Kinh Truyền Tin – Thay vì sửa chữa các vấn đề « hãy quấy rầy Thiên Chúa »

Kêu lên cùng Người (Bản dịch toàn văn)

JUIN 20, 2021 13:07 ANNE KURIAN-MONTABONEANGÉLUSPAPE FRANÇOIS

Kinh Truyền Tin ngày 20/6/2021

« Biết bao lần chúng ta cứ mải mê sửa chữa những vấn đề thay vì đi tới với Chúa và phó thác cho Người những lo âu của chúng ta ! » Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã lấy làm tiếc trong giờ Kinh Truyền Tin ngày chúa nhật này 20/6/2021, ngài cũng khuyến khích hãy « quấy rầy Thiên Chúa »

« Đức tin bắt đầu bằng sự kiện tin rằng chúng ta không tự đủ cho mình, bằng sự kiện cảm thấy rằng chúng ta cần Thiên Chúa », ngài khẳng định bằng cách suy niệm về bài Phúc Âm cơn bão bị dẹp tan : « Khi chúng ta kêu lên cùng Người, Người có thể làm cho chúng ta những điều tuyệt vời. Đó là sức mạnh khiêm nhường và phi thường của cầu nguyện, đã làm các phép lạ ».

Sau đây là bản dịch những lời của Đức Giáo Hoàng trước kinh kính Đức Mẹ Maria, do ngài chủ sự từ cửa sổ của dinh tông tòa trông xuống Quảng Trường Thánh Phêrô tại Vatican.

Lời của Đức Giáo Hoàng Phanxicô

Thân chào Quý Anh Chị Em !

Bài Phúc Âm ngày hôm nay kể lại chuyện trận bão bị  Chúa Giêsu dẹp tan (Mc 4,35-41). Con thuyền trên đó các môn đệ đang vượt hồ đã bị tấn công bởi sóng to gió lớn. Các ông sợ đắm thuyền, với tất cả những ước mơ và những dự án cuộc đời của mình. Chúa Giêsu cũng ở trên thuyền cùng với các ông, nhưng người ở phía sau thuyền, dựa đầu vào chiếc gối mà ngủ. Các môn đệ trên thuyền sợ hãi, kêu cứu với Người : « Thầy ơi, chúng ta chết đến nơi rồi ; Thầy chẳng lo gì sao ? » (c. 38).

Ai biết được bao nhiêu lần chúng ta cũng vậy, bị tấn công bởi những thử thách của cuộc đời, chúng ta đã kêu lên Chúa : ‘‘Tại sao Người lại im lặng và không làm gì cho con sao ?’’. Nhất là khi chúng ta có cảm tưởng đang chìm thuyền, bởi vì tình yêu hay là dự án trong đó chúng ta đã đặt những hy vọng lớn lao sẽ sụp đổ ; hoặc khi chúng ta đang bị phó mặc cho giông bão nặng nề của sự lo âu : hay khi chúng ta cảm thấy bị chìm đắm trong những vấn đề và thất lạc ở giữa biển cả của cuộc đời, không thấy bờ không thấy bến. Hay nữa, trong những lúc mà chúng ta có ít sức mạnh hơn để tiến tới, bởi vì chúng ta không có việc làm hay một chẩn đoán bất ngờ làm cho chúng ta run sợ vì sức khỏe của chúng ta hay vì sức khỏe của một người thân. Có nhiều lúc, trong đó chúng ta cảm thấy trong giông bão, chúng ta cảm thấy gần như chấm dứt.

Trong những hoàn cảnh này và trong nhiều hoàn cảnh khác nữa, chúng ta cũng cảm thấy bị nghẹt thở bởi sự sợ hãi, và như các môn đệ, chúng ta có nguy cơ không thấy được điều quan trọng nhất. Trên con thuyền, quả là có Chúa Giêsu ở đó, dù rằng Người ngủ, và Người chia sẻ với những người của Người tất cả những gì đang diễn ra. Nếu một mặt giấc ngủ của Người làm chúng ta ngạc nhiên, mặt kia nó đặt chúng ta vào thử thách. Chúa ở đó, hiện diện ; quả vậy, Người chờ đợi – có thể nói như thế – rằng chính chúng ta ôm lấy Người, khẩn cầu khẩn Người, đặt Người vào giữa những gì chúng ta đang sống. Giấc ngủ của Người thúc đẩy chúng ta hãy tỉnh thức. Bởi vì, để làm môn đệ của Chúa Giêsu, tin rằng Thiên Chúa đang hiện diện ở đó, rằng Người có thật, vẫn là chưa đủ, nhưng phải nhập cuộc với Người, cũng phải lên tiếng với Người, kêu than lên với Người. Cầu nguyện, quá nhiều khi, là một tiếng kêu : ‘‘Lậy Chúa, xin cứu con !’’. Tôi theo dõi chương trình ‘‘A sua immagine’’, hôm nay, Ngày Người Tỵ Nạn… tất cả những người đã đến trên những con thuyền và họ kêu cứu vào lúc thuyền bị đắm : ‘‘Xin cứu chúng tôi !’’. Trong cuộc đời chúng ta đã xẩy ra điều tương tự : ‘‘Lậy Chúa, xin hãy cứu con !’’, và cầu nguyện trở thành tiếng kêu.

Ngày hôm nay, chúng ta có thể tự hỏi : những ngọn gió nào đã đổ ập xuống cuộc đời của tôi, những cơn sóng nào đã ngăn cản cuộc hải hành của tôi và gây nguy hiểm cho cuộc sống thiêng liêng của tôi, cho cuộc đời gia đình của tôi, thậm chí cho cả cuộc sống tâm lý của tôi ? Chúng ta hãy thưa tất cả điều này với Chúa Giêsu, hãy kể lại với Người tất cả. Người mong muốn như vậy, Người muốn chúng ta đeo sát bên Người để tìm một chỗ trú trước những cơn thủy triều của cuộc đời. Phúc Âm kể rằng các môn đệ đến gần Chúa Giêsu và đánh thức Người và thưa với Người (x. c.38). Đó là sự khởi thủy đức tin chúng ta ; công nhận rằng một mình, chúng ta không có khả năng chống lại sóng gió trên biển, rằng chúng ta cần Chúa Giêsu như các thủy thủ cần những ngôi sao trên trời để tìm được hướng đi. Đức tin bắt đầu bởi sự kiện là tin rằng chúng ta không tự đủ cho chính chúng ta được, bởi sự kiện là cảm thấy rằng chúng ta cần Thiên Chúa. Khi chúng ta thắng cơn cám dỗ khép mình lại, khi chúng ta vượt ra cái sốt sắng giả tạo vốn không quấy rầy Thiên Chúa, khi chúng ta kêu lên cùng Chúa. Người có thể làm nơi chúng ta những sự tuyệt vời. Chính sức mạnh khiêm nhường và phi thường của cầu nguyện, làm ra những phép lạ.

Chúa Giêsu được các môn đệ cầu xin, đã làm cho gió yên biển lặng. Và Người đặt một câu hỏi có liên quan đến cả chúng ta nữa : « Sao nhát thế ? Làm sao mà anh em vẫn chưa có lòng tin ? » (c.40). Các môn đệ đã để lòng mình bị xâm chiếm bởi nỗi sợ hãi, bởi vì các ông chỉ lo đối phó với sóng to gió lớn thay vì nhìn lên Chúa Giêsu. Và sự sợ hãi đưa chúng ta đến sự chỉ nhìn thấy những khó khăn, những vấn đề xấu, thay vì trông lên Chúa, Người thường hay ngủ. Đối với chúng ta cũng xẩy ra như thế : biết bao lần, chúng ta chỉ lo sửa chữa những vấn đề thay vì đi tới với Chúa trong một góc nhà, tới trong khoang thuyền của cuộc đời, để chỉ đánh thức Người vào cái lúc chúng ta cần Người ! Ngày hôm nay, chúng ta hãy cầu xin ân sủng của một đức tin không hề mệt mỏi đi tìm Chúa, để gõ cửa Trái Tim của Người !

Cầu xin Đức Trinh Nữ Maria, vốn trong cuộc đời Mẹ, Mẹ đã không bao giờ ngừng trông cậy vào Thiên Chúa, làm sống dậy trong chúng ta nhu cầu sống còn là ký thác chúng ta mỗi ngày cho Người.

© Traduction de Zenit, Anne Kurian-Montabone

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

Angélus : au lieu de fixer les problèmes ? “Déranger Dieu” – ZENIT – Francais

 248 khách đã đọc bài này
This entry was posted in Chưa được phân loại. Bookmark the permalink.