Bài Giáo Lý – Cầu nguyện « ngoài đường phố, trong sở làm, trên những phương tiện chuyên chở »

« Cuộc đời của những người phán xét thật là một cuộc đời ghê tởm »

FÉVRIER 10, 2021 13:12 RÉDACTIONAUDIENCE GÉNÉRALEPAPE FRANÇOIS

Triều kiến chung ngày 10 tháng 02 năm 2021

Cầu nguyện phải sống động « ngoài đường phố, trong sở làm, trên những phương tiện chuyên chở », Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã khẳng định, ngài khuyến khích hãy gìn giữ « cuộc đối thoại này với Thiên Chúa » trong đời sống hàng ngày.

Trong buổi triều kiến chung sáng Thứ Tư 10/02/2021, Đức Giáo Hoàng đã mời gọi hãy đón nhận « ngày hôm nay như nó đến », để « nắm bắt khía cạnh cụ thể của thực tế » ; « Không có ngày tuyệt vời nào khác ngoài ngày hôm nay chúng ta đang sống… Chúa Giêsu đến gặp chúng ta ngày hôm nay ».

« Ở chỗ mà con mắt chúng ta và con mắt của tâm hồn chúng ta không thể thấy được, không phải là hư vô, nhưng ở đó có ai đó đang chờ đợi chúng ta », Đức Giáo Hoàng cũng đoan chắc, khi ngài ban Bài Giáo Lý bằng truyền hình trực tuyến từ thư viện riêng của dinh tông tòa : bởi vậy « mỗi niềm vui trở thành một lý cớ để ca ngợi, mỗi thử thách là cơ hội của một sự cầu xin cứu giúp ».

Cầu nguyện « biến đổi chúng ta : nó làm nguôi cơn giận dữ, nó nâng đỡ sự yêu thương, nó gia tăng niềm vui, nó mang lại sức mạnh để tha thứ » ngài nói tiếp trước khi kêu gọi « bạn hãy mở lòng mình ra, hãy tha thứ, hãy biện minh cho người khác, hãy hiểu biết , hãy gần gũi với người khác, hãy có lòng trắc ẩn, hãy có sự dịu dàng », bởi vì « cuộc đời của những người luôn phán xét người khác, thật là ghê tởm, họ luôn đang lên án, xét đoán : thật là một cuộc đời ghê tởm, khốn nạn ».

Sau đây là bản dịch Bài Giáo Lý được Tòa Thánh công bố

AKM

Bài Giáo Lý – 24. Cầu nguyện trong đời sống hàng ngày

Thân chào Quý Anh Chị Em !

Trong Bài Giáo Lý trước, chúng ta đã thấy rằng cầu nguyện Kitô giáo được ‘‘neo chặt’’ vào trong phụng vụ. Ngày hôm nay, chúng ta sẽ làm sáng tỏ cách nào kinh nguyện đến từ phụng vụ, vẫn luôn trở lại với đời sống hàng ngày : ngoài đường phố, trong sở làm, trên các phương tiện chuyên chở… Và ở đó, kinh nguyện tiếp tục cuộc đối thoại với Thiên Chúa : người cầu nguyện như thể một người tình, luôn mang trong tim mình người mình yêu, dù bất cứ ở đâu.

Quả vậy, tất cả bao gồm trong cuộc đối thoại đó với Thiên Chúa : mỗi niềm vui đều trở thành một nguyên nhân để ngợi ca, mỗi thử thách đều là dịp của một sự cầu xin phù giúp. Cầu nguyện luôn sống động trong cuộc sống, giống như một ngọn lửa than hồng, kể cả khi ngoài miệng không thốt lên lời, những trái tim lên tiếng. Mỗi tư tưởng, kể cả khi nó có vẻ ‘‘phàm tục’’, cũng có thể thấm nhuần cầu nguyện. Ngay cả trong trí tuệ con người, cũng có một khía cạnh cầu nguyện ; quả thế, trí tuệ là một cửa sổ mở ra với mầu nhiệm : nó soi sáng một vài bước đi trước mặt chúng ta và rồi sau đó, nó mở ra với thực tế toàn diện, thực tế đó đi trước và vượt lên trí tuệ con người.  Mầu nhiệm này không có một khuôn mặt đáng lo ngại hay đáng sợ hãi, không : sự hiểu biết Chúa Kitô khiến cho chúng ta tin tưởng rằng ở chỗ mà con mắt chúng ta và con mắt của tâm hồn chúng ta không thể thấy được, không phải là hư vô, nhưng ở đó có ai đó đang chờ đợi chúng ta, có một ơn phúc vô biên. Và như thế, cầu nguyện Kitô giáo truyền tới lòng người một niềm hy vọng vô địch : bất kể trải nghiệm nào đụng tới con đường của chúng ta, tình yêu của Thiên Chúa đều có thể biến nó thành điều tốt đẹp.

Về vấn đề này, Sách Giáo Lý Của Hội Thánh Công Giáo nói rằng : « Có những lúc chúng ta học cầu nguyện bằng cách lắng nghe Lời Chúa và tham dự Mầu Nhiệm Vượt Qua, nhưng mọi lúc, trong các biến cố hàng ngày, Người ban Thần Khí của Người để giúp ta cầu nguyện. […] Thời gian ở trong tay Chúa Cha ; chúng ta gặp gỡ Ngài trong hiện tại, không phải ngày hôm qua hay ngày mai, nhưng chính hôm nay » (s. 2659). Ngày hôm nay, tôi gặp Thiên Chúa, luôn có cái ngày hôm nay của sự gặp gỡ.

Không có ngày tuyệt vời nào khác ngoài ngày hôm nay chúng ta đang sống. Người ta sống và luôn nghĩ tới tương lai : « Nhưng tương lai sẽ tốt hơn… », nhưng họ không nhận lấy ngày hôm nay như nó đến : đó là những người sống trong tưởng tượng, những người không biết nắm bắt khía cạnh cụ thể của thực tế. Và cái ngày hôm nay là có thực, cái ngày hôm nay là cụ thể. Và cầu nguyện diễn ra trong ngày hôm nay. Chúa Giêsu đến gặp gỡ chúng ta trong ngày hôm nay, cái ngày hôm nay này mà chúng ta đang sống đây. Và đó là cầu nguyện đã biến đổi cái ngày hôm nay thành ân sủng, hay tốt hơn nó biến đổi chúng ta : cầu nguyện làm nguôi cơn giận, nó nâng đỡ tình yêu, nó gia tăng niềm vui, nó mang đến sức mạnh để tha thứ. Có nhiều lúc, dường như không phải chúng ta đang sống, mà chính là ân điển sống và hành động trong chúng ta bằng cầu nguyện. Và khi chúng ta có một ý nghĩ gìận dữ, bất mãn, dẫn chúng ta tới đắng cay, chúng ta hãy dừng lại và thưa với Chúa rằng : « Chúa ở đâu ? Và con đang đi đâu đây ? ». Và Chúa ở đó, Chúa sẽ ban cho chúng ta lời chính đáng, lời khuyên nhủ để đi tới mà không có cái mật đắng của sự tiêu cực đó. Bởi vì cầu nguyện, bằng cách sử dụng một lời phàm tục, luôn luôn là tích cực. Luôn luôn. Cầu nguyện làm cho bạn tiến tới. Mỗi ngày bắt đầu, nếu nó được đón nhận trong cầu nguyện, nó kèm theo lòng can đảm, đến độ những vấn đề phải đối phó không còn là trở ngại cho hạnh phúc của chúng ta, mà là những lời kêu gọi của Thiên Chúa, những cơ hội cho cuộc gặp gỡ của chúng ta với Người. Và khi ai đó được Chúa đồng hành, người đó cảm thấy can đảm hơn, tự do hơn và cũng hạnh phúc hơn.

Vì thế, chúng ta hãy cầu nguyện cho mọi chuyện và cho mọi người, kể cả những kẻ thù của chúng ta. Chúa Giêsu đã khuyên bảo chúng ta như thế : « Anh em hãy cầu nguyện cho những kẻ thù của anh em ». Chúng ta hãy cầu nguyện cho những thân nhân của chúng ta, nhưng chúng ta cũng cầu cho những người mà chúng ta không quen biết ; chúng ta cầu cho cả kẻ thù của chúng ta nữa, như tôi đã nói, như Sách Thánh thường mời gọi chúng ta hãy làm điều đó. Cầu nguyện đưa ta đến với tình yêu chan chứa. Chúng ta hãy cầu nguyện, nhất là cho những người đau khỗ, cho những người đang khóc than trong lẻ loi và thất vọng vì chẳng có một tình yêu nào xao xuyến vì họ cả. Cầu nguyện làm nên phép lạ ; và rồi những người nghèo đều có trực giác, nhờ ơn phúc của Thiên Chúa, rằng mặc dù trong hoàn cảnh mong manh của họ, sự cầu nguyện của một người Kitô hữu đã làm cho sự chạnh lòng thương của Chúa Giêsu hiện diện : quả vậy, với lòng dịu hiền to lớn, Người thấy đám đông mệt mỏi và lạc lõng, như một bầy chiên không người chăn dắt (x.Mc 6,34). Chúng ta đừng quên, Chúa là Chúa của lòng trắc ẩn, của sự gần gũi, của sự dịu hiền : ba từ ngữ không được quên, không bao giờ. Bởi vì đó là kiểu cách của Chúa : trắc ẩn, gần gũi, dịu hiền.

Cầu nguyện giúp cho chúng ta yêu mến người khác, bất chấp những lầm lạc và tội lỗi của họ. Con người luôn quan trọng hơn những hành động của họ, và Chúa Giêsu đã không phán xét thế gian, mà Người đã cứu độ thế gian. Thật là một cuộc đời đáng sợ, cuộc đời của những con người luôn phán xét người khác, họ luôn đang lên án, đang phán xét : đó là một cuộc sống đáng sợ, khốn khổ. Chúa Giêsu đã đến để cứu chúng ta : bạn hãy mở lòng ra, tha thứ, biện minh cho những người khác, thông hiểu, cũng hãy gần gũi người khác, hãy chạnh lòng thương, hãy có sự dịu hiền như Chúa Giêsu. Phải yêu mến mọi người và mỗi người, và nhớ rằng trong cầu nguyện chúng ta tất cả đều là tội nhân, và đồng thời được Thiên Chúa thương yêu từng người một. Bằng cách yêu mến thế gian này, bằng cách yêu mến thế gian với sự dịu hiền, chúng ta sẽ khám phá ra rằng mỗi người và mỗi sự việc đều cất dấu trong mình một mảnh của mầu nhiệm của Thiên Chúa.

Sách Giáo Lý Của Hội Thánh Công Giáo còn viết rằng : « Cầu nguyện trong các biến cố mỗi ngày và mỗi lúc, là một trong những điều bí ẩn của Nước Trời, được mặc khải cho ‘‘những người bé mọn’’, những tôi tớ Đức Kitô, những người nghèo theo các mối phúc. Thật là chính đáng và tốt lành khi cầu nguyện để công lý và hòa bình của ‘‘Nước Chúa trị đến’’ có ảnh hưởng trên tiến trình lịch sử ; nhưng cũng quan trọng là phải dùng cầu nguyện mà nhào nặn khối bột là những hoàn cảnh tầm thường hàng ngày. Mọi hình thức cầu nguyện đều có thể là thứ men mà Chúa đã sánh ví với Nước Chúa » (s. 2660).

Con người – một con người, nam và nữ – là như một hơi thở, như một nhánh cỏ (x. Tv 144,4 ; 103,15). Triết gia Pascal đã viết : « không được để cho toàn thể vũ trụ võ trang để đè bẹp con người. Một hơi nước, một giọt nước cũng đủ giết chết hắn » [1]. Chúng ta là những sinh vật mong manh, nhưng chúng ta biết cầu nguyện : đó là phẩm giá cao quý to lớn nhất của chúng ta, đó cũng là sức mạnh của chúng ta. Can đảm lên. Cầu nguyện trong mỗi lúc, trong mỗi hoàn cảnh, bởi vì Chúa ở gần chúng ta. Và khi một lời cầu nguyện thể theo trái tim Chúa Giêsu, cầu nguyện xin được phép lạ.

[1] Tư tưởng, 186.

© Librairie éditrice du Vatican

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

Catéchèse : prier “dans les rues, dans les bureaux, dans les moyens de transport” – ZENIT – Francais

This entry was posted in Chưa được phân loại. Bookmark the permalink.