Bài Giáo Lý – Với các thánh vịnh, biến sự đau khổ thành một « tiếng kêu không ngừng »

Đối với Thiên Chúa mọi đau khổ của con người là thiêng liêng

OCTOBRE 14, 2020 19:07 HÉLÈNE GINABATAUDIENCE GÉNÉRALEPAPE FRANÇOIS

Triều kiến chung ngày 14 tháng 10 năm 2020

« Để cầu nguyện cho tốt, Đức Giáo Hoàng Phanxicô khẳng định, chúng ta phải cầu nguyện với nguyên hiện trạng của chúng ta, không trang điểm ». Bởi vậy, các thánh vịnh, những « lời khẩn cầu, nhiều khi thảm khốc », vốn « thoát ra từ giữa cuộc sống », chỉ dạy cho chúng ta « ngôn ngữ của cầu nguyện », nghĩa là « kinh nghiệm đối thoại với Thiên Chúa ». Trong cuộc đối thoại đó, sự đau khổ « biến thành chất vấn », « như một tiếng kêu không ngừng », một « tiếng kêu cứu », một « quan hệ ».

Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã tiếp tục Bài Giáo Lý về cầu nguyện trong buổi triều kiến chung ngày thứ tư 14/10/2020, trong Đại Thính Đường Phaolô VI của Vatican. Ngài đã dành bài giáo huấn của ngài hôm nay cho Sách Thánh Vịnh. Thánh vịnh gia, ngài nói « không đặt vấn đề một cách triệt để » đối với đau khổ « bởi vì ngài biết nó là thành phần của đới sống.

« Người cầu nguyện biết rằng mình là quý giá dưới mắt của Thiên Chúa, bởi vậy kêu cầu có một ý nghĩa », Đức Giáo Hoàng giải thích, bởi vì « Chúa lắng nghe ». Với Thiên Chúa, ngài nói tiếp, « chúng ta không phải là những kẻ xa lạ, cũng không phải là những con số. Chúng ta là những khuôn mặt và những tấm lòng, được biết đến một cách cá nhân, bằng tên riêng của chúng ta ». Và với Thiên Chúa, « tất cả những đau khổ của con người đều thiêng liêng » : ‘‘đau khổ tôi chịu’’ là của tôi, những giọt nước mắt đang rơi là ‘‘của tôi’’ và với những giọt lệ đó, với nỗi đau đớn đó tôi đã thưa lên cùng Chúa ».

Sau đây là bản dịch Bài Giáo Lý bằng tiếng Ý của Đức Giáo Hoàng Phanxicô.

HG

Bài Giáo Lý của Đức Giáo Hoàng Phanxicô (Bản dịch toàn văn)

Thân chào Quý Anh Chị Em !

Khi đọc Thánh Kinh, chúng ta không ngừng đụng đầu với đủ cách cầu nguyện. Nhưng người ta cũng tìm được một cuốn sách bao gồm chỉ có cầu nguyện, một cuốn sách đã trở thành tổ quốc, lãnh địa thực tập và căn nhà của vô số những người cầu nguyện.  Đó là Sách Thánh Vịnh. Có 150 bài thánh vịnh để cầu nguyện.

Sách này thuộc nhóm các sách về khôn ngoan, bởi vì nó truyền thông một cách « biết cầu nguyện » qua kinh nghiệm của sự đối thoại với Thiên Chúa. Trong các bài Thánh Vịnh, chúng ta tìm được tất cả những cảm xúc của con người : vui mừng, đau đớn, nghi nan, hy vọng, đắng cay là những thứ tô điểm cuộc đời của chúng ta. Sách Giáo Lý Của Hội Thánh Công Giáo khẳng định rằng, mỗi thánh vịnh vẫn luôn « bình dị đến nỗi con người thuộc bất cứ hoàn cảnh và thời đại nào cũng có thể sử dụng để cầu nguyện » (XGL, s.2588). Bằng cách đọc đi đọc lại các thánh vịnh, chúng ta học được ngôn ngữ của cầu nguyện. Thiên Chúa Cha, quả đã gợi hứng cho chúng với Chúa Thánh Linh trong lòng Vua Đavít và những người cầu nguyện khác, để dạy cho mỗi người nam và nữ cách nào để ca ngợi Người, cách nào để tạ ơn Người và cầu xin Người, cách nào để khẫn cầu Người trong niềm vui và trong nỗi đau, cách nào để kể ra những kỳ công của những công trình của Người và của Lề Luật của Người. Tổng kết lại, các thánh vịnh là lời của Thiên Chúa mà chúng ta, người phàm, chúng ta đã sử dụng để thưa chuyện với Người.

Trong sách này, chúng ta không gặp những người thanh khiết, những người trừu tượng, những người đồng hóa cầu nguyện với một trải nghiệm mỹ thuật hay bị gò bó. Các thánh vịnh không phải là những bản văn được viết ra trên một bàn giấy ; đó là những lời cầu khẩn, nhiều khi trong thảm khốc, được toát lên từ giữa cuộc sống. Để cầu nguyện, chỉ cần chúng ta như thế nào thì cứ tự nhiên như thế. Chúng ta đừng quên rằng để cầu nguyện tốt, chúng ta phải cầu nguyện với thân phận hiện tại của chúng ta, không trang điểm. Không cần trang điểm linh hồn để cầu nguyện. « Lậy Chúa, thân phận con là như vậy », và trình diện trước mặt Chúa trong con người tự nhiên của chúng ta, với những điều tốt đẹp và cũng với những chuyện xấu xa mà không ai biết, mà chúng ta, từ trong lòng, chúng ta biết. Trong các thánh vịnh, chúng ta nghe những tiếng nói của những người cầu nguyện bằng xương bằng thịt, mà cuộc đời như cuộc đời của tất cả mọi người, đầy những vấn đề, những khó khăn, những bấp bênh. Thánh vịnh gia không đặt vấn đề nghi ngờ một cách tuyệt đối sự đau khổ này, ngài biết rằng nó thuộc về cuộc sống. Tuy nhiên, trong các thánh vịnh, sự đau khổ biến thành câu hỏi. Từ sự đau khổ đến chất vấn.

Và trong nhiều câu hỏi, có những câu hỏi đang bỏ lửng, như một tiếng kêu không ngừng đang đi xuyên qua toàn bộ cuốn sách. Một câu hỏi, mà chúng ta bao lần nhắc lại : ‘‘Lậy Chúa, đến bao giờ ? đến bao giờ ?’’. Mỗi nỗi đau đòi hỏi một sự giải thoát, mỗi giọt nước mắt cầu xin một sự an ủi, mỗi vết thương đợi chờ một sự chữa lành, mỗi lời vu cáo một phán quyết xóa tội. « Lậy Chúa, cho đến bao giờ con phải gánh chịu điều này ? Lậy Chúa, xin nghe lời con ! » : bao nhiêu lần chúng ta đã cầu nguyện như thế, với cái câu « đến bao giờ ? Điều này đủ rồi, Chúa ơi ! »

Liên tục đặt ra những câu hỏi kiểu đó, các thánh vịnh dạy cho chúng ta đừng quen với sự đau khổ và nhắc cho chúng ta rằng sự sống không được cứu độ nếu nó không được chữa lành. Cuộc đời con người là một hơi thở, lịch sử của con người là phù du, những người cầu nguyện biết rằng mình quý giá dưới mắt của Thiên Chúa, bởi thế, kêu cầu có một ý nghĩa. Và đó là điều quan trọng. Khi chúng ta cầu nguyện, chúng ta làm điều này bởi vì chúng ta biết rằng chúng ta quý giá dưới mắt của Thiên Chúa. Chính nhờ Chúa Thánh Thần, Đấng đánh thức tận đáy lòng chúng ta, ý thức đó : ý thức mình là quý giá dưới mắt Thiên Chúa. Và chính vì thế mà chúng ta được thúc đẩy để cầu nguyện.

Cầu nguyện với các thánh vịnh là sự làm chứng cho tiếng kêu cầu này : một tiếng kêu đa đoan, bởi vì trong cuộc đời, sự đau khổ xuất hiện dưới hàng ngàn hình thức và mang cái tên là bệnh hoạn, hận thù, chiến tranh, bách hại, nản lòng…Đến tận « sự bê bối » tuyệt đỉnh là cái chết. Cái chết xuất hiện trong sách Thánh Vịnh như kẻ thù phi lý nhất của con người : tội tình gì mà đáng phải chịu một hình phạt dữ tợn như thế, nó bao gồm sự hủy diệt và chấm dứt ? Người cầu nguyện của thánh vịnh cầu xin Thiên Chúa can thiệp ở nơi nào mà tất cả những nỗ lực của con người là vô hiệu. Đó là tại sao cầu nguyện tự bản thể của nó đã là một con đường cứu độ và một sự khởi đầu của sự cứu độ.

Mọi người trên thế gian này đều đau khổ : cho dù người ta có tin nơi Thiên Chúa hay từ chối Người. Nhưng trong thánh vịnh, sự đau khổ trở thành quan hệ, mối liên hệ : một lời kêu cứu đang chờ đợi vọng tới tai Đấng lắng nghe. Nó không thể không có một ý nghĩa, một mục đích. Dù cho những đau khổ mà chúng ta phải gánh chịu có thể không chỉ là những trường hợp đặc biệt của một quy luật phổ quát : đó là những giọt nước mắt « của tôi ». Hãy suy nghĩ điều này : nước mắt không phải là phổ quát, đó là những giọt nước mắt « của tôi ». Mỗi người có những giọt nước mắt của mình.  Những giọt nước mắt « của tôi » và sự đau khổ « của tôi » thúc đẩy tôi cầu nguyện. Đó là những giọt nước mắt « của tôi » mà không một ai đã đổ ra trước tôi. Có, nhiều người đã khóc, nhiều lắm. Nhưng những giọt nước mắt « của tôi » là của tôi, sự đau khổ « của tôi » là của tôi.

Trước khi bước vào Đại Thính Đường này, tôi đã gặp cha mẹ của vị linh mục thuộc  giáo phận Côma, đã bị giết chết ; ngài đã bị giết chính là trong nhiệm vụ của ngài để giúp đỡ. Những giọt nước mắt của các bậc cha mẹ này là nước mắt « của họ » và mỗi người họ đều biết mình đã đau khổ như thế nào khi thấy người con của mình đã hiến cả mạng sống của ngài để phục vụ người nghèo. Tại sao ? Bởi vì chúng ta không thể đến với sự đau khổ của ngài, bởi vì sự đau đớn « của ngài » là của ngài, những giọt nước mắt « của ngài » là của ngài. Đối với chúng ta cũng vậy : nước mắt, sự đau đớn « của tôi » là của tôi, nước mắt là « của tôi » và chính với nước mắt đó, với nỗi đau đó mà tôi thưa lên cùng Chúa.

Với Thiên Chúa, tất cả những đau khổ của con người đều là thiêng liêng. Người cầu nguyện của thánh vịnh 55 cầu như thế này : « Bước đường con lận đận, chính Ngài đã đếm rồi, xin lấy vò mà đựng nước mắt con » (c.9). Trước mặt Thiên Chúa, chúng ta không phải là những người xa lạ, cũng không là những con số. Chúng ta là những khuôn mặt và những tấm lòng, được biết đến một cách cá nhân, bằng tên gọi của chúng ta.

Trong các thánh vịnh, người tín hữu tìm được một câu trả lời. Người đó biết rằng, dù  cho tất cả các cánh cửa của con người đều bị khóa chặt, cánh cửa của Thiên Chúa vẫn mở. Dù cho toàn thế giới tuyên bố một phán quyết kết án, sự cứu độ vẫn ở nơi Thiên Chúa.

« Chúa lắng nghe » : đôi khi trong cầu nguyện, chỉ cần biết điều đó. Những vấn đề không phải luôn được giải quyết. Người cầu nguyện không có ngây thơ : người đó biết rằng nhiều vấn đề  trên thế gian này vẫn không có giải đáp, không có lối thoát ; sự đau khổ sẽ đồng hành với chúng ta và, sau khi thắng được một trận, sẽ còn những trận khác đang chờ đợi chúng ta. Nhưng nếu chúng ta được đoái nghe, mọi sự trở nên dễ chịu.

Điều tệ hại nhất có thể xẩy đến là đau khổ trong sự bị bỏ rơi, không có ai nhớ đến chúng ta. Chính là cầu nguyện cứu chúng ta cho khỏi điều này. Bởi vì nó có thể xẩy đến, và điều này thường hay xẩy ra, là không hiểu được dự định của Thiên Chúa. Nhưng những tiếng kêu cầu của chúng ta không chỉ ở lại dưới thế này : chúng lên cao tới Người, Đấng có trái tim của Cha và Người cũng khóc vì mỗi con cái của Người đang đau khổ hay bị chết. Tôi sẽ nói với Quý Anh Chị Em một điều : điều này có ích cho tôi, trong những lúc khắc nghiệt, khi nghĩ đến những giọt lệ của Chúa Giêsu, khi Người đã khóc lúc ngắm nhìn thành Giêrusalem, khi Người đã khóc trước mộ của ông Lazarô. Thiên Chúa đã khóc vì tôi, Thiên Chúa khóc, Người khóc vì những đau khổ của chúng ta. Bởi vì – như một nhà văn hào thiêng liêng đã nói – Thiên Chúa đã muốn làm người phàm để có thể khóc. Nghĩ rằng Chúa Giêsu khóc với tôi trong sự đau khổ của tôi là một sự an ủi : điều này giúp cho chúng ta tiến tới. Nếu chúng ta giữ quan hệ với Người, cuộc đời không miễn trừ cho chúng ta những đau khổ, nhưng nó mở ra một chân trời rộng lớn của sự thiện và đi tới sự hoàn tất của nó. Can đảm lên ! Hãy tiến lên trong cầu nguyện : Chúa Giêsu luôn ở bên cạnh chúng ta.

© Traduction de Zenit, Hélène Ginabat

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

https://fr.zenit.org/2020/10/14/catechese-avec-les-psaumes-transformer-sa-souffrance-en-un-cri-incessant/

This entry was posted in Chưa được phân loại. Bookmark the permalink.