« Cầu nguyện hiệp thông với các thánh » – Bài Giáo Lý thứ 28 về cầu nguyện

« Thánh nhân nhắc Chúa Giêsu với bạn », Đức Giáo Hoàng Phanxicô giải thích (văn bản đầy đủ)

AVRIL 07, 2021 14:03 ANITA BOURDINAUDIENCE GÉNÉRALEPAPE FRANÇOIS

Triều kiến ngày 07/4/2021

« Cầu nguyện hiệp thông với các thánh » : đó là chủ đề Bài Giáo Lý thứ 28 của Đức Giáo Hoàng Phanxicô về cầu nguyện, trong ngày Thứ Tư Phục Sinh, 07/4/2021, từ thư viện riêng của dinh tông tòa tại Vatican.

Đức Giáo Hoàng đã đặc biệt dặn dò cần đến sự trợ giúp của các thánh khi mọi chuyện xấu đi : « Cách thứ nhất đối đầu với một thời điểm lo sợ là yêu cầu các anh em của chúng ta, đặc biệt là các thánh, để họ cầu nguyện cho chúng ta. Ngày mình rửa tội, mình đã được đặt cho một cái tên, đó không phải là một nhãn hiệu hay một đồ trang trí ! Đó thường là tên của Đức Trinh Nữ, của một vị thánh nam hay thánh nữ, các đấng không mong đợi gì ngoài việc ‘‘giúp chúng ta một tay’’ trên đời, giúp chúng ta một tay để được Thiên Chúa ban cho ơn phúc mà chúng ta cần thiết ».

« Nếu trong cuộc đời của chúng ta, những thử thách không quá đáng, nếu chúng ta còn có khả năng kiên trì, nếu bất chấp mọi thứ, chúng ta vẫn đi tới với lòng tin tưởng, có lẽ hơn những công lao của chúng ta, chúng ta nhờ vào sự chuyển cầu của nhiều vị thánh, chắc chắn ở trên Trời, của nhiều khách hành hương như chúng ta trên mặt đất, đã bảo vệ chúng ta và đồng hành với chúng ta », Đức Giáo Hoàng đã lưu ý khi nhắc tới những người mà ngài gọi là « những vị thánh ở nhà bên cạnh ».

Đức Giáo Hoàng đã nói rõ rằng chúng ta đương nhiên là không « tôn thờ » các thánh : « Đó là những chứng nhân mà chúng ta không tôn thờ – đương nhiên, chúng ta không thờ các thánh – nhưng chúng ta tôn kính và các ngài, bằng hàng ngàn cách, đều hướng chúng ta đến với Chúa Giêsu Kitô, Chúa duy nhất và là Đấng trung gian giữa Thiên Chúa và con người. Một vị thánh mà không hướng bạn đến với Chúa Giêsu Kitô không phải là một vị thánh, cũng chẳng là một người Kitô hữu ». 

« Vị thánh, Đức Giáo Hoàng nói rõ, nhắc Chúa Giêsu với bạn bởi vì đã đi trọn con đường đời như một người Kitô hữu. Các thánh nhắc nhở chúng ta rằng cũng trong cuộc đời, mặc dù yếu đuối và bị dấu ấn bởi tội lỗi, sự thánh thiện vẫn có thể nở hoa ».

Ngài viện dẫn gương của người « trộm lành » trong chuyện Khổ Nạn của Chúa Kitô : « Trong các Phúc Âm, chúng ta đọc thấy rằng vị thánh đầu tiên được « phong thánh » đã là một tên kẻ trộm và ông ta đã được « phong thánh » không phải bởi một Đức Giáo Hoàng, mà bởi đích thân Chúa Giêsu. Sự thánh thiện là một hành trình của cuộc đời, của sự gặp gỡ với Chúa Giêsu, dù là dài hay ngắn, dù là một khoảnh khắc, nhưng đó luôn là một sự làm chứng. Một đấng thánh là sự làm chứng của một người nam hay nữ đã gặp được Chúa Giêsu và đã đi theo Chúa Giêsu. Sẽ không bao giờ quá muộn để trở lại với Chúa, Người nhân từ và vĩ đại trong tình yêu ».

Sau đây là bản dịch chính thức Bài Giáo Lý được ban ra bằng tiếng Ý bởi Đức Giáo Hoàng Phanxicô

AB

Bài Giáo Lý về cầu nguyện – 28. Cầu nguyện hiệp thông với các thánh

Thân chào Quý Anh Chị Em !

Ngày hôm nay, tôi muốn nán lại trên mối quan hệ giữa cầu nguyện và sự hiệp thông với các thánh. Thực tế, khi chúng ta cầu nguyện, chúng ta không bao giờ làm điều đó một mình : dù cho chúng ta không nghĩ tới, nhưng chúng ta cũng đắm mình trong một dòng sông nghi vệ của những cầu khẩn đi trước chúng ta và tiếp tục đến sau chúng ta.

Trong các kinh nguyện mà chúng ta thấy trong Kinh Thánh, và thường hay vang lên trong phụng vụ, có một dấu vết của lịch sử cổ xưa, của sự giải thoát thần kỳ, của những vụ biệt xứ và lưu đầy buồn khổ, những vụ hồi hương cảm động, những lời ca tụng tuôn lên trước những kỳ quan của thiên nhiên… Và như thế, những tiếng nói này đã được lưu truyền từ thế hệ này qua thế hệ khác, trong một sự đan xen liên tục của kinh nghiệm cá nhân với kinh nghiệm dân tộc và kinh nghiệm của toàn nhân loại mà chúng ta thống thuộc. Không ai có thể tách ra khỏi lịch sử của chính mình, khỏi lịch sử của chính dân tộc mình, chúng ta luôn mang theo di sản này trong những thói quen của chúng ta và cả trong cầu nguyện. Trong cầu nguyện ca tụng, đặc biệt trong sự cầu nguyện phát sinh từ trái tim của những kẻ bé mọn và khiêm nhường, nó vọng lại cái gì từ bài hát magnificat mà Đức Maria đã dâng lên Thiên Chúa trước mặt bà chị họ Elisabeth ; hay lời thốt lên của ông già Simêon, khi ông ẵm Chúa Giêsu Hài Đồng trên tay và nói rằng « Giờ đây, theo lời Người đã hứa, xin để tôi tớ này được an bình ra đi » (Lc 2,29).

Những lời cầu nguyện – những lời cầu tốt lành – mang tính ‘‘lan tỏa’’, chúng lan truyền không ngừng, cùng với hay không những thông điệp trên các ‘‘mạng xã hội’’ : từ những phòng bệnh viện, những giờ phút hội ngộ lễ hội, cũng như những lúc người ta âm thầm đau khổ… Nỗi đau của mỗi người là nỗi đau của mọi người, và hạnh phúc của một người tràn vào tâm hồn những người khác. Sự đau đớn và niềm hạnh phúc là những cơ phận của lịch sử duy nhất : đó là những câu chuyện trở thành lịch sử trong chính cuộc đời chúng ta. Người ta sống lại lịch sử với những từ ngữ riêng của mình, nhưng trải nghiệm vẫn là như cũ.

Lời cầu nguyện luôn tái sinh : mỗi lần chúng ta chắp tay và mở lòng ra với Thiên Chúa, chúng ta thấy mình có bên cạnh những vị thánh vô danh và những vị thánh được công nhận cùng cầu nguyện với chúng ta, và các ngài chuyển cầu cho chúng ta, cũng như những người anh chị cả của chúng ta đã từng trải qua cuộc phiêu lưu làm người với chúng ta. Trong Hội Thánh, không có tang tóc nào bị lẻ loi, không có giọt lệ nào bị đổ ra trong quên lãng, bởi vì mọi người hít thở và chia sẻ từ một ân sủng chung. Không phải ngẫu nhiên mà trong các nhà thờ cổ, các mộ chí nằm trong một khu vườn chung quanh nhà thờ, như thể để nói lên rằng trong các Thánh Lễ, đã tham dự bằng một cách nào đó, đám đông những người đã đi trước chúng ta. Có ông bà, cha mẹ chúng ta, có những cha mẹ đỡ đầu chúng ta, có những giáo lý viên và những nhà giáo dục khác… Niềm tin này được lan truyền, được chuyển đạt, mà chúng ta đã nhận được : cùng với đức tin đã được truyền lại cách cầu nguyện, kinh nguyện.

Các thánh vẫn ở đây, không xa chúng ta ; và những ảnh tượng của các ngài trong các nhà thờ gợi nhớ tới ‘‘đám mây các chứng nhân’’ luôn vây quanh chúng ta (x. Dt 12,1). Đó là những chứng nhân mà chúng ta không tôn thờ – đương nhiên, chúng ta không tôn thờ các thánh này, – nhưng chúng ta tôn kính, và các ngài, bằng hàng ngàn cách, hướng chúng ta tới Chúa Giêsu Kitô, Chúa duy nhất và là Đấng Trung Gian giữa Thiên Chúa và con người. Một thánh nhân mà không hướng chúng ta đến Chúa Giêsu Kitô thì không phải là một vị thánh, cũng chẳng phải là Kitô hữu. Thánh nhân nhắc bạn về Chúa Giêsu bởi vì ngài đã đi hết con đường đời như một Kitô hữu. Các thánh nhắc chúng ta rằng trong cuộc đời của chúng ta cũng thế, dù cho nó yếu đuối và bị đánh dấu bởi tội lỗi, sự thánh thiện vẫn có thể trổ hoa. Trong các sách Phúc Âm, chúng ta đọc được rằng, vị thánh đầu tiên được « phong thánh » đã là một tên kẻ trộm và ông ta đã được « phong thánh » không phải bởi một Đức Giáo Hoàng, mà bởi đích thân Chúa Giêsu. Sự thánh thiện là một hành trình của cuộc đời, của sự gặp gỡ với Chúa Giêsu, dù là dài hay ngắn, dù là một khoảnh khắc, nhưng đó luôn là một sự làm chứng. Một đấng thánh là sự làm chứng của một người nam hay nữ đã gặp được Chúa Giêsu và đã đi theo Chúa Giêsu. Sẽ không bao giờ quá muộn để trở lại với Chúa, Người nhân từ và vĩ đại trong tình yêu.

Sách Giáo Lý Của Hội Thánh Công Giáo giải thích rằng các thánh « chiêm ngưỡng Thiên Chúa, ca tụng Ngài và không ngừng chăm sóc những người còn ở trần gian […]. Sự chuyển cầu của các ngài là việc các ngài phục vụ kế hoạch của Thiên Chúa cách cao cả nhất. Chúng ta có thể và phải cầu nguyện để các ngài chuyển cầu cho chúng ta và cho toàn thế giới » (SGL, 2683). Trong Đức Kitô, có một sự liên đới huyền diệu giữa những người đã qua đời và chúng ta là các khách hành hương trong cuộc đời này : từ trên Trời, những người thân yêu của chúng ta đã qua đời tiếp tục chăm sóc chúng ta. Họ cầu nguyện cho chúng ta và chúng ta cầu nguyện cho họ, và chúng ta cầu nguyện cùng với họ.

Mối dây cầu nguyện giữa chúng ta và các thánh, nghĩa là giữa chúng ta và những người đã đạt tới sự viên mãn của cuộc đời, mối dây cầu nguyện này, chúng ta đã trải nghiệm ở đây, trong đời sống trên trần gian, chúng ta cầu nguyện cho nhau, chúng ta cầu xin và dâng lời cầu nguyện… Cách đầu tiên để cầu nguyện cho người nào là nói về người đó với Thiên Chúa. Nếu chúng ta làm điều này thường xuyên, mỗi ngày, thì lòng chúng ta sẽ không khép lại, nó luôn mở ra cho những người anh em của chúng ta. Cầu nguyện cho những người khác là cách đầu tiên để yêu mến họ và thúc đẩy chúng ta đến sự gần gũi cụ thể. Ngay cả trong những lúc tranh chấp, một cách để tháo gỡ sự tranh chấp, làm dịu nó, là cầu nguyện cho người mà tôi có tranh chấp. Và có chuyện gì thay đổi với cầu nguyện. Chuyện đầu tiên thay đổi trong lòng tôi là thái độ của tôi. Chúa làm nó thay đổi để làm cho cuộc gặp gỡ có thể xẩy ra, một sự gặp gỡ mới và tránh để cho tranh chấp trở thành một cuộc chiến tranh vô tận.

Cách thức đầu tiên để đối đầu với một thời điểm lo sợ là yêu cầu những người anh em của chúng ta, đặc biệt là các thánh, để họ cầu nguyện cho chúng ta. Cái tên mà chúng ta được đặt khi chịu phép Rửa Tội không phải là một nhãn hiệu hay một thứ đồ trang sức. Nếu trong cuộc đời chúng ta, những thử thách không thái quá, nếu chúng ta còn có khả năng kiên trì, nếu bất chấp mọi thứ, chúng ta tiến tới với lòng tin cậy, có lẽ tất cả chúng ta đều nhờ, vào công lao của chúng ta thì ít, mà vào lời chuyển cầu của nhiều các thánh, chắc chắn đang ở trên Trời, của những khách hành hương khác giống như chúng ta trên cõi thế này, đã che chở cho chúng ta và đồng hành với chúng ta, bởi vì tất cả chúng ta đều biết rằng ở nơi này, trên cõi thế này, có những con người thánh thiện, những người nam và nữ thánh thiện đang sống trong sự thánh thiện. Họ không biết, chúng ta cũng không biết, nhưng có những người thánh thiện của mọi ngày, những vị thánh ẩn dật hay, như tôi thích nói, các « thánh ở nhà bên cạnh », những người đang chia sẻ cuộc sống với chúng ta, họ làm việc với chúng ta và họ đã có một đời sống thánh thiện.

Chúc tụng Chúa Giêsu Kitô, Đấng Cứu Chuộc duy nhất của thế gian, với sự nở hoa mênh mông của các thánh nam, nữ, đang sống trên trần gian và họ đã biến cuộc đời họ thành một sự ca ngợi Thiên Chúa. Bởi vì – như thánh Basile đã khẳng định – « Theo Chúa Thánh Thần, người thánh là một chỗ ở đặc biệt phù hợp, bởi vì nó tự hiến để ở với Thiên Chúa và nó đã được gọi là Đền Thờ của Người » (Liber de Spiritu Sancto, 26,62 : PG 32, 184A ; x. SGL 2684).

Copyright – Librairie éditrice du Vatican 

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

https://fr.zenit.org/2021/04/07/prier-en-communion-avec-les-saints-28e-catechese-du-pape-francois-sur-la-priere-texte-complet/

This entry was posted in Chưa được phân loại. Bookmark the permalink.