Ngày thế giới người nghèo – « Không có người nghèo người ta không hiểu Phúc Âm »

« Sự phục vụ làm các yến bạc sinh hoa trái và cho đời sống có ý nghĩa »

NOVEMBRE 15, 2020 14:34 ANITA BOURDINPAPE FRANÇOIS

Ngày thế giới người nghèo 2020

« Sự phục vụ làm sinh lợi những yến bạc và cho đời sống có ý nghĩa », Đức Giáo Hoàng Phanxicô giải thích khi bình giảng dụ ngôn các yến bạc được đọc trong Thánh Lễ chúa nhật 15/11/2020, nhân Ngày thế giới người nghèo lần thứ IV. Nó có chủ đề « Đưa tay ra cho người nghèo »

Đức Giáo Hoàng đã cử hành Thánh Lễ này trong Đền Thánh Phêrô, trên bàn thờ của Ngai Tòa Thánh Phêrô, với sự hiện diện của chỉ khoảng 100 người đại diện cho người nghèo trên toàn thế giới. Bên cạnh ngài, có vị Chủ Tịch Hội đồng giáo hoàng về tái truyền giảng Phúc Âm, Đức Cha Rino Fisichella. Hội đồng đã công bố một cuốn sách nhỏ hướng dẫn việc theo dõi ngày hôm nay.

Đức Giáo Hoàng Phanxicô quả đã lưu ý rằng « không có người nghèo, người ta không hiểu được Phúc Âm ».

Trái với người đầy tớ của dụ ngôn, kẻ đã sợ và đã đem chôn yến bạc của mình, Đức Giáo Hoàng Phanxicô mời gọi phải biết chấp nhận rủi ro để « trung thành » và ngài nhấn mạnh : « Chúa mời gọi chúng ta hãy rộng rãi đặt cược, hãy thắng sự sợ hãi bằng lòng can đảm của tình yêu, hãy vượt lên tính thụ động vốn trở thành đồng lõa. Ngày hôm nay trong những thời gian bất trắc, trong những thời kỳ mỏng giòn, chúng ta đừng lãng phí cuộc đời khi chỉ nghĩ đến chính chúng ta, với thái độ thờ ơ này ».

Đức Giáo Hoàng đã đề xuất « ơn cần cầu xin » : « Chúng ta hãy cầu xin ơn đừng chỉ là những Kitô hữu bằng lời nói, mà còn phải là trong hành động. Để mang lại hoa trái, như Chúa Giêsu mong muốn ».

Sau đây là bản dịch chính thức, từ tiếng Ý, bài giảng của Đức Giáo Hoàng Phanxicô.

AB

Bài giảng của Đức Giáo Hoàng Phanxicô

Dụ ngôn mà chúng ta vừa nghe có một mở đầu, một đoạn giữa và một kết cục, soi sáng lúc khởi đầu, lúc giữa và lúc cuối cuộc đời của chúng ta.

Lúc đầu. Tất cả khởi sự bởi một điều tốt lành vĩ đại : ông chủ không giữ của cải cho riêng mình, nhưng ông đã chia cho các đầy tớ : người năm yến, kẻ ba yến, kẻ một yến bạc, « tùy khả năng riêng mỗi người » (Mt 25,15). Đã tính ra chỉ một yến bạc cũng tương đương với lương tháng của khoảng hai chục năm làm việc : đó quả đã là một tài sản dư dật, vào thời đó có thể sinh sống cả đời. Đó là đoạn đầu : đối với chúng ta cũng thế, tất cả đã khởi sự với ơn của Thiên Chúa – tất cả, luôn luôn, bắt đầu bằng ơn phúc, chứ không phải bằng sức mạnh – bằng ơn của Thiên Chúa là Cha và Người đã trao vào tay chúng ta nhiều của cải, gửi gấm cho chúng ta mỗi người nhiều yến bạc. Chúng ta là những người mang một sự giầu sang lớn lao, vốn không tùy thuộc vào tất cả những gì có trong chúng ta, nhưng tùy thuộc vào chúng ta là ai ; từ sự sống nhận được, từ của cải đã có nơi chúng ta, từ vẻ đẹp không thể loại bỏ mà Thiên Chúa đã ban cho chúng ta, bởi vì chúng ta là hình ảnh của Người, mỗi người trong chúng ta là quý giá dưới mắt Người, mỗi người trong chúng ta là duy nhất và không thay thế được trong lịch sử. Chính như thế mà Thiên Chúa nhìn nơi chúng ta, mà Thiên Chúa coi trọng chúng ta.

Cũng thật là quan trọng để nhắc nhở điều này : quá nhiều khi, lúc nhìn vào cuộc đời chúng ta, chúng ta chỉ thấy cái gì chúng ta thiếu và chúng ta than phiền vì những cái thiếu đó. Lúc đó, chúng ta sa vào cám dỗ của cái « phải chi !… » : Phải chi tôi có việc làm này, phải chi tôi có căn nhà kia, phải chi tôi có tiền và được thành công, phải chi tôi không bị vấn đề đó, phải chi tôi có được những người khá hơn chung quanh tôi !… Nhưng ảo ảnh của cái « phải chi » ngăn cản chúng ta nhìn thấy cái tốt và làm cho chúng ta quên đi những yến bạc mà chúng ta có. Phải, bạn không có cái này, nhưng bạn có cái kia, và cái « phải chi » làm cho chúng ta quên mất nó. Nhưng Thiên Chúa đã gửi gấm chúng cho chúng ta bởi vì Người biết từng người trong chúng ta và Người biết chúng ta có khả năng gì ; Người tin tưởng chúng ta, bất chấp những yếu mềm của chúng ta. Người cũng đặt tin tưởng vào cái kẻ đầy tớ sẽ chôn dấu yến bạc : Thiên Chúa mong muốn rằng, mặc dù những sợ hãi của hắn, hắn cũng sẽ sử dụng tốt những gì hắn đã nhận được. Tóm lại, Chúa yêu cầu chúng ta sử dụng thời gian hiện tại mà không luyến tiếc quá khứ, nhưng trong sự chờ đợi chủ động sự trở lại của Người. Hoài cổ là xấu biết bao, nó giống như một lối cười gượng, cười ra nước mắt, đầu độc tâm hồn và khiến tâm hồn luôn nhìn về phía sau, luôn nhìn những người khác, nhưng không bao giờ nhìn vào chính đôi bàn tay của mình, những khả năng hành động mà Chúa đã ban cho chúng ta, tình trạng của chúng ta,… và cả sự nghèo khó của chúng ta.

Như thế, chúng ta đã đến phần giữa của dụ ngôn : đó là công trình của các đầy tớ, nghĩa là sự phục vụ. Sự phục vụ cũng là công trình của chúng ta, điều làm các yến bạc sinh hoa trái và cho đời dống một ý nghĩa : Quả vậy, thật không có ích gì để sống đối với kẻ chỉ sống riêng cho mình, không sống để phục vụ. Chúng ta phải nhắc lại và thường phải nhắc lại : thật không có ích gì để sống đối với kẻ không sống để phục vụ. Chúng ta phải suy niệm điều này : thật không có ích gì để sống đối với kẻ không sống để phục vụ. Nhưng kiểu cách phục vụ là thế nào ? Trong Phúc Âm, những đầy tớ tốt là những kẻ chấp nhận rủi ro. Họ không thận trọng và nghi ngờ, họ không giữ lại những gì họ đã nhận được, mà sử dụng chúng.  Bởi vì của cải, nếu nó không được đầu tư, sẽ bị mất đi ; bởi vì sự cao cả của cuộc đời chúng ta không tùy thuộc vào những gì chúng ta để dành, mà tùy thuộc hoa trái mà chúng ta cưu mang. Biết bao người cả cuộc đời chỉ lo tích lũy, chỉ nghĩ tới sự sung túc hơn là tới sự làm việc thiện. Nhưng vì nó trống rỗng một cuộc đời chỉ chạy theo những nhu cầu, không nhìn tới người có nhu cầu ! Nếu chúng ta có những quà tặng, chính là để chúng ta là những quà tặng cho những người khác. Và ở đấy, thưa Quý Anh Chị Em, chúng ta tự đặt câu hỏi : tôi có chỉ chạy theo những nhu cầu không, hay là tôi có khả năng nhìn thấy người có nhu cầu ? Nhìn thấy người đang ở trong tình trạng khốn cùng ? Bàn tay tôi có như thế này [ngài đưa bàn tay xòe ra] hay như thế này [ngài đưa bàn tay nắm lại] ?

Phải nhấn mạnh rằng các đầy tớ đã đầu tư, đã mạo hiểm, đã được bốn lần gọi là « trung thành » (c. 21.23). Theo Phúc Âm, không có sự trung thành mà không có rủi ro, ‘‘Nhưng, thưa Cha, là Kitô hữu có nghĩa là mạo hiểm sao ?’’ – ‘‘Đúng, phải mạo hiểm. Nếu bạn không mạo hiểm, bạn sẽ kết cục như tên đầy tớ thứ ba : bằng cách chôn dấu các khả năng của bạn, các của cải tinh thần, vật chất của bạn, tất cả’’. Mạo hiểm : không có sự trung thành nếu không có mạo hiểm. Trung thành với Thiên Chúa chính là hao tổn cuộc đời, chính là để các chương trình của mình bị đảo lộn bởi phục vụ. ‘‘Tôi có dự án này, nhưng nếu tôi phục vụ’’… Hãy để cho dự án bị xáo trộn, và bạn, thì hãy phục vụ đi. Thật là buồn khi một người Kitô hữu lại giữ thế thủ, chỉ gắn liền với sự tuân giữ các lề luật và tôn trọng các điều răn. Những Kitô hữu ‘‘chừng mực’’ đó không hề bước chân ra khỏi lề luật, không bao giờ, bởi vì họ sợ sự rủi ro. Và những người này, tôi mạn phép tưởng tượng, những người này tự lo cho bản thân kiểu này đến độ không bao giờ dám mạo hiểm, những người này bắt đầu trong cuộc đời họ một tiến trình ướp xác tâm hồn mình, và kết cục trở thành những xác ướp. Điều này không đủ, tuân giữ các lề luật là không đủ ; sự trung thành với Chúa Giêsu không phải chỉ là không phạm lầm lỗi, điều đó là tiêu cực. Chính như thế mà người đầy tớ lười biếng trong dụ ngôn đã suy nghĩ : mất đi óc sáng kiến và óc sáng tạo, anh ta trốn sau một sự sợ hãi vô ích và đem chôn yến bạc đã nhận được. Ông chủ định nghĩa người đó là « xấu » (c.2).Tuy rằng anh ta chẳng làm điều gì xấu ! Phải, nhưng anh ta cũng đã chẳng làm điều gì tốt. Anh ta đã chọn cách phạm tội bởi thiếu sót còn hơn là mạo hiểm mà lầm lẫn. Anh ta đã không trung thành với Thiên Chúa, Đấng ưa ra sức ; và anh ta đã xúc phạm Người một cách nặng nề nhất ; trả lại Người món quà đã nhận. ‘‘Ngài cho tôi cái này, tôi cho ngài cái kia, không có gì hơn’’. Trái lại Chúa mời gọi chúng ta hãy rộng lượng đánh cược, hãy thắng nỗi sợ hãi bằng lòng can đãm của tình yêu, hãy vượt qua tính thụ động đang trở thành sự phức tạp. Ngày hôm nay, trong cái thời buổi bấp bênh này, trong cái thời buổi yếu mềm này, chúng ta đừng phí phạm cuộc đời bằng cách chỉ có nghĩ đến chính chúng ta, với cái thái độ thờ ơ. Chúng ta đừng ảo tưởng mà nói rằng : « Bình an biết bao ; Yên ổn biết bao ! » (1Tx 5,3). Thánh Phaolô mời gọi chúng ta hãy nhìn trực diện vào thực tế, đừng để chúng ta bị tiêm nhiễm bởi tính vô cảm.

Như thế, làm thế nào phục vụ theo đúng ý định của Thiên Chúa ? Ông chủ dạy người đầy tớ : « Đáng lý anh phải gửi số bạc của tôi vào ngân hàng, để khi tôi đến tôi thu được cả vốn lẫn lời chứ » (c.27). Ai là những « chủ ngân hàng » đối với chúng ta, có quyền cấp cho một số tiền lãi dài hạn ? Đó là những người nghèo. Quý Anh Chị Em đừng quên ; những người nghèo ở trong trung tâm của Phúc Âm ; Phúc Âm không thể hiểu được nếu không có người nghèo. Những người nghèo có cùng nhân cách như Chúa Giêsu, Đấng giầu có, đã tự làm tan biến, để trở thành nghèo nàn, để trở thành tội lỗi, sự nghèo nàn xấu xa nhất. Người nghèo bảo đảm với chúng ta một lợi nhuận vĩnh cửu và cho phép chúng ta ngay từ bây giờ có thể làm giầu trong tình yêu. Bởi vì sự nghèo nàn lớn nhất phải tấn công là sự nghèo nàn tình yêu của chúng ta. Sự nghèo nàn lớn lao nhất phải chiến đấu là sự nghèo nàn tình yêu của chúng ta. Sách Châm Ngôn ca ngợi người phụ nữ siêng năng làm việc trong tình yêu, mà giá trị cao quý hơn trân châu : phải bắt chước người phụ nữ đó là người đã nói trong sách, « nàng đưa tay cứu kẻ khốn cùng » (Cn 31,20) ; sự giầu sang to lớn của người phụ nữ này là thế đó. Bạn hãy đưa tay ra cho kẻ đang ở trong tình trạng khốn cùng, thay vì đòi hỏi những gì mình đang thiếu : như thế bạn gia tăng những yến bạc mà bạn đã nhận được.

Mùa Giáng Sinh đến gần, thời gian lễ hội. Biết bao lần, câu hỏi mà nhiều người đặt ra là ; ‘‘tôi có thể mua cái gì đây ? Tôi có thể có thêm cái gì đây ? Tôi phải ra tiệm để mua’’. Chúng ta hãy nói lời khác : ‘‘tôi có thể hiến tặng cái gì cho người khác đây ?’’ để như Chúa Giêsu, Đấng đã ban cả thân mình và đã xuống trần trong một máng cỏ.

Như thế, chúng ta đi đến phần cuối của dụ ngôn : sẽ có kẻ có dư thừa và có kẻ đã phung phí cuộc đời mình và vẫn nghèo (x. c.29). Tóm lại, vào cuối cuộc đời, thực tế sẽ mở ra : sự giả tưởng của thế giới theo đó, sự thành công, quyền lực và tiền bạc mang đến ý nghĩa cho cuộc đời, sẽ suy tàn, trong lúc tình yêu, cái mà chúng ta đã cho đi, sẽ nổi lên như sự giầu có thực sự. Tất cả sẽ rơi xuống, trong lúc tình yêu sẽ vươn lên. Một vị Thượng Phụ uy tín của Hội Thánh đã viết : « Đã xẩy ra như thế trong cuộc sống : Sau khi cái chết xẩy đến và màn kịch đã hạ, tất cả mọi người bỏ đi chiếc mặt nạ của sự giầu sang và của sự nghèo nàn và ra đi khỏi thế gian này. Và không bị phán xét chỉ vì công trình của họ, một số người thực sự giầu sang, những người khác nghèo khó » (Thánh Gioan Kim Khẩu. Diễn từ về người nghèo Lazarô, II,3). Nếu chúng ta không muốn sống nghèo nàn, chúng ta hãy cầu xin ơn được thấy Chúa Giêsu trong những người nghèo, được phục vụ Chúa Giêsu trong những người nghèo.

Tôi muốn cảm tạ đông đảo các đầy tớ trung thành của Thiên Chúa, những người không cho nói về mình, nhưng họ sống như thế, trong phục vụ. Tôi nghĩ, chẳng hạn, tới cha Roberto Malgesini. Vị linh mục này không làm những lý thuyết ; một cách đơn giản, ngài đã nhìn thấy Chúa Giêsu trong người nghèo và thấy được ý nghĩa cuộc đời trong phục vụ. Ngài lau khô nước mắt với sự dịu dàng, nhân danh Thiên Chúa là Đấng ủi an. Khởi đầu một ngày của ngài là cầu nguyện, để đón nhận ơn Thiên Chúa ; ở giữa là đức ái để làm cho tình yêu được nhận lãnh sinh hoa kết quả ; kết thúc là một sự làm chứng tinh tuyền cho Phúc Âm. Con người này đã hiểu rằng mình phải đưa tay ra cho nhiều người nghèo mà ngài đã gặp hàng ngày, bởi vì ngài nhìn thấy Chúa Giêsu trong mỗi người họ. Quý Anh Chị Em thân mên, chúng ta hãy cầu xin ơn đừng là những Kitô hữu chỉ trong lời nói, mà còn phải trong hành động. Để mang nhiều hoa trái như thánh ý Chúa Giêsu. Amen.

© Librairie éditrice vaticane

https://fr.zenit.org/2020/11/15/journee-mondiale-des-pauvres-sans-les-pauvres-on-ne-comprend-pas-levangile/

This entry was posted in Chưa được phân loại. Bookmark the permalink.