhắc và giáo điều, kể cả trong lãnh vực xã hội, chính trị hay giáo hội » ; nơi đó, nó chống lại ký ức, « gắn liền rất mật thiết với tình yêu và với kinh nghiệm, đến độ nó trở thành một trong những tầm vóc sâu đậm nhất của con người ».

Sau đây là bản dịch thông điệp của Đức Giáo Hoàng Phanxicô.

HG

Thông điệp của Đức Giáo Hoàng Phanxicô

Tôi thân mến chào Đức Giám Mục và tất cả anh chị em đang tham dự, tại Verôna và trong những thành phố khác trong nước Ý được kết nối với nhau bằng internet, vào Đại Hội Liên Hoan Giáo Huấn Xã Hội của Giáo Hội, vốn với phương pháp sáng tạo của mình, ước muốn tạo ra một cuộc gặp gỡ giữa các chủ đề khác nhau bởi sự nhậy cảm và hành động của họ, nhưng đều gom tụ vào việc xây dựng công ích.

Đây là một ấn bản khác với thói quen, bởi vì chúng ta đang bị đại dịch còn đang hiện hữu, của một kịch bản dẫn đến những khó khăn và những thương tích cá nhân và xã hội trầm trọng.

Chính là một ấn bản hơi khác với thường lệ bởi vì, đây là lần đầu tiên, Cha Adriano Vincenzi không có mặt với chúng ta để hỗ trợ thời điểm huấn luyện lần thứ mười này. Chúng ta muốn nhớ tới ngài trong nét đặc trưng ở dịch vụ của ngài, với những từ ngữ rất hài hòa với những gì tôi viết trong sứ diệp gần đây của tôi Fratelli tutti : « Có một sự cao quý to lớn trong sự kiện có khả năng khởi sự những tiến trình mà hoa trái sẽ được gặt hái bởi những người khác, bằng cách đặt niềm hy vọng của mình vào những sức mạnh huyền bí của điều tốt lành đã được gieo trồng » (s.196).

Năm nay, chủ đề mà Quý Anh Chị Em đã chọn là Ký ức của tương lai. Điều này có vẻ hơi lạ, nhưng nó mang tính sáng tạo : « ký ức của tương lai ». Điều này mời gọi, hãy có thái độ sáng tạo đó, chúng ta có thể nói, vốn là « giao du với tương lai ». Đối với chúng ta, các Kitô hữu, tương lai có một tên gọi và tên gọi đó là hy vọng. Hy vọng là nhân đức của một trái tim không khép kín trong sự tăm tối, không ngừng lại nơi quá khứ, không sống vất vưởng trong hiện tại, nhưng biết nhìn vào ngày mai. Đối với chúng ta, các Kitô hữu, ngày mai có nghĩa là gì ? Đó là sự sống được cứu chuộc, niềm vui của hồng ân của cuộc gặp gỡ với Tình Yêu Ba Ngôi. Trên ý nghĩa này, là Hội Thánh có nghĩa có cái nhìn và trái tim sáng tạo và hướng vào một viễn cảnh mang tính cánh chung, không sa vào cám dỗ hoài cổ, nó đích thực làm một bệnh lý tâm linh.

Một nhà tư tưởng người Nga, ông Vjaceslav Ivanovic Ivanov, khẳng định rằng chỉ có những điều Thiên Chúa nhớ tới mới thực sự hiện hữu. Như thế động lực của các Kitô hữu không phải là giữ gìn quá khứ với lòng hoài cổ, nhưng thay vào đó, là đạt tới ký ức vĩnh cửu của Chúa Cha ; và điều này có thể được bằng cách sống một đời sống bác ái. Bởi thế cho nên không hoài cổ, vì nó chặn đứng sự sáng tạo và làm cho chúng ta thành những con người cứng nhắc và giáo điều, kể cả trong lãnh vực xã hội, chính trị hay giáo hội ; nhưng thay vào đó là ký ức, gắn liền rất mật thiết với tình yêu và với kinh nghiệm, đến độ nó trở thành một trong những tầm vóc sâu đậm nhất của con người. 

Chúng ta đã được sinh ra trên đời bởi phép Rửa. Chúng đã nhận được hồng ân sự sống vốn là sự hiệp thông với Thiên Chúa, với những người khác và với thiên nhiên. Như thế, chúng ta được kêu gọi hãy thực hiện sự sống của mình trong sự hiệp thông với Thiên Chúa, nghĩa là trong sự thân mật của cầu nguyện trước mặt Chúa, trong tình yêu đối với những người chúng ta gặp gỡ, nghĩa là trong tình bác ái, và sau cùng đối với mẹ trái đất của chúng ta, điều này tất nhiên phải có một tiến trình biến hình của thế giới. Và sự sống nhận được như hồng ân là chính sự sống của Đức Kitô, và chúng ta không thể nào sống với tính cách là người tín hữu trong một thế giới nếu không thể hiện đúng sự sống của Người trong chúng ta. Được tháp ghép vào sự sống của Tình Yêu Ba Ngôi, chúng ta trở nên có khả năng có ký ức, có ký ức của Thiên Chúa. Và chỉ có gì là tình yêu mới không rơi vào quên lãng, chính là bởi vì nó tìm được lẽ sống của nó trong tình yêu của Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần. Trên ý nghĩa đó, tất cả cuộc đời của chúng ta phải là một thứ phụng vụ, một sự hồi tưởng ký ức, một ký ức vĩnh cửu của Sự Vượt Qua của Chúa Kitô.

Đây là ý nghĩa của Đại Hội Liên Hoan năm nay : sống ký ức của tương lai có nghĩa là dấn thân để làm sao cho Hội Thánh, dân vĩ đại của Thiên Chúa  (x. Lumen gentium, 6) có thể hình thành trên trái đất sự bắt đầu và mầm mống của Nước Thiên Chúa. Sống như những tín hữu được dìm mình vào trong xã hội bằng cách thể hiện sự sống của Thiên Chúa mà chúng ta đã lãnh nhận như hồng ân trong phép Rửa, để bây giờ có thể nhớ đến sự sống tương lai đó, trong sự sống ấy chúng ta sẽ ở cùng nhau trước Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần.

Thái độ đó giúp cho chúng ta vượt lên cám dỗ của không tưởng, thu hẹp sự loan báo Tin Mừng vào chỉ một chân trời đơn giản là xã hội học hay bị lôi cuốn và trong cuộc « nghiên cứu thị trường » của những lý thuyết kinh tế hay những phe nhóm chính trị.

Trên thế giới, vì sức mạnh và sự sáng tạo của sự sống của Thiên Chúa nơi chúng ta : chúng ta như thế sẽ biết chinh phục lòng người và cái nhìn của họ vào Tin Mừng của Chúa Giêsu, chúng ta sẽ giúp làm cho sinh hoa kết quả các dự án kinh tế bao gồm và chính trị có khả năng yêu thương.

Tôi còn gửi một lời đặc biệt cho các tác nhân của đời sống xã hội tập họp nhân dịp Đại Hội Liên Hoan : trên thế giới của các doanh nhân, các chuyên gia, các đại biểu của thế giới công quyền, thế giới hợp tác, thế giới kinh tế và văn hóa : Quý Anh Chị Em hãy tiếp tục dấn thân theo con đường mà cha Adriano Vincenzi đã vạch ra với Quý Anh Chị Em bởi sự hiểu biết và đào tạo về Giáo Huấn Xã Hội của Giáo Hội. Hỡi những người xây cầu : mong rằng những người hội họp nơi đây không thấy những bức tường, nhưng là những khuôn mặt.

Và xin Quý Anh Chị Em vui lòng, đừng quên cầu nguyện cho tôi. Cảm ơn.

© Traduction de Zenit, Hélène Ginabat

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

L’espérance est une “attitude créative”, affirme le pape – ZENIT – Francais

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Hy vọng là một « thái độ sáng tạo », Đức Giáo Hoàng khẳng định

Bài Giáo Lý « Động cơ mạnh mẽ của Phúc Âm hóa là những buổi hội họp cầu nguyện »

« Chúng ta phải tìm lại được ý nghĩa của sự thờ lậy » (toàn văn)

NOVEMBRE 25, 2020 12:31 ANNE KURIAN-MONTABONEAUDIENCE GÉNÉRALEPAPE FRANÇOIS

Triều kiến chung ngày 25/11/2020

« Động cơ mạnh mẽ của việc loan truyền Phúc Âm là những buổi hội họp cầu nguyện », Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã đoan chắc trong buổi triều kiến chung sáng ngày 25/11/2020 : trong những cuộc hội họp đó, người ta « trải nghiệm sống động sự hiện diện của Chúa Giêsu » và người ta « được đánh động bởi Chúa Thánh Thần ». « Cầu nguyện làm tỏa ra ánh sáng và hơi ấm ».

Tiếp nối các Bài Giáo Lý về đề tài cầu nguyện, Đức Giáo Hoàng đã trình bầy về sự trải nghiệm của các cộng đoàn Kitô giáo tiên khởi. « Chúng ta phải tìm lại ý nghĩa của sự thờ lậy. Thờ lậy, thờ lậy Thiên Chúa, thờ lậy Chúa Giêsu, thờ lậy Chúa Thánh Thần », ngài đã đặc biệt mời gọi. Bởi vì « nếu thiếu Chúa Thánh Thần… sẽ không có Hội Thánh. Sẽ có một câu lạc bộ bạn bè tươi đẹp, điều đó tốt, với những ý định tốt, nhưng không có Hội Thánh ».

« Chính Thiên Chúa đã làm nên Hội Thánh, không phải những tiếng hô hào xây dựng, Đức Giáo Hoàng đã nhắc nhở từ thư viện của dinh tông tòa. Hội Thánh không phải một cái chợ, Hội Thánh không phải một nhóm doanh nhân tiên phong với một xí nghiệp mới. Hội Thánh là tác phẩm của Chúa Thánh Thần, mà Chúa Giêsu đã sai đến cho chúng ta để tập họp chúng ta ».

Đức Giáo Hoàng Phanxicô cũng đã nhắc đến « nguồn gốc mầu nhiệm của mọi đời sống cầu nguyện » được tóm lược như là : « Thiên Chúa ban tình yêu, Thiên Chúa yêu cầu tình yêu ».

Bài Giáo Lý – 16. Lời cầu nguyện của Hội Thánh non trẻ

Thân chào Quý Anh Chị Em !

Những bước chập chững của Hội Thánh trên thế giới đã theo nhịp của cầu nguyện. Các văn bản của các thánh tông đồ và cuốn tường thuật vĩ đại Tông Đồ Công Vụ mô tả cho chúng ta hình ảnh một Hội Thánh lữ hành, một Hội Thánh linh hoạt, tuy vậy Hội Thánh đã tìm được trong các buổi hội họp cầu nguyện nền tảng và sức đẩy cho hoạt động truyền giáo. Hình ảnh của cộng đoàn tiên khởi ở Giêrusalem là một điểm tham chiếu cho mọi trải nghiệm Kitô giáo khác. Thánh Luca đã viết trong Sách Tông Đồ Công Vụ : « Các tín hữu chuyên cần nghe các Tông Đồ giảng dạy, luôn luôn hiệp thông với nhau, siêng năng tham dự lễ bẻ bánh, và cầu nguyện không ngừng » (Cv 2,42).

Nơi đây chúng ta tìm được bốn đặc tính cốt lõi của đời sống giáo hội : thứ nhất là lắng nghe giảng dạy của các tông đồ ; thứ nhì là gìn giữ sự hiệp thông lẫn nhau ; thứ ba là lễ bẻ bánh và thứ tư là cầu nguyện. Những đặc tính này nhắc nhở chúng ta rằng sự hiện hữu của Hội Thánh có một ý nghĩa nếu Hội Thánh hiệp nhất chặt chẽ với Chúa Kitô, nghĩa là trong cộng đoàn, trong Lời Người, trong Phép Thánh Thể và trong cầu nguyện. Chính là cách hiệp nhất chúng ta, chúng ta với Chúa Kitô. Lời giảng dạy và Bài Giáo Lý làm chứng cho những lời nói và cử chỉ của Thầy ; việc kiên trì tìm kiếm sự hiệp thông huynh đệ giữ cho khỏi những tính ích kỷ và tính đặc quyền ; lễ bẻ bánh thực hiện bí tích của sự hiện diện của Chúa Giêsu giữa chúng ta : Người sẽ không bao giờ vắng mặt, trong bí tích Thánh Thể, thật sự là Người. Người sống và bước đi với chúng ta. Và sau cùng, cầu nguyện vốn là không gian đối thoại với Chúa Cha, thông qua Đức Kitô trong Thánh Thần.

Tất cả những gì trong Hội Thánh mà phát triển ngoài những ‘‘định điểm’’ này, đều không có cơ sở. Để phân định một tình huống, chúng ta phải tự hỏi, trong tình huống đó bốn cái định điểm là như thế nào : sự giảng dạy, sự kiên trì tìm kiếm hiệp thông huynh đệ – đức ái -, lễ bẻ bánh – nghĩa là đời sống Thánh Thể – cầu nguyện. Mọi tình huống phải được đánh giá dưới ánh sáng của bốn định điểm này. Những gì không đi vào trong những định điểm đó mất đi tính giáo hội, không phải là của giáo hội. Chính Thiên Chúa làm nên Hội Thánh, chứ không phải những tiếng hô hào xây dựng. Hội Thánh không phải một cái chợ ; Hội Thánh không phải là một nhóm doanh nhân tiên phong với cái xí nghiệp mới đó. Hội Thánh là công trình của Chúa Thánh Thần, mà Chúa Giêsu đã sai xuống cho chúng ta để tập họp chúng ta. Hội Thánh chính là tác phẩm của Chúa Thánh Thần trong cộng đoàn các Kitô hữu, trong sự sống cộng đoàn, trong Thánh Thể, trong cầu nguyện, luôn luôn. Và tất cả những gì phát triển ngoài những định điểm đó đều không có cơ sở, là giống như một ngôi nhà xây trên cát (x. Mt 7,24). Chính Thiên Chúa làm nên Hội Thánh chứ không phải những tiếng hô hào xây dựng. Chính lời của Chúa Giêsu đã khiến cho những nỗ lực của chúng ta được tràn đầy ý nghĩa. Chính trong tính khiêm nhường mà tương lai của thế giới đã được xây dựng.

Đôi khi tôi cảm thấy rất buồn khi tôi thấy có những cộng đoàn, tuy với thiện chí, nhưng lại đi lầm đường, bởi vì họ nghĩ xây dựng Hội Thánh với những cuộc tụ tập, cứ như là một đảng chính trị : phe đa số, phe thiểu số, người này nghĩ gì, người kia, người khác nữa… ‘‘Phải như là một Thượng Hội Đồng, một hành trình Thượng Hội Đồng mà chúng ta phải làm’’. Tôi tự hỏi : Chúa Thánh Thần ở đâu ? Cầu nguyện ở đâu ? Tình yêu cộng đoàn  đâu ? Thánh thể ở đâu ? Không có bốn định điểm đó, Hội Thánh trở thành một hội thế gian, một đảng chính trị – phe đa số, phe thiểu số – người ta tiến hành những sự đổi mới như thể là một xí nghiệp, với đa số hay thiểu số… Nhưng không phải Chúa Thánh Thần. Và sự hiện diện của Chúa Thánh Thần chính là sự bảo đảm bởi bốn định điểm đó : đời sống cộng đoàn, cầu nguyện, Thánh Thể… [sự giảng dạy], làm thế nào để phát triển đời sống trong bốn định điểm đó. Nếu thiếu điều này, sẽ thiếu Chúa Thánh Thần, và nếu thiếu Chúa Thánh Thần, chúng ta sẽ là một hội đoàn nhân dạo, làm việc thiện tốt đẹp, cũng tốt, cũng tốt, hay là một chính đảng có thể nói là mang tính giáo hội, nhưng không có Hội Thánh. Và vì thế, Hội Thánh không thể lớn lên với những điều đó : Hội Thánh phát triển không phải vì lôi kéo, như bất cứ một xí nghiệp nào, nhưng bằng sự thu hút. Và ai chủ động việc thu hút đó ? Chúa Thánh Thần. Chúng ta đừng bao giờ quên lời nói này của ĐGH Biển Đức XVI : ‘‘Hội Thánh không lớn lên bằng cách lôi kéo, Hội Thánh bành trướng bằng sự thu hút’’. Nếu thiếu Chúa Thánh Thần, Đấng thu hút người ta về với Chúa Giêsu, sẽ không có Hội Thánh. Sẽ có một câu lạc bộ bạn bè đẹp đẽ, thật tốt, với những chủ ý tốt, nhưng không có Hội Thánh, không có tính Thượng Hội Đồng.

Bằng cách đọc sách Tông Đồ Công Vụ, chúng ta khám phá ra rằng động cơ mạnh mẽ của việc truyền bá Phúc Âm là những buổi hội họp cầu nguyện, nơi đó người tham dự trải nghiệm một cách sống động sự hiện diện của Chúa Giêsu và được đánh động bởi Chúa Thánh Thần. Các thành viên của cộng đoàn tiên khởi – và điều này luôn có giá trị, kể cả đối với chúng ta trong ngày hôm nay – cảm nhận được lịch sử của cuộc gặp gỡ với Chúa Giêsu không chấm dứt vào lúc Chúa Lên Trời, mà còn tiếp tục trong cuộc sống của họ. Khi kể lại những điều Chúa đã phán ra và những việc Người đã làm – lắng nghe Lời -, bằng cách cầu nguyện để đi vào hiệp thông với Người, mọi sự trở nên sống động. Cầu nguyện lan tỏa ánh sáng và hơi ấm : ơn phúc của Chúa Thánh Thần làm nẩy sinh nơi họ lòng sốt sắng.

Về vấn đề này, Sách Giáo Lý Của Hội Thánh Công Giáo có một thuật ngữ rất phong phú. Sách nói rằng : « Chúa Thánh Thần […] nhắc cho Hội Thánh đang cầu nguyện, cũng dẫn đưa Hội Thánh đến Chân Lý trọn vẹn và khơi dậy những mẫu kinh mới để diễn tả mầu nhiệm khôn dò của Đức Kitô, mầu nhiệm ấy đang hoạt động trong đời sống, trong các bí tích và trong sứ vụ của Hội Thánh » (SGL, 2625). Đó là công trình của Chúa Thánh Thần trong Hội Thánh : nhắc đến Chúa Giêsu. Chính Chúa Giêsu đã phán : Người sẽ giảng dạy và sẽ nhắc với anh chị em. Sứ vụ là nhắc đến Chúa Giêsu, nhưng không như một cuộc thực tập trí nhớ. Kitô hữu, khi bước đi trên những hành trình truyền giáo, nhắc tới Chúa Giêsu trong lúc họ làm cho Người lại hiện diện ; và từ Người, từ Thần Khí của Người, họ nhận được ‘‘nhiệt tình’’ để ra đi, để loan báo, để phục vụ. Trong cầu nguyện, người Kitô hữu dìm mình trong mầu nhiệm của Thiên Chúa là Đấng thương yêu mỗi người, Thiên Chúa đó mong muốn Phúc Âm được giảng dạy cho mọi người. Thiên Chúa là Thiên Chúa cho tất cả mọi người, và nơi Chúa Giêsu mỗi bức tường ngăn cách đã được vĩnh viễn phá hủy : như thánh Phaolô đã nói, Người là bình an của chúng ta, nghĩa là « Người đã liên kết đôi bên, dân Do Thái và dân ngoại, thành một » (Ep 2,14). Chúa Giêsu đã làm sự thống nhất.

Như thế, đời sống của Hội Thánh tiên khởi đã ăn nhịp với một sự liên tục không ngừng các cuộc hành lễ, các cuộc triệu tập, các thời gian cầu nguyện cộng đoàn cũng như cá nhân. Và chính là Chúa Thánh Thần đã ban sức mạnh cho các giảng sư trên đường lữ hành, và bằng tình yêu của Chúa Giêsu ngược xuôi bốn bể chân trời, đương đầu với những nguy hiểm, chịu đựng biết bao điều sỉ nhục.

Thiên Chúa ban cho tình yêu, Thiên Chúa yêu cầu tình yêu. Đó là nguồn gốc mầu nhiệm của mọi cuộc sống đức tin. Những Kitô hữu đầu tiên trong cầu nguyện, nhưng cũng là chúng ta đã đông đảo tới sau nhiều thế kỷ, tất cả chúng ta đều sống cùng một trải nghiệm. Chúa Thánh Thần tác động mọi chuyện. Và mỗi Kitô hữu không sợ mất thời giờ vào việc cầu nguyện có thể nhận lấy cho mình những lời nói của thánh Phaolô tông đồ : « Hiện nay tôi sống kiếp phàm nhân trong niềm tin vào Con Thiên Chúa, Đấng đã yêu mến tôi và hiến mạng vì tôi » (Gl 2,20). Cầu nguyện làm cho bạn ý thức được chuyện này. Chính chỉ trong sự yên lặng của sự thờ lậy mà người ta trải nghiệm tất cả sự thật của những lời này. Chúng ta phải tìm lại ý nghĩa của sự thờ lậy. Thờ lậy, thờ lậy Thiên Chúa, thờ lậy Chúa Giêsu, thờ lậy Chúa Thánh Thần. Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần : thờ lậy. Trong thinh lặng. Cầu nguyện thờ lậy là sự cầu nguyện làm cho chúng ta nhận biết Thiên Chúa như là sự khởi đầu và kết thúc của toàn bộ lịch sử. Và lời cầu nguyện này là ngọn lửa hằng sống của Chúa Thánh Thần, Đấng ban sức mạnh cho sự làm chứng và cho sứ vụ truyền giáo. Cảm ơn.

© Librairie éditrice du Vatican

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

Catéchèse : “Le puissant moteur de l’évangélisation sont les réunions de prière” – ZENIT – Francais

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Bài Giáo Lý « Động cơ mạnh mẽ của Phúc Âm hóa là những buổi hội họp cầu nguyện »

Bài Giáo Lý tiếng Pháp – Chúa Giêsu không phải là một kỷ niệm, Người là « hiện tại »

Điểm tựa của mọi trải nghiệm Kitô giáo

NOVEMBRE 25, 2020 09:49 ANNE KURIAN-MONTABONEAUDIENCE GÉNÉRALEPAPE FRANÇOIS

Triều kiến chung ngày 25/11/2020

Chúa Giêsu không phải là « một kỷ niệm tầm thường », Người là « hiện tại và linh hoạt » trong Hội Thánh, Đức Giáo Hoàng Phanxicô khẳng định trong buổi triều kiến chung ngày thứ tư 25/11/2020.

Bằng truyền hình trực tuyến từ thư viện của dinh tông tòa, Đức Giáo Hoàng đã tiếp tục các Bài Giáo Lý về cầu nguyện, bằng cách dựa theo « điểm tựa của mọi trải nghiệm Kitô giáo khác » : « sự cầu nguyện trong Hội Thánh non trẻ ».

Ngài đã gợi lại bốn « đặc tính cốt yếu của đời sống Giáo Hội : sự lắng nghe giáo huấn của các tông đồ, sự gìn giữ hiệp thông lẫn nhau, sự bẻ bánh và cầu nguyện ».

« Chính Thiên Chúa làm nên Hội Thánh, chứ không phải tiếng la ó của các công việc », ngài nhấn mạnh, bởi vì « Hội Thánh không phải là một nhóm doanh nhân » : « Chính lời của Chúa Giêsu làm cho những nỗ lực của chúng ta tràn đầy ý nghĩa. Chính trong sự khiêm nhượng mà tương lai của thế giới được xây dựng ».

Đức Giáo Hoàng than phiền « Nhiều người làm Hội Thánh nên như một đảng chính trị » với những thiểu số, một đa số. « Và tôi tự hỏi : Chúa Thánh Linh ở đâu ? Cầu nguyện ở đâu ? Tình yêu cộng đoàn ở đâu ? Phép Thánh Thể ở đâu ?… Đó là một đảng Giáo Hội chứ không phải là Hội Thánh », ngài nói thêm.

Tổng hợp Bài Giáo Lý bằng tiếng Pháp

Thưa anh chị em

Cầu nguyện đã là nền tảng động lực truyền giáo của cộng đoàn đầu tiên của Giêrusalem vốn là điểm tựa của mọi trải nghiệm Kitô giáo. Cầu nguyện là, trong Thánh Thần, nơi đối thoại với Chúa Cha bởi sự trung gian của Chúa Kitô. Các thành viên của cộng đoàn Kitô giáo đầu tiên – nhưng điều này cũng có giá trị cho ngày hôm nay – nhận thấy rằng lịch sử của cuộc gặp gỡ với Chúa Giêsu không chấm dứt vào lúc Chúa Lên trời nhưng còn tiếp nối trong đời sống của họ và trong đời sống của Hội Thánh.

Thánh thần nhắc Chúa Kitô với Hội Thánh trong cầu nguyện, không phải như một kỷ niệm đơn giản, nhưng bằng cách làm cho Người hiện diện và linh hoạt, thúc đẩy Hội Thánh loan báo và phục vụ.

Bằng cầu nguyện, người Kitô hữu được dìm trong mầu nhiệm Thiên Chúa yêu thương tất cả mọi người và muốn rằng Phúc Âm được loan báo cho mỗi người, và chính là ngọn lửa của Chúa Thánh Thần ban sức mạnh cho sự làm chứng và cho sứ vụ truyền giáo. Bằng cầu nguyện, người Kitô hữu sống, theo lời thánh Phaolô, trong đức tin nơi Con của Thiên Chúa, Đấng đã yêu mến Người và đã nộp mình cho Người.

© Librairie éditrice du Vatican 

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

Catéchèse en français : Jésus n’est pas un souvenir, il est “présent” – ZENIT – Francais

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Bài Giáo Lý tiếng Pháp – Chúa Giêsu không phải là một kỷ niệm, Người là « hiện tại »

Kinh Truyền Tin « tình cảm » thôi không đủ, phải có « hành động »

Suy ngẫm của Đức Giáo Hoàng (Bản dịch toàn văn)

NOVEMBRE 22, 2020 13:42 ANNE KURIAN-MONTABONEANGÉLUSPAPE FRANÇOIS

Kinh Truyền Tin ngày 22/11/2020

« Chúng ta sẽ bị phán xét về tình yêu », Đức Giáo Hoàng Phanxicô khẳng định vào giờ Kinh Truyền Tin ngày 22/11/2020 : « Không về tình cảm, không : chúng ta sẽ bị phán xét về hành động, về lòng thương cảm vốn làm gần gũi và quan tâm giúp đỡ ».

Từ cửa sổ văn phòng của ngài trong dinh tông tòa trông xuống Quảng Trường Thánh Phêrô, Đức Giáo Hoàng đã suy ngẫm về bài Phúc Âm trong ngày lễ Chúa Kitô Vua Vũ Trụ, « Chúa của lịch sử… Vị Quan Tòa của mọi người ». Nhưng vị Quan Tòa này, ngài ghi nhận, « không hề mặc vào một tấm áo vương quyền đáng sợ, chính là một mục tử đầy lòng nhân lành và lòng thương xót ».

Ngài đã đặt cho đám đông « câu hỏi của ngày hôm nay » : « Liệu tôi có đến gần với Chúa Giêsu hiện diện trong con người của các bệnh nhân, các người nghèo, các người đau khổ, các tù nhân, các người đói khát công lý không ? Tôi có đến gần với Chúa Giêsu hiện diện nơi đó không ? ».

Sau đây là bản dịch những lời của ngài dẫn nhập vào kinh kính Đức Mẹ Maria.

Suy ngẫm của Đức Giáo Hoàng Phanxicô

Thân chào Quý Anh Chị Em !

Hôm nay chúng ta cử hành trọng thể lễ Chúa Giêsu Kitô Vua Vũ Trụ của chúng ta, với lễ này kết thúc năm phụng vụ, dụ ngôn lớn nơi mở ra mầu nhiệm của Chúa Kitô : tất cả năm phụng vụ. Người là Alpha và Ômêga, sự khởi đầu và viên mãn của lịch sử ; và phụng vụ của ngày hôm nay tập trung vào chữ ‘‘ômêga’’, nghĩa là mục đích cuối cùng. Người ta hiểu ý nghĩa của lịch sử bằng cách nhìn dưới đôi mắt đỉnh cao của nó : kết cục cũng là mục đích. Và chính là điều mà thánh Matthêu làm, trong bài Phúc Âm của ngày chúa nhật này (Mt 15, 31-46), bằng cách đặt bài giảng của Chúa Giêsu về cuộc phán xét chung vào đoạn chót cuộc đời dưới thế của Người : Người, mà những con người sắp kết án, thực chất là vị quan tòa tối cao. Trong cái chết và sự sống lại của Người, Chúa Giêsu sẽ tỏ ra là Chúa của lịch sử, Vua của vũ trụ, Đấng Phán Xét của tất cả mọi người. Nhưng sự mâu thuẫn Kitô giáo là vị Quan Tòa không mặc long bào vua chúa đáng sợ, mà là một mục tử đầy lòng nhân lành và lòng thương xót.

Quả thật, Chúa Giêsu, trong dụ ngôn cuộc phán xét sau cùng, đã dùng hình ảnh người mục tử. Người dùng những hình ảnh của tiên tri Êzêchiel, người đã nói về sự  can thiệp của Thiên Chúa giúp cho dân, chống lại những mục tử xấu của Israel (x. 34, 1-10). Những kẻ này đã hung ác, khai thác, muốn tự nuôi sống mình thay vì nuôi đoàn chiên ; bởi vậy chính Thiên Chúa hứa đích thân chăm sóc đàn chiên của Người, bằng cách bảo vệ nó cho khỏi những bất công và lạm dụng. Lời hứa này của Thiên Chúa với dân Người đã được thực hiện đầy đủ nơi Chúa Giêsu Kitô, Đấng Mục Tử ; Chính Người là Mục Tử Nhân Lành. Người phán về chính Người rằng : « Tôi chính là Mục Tử nhân lành » (Ga 10, 11.14).

Trong đoạn Phúc Âm ngày hôm nay, Chúa Giêsu không chỉ đồng hóa Người với vua mục tử, mà còn với những con chiên lạc. Chúng ta có thể nói đó như là một ‘‘căn tính kép’’ : vua mục tử, Chúa Giêsu còn đồng hóa mình với những con chiên, nghĩa là với những người anh em nhỏ bé nhất và nghèo hèn nhất. Và như thế,  Người cho thấy tiêu chuẩn của sự phán xét : nó sẽ được thực hiện trên cơ sở tình yêu cụ thể được hiến tặng hay bị từ chối cho những người đó, bởi vì chính Người, vị quan tòa, hiện diện trong mỗi người họ. Người là quan tòa, Người là Thiên Chúa làm người, nhưng Người cũng là người nghèo, Người ẩn thân, Người hiện diện trong con người của những người nghèo mà Người đề cập đến ở đây. Chúa Giêsu phán « Amen, Ta bảo thật các ngươi, mỗi lần các người làm như thế cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các người đã làm cho chính ta vậy (hay các ngươi không làm) (Mt 25, 40.45). Chúng ta sẽ bị phán xét về tình yêu. Sự phán xét sẽ là trên tình yêu. Không chỉ là tình cảm, không : chúng ta sẽ bị xét xử về các việc làm, về lòng thương cảm được thể hiện bằng sự gần gũi và sự quan tâm giúp đỡ.

Tôi có đến gần với Chúa Giêsu hiện diện trong con người của những bệnh nhân, những người nghèo, những người đau khổ, những tù nhân, những người đang đói khát công lý không ? Tôi có đến gần với Chúa Giêsu hiện diện ở đó không ? Đó là câu hỏi của ngày hôm nay.

Như thế, vào ngày tận thế, Chúa sẽ duyệt qua đàn chiên của Người, và Người sẽ làm chuyện đó không chỉ với phần nhiệm của Đấng Mục Tử, mà còn với phần nhiệm của các con chiên, Người đã đồng hóa mình với chúng. Và Người sẽ hỏi chúng ta ‘‘Con có hơi làm mục tử như Thầy không ?’’. ‘‘Con có là mục tử cho Thầy vốn đã hiện diện trong những con người đang trong cơn túng quẫn, hay là con đã vô cảm ?’’. Quý Anh Chị Em thân mến, chúng ta hãy giữ mình cho khỏi cái lôgíc vô cảm, khỏi cái đến ngay trong suy nghĩ : ngoảnh mặt đi khi chúng ta thấy có một vấn đề. Chúng ta hãy nhớ dụ ngôn Người Samari Nhân Hậu. Người đáng thương đó, bị kẻ cướp đánh trọng thương, và vứt bên vệ đường, nửa sống nửa chết, cô đơn nằm đó. Một thầy tư tế đi qua, thấy anh ta và bỏ đi, ngoảnh mặt nhìn đi chỗ khác. Một thầy Lê Vi đi qua, thấy anh ta và cũng nhìn đi chỗ khác. Còn tôi, trước những anh chị em của tôi đang trong túng quẫn, tôi có vô cảm như thầy tư tế, như thầy Lê Vi kia và ngoãnh mặt nhìn đi chỗ khác không ? Tôi sẽ chịu sự xét xử về điều đó : về cách mà tôi đến gần, về cách mà tôi đã nhìn Chúa Giêsu hiện diện trong những người nghèo khó. Đó là cái lôgíc, và không phải tôi nói ra, chính là Chúa Giêsu đã phán : ‘‘Điều mà anh em làm cho người này, người kia, chính là anh em đã làm cho Thầy. Và những gì anh em không làm cho người kia, người nọ, chính anh em đã không làm cho Thầy, bởi vì Thầy ở đó’’. Cầu xin Chúa Giêsu dạy cho chúng ta cái lôgíc đó, cái lôgíc của sự gần gũi, của sự tới gần Người, với yêu thương, trong con người của những người đau khổ.

Chúng ta hãy cầu xin Đức Trinh Nữ Maria dạy cho chúng ta hãy trị vì trong sự phục vụ. Đức Maria, đã lên Trời, đã nhận được từ Con của Mẹ triều thiên nữ hoàng, bởi vì Mẹ đã trung thành theo chân Người – Mẹ là người môn đệ đầu tiên – trên con đường của Tình Yêu. Chúng ta hãy học Mẹ ngay từ bây giờ để đi vào Nước Thiên Chúa, bằng cửa ngõ phục vụ khiêm nhường và rộng lượng. Và chúng ta hãy trở về nhà chúng ta chỉ với câu này : ‘‘Ta hiện diện ở đó. Cảm ơn !’’ hay : ‘‘Ngươi đã quên ta rồi’’.

© Traduction de Zenit, Anne Kurian-Montabone

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

Angélus : le “sentiment” ne suffit pas, il faut “les œuvres” – ZENIT – Francais

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Kinh Truyền Tin « tình cảm » thôi không đủ, phải có « hành động »