« Con đường tự do » Bài Giáo Lý về Thư gửi tín hữu Galát

Lòng khiêm nhượng, tình huynh đệ, lòng tin cậy, niềm vui mừng, sự dịu hiền, đức vâng phục, và không « cứng nhắc » (bản văn đầy đủ)

JUIN 23, 2021 15:03 ANITA BOURDINAUDIENCE GÉNÉRALEPAPE FRANÇOIS

Triều kiến chung ngày 23/6/2021

« Nhưng làm sao chúng ta có thể nhận biết những người này ? » : Đức Giáo Hoàng Phanxicô đề nghị một tiêu chuẩn để phân định giữa những người rao giảng đích thực Phúc Âm và những người mang đến sự rối loạn cho những cộng đoàn Kitô giáo, ngày hôm nay giống như ở thời điểm lá Thư của thánh Phaolô gửi tín hữu Galát.

Đức Giáo Hoàng quả đã bắt đầu chuỗi Bài Giáo Lý mới về Thư gửi tín hữu Galát, ngày thứ tư 23/6/2021, từ SânThánh Đamase của Vatican, trước sự hiện diện của hàng trăm người mà Đức Giáo Hoàng đã chào mừng hồi lâu trước lúc khai mạc buổi triều kiến, trong đó có một người hóa trang thành « Người Nhện » (Spiderman) mà Đức Giáo Hoàng đã chào mừng vào cuối Bài Giáo Lý của ngài cùng với các nhân vật hiện diện.

Để phân định khi nào một « tông đồ » mang lại sự rối loạn thay vì loan báo niềm vui của Phúc Âm, Đức Giáo Hoàng chỉ ra tiêu chuẩn của sự « cứng nhắc » : « Một trong những đặc trưng của cách thức hành động của họ là sự cứng nhắc. Trước sự rao giảng Phúc Âm vốn khiến chúng ta được tự do, vốn làm cho chúng ta vui mừng, họ lại cứng nhắc. Luôn là sự cứng nhắc : phải làm điều này, phải làm điều kia… Sự cứng nhắc là bản tính của những người đó ».

Đó là một trong những mục tiêu của các Bài Giáo Lý mới này để giúp cho những người đã chịu phép Rửa biết phân định con đường của « tự do », của « niềm vui », của « lòng khiêm nhường », của « tình huynh đệ », của sự « tin cậy », của sự « sự dịu hìền » và của đức « vâng lời ». : « Theo dõi giáo huấn của thánh Phaolô trong Thư gửi tín hữu Galát sẽ có ích cho chúng ta để hiểu được phải đi theo con đường nào. Con đường được chỉ rõ bởi thánh Tông Đồ là con đường giải thoát và luôn mới mẻ của Chúa Giêsu Chịu Đóng Đinh và Phục Sinh ; đó là con đuờng của sự loan truyền, nó được thực hiện thông qua lòng khiêm nhượng và tình huynh đệ, các giảng sư mới không hề biết thế nào là khiêm nhượng, thế nào là tình huynh đệ ; đó là con đường của sự tin cậy hiền hòa và vâng phục, các giảng sư mới không biết cả sự dịu hiền lẫn sự vâng phục ».

Sau đây là bản dịch chính thức Bài Giáo Lý được Đức Giáo Hoàng ban ra bằng tiếng Ý.

AB

1. Nhập đề Thư gửi các tín hữu Galát

Thân chào Quý Anh Chị Em !

Sau hành trình lâu dài dành cho cầu nguyện, ngày hôm nay chúng ta bắt đầu một chuỗi Bài Giáo Lý mới. Tôi hy vọng rằng với hành trình về cầu nguyện này chúng ta đã có thể cầu nguyện một cách tốt hơn đôi chút, có thể cầu nguyện nhiều hơn đôi chút. Ngày hôm nay, tôi muốn suy ngẫm về một số chủ đề mà thánh Phaolô Tông Đồ đề nghị trong Thư gửi tín hữu Galát. Đây là một thư rất quan trọng, tôi có thể nói nó mang tính quyết định, không chỉ để biết nhiều hơn về thánh tông đồ, mà hơn nữa để cân nhắc một số các luận chứng mà ngài đã đương đầu trong chiều sâu, bằng cách chỉ ra vẻ đẹp của Phúc Âm. Trong thư này, thánh Phaolô kể ra nhiều thông tin mang tính tiểu sư, giúp chúng ta biết được sự hoán cải của ngài và quyết định đặt cuộc đời ngài vào việc phục vụ Chúa Giêsu Kitô. Ngoài ra, ngài đã đương đầu với nhiều chủ đề rất quan trọng đối với đức tin, như những chủ đề về sự tự do, về ơn phúc và cách sống Kitô giáo, vốn hết sức mang tính thời đại bởi vì chúng đụng chạm tới nhiều khía cạnh của đời sống của Hội Thánh ngày nay. Đây là một thư rất thời sự. Nó dường như được viết cho thời đại chúng ta.

Điều đặc trưng thứ nhất toát ra từ Thư này là công trình truyền bá Phúc Âm vĩ đại được thể hiện bởi thánh tông đồ, ngài ít ra đã hai lần tới thăm các cộng đoàn của Galát trong các cuộc hành trình truyền giáo. Thánh Phaolô nói với các Kitô hữu của vùng đất này. Chúng ta không biết chính xác ngài nhắc đến vùng địa dư nào, và chúng ta cũng không có thể khẳng định chắc chắn ngày giờ ngài viết thư này nữa.  Chúng ta biết các tín hữu Galát là một dân tộc cổ, trải qua nhiều thăng trầm, họ đã định cư trong khu vực rộng lớn này của vùng Anatolie, thủ phủ của nó là thành phố Ancrya, ngày nay là Ankara, thủ đô của nước Thổ Nhĩ Kỳ. Thánh Phaolô chỉ kể lại rằng, vì bị một bệnh, ngài đã buộc phải dừng chân trong vùng này (x. GL 4,13). Thánh Luca, trong sách Tông Đồ Công Vụ, trái lại đã tìm được một động cơ mang tính thiêng liêng hơn. Ngài nói rằng « họ đã đi qua xứ Phrygia và đất galát, vì Chúa Thánh Thần đã ngăn cản họ rao giảng Lời Chúa tại Á Châu » (Cv 16,6).

Hai sự kiện này không mâu thuẫn nhau : thay vào đó, chúng chỉ ra rằng con đường rao truyền Phúc Âm không luôn tùy thuộc vào ý chí và dự án của chúng ta, mà đòi hỏi sự sẵn sàng để mình được uốn nắn và đi theo những hành trình khác vốn không được tiên liệu. Trong Quý Anh Chị Em, có một gia đình đã chào mừng tôi : họ nói rằng họ phải học tiếng Látvia, và tôi cũng không biết còn một ngôn ngữ khác nữa, bởi vì họ phải đi như những nhà thừa sai tới những vùng đất đó. Ngày nay cũng thế, Chúa Thánh Thần mang tới nhiều nhà truyền giáo, họ đã rời bỏ quê hương mình để đi tới một vùng đất khác để thi hành sứ vụ. Nhưng điều mà chúng ta ghi nhận là  trong công trình Phúc Âm hóa không mệt mỏi, thánh tông đồ đã thành công xây dựng nhiều cộng đoàn nhỏ, rải rác trong khắp vùng Galát.

Khi ngài đến một thành phố nào, một vùng đất nào, thánh Phaolô đã không xây ngay một nhà thờ lớn, không. Ngài đã tạo ra những cộng đoàn nhỏ vốn là chất men của nền văn hóa Kitô giáo của chúng ta ngày hôm nay. Ngài đã bắt đầu tạo dựng những cộng đoàn nhỏ. Và những cộng đoàn nhỏ này lớn lên và tiến lên phía trước. Ngày hôm nay cũng vậy, phương pháp mục vụ này vẫn được áp dụng trong mỗi vùng truyền giáo. Tôi đã nhận được một bức thư, hồi tuần rồi, của một vị thừa sai của vùng Papouasie – Tân Ghinê ; ngài nói với tôi rằng ngài rao giảng Phúc Âm trong rừng, cho những người vốn không hề biết Chúa Giêsu Kitô là ai. Thật là đẹp ! Bắt đầu tạo dựng những cộng đoàn nhỏ. Ngày hôm nay cũng vậy, phương pháp này là phương pháp rao giảng Phúc Âm của sự Phúc Âm hóa đầu tiên.

Điều mà chúng ta cần phải ghi nhận là sự lo âu mục vụ của thánh Phaolô vốn đầy lòng nhiệt huyết. Sau khi xây dựng các Giáo Hội, ngài nhận ra một mối nguy to lớn – mục tử như là người cha hay người mẹ đã nhận thấy ngay những nguy hiểm cho các con cái của các ngài – các Giáo Hội này phải trải qua để lớn lên trong đức tin. Các Giáo Hội đã lớn lên và các nguy hiểm kéo tới. Như có người đã nói : « Những con kên kên đã tới giết hại trong cộng đoàn ». Nhiều Kitô hữu đến từ Do Thái Giáo quả đã xâm nhập cộng đoàn, họ bắt đầu dùng các mánh khóe xảo quyệt để gieo rắc các lý thuyết trái với giáo huấn của thánh tông đồ, đi đến cả sự bôi nhọ con người của ngài. Họ bắt đầu bởi chủ thuyết : « Điều này thì được, điều kia thì không », và sau đó họ bôi nhọ thánh tông đồ. Đây là con đường hành động cố hữu của họ : gỡ bỏ uy quyền của thánh tông đồ. Như ta đã thấy, đó là một cách hành động cổ xưa là tự giới thiệu mình trong nhiều dịp như là những người duy nhất nắm giữ chân lý – những người trong sáng – và tìm cách hạ thấp giá trị, kể cả vu khống, thành quả đạt được bởi những người khác.

Những người chống đối thánh Phaolô chủ trương rằng dân ngoại cũng phải chịu phép cắt bì và phải sống theo những lề luật của ông Môsê. Họ quay lại phía sau, với những giới răn khi trước, những chuyện đã bị coi là lỗi thời bởi Phúc Âm. Người Galát chắc đã phải từ bỏ bản sắc văn hóa của mình để làm nô lệ cho các tiêu chí, cho các điều răn và những phong tục riêng của người Do Thái. Không chỉ thế thôi đâu. Những người chống đối cho rằng thánh Phaolô không phải là tông đồ đích thực nên không có thẩm quyền gì để rao giảng Phúc Âm. Và chúng ta thường hay thấy điều này. Chúng ta hãy nghĩ tới một số cộng đoàn hay một vài giáo phận : người ta bắt đầu với những câu chuyện và sau đó đi đến việc làm mất uy tín của cha sở hay Đức Giám Mục. Đó chính là con đường của ma quỷ, của những kẻ chia rẽ, những kẻ không biết xây dựng. Và trong Thư gửi tín hữu Galát này, chúng ta thấy cách làm đó.

Các tín hữu Galát đã ở trong tình trạng khủng hoảng. Họ phải làm gì đây ? Nghe và làm theo những điều thánh Phaolô đã giảng dạy cho họ, hay là nghe các giảng sư mới đang tố cáo ngài ? Thật không khó gì để hình dung tình trạng hoang mang trong lòng mọi người. Đối với họ, đã được biết Chúa Giêsu và tin vào công trình cứu độ được thực hiện với cái chết và sự sống lại của Người, đích thực là sự bắt đầu của một đời sống mới, của một đời sống tự do. Họ đã đi vào một hành trình giúp cho họ cuối cùng cũng được tự do, trong lúc mà lịch sử của họ đã được dệt nên bằng nhiều hình thức nô lệ tàn bạo, đặc biệt là ách nô lệ thần phục hoàng đế Rôma. Bởi vậy, trước những chỉ trích của các giảng sư mới, họ cảm thấy lạc lõng và cảm thấy không chắc chắn về cách ứng xử : « Nhưng ai là người có lý ? Thánh Phaolô hay những người mới đến bây giờ và dạy những điều khác ? Tôi phải nghe ai bây giờ ? Tóm lại, cuộc đặt cược này thật là quan trọng !

Điều kiện này không khác mấy với kinh nghiệm mà nhiều Kitô hữu thời đại chúng ta phải sống. Quả vậy, ngày hôm nay cũng vậy, không thiếu những giảng sư, đặc biệt qua những phương tiện truyền thông tân tiến, có thể làm rối loạn các cộng đoàn. Trước hết, họ không xuất hiện để loan báo Phúc Âm của Thiên Chúa yêu thương loài người trong Chúa Giêsu bị đóng đinh và sống lại, nhưng để khẳng định với sự nhấn mạnh, như những ‘‘người canh giữ chân lý’’ – chính là sự tự nhận của họ -, đâu là cách tốt nhất làm người Kitô hữu. Và họ mạnh mẽ khẳng định rằng Kitô giáo đích thực và Kitô giáo mà họ gắn liền, thường hay được nhận định với một số những hình thức của quá khứ, và giải pháp cho những khủng hoảng hiện thời là trở lại phía sau để không mất đi tính xác thực của đức tin. Ngày hôm nay cũng thế, như lúc trước, có cám dỗ khép mình lại trên một số những điều chắc chắn có được trong những truyền thống quá khứ.

Nhưng làm thế nào để chúng ta có thể nhận biết những người đó ? Thí dụ, Một trong những đặc trưng của cách thức hành động của họ sự cứng nhắc. Trước sự rao giảng Phúc Âm vốn khiến chúng ta được tự do, vốn làm cho chúng ta vui mừng, họ lại cứng nhắc. Luôn là sự cứng nhắc : phải làm điều này, phải làm điều kia… Sự cứng nhắc là bản tính của những người đó. Theo dõi giáo huấn của thánh Phaolô trong Thư gửi tín hữu Galát sẽ có ích cho chúng ta để hiểu được phải đi theo con đường nào. Con đường được chỉ rõ bởi thánh Tông Đồ là con đường giải thoát và luôn mới mẻ của Chúa Giêsu Chịu Đóng Đinh và Phục Sinh ; đó là con đuờng của sự loan truyền, nó được thực hiện thông qua lòng khiêm nhượng và tình huynh đệ, các giảng sư mới không hề biết thế nào là khiêm nhượng, thế nào là tình huynh đệ ; đó là con đường của sự tin cậy hiền hòa và vâng phục, các giảng sư mới không biết cả sự dịu hiền lẫn sự vâng phục. Và con đường dịu hiền và vâng phục này tiến tới trong sự chắc chắn rằng Chúa Thánh Thần tác động trong mọi thời đại của Hội Thánh. Sau cùng, đức tin vào Chúa Thánh Thần hiện diện trong Hội Thánh, làm cho chúng ta tiến tới và sẽ cứu độ chúng ta.

© Dicastère pour la communication – Librairie éditrice vaticane

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

“La voie de la liberté”: catéchèse sur l’Epître aux Galates (texte complet) – ZENIT – Francais

 126 khách đã đọc bài này
This entry was posted in Chưa được phân loại. Bookmark the permalink.