Cầu nguyện sao ? « Phải, đó là điều cần thiết » Đức Giáo Hoàng khẳng định

« Dù rằng khi mọi chuyện có vẻ vô hiệu » (Bài Giáo Lý toàn văn)

NOVEMBRE 11, 2020 13:19 ANNE KURIAN-MONTABONEAUDIENCE GÉNÉRALEPAPE FRANÇOIS

Triều kiến chung ngày 11/11/2020

Cầu nguyện, nói đến cầu nguyện, có ích gì không ? « Có, điều đó cần thiết », Đức Giáo Hoàng Phanxicô khẳng định trong buổi triều kiến chung ngày 11/11/2020 : « Bởi vì nếu chúng ta không cầu nguyện, chúng ta sẽ không có sức để bước đi trong cuộc đời. Cầu nguyện giống như dưỡng khí của đời người ».

Tiếp tục các Bài Giáo Lý về cầu nguyện, từ thư vìện của dinh giáo hoàng, Đức Giáo Hoàng đã giải thích rằng đức tin không phải « sự hăng hái nhất thời, nhưng là một sự chuẩn bị can đảm để cầu khẩn Thiên Chúa, đồng thời cũng là ‘‘tranh luận’’ với Người, không cam chịu trước cái ác và bất công ». Ngài đã khuyến khích một sự cầu nguyện « nài nỉ ».

« Người  Kitô hữu cầu nguyện không sợ gì cả », ngài cam đoan : « Người nào gõ cửa trái tim của Người với đức tin và với lòng kiên nhẫn, sẽ không bị thất vọng. Thiên Chúa luôn đáp lại. Luôn luôn ».

Đức Giáo Hoàng đã khuyến khích cầu nguyện « kể cả khi tất cả có vẻ vô hiệu, khi đối với chúng ta, Thiên Chúa dường như vừa điếc vừa câm và khi có vẻ như chúng ta mất thì giờ ». « Có những lúc đen tối trong cuộc đời chúng ta và trong những lúc đó, đức tin có vẻ như là ảo tưởng, ngài nhận xét. Nhưng tiến hành cầu nguyện cũng có nghĩa chấp nhận sự mệt mỏi đó ».

Bài Giáo Lý – 14. Cầu nguyện kiên trì

Thân chào Quý Anh Chị Em !

Chúng ta tiếp tục các Bài Giáo Lý về cầu nguyện. Có ai đó đã nói với tôi : « Ngài nói quá nhiều về cầu nguyện. Không cần thiết ». Có, cần thiết. Bởi vì nếu chúng ta không cầu nguyện, chúng ta sẽ không có sức mạnh để tiến tới trong cuộc đời. Cầu nguyện là như dưỡng khí của đời sống. Cầu nguyện, chính là thu hút trên chúng ta Thánh Thần luôn làm cho chúng ta đi tới. Chính vì lý do này mà tôi nói nhiều về cầu nguyện.

Chúa Giêsu đã ban gương sáng của một sự cầu nguyện liên tục, được thực hiện với sự kiên trì. Cuộc đối thoại liên tục với Chúa Cha, trong sự thinh lặng và sự cầm trí, là trung tâm của toàn bộ sứ vụ của Người. Các sách Phúc Âm cũng kể lại cho chúng ta những giáo huấn cho các môn đệ của Người, để các ông kiên trì cầu nguyện, không mệt mỏi. Sách Giáo Lý Của Hội Thánh Công Giáo nhắc lại ba dụ ngôn chứa đựng trong Phúc Âm theo thánh Luca, nhấn mạnh đặc tính này của sự cầu nguyện (x. SGL, s. 2613) của Chúa Giêsu.

Trước hết, cầu nguyện phải dai dẳng, như nhân vật trong dụ ngôn, người phải đón tiếp một vị khách tới bất chợt, đã gõ cửa giữa đêm khuya nơi nhà một người bạn và xin bánh mì.  Người bạn trả lời ‘‘không !’’, bởi vì hắn ta đã đi ngủ, nhưng người đó đã nài nỉ, nài nỉ đến lúc hắn phải thức dậy và đưa bánh mì cho người đó (x. Lc 11,5-8). Một sự cầu xin dai dẳng. Nhưng Thiên Chúa kiên nhẫn hơn chúng ta, và kẻ nào gõ cửa trái tim của Người với đức tin và lòng kiên trì sẽ không thất vọng. Thiên Chúa luôn đáp trả. Luôn luôn. Cha chúng ta biết rõ chúng ta cần những thứ gì ; sự nài nỉ không phải để trình báo với Người hay thuyết phục Người về điều đó, nhưng nó dùng để nuôi dưỡng nơi chúng ta sự ước muốn và sự mong đợi.

Dụ ngôn thứ nhì là chuyện bà góa xin với ông quan tòa để ông ta giúp bà đòi công lý. Ông quan tòa bất chính này, là một người vô lương tâm, nhưng cuối cùng, ông ta bực tức vì sự nài nỉ của bà góa, nên ông phải quyết định giải quyết cho bà ta (x. Lc 18,1-8). Và ông ta nghĩ rằng : « Tốt hơn hết là ta giải quyết vấn đề của mụ góa này để mụ đi cho rồi, để mụ đừng đến kiện cáo với ta nữa » ? Dụ ngôn này cho chúng ta hiểu rằng đức tin không phải chỉ là sự hăng hái chốc lát, mà là một sự chuẩn bị can đảm cầu khẩn Thiên Chúa, đồng thời cũng là ‘‘ tranh luận’’ với Người, không cam chịu trước sự ác và sự bất công.

Dụ ngôn thứ ba trình bầy một người pharisêu và một người thu thuế đến Đền Thờ cầu nguyện. Người thứ nhất thưa với Thiên Chúa bằng cách khoe khoang công đức ; người kia cảm thấy bất xứng dù chỉ là đi vào đền thánh. Tuy nhiên, Thiên Chúa không nghe lời cầu nguyện của người thứ nhất, nghĩa là của kẻ kiêu ngạo, trong lúc Người đoái nhận lời cầu xin của những người khiêm nhường (x. Lc 18, 9-14). Không có cầu nguyện đích thực nếu không có tinh thần khiêm nhượng. Chính là lòng khiêm nhường dẫn đưa chúng ta cầu xin trong cầu nguyện.

Giáo huấn của Phúc Âm là rõ ràng : người ta luôn phải cầu nguyện, kể cả khi mọi chuyện coi như vô hiệu, khi Thiên Chúa dường như vừa điếc, vừa câm đối với chúng ta và có vẻ như chúng ta chỉ mất thì giờ. Dù rằng trời có tối sầm xuống, người Kitô hữu cũng không ngừng cầu nguyện. Cầu nguyện phải đi đôi với đức tin. Và đức tin, trong nhiều ngày của cuộc đời chúng ta và trong những lúc này, có thể dường như một ảo ảnh. Đọc kinh cầu nguyện cũng có nghĩa là chấp nhận sự mệt mỏi này. « Thưa cha, con cầu nguyện mà con chẳng cảm thấy gì hết… con thấy như thường, tâm hồn khô khan, trái tim cằn cỗi ». Nhưng chúng ta phải đi tới, với cái mệt mỏi của những lúc khó khăn này, những lúc mà chúng ta chẳng cảm thấy gì cả. Nhiều vị thánh nam, nữ đã trải nghiệm đêm tối của đức tin và của sự im lặng của Thiên Chúa – khi chúng ta gõ và Thiên Chúa không trả lời – và các vị thánh này đã kiên trì.

Trong đêm tối của đức tin, người cầu nguyện không bao giờ cô đơn. Quả thế, Chúa Giêsu không chỉ là chứng nhân và là Thầy dạy cầu nguyện, Người còn hơn thế nữa. Người đón nhận chúng ta trong sự cầu nguyện của Người, để chúng ta có thể cầu nguyện trong Người và qua Người. Và điều này là công trình của Thánh Thần. Thánh Gioan đã ghi lại những lời sau đây của Chúa : « Và bất cứ điều gì anh em nhân danh Thầy mà xin, thì Thầy sẽ làm, để Chúa Cha được tôn vinh trong người Con » (Ga 14,13). Và Sách Giáo Lý Của Hội Thánh Công Giáo giải thích rằng « niềm xác tín rằng những lời cầu xin của chúng ta được đoái nhận, niềm xác tín đó dựa trên nền tảng là lời cầu nguyện của Chúa Giêsu » (SGL s.2614).  Sự xác tín đó thêm cánh cho những lời cầu nguyện mà con người đã luôn mong ước có được.

Làm sao không nhắc đến ở đây những lời của Thánh Vịnh 91, giầu lòng tin cậy, tuôn ra từ trong tâm hồng hy vọng mọi sự nơi Thiên Chúa : « Chúa phù trì che chở, dưới cánh Người, bạn có chỗ ẩn thân : lòng Chúa tín trung là khiên che thuẫn đỡ. Bạn không sợ cảnh hãi hùng đêm vắng hay mũi tên bay giữa ban ngày, cả địch khí hoành hành trong đêm tối, cả ôn thần sát hại lúc ban trưa » (Tv91 c.4-6). Chính trong Đức Kitô  mà kinh cầu tuyệt vời này đã hoàn tất, chính trong Người mà nó tìm được sự đích thực đầy đủ. Không có Chúa Giêsu, lời cầu nguyện của chúng ta có rủi ro thu hẹp lại thành những cố gắng của con người, thường dẫn tới thất bại. Nhưng Người đã mang trên bản thân Người mỗi tiếng kêu than, mỗi tiếng rên siết, mỗi niềm vui mừng, mỗi lời nài van… mỗi lời cầu nguyện của con người. Và chúng ta đừng quên Chúa Thánh Thần cầu nguyện trong chúng ta ; Người là Đấng dẫn đưa chúng ta tới cầu nguyện, dẫn ta tới Chúa Giêsu. Người là ân sủng mà Chúa Cha và Chúa Con đã ban cho chúng ta để đi gặp Thiên Chúa. Chính Chúa Thánh Thần, khi chúng ta cầu nguyện, chính Chúa Thánh Thần là Đấng cầu nguyện trong tâm hồn chúng ta.

Đức Kitô là tất cả cho chúng ta, kể cả trong đời sống cầu nguyện của chúng ta. Đó là những gì thánh Augustinô nói với một thuật ngữ soi sáng mà chúng ta tìm thấy trong Sách Giáo Lý : Chúa Giêsu « cầu nguyện cho chúng ta, vì Người là vị Tư Tế của chúng ta, Người cầu nguyện trong chúng ta vì Người là Đầu của chúng ta, Người được chúng ta cầu nguyện, vì Người là Thiên Chúa của chúng ta. Vậy chúng ta phải nhận biết tiếng nói của chúng ta trong Người, lẫn tiếng nói của Người trong chúng ta » (SGL s.2616). Và chính vì thế mà người Kitô hữu cầu nguyện không sợ gì cả, phó thác cho Chúa Thánh Thần, Đấng đã được ban cho chúng ta như ân sủng và cầu nguyện trong chúng ta, Đấng thúc đẩy cầu nguyện. Cầu xin Chúa Thánh Thần, vị Thầy của cầu nguyện, dạy cho chúng ta con đường cầu nguyện.

© Librairie éditrice du Vatican

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

https://fr.zenit.org/2020/11/11/la-priere-si-cest-necessaire-affirme-le-pape-catechese-integrale/

This entry was posted in Chưa được phân loại. Bookmark the permalink.