Kinh Truyền tin ngày 02 tháng 01 năm 2022

Quảng Trường Thánh Phêrô ngày Chúa Nhật 02 tháng 01 năm 2022

Thân chào Quý Anh Chị Em !

Bài Phúc Âm của phụng vụ ngày hôm nay cống hiến cho chúng ta một câu rất hay, mà chúng ta luôn đọc trong Kinh Truyền Tin và đó là câu duy nhất cho ta thấy ý nghĩa Giáng Sinh : « Ngôi Lời đã trở nên người phàm và cư ngụ giữa chúng ta » (Ga 1,14). Những lời này, nếu chúng ta suy nghĩ về chúng, chứa đựng một sự mâu thuẫn. Những lời đó gom lại hai thực tế trái ngược nhau : Lờixác. « Ngôi Lời » chỉ Chúa Giêsu là Lời vĩnh cửu của Chúa Cha, Lời vô tận, vốn đã luôn hiện hữu, trước khi mọi sự được tạo dựng ; « xác » chỉ thực tế riêng của chúng ta, một thực tế được tạo dựng, mong manh, giới hạn, mà có thể chết. Trươc Chúa Giêsu, chúng là hai thế giới riêng biệt : trời đối mặt với đất, vô tận đối mặt với vật chất hữu tận, linh thiêng đối nghịch với vật chất. Và có một sự đối nghịch khác nữa trong Lời Tựa của Phúc Âm theo thánh Gioan, một nhị thức khác : ánh sángbóng tối (x.c. 5). Chúa Giêsu là ánh sáng của Thiên Chúa đã đến trong bóng tối của thế gian. Ánh sáng và bóng tối. Thiên Chúa là ánh sáng : nơi Người không có sự mờ đục ; trong lúc nơi chúng ta, có nhiều tăm tối. Bây giờ, với Chúa Giêsu, Ánh Sáng và bóng tối gặp nhau : thánh thiện và lỗi lầm, ân sủng và tội lỗi. Chúa Giêsu, sự nhập thể của Chúa Giêsu, chính xác là nơi của sự gặp gỡ, của sự gặp gỡ giữa Thiên Chúa và con người, của sự gặp gỡ giữa ân sủng và tội lỗi.

Phúc Âm muốn loan báo điều gì với hai thái cực này ? Một điều tuyệt vời : cách hành xử của Thiên Chúa. Trước sự mỏng giòn của chúng ta, Chúa không kềm lòng được. Người không ở lại trong sự vĩnh hằng đầy ơn phúc của Người và trong ánh sáng đời đời của Người, mà Người ngự đến gần, mặc lấy xác phàm, rơi vào vùng bóng tối, cư ngụ trong các vùng đất vốn xa lạ với Người. Và tại sao Đấng Thiên Chúa này lại làm như vậy ? Tại sao Người lại ngự xuống với chúng ta ? Người làm chuyện này bởi vì Người không chấp nhận sự kiện rằng chúng ta có thể mất đi khi rời xa Người, rời xa tính đời đời, xa ánh sáng. Đó là công trình của Thiên Chúa : đến giữa chúng ta. Nếu chúng ta tự coi như bất xứng, điều đó không ngăn cản Người được, Người vẫn ngự đến. Nếu chúng ta từ chối Người, Người không nản lòng tìm kiếm chúng ta. Nếu chúng ta không sẵn sàng và không muốn đón nhận Người, Người cũng muốn ngự đến. Và nếu chúng ta đóng cửa không cho Người vào, Người sẽ đứng chờ. Người chính xác là Mục Tử Nhân Lành. Và hình ảnh đẹp nhất của Mục Tử Nhân Lành là hình ảnh nào ? Ngôi Lời mặc lấy xác phàm để chia sẻ sự sống của chúng ta. Chúa Giêsu là Mục Tử Nhân Lành đã đến tìm chúng ta tận nơi chúng ta ở : trong những vấn nạn của chúng ta, trong sự khốn cùng của chúng ta. Người đến chỗ đó.

Quý anh chị em thân mến, chúng ta thường hay giữ khoảng cách với Thiên Chúa, bởi vì chúng ta nghĩ rằng chúng ta không xứng đáng với Người hay vì nhiều lý do khác nữa. Và đó là sự thật. Nhưng Giáng Sinh mời gọi chúng ta nhìn sự vật từ quan điểm của Người. Thiên Chúa muốn mặc lấy xác phàm. Nếu lòng của anh chị em có vẻ quá ô nhiễm bởi sự ác, nó có vẻ lộn xộn, xin anh chị em vui lòng, đừng khép mình lại, đừng sợ hãi : Người ngự đến. Quý anh chị em hãy nghĩ tới chuồng gia súc ở Bêlem. Chúa Giêsu đã sinh ra ở đó, trong cái nghèo nàn đó, để nói với anh chị em rằng Người chắc chắn không ngại đến thăm trong lòng anh chị em, để sống một cuộc đời lôi thôi lếch thếch. Đó là từ ngữ : cư ngụ. Cư ngụ là động từ mà Phúc Âm ngày hôm nay sử dụng để biểu thị cái thực tế đó : nó biểu lộ một sự chia sẻ toàn diện, một sự thân tình to lớn. Và đó là điều Thiên Chúa muốn : Người muốn ở cùng chúng ta, Người muốn ở trong chúng ta, chứ không xa cách.

Và tôi tự hỏi, hỏi chính tôi, hỏi anh chị em và hỏi tất cả mọi người : chúng ta có dọn chỗ cho Người không ? Với câu trả lời là có ; sẽ không có ai nói : « Tôi không làm chuyện này » ; Phải. Nhưng cụ thể thế nào ? Có lẽ có những khía cạnh của cuộc đời mà chúng ta muốn giữ riêng cho chính chúng ta, chỉ riêng chúng ta, hay những chỗ nội tâm mà chúng ta sợ Phúc Âm đi vào, nơi mà chúng ta không muốn để Thiên Chúa vào giữa. Ngày hôm nay, tôi mời gọi anh chị em đến với cụ thể. Những điều nội tâm mà tôi nghĩ rằng Thiên Chúa không thích là những điều gì ? Không gian mà tôi giữ chỉ cho riêng mình tôi và tôi không muốn Thiên Chúa đến đó là không gian nào ? Mong rằng mỗi người trong chúng ta hãy cụ thể và trả lời những điều đó. « Phải, phải, tôi muốn Chúa Giêsu ngự đến, nhưng những thứ này không liên quan đến Người, không phải cái này, không phải cái kia… ». Mỗi người có tội lỗi riêng của mình – cứ gọi đúng tên của nó là tội lỗi – và Người không ngại tội lỗi của chúng ta : Người ngự đến để chữa lành chúng ta. Ít nhất, để người trông thấy, Người trông thấy tội lỗi. Chúng ta hãy can đảm thưa với Người rằng : « Lậy Chúa, con đang ở trong tình trạng này, con không muốn thay đổi. Nhưng lậy Chúa, xin Chúa vui lòng, đừng quá rời xa con ». Đó là một kinh nguyện hay. Ngày hôm nay chúng ta hãy thành thật.

Trong những ngày Giáng Sinh này, sẽ tốt đẹp để đón mừng Chúa dưới thế này. Sao ? Thí dụ, dừng lại trước hang đá, bởi vì hang đá cho thấy Chúa Giêsu ngự đến ở cùng tất cả cuộc đời cụ thể và bình thường của chúng ta, nơi mà tất cả không có gì tốt lành cả, có rất nhiền vấn đề – nhiều vấn đề tại chúng ta làm ra, nhiều vấn đề khác do những người khác – và Chúa Giêsu ngự đến. Chúng ta thấy nơi đó các mục đồng lao động cực nhọc, Hêrôđê hăm dọa những trẻ vô tội, một sự nghèo nàn to lớn… Nhưng ở giữa những thứ đó, ở giữa biết bao vấn đề – và cũng ở giữa những vấn đề của chúng ta – có Thiên Chúa, có Thiên Chúa là Đấng muốn ở cùng chúng ta. Và Người chờ đợi chúng ta trình bầy với Người tình trạng của chúng ta, những gì chúng ta sống. Sau đó, trước hang đá, chúng ta hãy thưa lên cùng Chúa Giêsu những biến cố cụ thể của chúng ta. Chúng ta hãy chính thức cung thỉnh Người ngự đến cuộc đời chúng ta, đặc biệt trong những vùng u tối : « Lậy Chúa, xin hãy đoái nhìn, ở đó không có ánh sáng, ở đó không có điện, nhưng xin Chúa, đừng đụng đến, bởi vì con không muốn lìa xa tình trạng này đâu ». Quý anh chị em hãy nói rõ ràng, cụ thể. Những vùng u tối, những « chuồng gia súc nội tâm » : mỗi người chúng ta đều có. Và chúng ta hãy đừng sợ mà kể cho Người nghe những vấn đề xã hội, những vấn đề giáo hội của thời đại chúng ta ; những vấn đề cá nhân, kể cả những gì xấu xa nhất : Thiên Chúa thích ở trong cái chuồng gia súc của chúng ta.

Cầu xin Đức Mẹ Thiên Chúa, trong lòng Mẹ, Ngôi Lời đã nhập thể, phù giúp chúng ta vun trồng một tình thân mật to lớn với Chúa.

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Vatican.va

Angelus, 2 gennaio 2022 | Francesco (vatican.va)

 14 khách đã đọc bài này
This entry was posted in Chưa được phân loại. Bookmark the permalink.