Vọng Phục Sinh – Thiên Chúa không phải là « một ký ức tuổi thơ » Người ngự « trong hoàn cảnh bạn sống »

Bài giảng của Đức Giáo Hoàng Phanxicô (Toàn văn)

AVRIL 03, 2021 21:03 ANNE KURIAN-MONTABONEPAPE FRANÇOIS

Canh thức vọng Phục Sinh, 03/4/2021

« Thiên Chúa không thể được xếp vào ngăn những ký ức của tuổi thơ », Người « đang sống », Người « luôn gây ngạc nhiên », Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã khẳng định trong đêm canh thức vọng Phục Sinh do ngài chủ sự hôm 03/4/2021 trong Đền Thánh Phêrô : « Người bước đi với bạn mỗi ngày, trong hoàn cảnh bạn đang sống, trong sự thử thách bạn đang trải qua, trong những giấc mơ mà bạn mang trong mình ».

« Nhiều người sống ‘‘đức tin của kỷ niệm’’, như thể Chúa Giêsu là một nhân vật của quá khứ, một người bạn lúc còn trẻ mà bây giờ xa xôi rồi, là một sự kiện xẩy ra lâu rồi, khi tôi đi học giáo lý lúc còn bé », ngài đã lưu ý trong bài giảng của ngài : nhưng « đức tin, để được sống động, phải tiếp tục lên đường. Nó phải làm sống lại mỗi ngày lúc đầu của cuộc hành trình, sự ngạc nhiên của cuộc gặp gỡ đầu tiên ».

Với khoảng 200 người chung quanh tham dự buổi cử hành trong lúc Rôma đang trong tình trạng giãn cách, Đức Giáo Hoàng đã suy niệm về « ba lời loan báo » của Lễ Phục Sinh, ngài khẳng định rằng « luôn có thể bắt đầu lại » vì « tình yêu vô biên của Chúa… vạch ra những lối đi mới » kể cả giữa những « mảnh vỡ thảm hại của nhân loại chúng ta » ;  

« Với Người, cuộc đời sẽ thay đổi, ngài đoan chắc. Bởi vì bên kia của mọi thất bại, của điều ác và của bạo lực, bên kia của mọi đau khổ và bên kia của sự chết, Đấng Phục Sinh sống và lãnh đạo lịch sử ».

« Sự cao cả của Thiên Chúa thể hiện trong cái bé mọn, bằng cách mà vẻ đẹp của Người bừng sáng trong những con người đơn sơ và trong những người nghèo khó », ngài nhấn mạnh trong bài suy ngẫm của ngài, mà sau đây là bản dịch toàn văn.

Bài giảng của Đức Giáo Hoàng Phanxicô

Các bà đã nghĩ rằng sẽ thấy xác chết để xức dầu, trái lại, các bà đã thấy một ngôi mộ trống rỗng. Các bà tính đi khóc thương một người chết, trái lại, các bà đã nghe được một lời loan báo sự sống. Bởi thế, Phúc Âm nói, các bà này « đã hết hồn hết vía » (Mc 16,8).

Sự ngạc nhiên : ở đây chính là sự hoảng sợ pha lẫn sự mừng vui, làm các bà ngỡ ngàng khi nhìn thấy tảng đá lớn của ngôi mộ đã bị vần ra và bên trong có một thanh niên mặc áo trắng. Chính sự ngạc nhiên đã nghe được những lời này : « Đừng hoảng sợ ! Các bà tìm Đức Giêsu Nazareth, Đấng bị đóng đinh chứ gì ? Người đã trỗi dậy rồi » (c.6). Và rồi lời mời gọi : « Người sẽ đến Galilê trước các ông. Ở đó các ông sẽ được thấy Người » (c.7). Chúng ta cũng hãy đón nhận lời mời gọi này, lời mời gọi Phục Sinh : chúng ta hãy đi Galilê nơi Chúa Phục Sinh đi trước chúng ta. Nhưng « đi đến Galilê » có nghĩa là gì ?

Đi đến Galilê trước hết, có nghĩa là bắt đầu lại. Đối với các môn đệ chính là trở lại chốn cũ, nơi mà lần đầu tiên, Chúa đã tìm kiếm họ và đã kêu gọi họ đi theo Người. Chính là nơi của sự gặp gỡ đầu tiên và của tình yêu ban đầu. Kể từ giờ phút đó, bỏ lại chài lưới, họ đã đi theo Chúa Giêsu, lắng nghe lời giảng dạy của Người và tham dự vào những điều lạ lùng Người đã làm. Tuy nhiên, dù là luôn ở với Người, họ đã không hiểu tất cả, nhiều khi họ còn hiểu sai những lời của Người và ở trước thập giá, họ đã chạy trốn, bỏ Người một mình. Mặc dù sự thất bại đó, Chúa Phục Sinh thể hiện mình như Đấng, một lần nữa, đã đến trước họ ở Galilê ; đến trước họ, nghĩa là đứng trước mặt họ. Người gọi họ và mời họ đi theo Người, không bao giờ mệt mỏi. Đấng Phục Sinh phán với họ : ‘‘Chúng ta hãy tái xuất phát từ nơi chúng ta đã bắt đầu. Chúng ta hãy bắt đầu lại. Thầy muốn anh em lại đến với Thầy, mặc dù và sau tất cả những thất bại’’. Trong vùng Galilê đó, chúng ta học được sự ngạc nhiên về tình yêu vô biên của Chúa, Đấng đã vạch ra những lối đi mới bên trong những con đường thất bại của chúng ta.

Đó là loan báo Phục Sinh đầu tiên mà tôi muốn trao cho anh chị em : luôn có khả năng bắt đầu lại, bởi vì có một cuộc sống mới mà Thiên Chúa có thể làm cho tái xuất phát nơi chúng ta, vượt xa hơn mọi thất bại của chúng ta. Kể cả từ những đổ nát của tâm hồn chúng ta, Thiên Chúa có thể xây dựng một tác phẩm nghệ thuật, kể cả từ những mảnh vỡ thảm hại của nhân loại chúng ta, Thiên Chúa có thể chuẩn bị một lịch sử mới. Người luôn đi trước chúng ta : trên thập giá của sự đau khổ, của sự sầu não và của cái chết, cũng như trong vinh quang của một sự sống đã phục hồi, của một lịch sử đã thay đổi, của một niềm hy vọng được tái sinh. Và trong những tháng ngày đen tối của đại dịch, chúng ta nghe được Chúa Phục Sinh mời gọi chúng ta hãy bắt đầu lại, đừng bao giờ mất đi niềm hy vọng.

Thứ đến, đi Galilê có nghĩa là đi trên những con đường mới. Đó là đi theo hướng trái ngược với huyệt mộ. Các bà tìm Chúa Giêsu trong mộ, các bà sẽ tưởng niệm những gì các bà đã sống với Người và bây giờ đã mãi mãi mất đi rồi. Các bà sẽ nhắc đi nhắc lại nỗi đau buồn của các bà. Đó là hình ảnh của một đức tin đã trở thành tưởng niệm một sự kiện đẹp nhưng đã hết, chỉ còn nhắc lại. Nhiều người sống ‘‘đức tin kỷ niệm’’ đó, như thể Chúa Giêsu là một nhân vật của quá khứ, một người bạn lúc còn trẻ nhưng đã xa xôi rồi, một sự kiện xẩy ra đã lâu, khi tôi đi học giáo lý lúc còn nhỏ. Một đức tin được làm bằng những thói quen, những chuyện của quá khứ, những kỷ niệm đẹp của thời thơ ấu, không còn đụng chạm đến tôi nữa, không còn nhắc nhở tôi nữa. Trái lại, đi đến Galilê có nghĩa là học được rằng đức tin, để được sống động, phải bước lại lên đường. Nó phải làm sống lại mỗi ngày lúc đầu của hành trình, sự ngạc nhiên của cuộc gặp gỡ đầu tiên. Và rồi tin cậy, không có tự phụ là mình biết hết rồi, nhưng với lòng khiêm nhượng của người để mình bị ngạc nhiên bởi những con đường của Thiên Chúa. Chúng ta hãy đi đến Galilê khám phá ra rằng Thiên Chúa không thể bị xếp vào trong những kỷ niệm của tuổi thơ, nhưng Người hằng sống, Người luôn làm ngạc nhiên. Phục Sinh rồi, Người không hề ngừng làm chúng ta ngạc nhiên.

Đây là lời loan báo thứ nhì của Phục Sinh : đức tin không phải một thư mục của quá khứ, Chúa Giêsu không phải một nhân vật lỗi thời. Người hằng sống, người ở đây ngay lúc này. Người bước đi với bạn mỗi ngày, trong hoàn cảnh bạn đang sống, trong thử thách bạn đang trải qua, trong những giấc mơ bạn đang ấp ủ. Người mở ra những con đường mới ở những nơi bạn tưởng dường như không có, Người thúc đẩy bạn đi ngược dòng đối với sự hối tiếc và với cái ‘‘đã thấy rồi’’. Dù là tất cả gần như mất hết rồi, bạn hãy mở lòng ra với sự ngạc nhiên cho sự mới mẻ của Người : Người sẽ làm bạn ngạc nhiên.

Ngoài ra, đi đến Galilê có nghĩa đi đến những vùng biên giới. Bởi vì Galilê là một nơi xa nhất : trong vùng hỗn hợp và đa dạng này, có những người sinh sống xa vời với sự tinh tuý nghi thức của Giêrusalem. Tuy thế, Chúa Giêsu đã bắt đầu sứ vụ của Người từ đó, Người gửi lời loan báo cho những kẻ đang sống cuộc đời thường nhật một cách vất vả, cho những người bị loại bỏ, cho những người mong manh, những người nghèo khó, để là khuôn mặt và là sự hiện diện của Thiên Chúa, Đấng không mệt mỏi đi tìm người bị nản lòng hay lạc lõng, Đấng đi đến tận những giới hạn của cuộc sống bởi vì dưới mắt Người, không có ai là kẻ đứng chót, không có ai là bị loại trừ.

Chính ở đó mà Đấng Phục Sinh yêu cầu những người của Người đi tới, ngày hôm nay cũng thế. Chính nơi đó của đời sống hàng ngày, đó là những con đường mà chúng ta đi lại mỗi ngày, đó là những xó xỉnh của các thành phố chúng ta, nơi Chúa đi trước chúng ta và tỏ sự hiện diện ngay trong đời sống của kẻ đi cạnh chúng ta và chia sẻ với chúng ta thời giờ, nhà cửa, việc làm, những đau buồn và những hy vọng. Tại Galilê, chúng ta được biết rằng chúng ta có thể tìm được Đấng Phục Sinh trong khuôn mặt của các người anh em, trong sự phấn khởi của kẻ mơ mộng và trong sự cam chịu của kẻ nản lòng, trong nụ cười của người vui sướng và trong nước mắt của kẻ khổ đau, nhất là trong những người nghèo và trong kẻ bị gạt ra rìa. Chúng ta ngạc nhiên về phong cách mà sự cao cả của Thiên Chúa tỏ ra trong sự bé mọn, về phong cách mà vẻ mỹ miều rạng rỡ trong những người đơn sơ và những người nghèo khó.

Và đây là lời loan báo thứ ba của Phục Sinh : Chúa Giêsu, Đấng Phục Sinh, yêu thương chúng ta vô bờ bến và viếng thăm mỗi hoàn cảnh sinh sống của chúng ta. Người đã gieo trồng sự hiện diện của Người trong trái tim của thế giới và cũng mời gọi chúng ta hãy vượt qua những rào cản, chiến thắng các định kiến, đến gần người bên cạnh mỗi ngày, để tìm lại được ân sủng của mỗi ngày. Chúng ta hãy nhận ra Người trong các vùng Galilê của chúng ta, trong cuộc sống hàng ngày. Với Người, sự sống sẽ thay đổi. Bởi vì bên kia của mọi thất bại, của điều ác và của bạo lực, bên kia của mọi đau khổ và bên kia của sự chết, Đấng Phục Sinh sống và lãnh đạo lịch sử.

Thưa Quý Anh Chị Em, nếu trong đêm nay anh chị em mang trong lòng một giờ đen tối, một ngày chưa đến, một ánh sáng bị chôn vùi, một giấc mơ bị tan vỡ, xin anh chị em hãy mở lòng mình ra với sự ngạc nhiên đối với sự loan báo của Phục Sinh : ‘‘Xin đừng sợ hãi, Người đã phục sinh ! Người đợi bạn ở Galilê’’. Những mong đợi của bạn sẽ không bị thất vọng, những giọt lệ của bạn sẽ được lau khô, những sợ hãi của bạn sẽ được chiến thắng bởi hy vọng. Bởi vì Chúa đi trước bạn, Người bước đi trước bạn. Và với Người, sự sống bắr đầu lại.

Librairie éditrice du Vatican

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

Vigile pascale : Dieu n’est pas “un souvenir d’enfance”, il est “dans la situation que tu vis” – ZENIT – Francais

This entry was posted in Chưa được phân loại. Bookmark the permalink.