Ân sủng của Thiên Chúa « thay đổi lòng người, thay đổi cuộc sống »

Bài Giáo Lý thứ nhì về ân sủng và Thư gửi Tín Hữu Galát (bản dịch đầy đủ)

JUIN 30, 2021 22:51 ANITA BOURDINAUDIENCE GÉNÉRALEPAPE FRANÇOIS

Triều kiến chung ngày 30/6/2021

« Tính ưu việt của ân sủng che lấp mọi tội lỗi, nó thay đổi lòng người, nó thay đổi cuộc sống, nó cho làm cho chúng ta nhìn thấy những con đường mới. Chúng ta đừng quên điều này ! », Đức Giáo Hoàng Phanxicô khuyên nhủ trong Bài Giáo Lý thứ nhì về ân sủng, từ việc đọc Thư của Thánh Phaolô gửi tín hữu Galát, ngày 30/6/2021, trong sân Thánh Damase của Vatican.

Đức Giáo Hoàng đã nhấn mạnh về sự thay đổi được tạo ra bởi ân sủng, cũng như sự trở lại của thánh Phaolô đã cho thấy : « Quý Anh Chị Em thân mến, chúng ta hãy để được dẫn dắt bởi nhận thức này : sự siêu việt của ân sủng thay đổi cuộc sống và làm cho xứng đáng để được đặt vào sự phục vụ Phúc Âm ».

Như thế, Đức Giáo Hoàng nhấn mạnh rằng ân sủng của Thiên Chúa vốn là chủ tể của Lịch Sử : « Không có gì là ngẫu nhiên, bởi vì tất cả đã được chuẩn bị trong chương trình của Thiên Chúa. Chính Người đã dệt nên lịch sử của chúng ta, lịch sử của mỗi người chúng ta : chính Người đã dệt nên lịch sử của chúng ta và nếu chúng ta trả lời với lòng tin tưởng với chương trình cứu độ của Người, chúng ta đã nhận thấy điều này ».

Đức Giáo Hoàng mời gọi có một sự chuẩn bị thích hợp với sứ vụ mà Thiên Chúa đề nghị cho mỗi người : « Ơn gọi luôn bao gồm một sứ vụ mà chúng ta được giao cho ; bởi vậy chúng ta được yêu cầu phải nghiêm chỉnh chuẩn bị, trong khi biết rằng chính Thiên Chúa sai phái chúng ta đi, chính Thiên Chúa là Đấng nâng đỡ chúng ta bởi ân sủng ».

Sau đây là bản dịch chính thức Bài Giáo Lý được Đức Giáo Hoàng Phanxicô ban ra bằng tiếng Ý.

AB

Bài Giáo Lý – 2. Thánh Phaolô người tông đồ đích thực

Thân chào Quý Anh Chị Em !

Bây giờ chúng ta từng bước đi vào Thư gửi tín hữu Galát. Chúng ta đã thấy rằng các Kitô hữu thời đó đang ở trong tình trạng tranh chấp về cách sống đức tin. Thánh Phaolô tông đồ bắt đầu viết Thư của ngài để nhắc nhở họ về những quan hệ trong quá khứ, về sự khó khăn vì cách trở và về tình yêu không thay đổi đang nuôi dưỡng đối với mỗi người trong bọn họ. Tuy nhiên ngài đã không quên là nói lên sự lo âu của ngài về sự kiện các tín hữu Galát có thể đi theo đường ngay nẻo chính : đó là sự lo âu của một người cha đã tạo ra những cộng đoàn trong đức tin. Ý định của ngài là rất rõ ràng : cần phải tái khẳng định sự mới mẻ của Phúc Âm, mà các tín hữu Galát đã nhận được từ sự giảng dạy của ngài, để xây dựng căn tính đích thực trên đó được xây dựng sự sống của chính ngài. Và đó là sự khởi đầu : tái khẳng định tính mới mẻ của Phúc Âm mà các tín hữu Galát đã nhận được từ thánh tông đồ.

Chúng ta sẽ khám phá ngay ra rằng thánh Phalô là một người am hiểu sâu sắc mầu nhiệm Chúa Kitô. Ngay từ đầu lá Thư, ngài đã không theo những lý luận thấp kém được sử dụng bởi những kẻ gièm pha ngài. Thánh tông đồ ‘‘bay cao’’ và cũng chỉ cho chúng ta phải hành xử như thế nào khi những tranh chấp được tạo ra giữa cộng đoàn. Quả vậy, chỉ vào cuối Thư, ngài mới giải thích rằng cốt lõi của sự đả kích được dấy lên là phép cắt bì, thực chất là truyền thống chính của người Do Thái ;. Thánh Phaolô đã chọn con đường đi sâu hơn, bởi vì vấn đề là chân lý của Phúc Âm và sự tự do của các Kitô hữu, vốn là điều không thể thiếu được trong đó. Ngài không ngừng ở bề ngoài của các vấn đề, của các tranh chấp, như chúng ta thường hay có cám dỗ làm như thế để tìm ngay được một giải pháp mang đến ảo tưởng làm cho mọi người đồng ý với một sự thỏa hiệp. Thánh Phaolô yêu mến Chúa Giêsu và biết rằng Chúa Giêsu không phải là một người-Thiên Chúa của thỏa hiệp. Không phải như thế mà Hội Thánh vận hành và thánh tông đồ đã chọn đi theo con đường đòi hỏi cao nhất. Ngài viết như sau : « Vậy giờ đây, tôi tìm cách lấy lòng người đời, hay lấy lòng Thiên Chúa ? ». Ngài không tìm cách làm hòa với tất cả mọi người. Người viết tiếp : « Phải chăng, tôi tìm cách làm đẹp lòng người đời ? Nếu tôi còn muốn làm đẹp lòng người đời, thì tôi không phải là tôi tớ của Đức Kitô » (Gl 1,10).

Trước hết, thánh Phaolô cảm thấy có bổn phận nhắc nhở cho các tín hữu Galát rằng ngài đích thực là một tông đồ, không nhờ công lao của mình, mà là nhờ vào ơn gọi của Thiên Chúa. Ngài đích thân kể lại câu chuyện ơn gọi của ngài và sự hoán cải của ngài, vốn trùng hợp với sự xuất hiện của Chúa Kitô phục sinh trong chuyến đi của ngài tới thành Damas (x. Cv 9,1-9). Thật là thú vị khi quan sát điều mà ngài khẳng định về cuộc đời của ngài trước khi biến cố này xẩy ra : « Anh em hẳn đã nghe nói tôi đã ăn ở như thế nào trước kia trong Đạo Do Thái, tôi đã quá hăng say bắt bớ, và những muốn tiêu diệt Hội Thánh của Thiên Chúa và những thiệt hại mà tôi đã gây ra cho Hội Thánh, và những thăng tiến của tôi trong Do Thái Giáo. Trong việc giữ đạo Do Thái, tôi đã vượt xa nhiều đồng bào cùng lứa tuổi với tôi : hơn ai hết, tôi đã tỏ ra nhiệt thành với các truyền thống của cha ông » (Gl 1, 13-14). Thánh Phaolô dám khẳng định rằng trong Do Thái Giáo, ngài đã vượt lên trên mọi người, ngài đích thực là một người pharisêu hăng hái, « sống công chính theo lề luật, thì chẳng ai trách được » (Pl 3,6). Đã hai lần, ngài nhấn mạnh rằng ngài đã là người bảo vệ các « truyền thống của cha ông » và « một người ủng hộ trung thành của lề luật ». Đó là chuyện của thánh Phaolô.

Một mặt, ngài nhấn mạnh rằng ngài đã dữ dội bách hại Hội Thánh và ngài đã là một kẻ « lộng ngôn, bắt đạo, ngạo ngược » (1 Tm 1,13), ngài không tiếc một tĩnh từ nào  để nói về mình – mặt khác, ngài nhấn mạnh đến lòng thương xót của Thiên Chúa đối với ngài, Đấng dẫn đưa ngài sống một sự thay đổi tuyệt đối, được mọi người đều biết. Ngài viết : « Lúc ấy, các Hội Thánh Đức Kitô tại miền Giuđê không biết mặt tôi ; họ chỉ nghe nói rằng người trước đây bắt bớ chúng ta, bây giờ lại loan báo đức tin mà xưa kia ông những muốn tiêu diệt » (Gl 1, 22-23). Ngài đã hoán cải, tâm hồn của ngài đã thay đổi. Như thế, Thánh Phaolô nhấn mạnh về sự thật ơn gọi của ngài qua sự tương phản lớn lao đã nẩy sinh trong cuộc đời ngài : từ kẻ bách hại các Kitô hữu bởi vì họ không tuân thủ các truyền thống và lề luật, ngài đã được ơn gọi trở thành tông đồ để rao truyền Phúc Âm của Chúa Giêsu Kitô. Nhưng chúng ta thấy rằng thánh Phaolô tự do : ngài tự do loan báo Phúc Âm và ngài cũng tự do thú nhận tội lỗi của mình : ‘‘Tôi đã như thế này : đó là sự thật đã mang lại tự do của tâm hồn, đó là sự tự do của Thiên Chúa.

Như thể ngài muốn nói với các tín hữu Galát rằng ngài có thể làm mọi thứ, ngoại trừ làm một tông đồ. Ngài đã được giáo dục từ tuổi thanh xuân để trở thành một người tuân giữ Lề Luật Môsê không ai bắt bẻ được, và hoàn cảnh đã đưa ngài đến sự tấn công các môn đệ của Chúa Kitô. Tuy nhiên, có cái gì bất ngờ đã xẩy ra : Thiên Chúa, bằng ân sủng của Người, đã mặc khải Con của Người đã chịu chết và sống lại cho ngài, để ngài trở nên người loan báo Người cho dân ngoại (x. Gl 1, 15-16).

Quả là những con đường của Chúa không thể đo lường được ! Chúng ta nhận thức mỗi ngày, nhưng nhất là nếu chúng ta nghĩ lại những lúc Chúa đã gọi chúng ta. Chúng ta không bao giờ được quên những thời khắc và cách thức mà Thiên Chúa ngự vào cuộc đời chúng ta : luôn giữ cố định trong tâm hồn chúng ta và trong thần trí chúng ta cuộc gặp gỡ này với ân sủng, khi Thiên Chúa đã thay đổi cuộc sống của chúng ta. Biết bao lần, trước những công trình vĩ đại của Chúa, một câu hỏi tự nhiên xẩy đến cho chúng ta ; nhưng làm sao có thể là Thiên Chúa sử dụng một kẻ tội lỗi, một người mỏng manh và yếu đuối, để thực thi thánh ý của Người ? Tuy nhiên, không có gì là ngẫu nhiên, bởi vì tất cả đã được chuẩn bị trong chương trình của Thiên Chúa. Chính Người đã dệt nên lịch sử của chúng ta, lịch sử của mỗi người chúng ta : chính Người đã dệt lịch sử của chúng ta và nếu chúng ta trả lời với lòng tin cậy cho chương trình cứu độ của Người, chúng ta sẽ nhận ra điều đó. Ơn gọi luôn bao gồm một sứ vụ mà chúng ta được giao cho ; bởi vậy chúng ta được yêu cầu dọn mình một cách nghiêm chỉnh, trong lúc biết rằng chính Thiên Chúa đã sai chúng ta, chính Thiên Chúa đã nâng đỡ chúng ta bằng ân sủng của Người.

Quý Anh Chị Em thân mến, chúng ta hãy để được dẫn dắt bởi ý thức đó : sự ưu việt của ân sủng thay đổi cuộc sống và khiến cho nó xứng đáng được đặt vào việc phục vụ Phúc Âm. Sự ưu việt của ân sủng che lấp tất cả tội lỗi, nó thay đổi lòng người, nó thay đổi cuộc sống, nó cho chúng ta thấy những con đường mới. Chúng ta đừng quên điều này.

© Librairie éditrice du Vatican

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

La grâce de Dieu “change les cœurs, change la vie” (traduction complète) – ZENIT – Francais

 120 khách đã đọc bài này
This entry was posted in Chưa được phân loại. Bookmark the permalink.