Triều kiến : « Chúa Giêsu, Thầy dạy cầu nguyện « cho tất cả chúng ta »

« Kinh Lậy Cha », loạt Bài giáo lý mới (bản dịch toàn văn)

DÉCEMBRE 05, 2018 16:20 HÉLÈNE GINABATAUDIENCE GÉNÉRALEPAPE FRANÇOIS

Triều kiến chung ngày 05/12/2018

Chúa Giêsu, Đức Giáo Hoàng giải thích, « trở thành Thầy dạy các môn đệ của Người cầu nguyện, và chắc chắn Người cũng muốn là Thầy dạy cho tất cả chúng ta » : « Người đến chính là để giới thiệu chúng ta vào mối quan hệ với Chúa Cha ».

Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã bắt đầu chuỗi Bài giáo lý mới về « Kinh Lậy Cha », hôm thứ tư 05/12/2018, trong buổi triều kiến chung được diễn ra tại Đại Giảng Đường Phaolô VI, trước hàng ngàn khách hành hương và tín hữu đến từ toàn thể nước Ý và trên thế giới.

Các môn đệ « nhìn thấy Chúa Giêsu cầu nguyện và các ông đã muốn học cầu nguyện », Đức Giáo Hoàng Phanxicô nhân mạnh. Quả thế, « trong cách cầu nguyện của Người, cũng đã chứa đựng một mầu nhiệm, một cái gì chắc chắc đã không lọt khỏi những con mắt của các môn đệ Người ».

Bình giảng lời cầu xin của các môn đệ với Chúa Giêsu « Xin Thầy dạy chúng con cầu nguyện », Đức Giáo Hoàng đã khuyến khích những ai đã cầu nguyện « có khi từ nhiều năm rồi » cũng hãy luôn học hỏi và ngài đã chỉ rõ điều kiện tiên quyết để cầu nguyện : « Bước đầu để cầu nguyện, là phải khiêm nhường, đến với Chúa Cha và thưa với Người : « Xin Chúa đoái nhìn con, con là kẻ tội lỗi, con yếu đuối, con xấu xa ». « Điều này luôn bắt đầu bằng lòng khiêm nhường và Chúa sẽ lắng nghe », ngài nhấn mạnh. « Cầu nguyện khiêm nhường được Chúa nhậm lời ».

Sau đây là bản dịch toàn văn Bài giáo lý của Đức Giáo Hoàng Phanxicô bằng tiếng Ý.

HG

Bài giáo lý của  Đức Giáo Hoàng Phanxicô.

Thân chào Quý Anh Chị Em !

Hôm nay, chúng ta bắt đầu một chu kỳ bài giáo lý về « Kinh Lậy Cha ».

Các sách  Phúc Âm đã kể lại cho chúng ta những hình ảnh rất sống động của Chúa Giêsu như con người của cầu nguyện : Chúa Giêsu cầu nguyện. Mặc dù tính khẩn cấp của sứ vụ của Người và tất cả ai cũng khẩn khoản đòi hỏi Người, Chúa Giêsu vẫn cảm thấy có nhu cầu lánh ra xa để một mình cầu nguyện. Phúc Âm theo thánh Macô kể chi tiết này ngay từ trang đầu của sứ vụ công cộng Chúa Giêsu (x. Mc 1, 35). Ngày khai trương của  Chúa Giêsu tại Capharnaum đã chấm dứt một cách huy hoàng. Sau khi mặt trời lặn, vô số người bệnh đã đến trước cửa nơi Chúa Giêsu cư ngụ : Đấng Mêsia giảng dạy và chữa lành. Những lời tiên tri cổ và những đợi chờ của nhiều người đang đau khổ đã được thực hiện ; Chúa Giêsu là Thiên Chúa gần kề, Thiên Chúa giải thoát chúng ta. Nhưng đám đông này còn nhỏ nếu đem so sánh với bao đám đông khác kéo tới chung quanh đấng Ngôn Sứ thành Nazareth ; đôi lúc, đó là những cử tọa đại dương và Chúa Giêsu là trung tâm của tất cả, Đấng được các dân mong đợi, mục đích của niềm hy vọng của Israel.

Và tuy thế, Người cũng đã tách ra được : Người không là con tin của những người từ nay đã tôn vinh Người như là Đấng « Lãnh Đạo » của họ. Có một mối nguy cho những nhà « lãnh đạo » là quá bám lấy thiên hạ, không biết giữ khoảng cách. Chúa Giêsu đã nhận thấy và đã không trở thành con tin của quần chúng. Ngay từ đêm đầu tiên tại Capharnaum, Người đã chứng tỏ Người là một Đấng Mêsia độc đáo. Cuối đêm đó, khi bình minh chưa ló dạng, các môn đệ đã đi tìm Người, nhưng không tìm thấy. Người ở đâu rồi ?  Cho đến lúc ông Phêrô cuối cùng đã tìm thấy Người trong một nơi hẻo lánh, hoàn toàn bị thu hút trong cầu nguyện. Ông thưa với Người : « Mọi người đang tìm Thầy đấy » (Mc 1,37). Lời thốt lên này có vẻ là biểu hiện một sự tiến cử thành công, bằng chứng sự thành công tốt đẹp của một sứ vụ.

Nhưng Chúa Giêsu phán với những người đi theo Người là Người phải đi nơi khác ; vấn đề  không phải là quần chúng đi tìm Người mà là Người đi tìm người khác. Bởi thế, Người không được bám rễ một chỗ, mà phải thường xuyên là khách lữ hành trên khắp miền Galilêa (x. c.38-39). Và người cũng là khách hành hương đi về với Cha Người, nghĩa là bằng  cầu nguyện. Trên một con đường cầu nguyện. Chúa Giêsu cầu nguyện.

Và tất cả chuyện này xẩy ra trong một đêm cầu nguyện.

Trong nhiều trang Kinh Thánh, dường như trước hết là lời cầu nguyện của Chúa Giêsu, sự thân mật của Người với Đức Chúa Cha, Đấng trị vì mọi sự. Đó là trường hợp, thí dụ, cái đêm trong vườn Giệtsimani. Đoạn đường chót của  Chúa Giêsu (một cách tuyệt đối, đoạn đường khó khăn nhất trong những đoạn đường Người đã đi qua cho đến lúc đó) dường như tìm thấy ý nghĩa trong sự lắng nghe liên tục mà Chúa Giêsu dành cho Chúa Cha. Một lời cầu nguyện chắc chắn là không dễ dàng, hay đúng là một sự « hấp hối » trong ý nghĩa tinh thần phấn đấu của các lực sĩ, và tuy nhiên đó một lời cầu nguyện đã có khả năng nâng đỡ trên con đường Thánh Giá.

Điều cốt lõi là thế : là Chúa Giêsu cầu nguyện.

Chúa Giêsu đã cầu nguyện với cường độ trong những lúc ở với công chúng, chia sẻ phụng vụ với dân của Người, nhưng Người đã tìm kiếm những nơi chốn để cầm lòng cầm trí, xa lánh những quay cuồng của thế gian, những nơi chốn cho phép xuống đến tận đáy tâm hồn mình : Người vẫn là Đấng ngôn sứ đã biết rõ từng phiến đá trong sa mạc và đã bước lên những đỉnh núi. Những lời cuối cùng của Chúa Giêsu, trước khi tắt thở trên Thánh Giá, là những lời của Thánh Vịnh, nghĩa là lời cầu nguyện, lời cầu nguyện cho dân Do Thái : Người đã cầu xin với những kinh nguyện mà Mẹ Người đã dạy cho Người.

Chúa Giêsu đã cầu nguyện giống như tất cả mọi người trên thế gian này. Và tuy thế, trong cách cầu nguyện của Người, đã có một mầu nhiệm khép kín, đã có cái gì chắc chắn không thoát khỏi con mắt của các môn đệ Người và chúng ta có thể tìm thấy trong các sách Phúc Âm lời cầu khẩn quá đơn sơ và trực tiếp này : « Thưa Thầy, xin dạy chúng con cầu nguyện » (Lc 11,1). Các ông đã nhìn thấy Chúa Giêsu cầu nguyện và các ông muốn học cầu nguyện : « Xin Thầy, dạy chúng con cầu nguyện ». Và Chúa Giêsu đã không từ chối, Người không ganh tỵ tình thân mật của Người với Chúa Cha, mà chính là Người đến để giới thiệu chúng ta vào mối quan hệ này với Đức Chúa Cha. Và như thế, Người trở thành vị Thầy dạy cầu nguyện của các môn đệ Người, cũng như Người chắc chắn muốn là vị Thầy cho tất cả chúng ta. Chúng ta cũng vậy, chúng ta phải thưa với Chúa : « Xin Chúa, dạy chúng con cầu nguyện. Xin Chúa dạy con ».

Dù rằng chúng ta có thể đã cầu nguyện từ nhiều năm nay rồi, chúng ta cũng luôn phải học hỏi ! Lời cầu nguyện của con người, cái ước muốn đó nẩy sinh một cách quá tự nhiên trong tâm hồn mình, có lẽ là một trong những mầu nhiệm đậm đà nhất của vũ trụ. Và chúng ta cũng chẳng biết những kinh nguyện chúng ta dâng lên Thiên Chúa có đúng là những điều Người muốn chúng ta dâng lên Người không. Kinh Thánh cũng cho chúng ta chứng minh của những cầu nguyện không thích hợp, cuối cùng bị Thiên Chúa gạt đi : chỉ cần nhớ đến dụ ngôn người pharisêu và người thâu thuế. Chỉ có người này, người thâu thuế, từ đền thờ về nhà mình là được công nhận công chính, bởi vì người pharisêu kiêu căng chỉ muốn người ngoài nhìn thấy hắn cầu nguyện, và hắn làm bộ cầu nguyện : tâm hồn hắn ta nguội lạnh. Và Chúa Giêsu phán : « vì phàm ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống ; còn ai hạ mình xuống thì được tôn lên » (Lc 18,14). Bước thứ nhất để cầu nguyện, là phải khiêm nhường, đến với Chúa Cha và thưa rằng : « Xin Chúa đoái nhìn con, con là kẻ tội lỗi, con yếu đuối, con xấu xa », mọi người đều biết phải thưa gì. Nhưng luôn phải có lòng khiêm nhường và Chúa sẽ nhậm lời. Khiêm nhường cầu nguyện sẽ được Chúa nhậm lời.

Bởi vậy, khởi sự chu kỳ các bài giáo lý về kinh nguyện của Chúa Giêsu, điều tốt đẹp nhất và chính đáng nhất mà tất cả chúng ta đều phải làm là nhắc lại lời kêu cầu của các môn đệ : « Thưa Thầy, xin dạy chúng con cầu nguyện ! ». Sẽ rất là đẹp, trong Mùa Vọng, để nhắc lại câu này : « Lậy Chúa, xin dạy con cầu nguyện ». Tất cả chúng ta có thể đi xa hơn một chút và cầu nguyện tốt hơn ; nhưng hãy cầu xin Chúa : « Lậy Chúa, xin dạy con cầu nguyện ». Chúng ta hãy làm điều đó trong Mùa Vọng này và chắc chắn Người sẽ không để lời cầu khẩn của chúng ta rơi vào khoảng không.

© Traduction de Zenit, Hélène Ginabat

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit

https://fr.zenit.org/articles/audience-jesus-maitre-de-priere-pour-nous-tous-traduction-integrale/

 926 khách đã đọc bài này
This entry was posted in Chưa được phân loại. Bookmark the permalink.