Bài giáo lý – « Tự nhận là ăn xin để nhận được lòng thương xót »

« Chớ tham của người »

NOVEMBRE 21, 2018 16:39 HÉLÈNE GINABATAUDIENCE GÉNÉRALEPAPE FRANÇOIS

Triều kiến chung ngày 21/11/2018

 « Những điều răn cuối của Thập Điều dạy cho mỗi người tự nhận biết mình là kẻ ăn xin ; giúp cho chúng ta đặt mình trước sự rối loạn của lòng mình », Đức Giáo Hoàng Phanxicô giải thích. Con người cần nhận ra rằng « mình không một mình tự cứu được ». Và ngài nói thêm, « mục đích của Lề Luật là dẫn đưa con người đến với thực tế của mình, nghĩa là đến với sự nghèo khó của mình, vốn đã trở thành một lối ra đích thực và một sự mở ra với lòng thương xót của Thiên Chúa, Đấng chuyển đổi và canh tân chúng ta ».

Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã tiếp tục Bài giáo lý về Mười Điều Răn trong buổi triều kiến chung ngày thứ tư 21/11/2018, trên Quảng Trường Thánh Phêrô, trước rất nhiều đoàn khách hành hương và tín hữu đến từ nước Ý và trên toàn thế giới. Ngài đã giảng về điều răn « ngươi không được ham muốn vợ người ta (…) bất cứ vật gì của người ta » (Đnl 5,21).

Tất cả các điều răn chỉ rõ « ranh giới mà vượt qua nó, con người sẽ tự hủy hoại, làm hỏng đi quan hệ với  Thiên Chúa », Đức Giáo Hoàng đã biện giảng thêm. Bởi thế, ngài tiếp, « hành trình của Thập Điều sẽ chẳng ích lợi gì nếu nó không chạm được đến mức độ này là lòng người » ; nhưng « nếu lòng người không được giải phóng, những gì còn lại không dùng được vào việc gì to tát cả. Đó là thách đố : giải phóng lòng người khỏi mọi sự xấu ».

Cuối buổi triều kiến, Đức Giáo Hoàng đã mời gọi hãy nhớ tới những cộng đoàn tu sĩ chiêm niệm nhân Ngày « pro Orantibus » được cử hành vào ngày hôm nay.

Sau đây là bản dịch Bài giáo lý bằng tiếng Ý của  Đức Giáo Hoàng Phanxicô.

HG

Bài giáo lý của  Đức Giáo Hoàng Phanxicô

Thân chào Quý Anh Chị Em !

Những buổi gặp gỡ của chúng ta về Thập Điều, hôm nay đã đưa chúng ta tới điều răn cuối cùng. Chúng ta đã nghe vào lúc mở đầu. Đây không chỉ là những điều cuối của toàn văn bản, mà còn nhiều hơn nữa : đây là sự hoàn tất hành trình xuyên qua Thập Điều, chạm đến trọng tâm của tất cả những gì trong đó đã được chuyển đến chúng ta. Quả vậy, khi nhìn kỹ, điều răn này không thêm nội dung mới : những chỉ thị « ngươi không được ham muốn vợ người ta (…), bất cứ vật gì của người ta » là những điều ít là đã tiềm tàng trong các điều răn về ngoại tình và trộm cắp ; như vậy, điều răn này có chức năng gì ? Liệu có phải là một điều tóm lược không ? Hay là còn cái gì hơn nữa ?

Chúng ta phải nhớ rõ là tất cả các điều răn đều có mục đích là chỉ rõ ranh giới của cuộc sống, ranh giời mà nếu vượt qua nó, con người sẽ tự hủy và hủy hoại cả người thân cận, làm hỏng quan hệ của mình với Thiên Chúa. Nến bạn vượt qua nó, bạn sẽ tự hủy hoại và bạn sẽ hủy hoại cả mối quan hệ của bạn với Thiên Chúa và với người khác. Đó là điều mà các điều răn báo hiệu. Điều răn cuối này làm rõ là mọi vi phạm đều sinh ra từ một nguồn gốc nội tâm chung : ham muốn xấu. Tất cả mọi tội lỗi sinh ra từ một ham muốn xấu. Tất cả. Chính ở đó mà lòng người bắt đầu nghiêng ngả, và đi vào làn sóng đó và điều đó kết thúc bằng một sự vi phạm. Nhưng không phải một sự vi phạm hình thức, luật định ; và trong một sự vi phạm làm tổn thương chính mình và cả người khác nữa.

Trong bài  Phúc Âm, Chúa Giêsu chỉ phán : « Vì từ bên trong, từ lòng người, phát xuất những ý định xấu : tà dâm, trộm cắp, giết người, ngoại tình, tham lam, độc ác, xảo trá, trác táng, ganh tỵ, phỉ báng, kiêu ngạo, ngông cuồng. Tất cả những điều xấu xa đó, đều từ bên trong xuất ra, và làm cho con người ra ô uế » (Mc 7, 21-23).

Như thế, chúng ta hiểu rằng, phải chăng toàn bộ hành trình được Thập Điều thực hiện sẽ không có lợi ích gì nếu không chạm được đến mức độ này là lòng người. Từ đó nẩy sinh tất cả những điều xấu xa đó ? Thập Điều tỏ ra sáng suốt và sâu sắc trên phương diện này : điểm đến – điều răn cuối – của cuộc hành trình này là lòng người và chính bản thân mình, nếu lòng mình không được giải phóng, những gì còn lại không dùng được vào việc gì to tát cả. Đó là thách đố : giải phóng lòng người khỏi những điều xấu xa đó. Các giới luật của Thiên Chúa lúc đó chỉ thu hẹp lại thành một cái bề ngoài đẹp đẽ của một cuộc sống, dù sao chăng nữa cũng chỉ là cuộc sống nô lệ chứ không phải là cuộc sống con cái. Đàng sau cái mặt nạ pharisêu « làm ra vẻ » ngột ngạt, che dấu cái gì là không tốt và không mang tính quyết định.

Trái lại, chúng ta phải để các điều răn này lột trần cái mặt nạ ham muốn này, bởi vì các điều răn đó cho chúng ta thấy sự nghèo khó của chúng ta để dẫn đưa chúng ta đi tới lòng khiêm nhường thánh thiện. Mỗi người trong chúng ta có thể tự hỏi : những ham muốn xấu xa nào thường hay đến với tôi ? Ganh tỵ, tham tiền, ác khẩu ? Tất cả những thứ này đều đến với tôi từ bên trong. Mỗi người có thể tự đặt câu hỏi này và điều đó sẽ có ích.  Con người cần sự khiêm nhượng được chúc phúc, lòng khiêm nhượng qua đó con người nhận thấy mình không thể một mình tự cứu được, lòng khiêm nhượng qua đó con người kêu lên Thiên Chúa để được cứu độ. Thánh Phaolô giải thích điều này một cách không ai sánh kịp, bằng cách liên hệ ngay với lề luật « ngươi không được ham muốn » (x.Rm 7,7-24).

Thật là hão huyền khi nghĩ rằng có thể tu sửa chính mình được mà không cần ơn Chúa Thánh Thần. Thật là hão huyền khi nghĩ rằng có thể thanh sạch hóa lòng mình trong một cố gắng phi thường của chỉ riêng ý chí của mình : không thể được. Phải mở ra với quan hệ với Thiên Chúa trong chân lý và trong tự do : chỉ có thế thì những nỗ lực của chúng ta mới có thể mang lại kết quả, bởi vì có Chúa Thánh Thần thôi thúc chúng ta tiến lên phía trước.

Mục đích của Lề Luật Kinh Thánh không phải là làm cho con người tin rằng một sự tuân thủ từng câu, từng chữ sẽ đưa con người tới một sự cứu độ giả tạo và hơn nữa không thể đạt tới được. Mục đích của Lề Luật là để dẫn đưa con người đi tới thực tế của mình, nghĩa là tới sự nghèo khó của mình, vốn trở thành một sự mở ra mang tính đích thực và cá nhân với lòng thương xót của Thiên Chúa, Đấng chuyển đổi và canh tân chúng ta. Thiên Chúa là Đấng độc nhất có khả năng canh tân lòng dạ chúng ta, với điều kiện là chúng ta mở lòng chúng ta ra với Người : đó là điều kiện duy nhất ; chính Người thực hiện tất cả, nhưng chúng ta phải mở lòng chúng ta ra với Người.

Những điều cuối của Thập Điều dạy cho mỗi người chúng ta hãy nhìn nhận mình là kẻ ăn xin : những điều này giúp cho chúng ta tự đặt mình trước sự hỗn loạn của lòng mình, để ngưng sống một cách ích kỷ và trở nên nghèo khó về mặt tinh thần, chân thật trước mặt Chúa Cha, để mình được cứu chuộc bởi Chúa Con và dìu dắt bởi Chúa Thánh Thần. Chúa Thánh Thần là Thầy dẫn dắt chúng ta : chúng ta hãy để mình được trợ giúp. Chúng ta hãy là những kẻ ăn xin, chúng ta hãy cầu xin cho được ơn đó.

« Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó, vì Nước Trời là của họ » (Mt 5,3). Đúng, phúc thay ai thôi không tự lừa dối mình và nghĩ rằng có thể tự cứu mình khỏi sự yếu đuối mà không cần đến lòng thương xót của Thiên Chúa, Người là đấng độc nhất có thể chữa lành. Chỉ có lòng thương xót của Thiên Chúa mới chữa lành được lòng người. Phúc thay ai thú nhận những ý tưởng xấu của mình và, với tấm lòng hối cải và khiêm tốn, không đứng trước Thiên Chúa và người khác như những người công chính, mà như những kẻ tội lỗi. Thật là đẹp, điều mà ông Phêrô thưa với Chúa : « Lạy Chúa, xin tránh xa con, vì con là kẻ tội lỗi ».

Chính là những người đó, những người biết có sự thương cảm, và biết có lòng thương xót với những người khác, bởi vì chính bản thân họ đã trải nghiệm chuyện này.

© Traduction de Zenit, Hélène Ginabat

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

https://fr.zenit.org/articles/se-reconnaitre-mendiant-pour-recevoir-la-misericorde-catechese-du-mercredi-traduction-integrale/

 723 khách đã đọc bài này
This entry was posted in Chưa được phân loại. Bookmark the permalink.