Lễ Truyền Dầu – Thiên Chúa « luôn ban những điều chúng ta cầu xin… theo cách của Người »

« Không vì khó khăn mà vì tình yêu »

AVRIL 01, 2021 11:45 ANNE KURIAN-MONTABONEPAPE FRANÇOIS

Lễ Truyền Dầu ngày 01/4/2021

« Cha luôn ban cho chúng ta những điều chúng ta cầu xin nhưng Người ban theo cách Thiên Chúa của Người », Đức Giáo Hoàng Phanxicô khẳng định trong Thánh Lễ Truyền Dầu, hôm 01/4/2021, Thứ Năm Tuần Thánh. « Cách này có liên quan đến Thánh Giá. Không phải vì khó khăn, nhưng vì tình yêu, vì tình yêu đến cùng », ngài nói thêm.

Đức Giám Mục Rôma đã cử hành Thánh Lễ Truyền Dầu trong Đền Thánh Phêrô, với khoảng 50 các vị hồng y và giám mục và khoảng một trăm linh mục hiện diện trong Thành Vĩnh Cửu.

« Tại sao Chúa lại ôm lấy toàn bộ Thánh Giá ? » ngài tự hỏi trong bài giảng của ngài : « Bởi vì trong Thánh Giá, không có sự mơ hồ ! Thánh Giá không thương lượng ». Ngài nói tiếp « Thánh giá là phương thuốc giải độc đối với quyền lực của ác thần ».

« Lời của Chúa Giêsu, Đức Giáo Hoàng cũng nói, có quyền lực soi sáng những điều người ta có ở trong lòng, vốn thường là một sư pha trộn, như hạt cỏ lùng. Và điều này gây ra một cuộc đấu tranh tinh thần. Khi nhìn những hành động của lòng thương xót tràn đầy của Chúa và khi lắng nghe những mối phúc và những câu ‘‘khốn cho các ngươi’’ của Phúc Âm, người ta bắt buộc phải phân định và lựa chọn ».

« Chúng ta đừng bực mình vì sự loan báo Tin Mừng không nhận được hiệu quả vì những lời hùng hồn của chúng ta, mà vì sức mạnh của Thánh Giá » Đức Giáo Hoàng khuyên nhủ.

Trong cuộc cử hành này, được trải nghiệm trong mọi giáo phận trên toàn thế giới, Đức Giáo Hoàng đã thánh hiến « Dầu Thánh », dầu dùng cho các bí tích Rửa Tội, Thêm Sức và Truyền Chức. Ngài cũng đã làm phép, theo truyền thống, dầu tân tòng và dầu kẻ liệt.

Bài giảng của Đức Giáo Hoàng Phanxicô

Phúc Âm trình bầy cho chúng ta một sự thay đổi tình cảm nơi những người nghe lời Chúa. Sự thay đổi mang tính thảm họa và nó cho chúng ta thấy sự bách hại và Thánh Giá gắn liền như thế nào với việc truyền bá Phúc Âm. Sự ngưỡng mộ được khơi lên bởi những lời ân điển phát ra từ miệng Chúa Giêsu đã không lâu dài trong thần trí người dân Nazareth. Một câu nói mà ai đó đã rỉ tai đã ngấm ngầm lan truyền với ác ý : ‘‘Ông này không phải là con ông Giuse đó sao ?’’ (Lc 4,22)

Đây quả là một trong những câu ỡm ờ người ta có thể thả ra. Người ta có thể dùng nó để biểu lộ với sự vui mừng : ‘‘Thật là tuyệt vời đã có một người gốc gác khiêm nhượng mà nói được với thẩm quyền như thế’’. Và một người khác cũng có thể nói với giọng khinh bỉ : ‘‘Cái người này ở đâu ra vậy ? Hắn tưởng hắn là ai đây ?’’

Nếu chúng ta nhìn kỹ, câu nói này đã được lập lại trong ngày Lễ Ngũ Tuần, khi các tông đồ lòng tràn ơn Chúa Thánh Thần, bắt đầu thuyết giảng Phúc Âm. Có kẻ đã nói : « Những người đang nói đó không phải là người Galilê sao ? » (Cv 2,7). Và trong lúc có người đón nhận Lời Chúa, những người khác đã coi các ngài như là những kẻ say rượu.

Dứt khoát dường như có một sự lựa chọn đã bị bỏ ngỏ, nhưng nếu chúng ta coi kết quả, trong bối cảnh cụ thể, những lời nói này chứa đựng một mầm mống bạo lực đang nổi lên chống lại Chúa Giêsu.

Đây là một ‘‘câu nói động cơ’’ [1], như thể khi người ta nói ‘‘Quá lắm rồi !’’ và người ta tấn công người khác hay người ta bỏ đi. Chúa, đôi khi Người im lặng hay đi qua bờ bên kia, lần này Người đã không từ chối bình phẩm, trái lại, Người đã lột mặt nạ cái lôgíc đồi bại núp bóng dưới một câu chuyện ngồi lê đôi mách ở miền quê. « Hẳn các ông muốn nói với tôi câu tục ngữ : ‘‘Thầy lang ơi, hãy chữa lấy mình’’. Tất cả những gì chúng tôi nghe nói ông đã làm tại Capharnaum ; ông cũng hãy làm tại đây, tại quê ông xem nào ! Lc 4,23). ‘‘Hãy chữa lấy mình…’’.

‘‘Hắn cứu lấy mình đi’’. Ở đây có nọc độc ! Chính cũng câu nói này sẽ theo Người đến tận cây Thánh Giá : « Hắn đã cứu người khác, thì cứu lấy mình đi » (Lc 23,35) ; ‘‘và cứu cả chúng tôi với !’’, một trong hai tên tội nhân nói thêm (x.c.39).

Chúa, như mọi khi, không đối thoại với ác thần, Người chỉ trả lời bằng Kinh Thánh. Các ngôn sứ Êly và Êlysê cũng đã không được chấp nhận bởi đồng hương của các ngài, nhưng trái lại đã được chấp nhận bởi một bà goá người Phênixia và một người xứ Syria bị bệnh phong cùi : hai người ngoại quốc, hai người của một tôn giáo khác. Những sự kiện này là một dấu hiệu mạnh mẽ và gây ra hiệu quả đã được tiên báo bởi ông Simêon, cụ già đầy uy tín đã nói rằng Chúa Giêsu sẽ là « dấu hiệu của mâu thuẫn » (semeion antilegomenon) (x. Lc 2,34) [2].

Lời của Chúa Giêsu có quyền lực soi sáng những điều người ta có ở trong lòng, vốn thường là một sự pha trộn, như hạt cỏ lùng. Và điều này gây ra một cuộc đấu tranh tinh thần. Khi nhìn những hành động của lòng thương xót tràn đầy của Chúa và khi lắng nghe những mối phúc và những câu ‘‘khốn cho các ngươi’’ của Phúc Âm, người ta bắt buộc phải phân định và lựa chọn. Trong trường hợp này Lời của Người đã không được chấp nhận và đã làm cho đám đông giận dữ, đã muốn giết chết Người. Nhưng vì chưa đến ‘‘giờ’’ của Người, và như Phúc Âm đã nói, Chúa « băng qua giữa họ mà đi » (Lc 4,30).

Tuy chưa phải giờ, nhưng sự khởi động nhanh chóng của lòng giận dữ hung bạo, có khả năng giết chết Chúa ngay vào lúc đó, cho thấy lúc nào cũng luôn là giờ. Và đó là điều mà tôi muốn chia sẻ ngày hôm nay với các anh em, các linh mục thân mến : giờ loan báo vui mừng và giờ của bách hại và của Thánh Giá đi đôi với nhau.

Sự loan truyền Phúc Âm luôn gắn liền với sự ôm lấy một cây thập giá cụ thể. Ánh sáng dịu dàng của Lời làm ra sự sáng sủa trong những tấm lòng sẵn sàng và sự bối rối và loại bỏ trong lòng những kẻ không sẵn sàng. Điều đó, chúng ta luôn thấy trong Phúc Âm.

Một hạt giống tốt được gieo trong một cánh đồng sẽ cho hoa trái – một hạt sinh ra gấp một trăm, sáu mươi, ba mươi -, nhưng nó cũng đánh thức lòng ganh ghét của kẻ thù cố tâm chờ đêm tối gieo có lùng (x. Mt 13, 24-30. 36-43).

Lòng nhân hậu của người cha giầu lòng thương xót thu hút mãnh liệt đứa con hoang đàng trở về nhà, nhưng nó lại khơi lên sự phẫn nộ và oán hận của người con cả (x. Lc 15, 11-32).

Lòng quảng đại của người chủ vườn nho là lý do tri ân với những người thợ vào giờ chót, nhưng lại là lý do của những lời bình phẩm chua cay của những người thợ lúc sáng sớm, họ cảm thấy bị xúc phạm bởi ông chủ tốt bụng (x. Mt 20, 1-16).

Sự gần gũi của Chúa Giêsu khi đến ăn uống với những người tội lỗi đã tranh thủ được những tấm lòng giống như của ông Giakêu, của ông Máthêu, của người phụ nữ Samari…, nhưng lại gây ra những tình cảm khinh thường nơi những người tự coi mình là công chính.

Lòng cao thượng của người đàn ông này sai con mình đi vì nghĩ rằng cậu ta sẽ được kính trọng bởi các thợ làm vườn nho, đã kích động nơi bọn ngưòi này một tính hung dữ hết cỡ : chúng ta đứng trước một bí ẩn của sự bất chính dẫn tới việc sát hại người Công Chính (x. Mt 21, 33-46).

Tất cả những điều này cho chúng ta thấy rằng sự loan báo Tin Mừng gắn chặt – một cách huyền diệu – với sự bách hại và Thánh Giá.

Thánh Inhã Loyola, trong lúc suy ngẫm về Giáng Sinh, biểu lộ chân lý Phúc Âm này khi ngài khiến chúng ta quan sát và ngưỡng mộ điều Thánh Giuse và Đức Trinh Nữ đã làm : « thí dụ, các ngài đã đi và làm để Chúa sinh ra trong sự nghèo khó tột độ, và chết trên cây thập giá sau khi chịu đói, khát, nóng lạnh, chửi rủa và lăng nhục. Và tất cả là vì tôi. Rồi – thánh Inhã nói thêm – suy nghĩ để đạt đựợc một lợi ích tinh thần » (Exercices Spirituels, 116)

Chúng ta có thể có suy ngẫm nào để rút ra lợi ích cho đời sống linh mục của chúng ta khi chiêm ngắm sự hiện diện sớm sủa của Thánh Giá – từ sự khó hiểu, sự bác bỏ, sự bách hại – lúc ban đầu và ngay trọng tâm của việc rao giảng Phúc Âm.

Hai suy ngẫm hiện ra trong trí tôi :

Thứ nhất : không ngạc nhiên khi ghi nhận rằng Thánh Giá đã hiện diện trong cuộc đời của Chúa ngay từ đầu sứ vụ của Người và thậm chí trước khi Người giáng sinh nữa. Thánh Giá đã hiện diện trong sự bối rối đầu tiên của Đức Mẹ Maria lúc thiên thần truyền tin ; Thánh Giá đã hiện diện trong sự thao thức của thánh Giuse, cảm thấy mình bắt buộc phải bỏ người nữ hứa hôn của ngài ; Thánh Giá đã hiện diện trong cuộc bách hại của vua Hêrôđê và trong những thử thách mà Thánh Gia đã phải chịu đựng, giống như những thử thách của nhiều gia đình phải lưu vong khỏi quê hương của mình.

Thực tế này mở ra cho chúng ta với mầu nhiệm Thánh Giá đã được sống, rất lâu trước đó. Nó khiến chúng ta hiểu rằng Thánh giá không phải là một biến cố hậu quả, ngẫu nhiên, là sản phẩm thời cơ trong cuộc đời của Chúa. Quả thật là tất cả những ai đóng đinh trong lịch sử làm xuất hiện Thánh Giá như thể nó là một sự thiệt hại bên lề, nhưng không phải thế : Thánh Giá không tùy thuộc hoàn cảnh.

Tại sao Chúa lại ôm lấy Thánh Giá một cách trọn vẹn ? Tại sao Chúa Giêsu lại ôm lấy cuộc khổ nạn một cách đầy đủ : Người đã ôm lấy sự phản bội và bỏ rơi của các bạn bè Người ngay từ bữa Tiệc Ly, Người đã chấp nhận sự giam cầm phi pháp, sự xử án sơ sài, bản án quá mức, sự độc ác không lý do, những cái tát, những khạc nhổ vô lối… ? Nếu những hoàn cảnh đã xác định quyền năng cứu độ của Thánh Giá, thì Chúa đã không phải ôm lấy tất cả. Nhưng khi đã đến giờ của Người, Người ôm lấy Thánh Giá một cách trọn vẹn. Bởi vì trong Thánh Giá, không có chuyện mập mờ ! Thánh Giá không thương lượng.

Suy nghĩ thứ nhì là như sau đây. Quả thật là có cái gì của Thánh Giá là bộ phận bên trong thân phận con người của chúng ta, của giới hạn và của sự mong manh. Tuy nhiên, cũng đúng là có cái gì xẩy ra trên cây Thánh Giá, không phải là điều vốn có trong sự mong manh của chúng ta. Đó đúng là vết cắn của con rắn, khi nhìn thấy Đấng bị đóng đinh không thể tự vệ, nó cắn và tìm cách đầu độc và làm mất uy tín tất cả công trình của Người. Một nhát cắn tìm cách gây tai tiếng, làm bất động và khiến cho mọi phục vụ và mọi hy sinh vì tình yêu đối với người khác trở thành cằn cỗi và không đáng kể. Đó là nọc độc của ác thần, nó tiếp tục nhấn mạnh : hãy tự cứu lấy mình đi.

Và trong vết cắn này độc ác và đau đớn, nó có khả năng là chết người, cuối cùng xuất hiện sự chiến thắng của Thiên Chúa. Thánh Maxime Giải Tội đã cho chúng ta thấy rằng với Chúa Giêsu bị đóng đinh mọi chuyện có thể bị lật ngược : khi cắn vào da thịt của Chúa, ma quỷ đã không đầu độc được Người – nó chỉ đã tìm thấy nơi Người sự khoan dung vô bờ bến và sự vâng phục thánh ý Chúa Cha – Ngược lại, với mồi ngon là cây Thanh Giá, nó đã nuốt phải Da Thịt của Chúa vốn là một nọc độc đối với nó và trở thành cho chúng ta thuốc giải chống lại quyền lực của ác thần.

Đó là những suy niệm của tôi. Chúng ta hãy cầu xin Chúa ơn sủng rút ra được lợi ích của những giáo huấn này : có cây Thánh giá trong việc loan báo Tin Mừng, đúng vậy, nhưng chính là Thánh Giá đã cứu độ. Được bình định với Máu Chúa Giêsu, đó là một Thánh Giá với sức mạnh của sự chiến thắng của Đức Kitô, Đấng chiến thắng sự ác, Đấng giải thoát chúng ta ra khỏi Ác Thần. Ôm lấy Thánh Giá với Chúa Giêsu và giống như Người, ‘‘trước’’ khi đi rao giảng, cho phép chúng ta phân định và từ chối thuốc độc của chuyện bê bối mà ma quỷ đã sử dụng để đầu độc chúng ta khi sẽ bất ngờ xẩy ra một cây thập giá trong cuộc đời chúng ta.

« Phần chúng ta, chúng ta không phải là những người bỏ cuộc » (Dt 10,39) : đó là lời khuyên mà tác giả Thư gửi tín hữu Do Thái cho chúng ta. Chúng ta đừng công phẫn, bởi vì Chúa Giêsu đã không công phẫn khi thấy rằng lời loan báo vui mừng của Người về sự cứu độ cho người nghèo không vang dội một cách trong sáng, mà ở giữa những tiếng la hét và những đe dọa của những người không muốn nghe Lời của Người.

Chúng ta đừng công phẫn bởi vì Chúa Giêsu đã không công phẫn khi Người phải chữa lành những người bệnh và giải thoát các tù nhân ở giữa những tranh luận và những tranh cãi về luân lý, luật pháp, giáo sĩ nổi lên mỗi lần Người làm điều tốt.

Chúng ta không nên phẫn nộ bởi vì Chúa Giêsu đã không phẫn nộ khi Người phải trả lại thị giác cho những người mù ở giữa những người đã nhắm mắt để không nhìn và không xem những chỗ khác.

Chúng ta không nên phẫn nộ bởi vì Chúa Giêsu đã không phẫn nộ vì sự kiện là sự tuyên xưng của người về Năm ân điển của Chúa – một năm vốn là tất cả lịch sử – đã gây ra một sự điều tiếng công cộng trong điều ngày hôm nay chỉ chiếm vỏn vẹn trang ba của một tờ báo địa phương.

Và chúng ta không nên công phẫn vì loan báo Tin Mừng không nhận được tác dụng vì những lời hùng biện của chúng ta, nhưng vì sức mạnh của Thánh Giá (x. 1Cr 1,17).

Theo cách chúng ta ôm lấy Thánh Giá khi loan báo Tin Mừng – với những công trình, nếu cần, với những lời lẽ – hai điều hiện ra : những đau khổ đã được Phúc Âm ban cho chúng ta không phải của chúng ta mà là « những đau khổ của Chúa Kitô trong chúng ta » (2Cr 1,5) và « chúng ta không phải đã loan báo chính chúng ta mà loan báo Chúa Giêsu Kitô », chúng ta là « những tôi tớ vì Chúa Giêsu » (2Cr 4,5).

Tôi muốn kết thúc bởi một ký ức. Một lần kia, trong một lúc đen tối trong cuộc đời của tôi, tôi đã cầu xin một ơn với Chúa, xin Người giải thoát tôi khỏi một tình trạng khắc nghiệt và khó khăn. Tôi đã đi giảng Linh Thao cho các nữ tu và, ngày cuối cùng, vì như thông lệ vào thời đó, các chị đã xưng tội. Một chị rất lớn tuổi đã đến, với đôi mắt trong sáng, thất là rực rỡ. Đó là một phụ nữ của Thiên Chúa. Lúc đó tôi cảm thấy mong muốn xin chị đó cầu nguyện cho tôi và tôi đã nói với chị : ‘‘Ma Sơ, việc đền tội xin Sơ hãy cầu nguyện cho tôi, bởi vì tôi cần một ơn. Nếu chị cầu xin với Chúa, chắc chắn Người sẽ ban cho tôi ơn đó ». Sơ đã chờ một lúc lâu, như thể sơ đang cầu nguyện, và sau đó chị nói với tôi điều này : ‘‘Chắc chắn là Chúa sẽ ban cho cha ơn đó, nhưng xin cha đừng lầm : Người sẽ ban cho theo phương cách của Thiên Chúa’’. Điều này đã giúp tôi rất nhiều : cảm nhận rằng Chúa luôn ban cho chúng ta điều chúng ta cầu xin, nhưng Người làm theo cách Thiên Chúa của Người. Cách đó kéo theo thập giá. Không phải khó khăn, nhưng với tình thương yêu, bởi tình yêu đến cuối cùng [4].
__________________________
[1] Như những thứ được báo cáo bởi một vị thầy tinh thần, cha Claude Judde : một trong những câu nói này đi kèm theo những quyết định của chúng ta và chứa đựng ‘‘câu nói chót’’, câu nói dẫn đến quyết định và thúc đẩy một người hay một nhóm người hành động. Xem C. Judde, Tác phẩm thiêng liêng, II, 1883 Hướng dẫn về sự hiểu biết chính mình, 313-319, M.A. Fioritto, Buscar y hallar la voluntad de Dios, Bs. As., Paulinas 2000, p.248 ss.

[2] ‘‘Antilegomenon’’ có nghĩa là người ta nói chống lại nó, mà nhiều người nói tốt về nó và nhiều người khác nói xấu.

[3] Xem Centura 1, 8-13.

[4] Xem Bài giảng Thánh Lễ tại Nhà Thánh Martha ngày 29/5/2013.

© Librairie éditrice du Vatican 

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

Messe chrismale : Dieu “donne toujours ce que nous demandons… à sa manière” – ZENIT – Francais

This entry was posted in Chưa được phân loại. Bookmark the permalink.