Ngày Thế Giới Người Nghèo « « Hãy rộng tay cứu giúp người nghèo khó » là một lời mời gọi phải có trách nhiệm »

Thông Điệp cho Ngày Thế Giới Người Nghèo lần thứ IV (bản văn đầy đủ)

JUIN 13, 2020 11:30 ANITA BOURDINJOURNÉES MONDIALESPAPE FRANÇOIS

Chuyến hành hương Fratello tới Rôma

« « Hãy rộng tay cứu giúp người nghèo khó », là một lời mời gọi phải có trách nhiệm như một sự dấn thân trực tiếp của bất cứ ai cảm thấy mình tham gia vào cùng một số phận. Đó là một sự thúc đẩy hãy đảm đương gánh nặng của những người yếu đuối nhất », Đức Giáo Hoàng Phanxicô giải thích trong thông điệp của ngài cho Ngày Thế Giới Người Nghèo lần thứ IV.

Biến cố này sẽ được mừng vào ngày 15/11/2020, trên chủ đề « Hãy rộng tay cứu giúp người nghèo khó » (Hc 7,32).

« « Việc cầu nguyện với Thiên Chúa và tình liên đới với người nghèo và những người đau khổ không tách rời nhau được », Đức Giáo Hoàng Phanxicô nhấn mạnh, ngài mô tả tất cả « những bàn tay đưa ra » một cách đặc biệt rộng lượng trong thời gian đại dịch này.

Thông điệp của Đức Giáo Hoàng Phanxicô cho ngày này được trình bầy ngày thứ bẩy 13/6/2020, nhân ngày lễ kính thánh Antôn thành Pađôva – tiến sĩ Hội Thánh, bạn thiết của Thánh Tâm Chúa Giêsu và của người nghèo -, giống như năm ngoái, tại Vatican.

Trong Tông Thư Misericordia et miseria (21/11/2016), bế mạc năm thánh, Đức Giáo Hoàng đã viết (s.21) : « Dưới ánh sáng « Năm Thánh của những con người bị xã hội ruồng bỏ », trong lúc mà trong tất cả các giáo đường và những thánh địa trên thế giới, các Cửa Lòng Thương Xót đã đóng lại, tôi có trực giác rằng, như dấu chỉ cụ thể sau cùng của Năm Thánh Ngoại Thường này, người ta phải cử hành trong toàn Hội Thánh vào ngày Chúa Nhật thứ 33 Mùa Thương Niên, Ngày Thế Giới Người Nghèo » (s.21).

Như thế, kể như Đức Giáo Hoàng đã chuẩn thuận mong ước 10 ngày trước đó của ông Etienne Villemin, sáng lập viên và là người đứng đầu hội Lazarô, nhân chuyến hành hương của những người vô gia cư tới Rôma cho năm thánh « Fratello 2016 » của họ, ngày 11/11 trong đại thính đường Phaolô VI của Vatican : « Tâu Đức Thánh Cha, xin ngài cho phép con để chia sẻ với ngài một mong ước lớn lao : «Không biết ngài cho chấp nhận không việc sẽ có thể tổ chưc những Ngày Thế Giới Người Nghèo ? Với lòng tin cậy, chúng con xin đệ lên ngài sự cầu mong này ».

Sau đây là bản dịch chính thức của thông điệp này.

AB

THÔNG ĐIỆP CỦA ĐỨC GIÁO HOÀNG PHANXICÔ
NGÀY THẾ GIỚI NGƯỜI NGHÈO LẦN THỨ IV

CHÚA NHẬT THỨ 23 MÙA THƯỜNG NIÊN 15 THÁNG 11 NĂM 2020

« Hãy rộng tay cứu giúp người nghèo khó » (Hc 7,32).

« Hãy rộng tay cứu giúp người nghèo khó » (Hc 7, 32). Đức khôn ngoan cổ xưa đã làm những câu này như là quy tắc thiêng liêng phải theo trong cuộc đời. Chúng còn vang lên trong ngày hôm nay, với tất cả sức nặng ý nghĩa của chúng, để giúp cho chúng ta, cả chúng ta nữa, để tập trung cái nhìn của chúng ta về điều cốt yếu và để vượt qua những rào cản của sự thờ ơ. Sự nghèo khó luôn có những khuôn mặt khác nhau đòi hỏi cần có một sự chú ý cho mỗi hoàn cảnh đặc biệt : trong mỗi hoàn cảnh đó, chúng ta có thể gặp được Chúa Giêsu, Đấng đã tỏ sự hiện diện của Người trong những người anh em yếu đuối nhất của Người (x. Mt 25, 40).

  1. Chúng ta hãy cầm lên tay bài văn của Sách Huấn Ca của Ben Sira, một trong những sách trong Cựu Ước. Chúng thấy trong đó những lời của một vị thầy khôn ngoan đã sống ở thời đại khoảng hai trăm năm trước Đức Kitô. Ông đi tìm sự khôn ngoan, sự khôn ngoan làm cho người ta nên tốt hơn và có khả năng tìm hiểu tận đáy những biến cố của cuộc đời. Ông làm chuyện này vào một thời điểm thử thách nghiêm trọng đối với dân Israel, một thời gian đau khổ, tang tóc và khốn cùng, vì sự thống trị của người nước ngoài. Là một con người có lòng tin mạnh mẽ, bám rễ trong các truyền thống của cha ông, ý tưởng đầu tiên của ông là thưa với Thiên Chúa để cầu xin Người ơn khôn ngoan. Và sự phù giúp của Chúa đã không thiếu cho ông ta.

Ngay từ những trang đầu, Sách Huấn Ca đã cho những lời khuyên về nhiều tình huống cụ thể của cuộc đời, và sự nghèo khó là một trong những điều đó. Ông nhấn mạnh trên sự kiện là, trong nhu cầu, phải có lòng tin cậy nơi Thiên Chúa : « Hãy giữ lòng cho ngay thẳng và cứ kiên trì, đừng bấn loạn khi con gặp khốn khổ. Hãy bám lấy Người chứ đừng lìa bỏ, để cuối đời, con được cất nhắc lên. Mọi chuyện xẩy đến cho con, con hãy chấp nhận, và trải qua bao thăng trầm, con hãy cứ kiên nhẫn. Vì vàng phải được tôi luyện trong lửa, còn những người sáng gia, thì phải được thử trong ô nhục. Hãy tin vào Người, thì Người sẽ nâng đỡ con. Đường con đi, hãy giữ cho ngay thẳng và trông cậy vào Người. Hỡi ai kính sợ Đức Chúa, hãy trông đợi lòng lân tuất của Người, đừng xa lìa Người kẻo ngã ». (c. 2-7).

  1. Hết trang này qua trang khác, chúng ta khám phá ra một tuyển tập những đề nghị về cách thức hành động dưới ánh sáng của một mối quan hệ thân mật với Thiên Chúa, Đấng Tạo Hóa và Người Yêu của thiên nhiên, công bình và quan phòng đối với các con cái của Người. Tuy nhiên, sự kiên trì dựa vào Thiên Chúa, không ngăn cấm nhìn đến con người cụ thể, mà trái lại, hai chuyện được gắn liền chặt chẽ với nhau.

Điều này rõ ràng đã được chứng minh bởi đọan trích dẫn Thánh Kinh mà nhan đề của Thông Điệp này đã được rút ra (x. Hc 7, 29-36). Lời cầu nguyện với Thiên Chúa và tình liên đới với những người nghèo và những người đau khổ là không thể tách rời nhau được. Để cử hành một sự thờ phượng được đep lòng Chúa, cần phải công nhận rằng mọi con người, kể cả người nghèo khó nhất và bị khinh bỉ nhất, cũng mang hình ảnh của Thiên Chúa được in ấn nơi người đó. Từ sự quan tâm đó toát ra ơn phúc của sự chúc lành của Thiên Chúa, được thu hút bởi sự rộng lượng thực hiện đối với người nghèo. Bởi thế cho nên, thời gian cống hiến cho cầu nguyện không thể trở thành lý cớ để quên lãng tha nhân đang gặp khó khăn. Sự ngược lại là thật : phúc lành của Chúa đổ xuống trên chúng ta và cầu nguyện đạt tới mục đích khi chúng đi kèm với sự phục vụ đối với người nghèo.

  1. Giáo huấn cổ xưa này thực chất mang tính thời sự biết bao đối với mỗi người trong chúng ta ! Quả vậy, lời của Thiên Chúa vượt không gian, vượt thời gian, vượt các tôn giáo, vượt các văn hóa. Lòng rộng lượng nâng đỡ người yêu đuối, an ủi người đau khổ, xoa dịu những đớn đau, trả lại phẩm giá cho những người đã bị tước đoạt, quả là điều kiện của một cuộc đời con người đầy đủ. Sự lựa chọn cống hiến một sự quan tâm cho những người nghèo khó, cho những nhu cầu đa dạng của họ, không thể chỉ bị điều kiện hóa bởi thời gian dư thừa hay bởi những lợi nhuận cá nhân, cũng không bởi những dự án mục vụ hay xã hội huyền ảo. Người ta không thể bóp nghẹt sức mạnh ân điển của Thiên Chúa bởi xu hướng tự mê luôn đặt mình ở vị trí đứng đầu.

Có một nhãn quan hướng về người nghèo thật là khó, nhưng cần thiết hơn lúc nào hết để cho cuộc sống cá nhân và xã hội của chúng ta một chiều hướng tốt. Vấn đề không phải là nói nhiều lời, nhưng thay vào đó là phải dấn thân cụ thể, được sinh động hóa bởi lòng bác ái của Thiên Chúa. Mỗi năm, với Ngày Thế Giới Người Nghèo, tôi trở lại trên thực tế căn bản cho đời sống của Hội Thánh, bởi vì người nghèo luôn sẽ ở bên cạnh chúng ta (x. Ga 12,8) để giúp chúng ta đón nhận sự hiện diện của Đức Kitô trong không gian thường nhật.

  1. Một cuộc gặp gỡ với một người trong tình trạng nghèo khó khiêu khích và chất vấn chúng ta. Làm cách nào chúng ta có thể đóng góp để loại bỏ, hay ít là, để nâng đỡ tình trạng bị thải loại và sự đau khổ của người đó ? Làm thế nào chúng ta có thể giúp đỡ người đó trong cảnh nghèo nàn về tinh thần ? Cộng đoàn Kitô giáo được kêu gọi chú tâm vào trải nghiệm chia sẻ này, biết rằng không thể ủy thác cho bất cứ ai được. Và để trở thành chỗ nương tựa cho người nghèo, căn bản là phải sống cá nhân sự nghèo khó trong Phúc Âm. Chúng ta không thể cảm thấy « thoải mái » khi một thành viên của gia đình nhân loại bị dồn ép vào hậu trường và trở thành một cái bóng. Tiếng kêu thầm lặng của nhiều người nghèo khó phải tìm được dân của Thiên Chúa ở hàng đầu, luôn luôn và khắp nơi, để cho họ một tiếng nói, để bênh vực họ và để liên đới với họ trước bao sự giả hình và trước bao lời hứa không được tôn trọng, để mời gọi họ chia sẻ đời sống của cộng đoàn.

Đúng là Hội Thánh không có giải pháp toàn cầu để đề nghị, nhưng Hội Thánh cống hiến, nhờ ơn Chúa Kitô, sự làm chứng và những cử chỉ chia sẻ của Hội Thánh. Ngoài ra, Hội Thánh cảm thấy có bổn phận trình bầy những kêu cầu của những người không có những thứ cần thiết để sống. Nhắc nhở cho tất cả mọi người giá trị to lớn của công ích là, cho giáo dân, một sự dấn thân được thể hiện trong chủ đích không quên một ai trong những người mà nhân bản bị xúc phạm trong những nhu cầu căn bản của họ.

  1. Rộng tay cứu giúp, trước hết làm cho người ra tay, khám phá ra rằng có sự hiện hữu trong chúng ta khả năng làm ra những cử chỉ cho cuộc đời một ý nghĩa. Biết bao bàn tay rộng mở mà chúng ta có thể thấy được hàng ngày ! Khốn nỗi, đã xẩy ra ngày càng hay có sự vội vã lôi kéo vào trong cơn lốc thờ ơ, đến độ người ta không còn nhận ra tất cả những điều tốt đã được làm hàng ngày, một cách thầm lặng và với lòng đại lượng. Thường thường chỉ khi có những biến cố bất ngờ làm đảo lộn dòng đời của chúng ta mà đôi mắt chúng ta mới có thể nhìn thấy lòng tốt của các vị thánh « ở nhà bên cạnh », « của những người đang sống gần với chúng ta là một phản ánh sự hiện diện của Thiên Chúa » (Tông huấn Gaudete et Exultate, s. 7), nhưng mà chẳng ai nói tới. Những tin xấu đầy rẫy trên các trang báo, trên các trang internet và trên các màn hình vô tuyến, đến độ chúng làm cho người ta tin rằng sự ác đang ngự trị. Tuy thế không phải vậy. Đương nhiên, sự hung ác và bạo lực, sự lạm dụng và tham nhũng không thiếu gì, nhưng cuộc đời được đan dệt bằng những hành động tôn trọng và rộng lượng, vốn không chỉ để cân bằng với cái ác, mà còn thúc đẩy đi xa hơn và tràn đầy hy vọng.
  2. Rộng tay đưa ra là một dấu chỉ : một dấu chỉ nhắc ngay đến sự gần gũi, sự liên đới, tình yêu thương. Trong những tháng này, khi toàn thế giới bị chìm đắm bởi một con virút đã mang đến đau đớn và chết chóc, khốn quẫn và lầm lạc, bao nhiêu bàn tay đã rộng đưa ra mà chúng ta đều đã có thể thấy được ! Bàn tay đưa ra của vị bác sĩ đang lo lắng cho mỗi bệnh nhân bằng cách tìm kiếm phương thuốc hiệu nghiệm. Bàn tay đưa ra của cô điều dưỡng và anh y tá, đã quá giờ làm việc rất lâu, vẫn còn ở lại để săn sóc các bệnh nhân. Bàn tay đưa ra của những người làm việc trong chính quyền và cung cấp các phương tiện để cứu được càng nhiều mạng sống có thể. Bàn tay rộng đưa ra của vị dược sĩ bị đặt trước bao yêu cầu trong một sự tiếp cận nhiều rủi ro với người ta. Bàn tay rộng đưa ra của vị linh mục khi ngài ban phép lành mà lòng tan nát. Bàn tay rộng đưa ra của người thiện nguyện đến cứu những ai đang sống trên đường phố và, ngoài việc không có một mái che, còn không có cả miếng ăn. Bàn tay rộng đưa ra của những người nam, nữ đang làm việc để cống hiến những dịch vụ cốt yếu và an toàn. Và còn bao nhiêu bàn tay rộng đưa ra khác nữa mà chúng ta có thể mô tả đến có độ dài như một chuỗi bất tận các công trình thiện ích. Tất cả những bàn tay đó đã bất chấp truyền nhiễm và bất chấp sợ hãi để mang lại sự nâng đỡ và an ủi.
  3. Trận đại dịch này đã xẩy đến thình lình và đã khiến chúng ta bất ngờ, để lại một cảm tưởng mất phương hướng và bất lực to lớn. Tuy nhiên, bàn tay rộng đưa ra cho những người nghèo không đến thình lình. Nó chứng tỏ cách mà người ta chuẩn bị để nhận biết người nghèo để nâng đỡ trong những lúc cần thiết. Người ta không ứng biến các khí cụ của lòng thương xót. Một sự luyện tập hàng ngày là cần thiết, bắt đầu từ sự ý thức rằng chúng ta là những người đầu tiên, đang cần biết bao đến một bàn tay rộng đưa ra cho chúng ta.

Thời gian chúng ta đang sống đã đặt nhiều xác định vào trong tình trạng khủng hoảng. Chúng ta cảm thấy mình nghèo và yếu hơn bởi vì chúng ta đã trải nghiệm sự giới hạn và sự hạn chế tự do. Sự mất đi việc làm, mất đi những quan hệ thân thương nhất, như sự thiếu vắng các quan hệ giữa con người thân quen, bỗng chốc mở ra những chân trời mà chúng ta không còn quen quan sát nữa. Các của cải tinh thần và vật chất đã bị đặt lại vấn đề và chúng ta đã khám phá ra rằng chúng ta sợ hãi. Bị giam hãm trong thinh lặng của căn nhà chúng ta, chúng ta đã tái khám phá ra tầm quan trọng của sự đơn sơ và có cái nhìn hướng vào điều cốt yếu. Chúng ta đã chín chắn sự đòi hỏi của một tình huynh đệ, có khả năng tương trợ và trân quý lẫn nhau.  Đây là một thời gian thuận lợi để « ý thức lại rằng chúng ta người này cần đến người kia, rằng chúng ta có trách nhiệm đối với người khác và với thế giới […]. Từ quá lâu nay rồi, chúng ta đã ở trong tình trạng suy thoái đạo đức, bằng cách coi thường đạo đức, coi thường lòng tốt, coi thường đức tin, coi thường tính lương thiện […]. Sự hủy hoại của mọi nền tảng của đời sống xã hội đó cuối cùng sẽ đặt chúng ta người này chống người kia, mỗi người tìm cách gìn giữ quyền lợi của riêng mình ; nó gây ra sự nổi lên của những hình thức mới của bạo lực, của sự độc ác, và ngăn cản sự phát triển của một nền văn hóa đích thực của sự bảo vệ môi trường » (Tông thư Laudato si’, s. 229). Tóm lại, các cuộc khủng hoảng kinh tế, tài chánh và chính trị trầm trọng sẽ không chấm dứt bao lâu chúng ta còn để trong tình trạng nửa tỉnh nửa say tinh thần trách nhiệm mà mỗi người phải cảm nhận đối với tha nhân và với mỗi người.

  1. « Hãy rộng tay cứu giúp người nghèo khó », như thế là một lời mời gọi tinh thần trách nhiệm như sự cam kết trực tiếp của ai đó cảm thấy mình tham gia vào cùng một số phận. Đó là một sự khuyến khích đảm đương gánh nặng của những người yếu đuối nhất, như thánh Phaolô nhắc nhở : « Hãy lấy đức mến mà phục vụ lẫn nhau. Vì tất cả Lề Luật được nêu trọn trong điều răn duy nhất này là : Ngươi phải yêu người thân cận như chính mình (…). Anh em hãy mang gánh nặng cho nhau » (Gl 5, 13-14 ; 6,2). Thánh tông đồ dạy rằng sự tự do mà chúng ta đã được ban cho bởi cái chết và sự sống lại của Chúa Giêsu Kitô là cho mỗi người trong chúng ta một trách nhiệm phải phục vụ người khác, nhất là những người yếu đuối nhất. Đây không phải là một lời hô hào tùy ý không bắt buộc, mà là một điều kiện của sự đích thực của đức tin mà chúng ta tuyên xưng.

Sách Huấn Ca một lần nữa đến giúp đỡ chúng ta : sách đề nghị những hành động cụ thể để nâng đỡ những người yếu đuối nhất và sách cũng dùng một vài hình ảnh gợi ý. Trước hết, sách xét tới sự yếu đuối của những người buồn thảm : « Đừng ngoảnh mặt không nhìn những ai đang khóc » (Hc 7,34). Giai đoạn đại dịch đã bắt buộc chúng ta phải cách ly, ngăn chặn không cho chúng ta kể cả có thể an ủi và ở gần các bạn thân và những người quen biết bị tổn thương bởi sự mất đi một người thân của họ. Và tác giả Sách Thánh còn khẳng định : « Đừng ngại thăm nom người đau ốm » (Hc 7,35). Chúng ta đã trải nghiệm không thể đến bên những người đang đau đớn, và đồng thời, chúng ta cũng ý thức được sự dễ bị tổn thương của cuộc sống chúng ta. Tóm lại, Lời của Thiên Chúa không bao giờ để chúng ta yên, mà luôn kích thích chúng ta làm điều thiện.

  1. « Hãy-rộng-tay-cứu-giúp-người-nghèo-khó », làm nổi bật một cách tương phản, thái độ của những người thọc tay trong túi quần và không hề bị xúc động bởi sự nghèo khó, mà chính họ lại thường hay là tòng phạm. Sự thờ ơ và tính vô liêm sỉ là của ăn hàng ngày của họ. Thật là quá khác với những bàn tay rộng lượng mà chúng ta đã mô tả ! Quả vậy, có những bàn tay đưa ra và chạm vào bàn phím của một chiếc máy điện toán để chuyển những món tiền lớn từ một nơi này đến nơi khác trên thế giới, cho thấy sư giầu sang của thiểu số tài phiệt và nỗi khốn cùng của số đông quần chúng hay là sự phá sản của toàn thể các quốc gia. Có những bàn tay đưa ra để tích lũy tiền bạc bởi sự buôn bán vũ khí, mà những bàn tay khác, kể cả bàn tay của những trẻ em, sẽ sử dụng để gieo rắc chết chóc và đói nghèo. Có những bàn tay đưa ra, trong bóng tối, trao đổi những liều thuốc chết người để làm giầu và sống trong nhung lụa và sự lộn xộn phù du. Có những bàn tay đưa ra mà, ở dưới tay, trao đổi những đặc ân bất hợp pháp để thu về một lợi nhuận dễ dàng và tham nhũng. Và cũng có những bàn tay đưa ra của những người, trong sự đạo đức giả nhân hiền, đem tới những luật pháp mà chính họ không tuân thủ.

Trong toàn cảnh đó, « những người bị loại trừ tiếp tục chờ đợi. Để có thể nâng đỡ một lối sống bị thải loại khỏi kẻ khác, hay để có thể nhiệt tình với cái lý tưởng ích kỷ, người ta đã triển khai một thứ toàn cầu hóa sự vô cảm. Hầu như chúng ta không hề hay biết, chúng ta trở thành bất lực để cảm thấy lòng thương xót trước tiếng kêu đau đớn của những người khác, chúng ta không còn biết khóc trước thảm trạng của những người khác, chăm sóc cho họ không còn là mối lưu tâm của chúng ta nữa, cứ như là tất cả đều là trách nhiệm xa lạ đối với chúng ta và không phải là thuộc phạm vi của chúng ta » (Tông huấn Evangelii Gaudium, s.54). Chúng ta sẽ không thể hạnh phúc bao lâu những bàn tay này còn gieo rắc chết chóc mà không biến thành những khí cụ của công lý và hòa bình cho toàn thế giới.

  1. « Trong mọi lời ăn tiếng nói, hãy nghĩ đến đời con chung cuộc thế nào » (Hc 7,36). Đó là câu nói, qua đó Sách Huấn Ca kết luận suy tư của mình. Văn bản đưa ra hai giải thích. Giải thích thứ nhất làm nổi bật rằng chúng ta phải luôn chú ý đển lúc kết thúc của cuộc sống chúng ta. Phải nhớ đến thân phận chung có thể giúp đỡ mình sống một cuộc đời dưới dấu chỉ của sự chú ý đến những người nghèo khó hơn mình và đã không có những cơ hội như mình. Cũng có một giải thích thứ nhì, nhấn mạnh hơn đến mục đích mà mỗi người nhắm tới. Chính sự kết thúc cuộc sống của chúng ta đòi hỏi một dự án phải thực hiện và một hành trình phải hoàn tất một cách không mệt mỏi. Nhưng, mục đích của mỗi hành động của chúng ta chỉ có thể là yêu thương. Đó là mục đích mà chúng ta phải đi tới, và không có gì có thể làm cho chúng ta né tránh. Tình yêu đó là chia sẻ, tận tụy và phục vụ, nhưng nó bắt đầu bởi sự khám phá ra rằng chúng ta đều là những người được yêu thương và thức tỉnh đầu tiên với tình yêu. Kết cuộc đó xuất hiện vào cái lúc mà đứa trẻ gặp được nụ cười của mẹ mình và cảm thấy mình được yêu thương bởi sự kiện là mình hiện hữu. Dù chỉ là một nụ cười mà chúng ta chia sẻ với người nghèo cũng là nguồn mạch của tình yêu và giúp cho họ sống trong niềm vui. Như thế, mong rằng bàn tay đưa ra, luôn có thể làm giầu bằng nụ cười của con người không làm cho nặng nề bởi sự hiện diện của mình và sự giúp đỡ do mình cống hiến, mà chỉ vui vẻ được sống theo cách các môn đệ của Chúa Kitô.

Mong rằng con đường hàng ngày này để gặp gỡ với những người nghèo được đồng hành bởi Mẹ của Thiên Chúa , Đấng hơn ai hết, là Mẹ của những người nghèo. Đức Trinh Nữ Maria biết rất rõ những khó khăn và những đau khổ của những ai bị gạt bỏ, bởi vì chính Mẹ đã ở trong tình trạng sinh Con Thiên Chúa trong một máng cỏ. Dưới sự đe dọa của vua Hêrôđê, với thánh Giuse, bạn trăm năm của Mẹ, và Chúa Giêsu Hài Đồng, các Đấng đã phải tỵ nạn trong một nước khác, và điều kiện tỵ nạn đã thiếu thốn, trong nhiều năm, đối với Thánh Gia Thất. Cầu mong lời cầu nguyện với Đức Mẹ của những người nghèo tập họp các con cái được sủng ái và tất cả những người phục vụ cho họ nhân danh Chúa Kitô. Mong rằng lời cầu nguyện biến đổi bàn tay đưa ra thành một cái ôm của sự chia sẻ và của tình huynh đệ đã tìm lại được.

Ban hành tại Rôma, Thánh Gioan Latran, ngày 13 tháng 6 năm 2020, lễ phụng vụ kính thánh Antôn thành Pađôva, năm thứ tám Triều Đại của tôi.

___________________

PHANXICÔ

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

https://fr.zenit.org/articles/journee-mondiale-des-pauvres-tends-la-main-au-pauvre-est-une-invitation-a-la-responsabilite-texte-complet/

This entry was posted in Chưa được phân loại. Bookmark the permalink.