Đức Maria, các bà mẹ và « sự bê bối của máng cỏ »

Bài giảng thánh lễ Đức Maria Mẹ Thiên Chúa, 01 tháng 01 năm 2022

JANVIER 03, 2022 16:54 HÉLÈNE GINABATPAPE FRANÇOIS

Thánh Lễ ngày 01 tháng 01 năm 2022

Tại Bêlem, Đức Trinh Nữ Maria « đã phải chịu đựng ‘‘sự bê bối của máng cỏ’’, Đức Giáo Hoàng Phanxicô khẳng định. Đối với Mẹ của Thiên Chúa, người đã được Thiên Sứ truyền tin rằng Mẹ sẽ hạ sinh « Con của Đấng Tối Cao », Người sẽ nhận được Từ Thiên Chúa là Chúa « ngôi của vua Đavít cha Người », « làm thế nào giữ cùng với nhau ngôi cao đế vương và cái máng cỏ nghèo nàn »  

Trong bài giảng ngài đã ban ra trong Đền Thánh Phêrô, trong Thánh Lễ ngày lễ trọng kính Đức Maria Mẹ Thiên Chúa, hôm thứ bẩy 01/01/2022, Ngày Hòa Bình Thế Giới lần thứ 55, Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã bình giảng bài Phúc Âm theo thánh Luca, về các mục đồng ở Bêlem đến viếng thăm, ở nơi mà họ đã thấy « Hài Nhi đặt nằm trong máng cỏ »

Nếu các mục đồng đã sung sướng tìm thấy máng cỏ, dấu chỉ được loan truyền bởi các thiên thần, đối với Đức Maria, Mẹ của Thiên Chúa, sự ra đời của con Mẹ trong một cái máng cỏ là một điều « bê bối », Đức Giáo Hoàng lưu ý. « Làm thế nào vượt lên sự kích súc giữa lý tưởng và thực tế ? », ngài đã hỏi như thế : « bởi vì chúng ta cũng đã phải sống nhiều ‘‘bê bối của máng cỏ’’ ».

Thái độ của Đức Maria, đấng « gìn giữ và suy niệm trong lòng » , là « sự biểu lộ của một đức tin trưởng thành ». « Ánh mắt bao trùm », vốn « vượt qua những căng thẳng », là ánh mắt của các bà mẹ « biết giữ chung với nhau các con cái của sự sống, tất cả mọi đứa ». Khi nhìn bằng trái tim, Đức Giáo Hoàng nhấn mạnh, các phụ nữ và các bà mẹ « có thể giữ chung với nhau cả những mơ ước và sự cụ thể, bằng cách tránh những lệch lạc của chủ nghĩa thực dụng và sự trừu tượng.

« Chúng ta cần những con người có khả năng dệt bằng những sợi dây hiệp thông, để chống lại quá nhiều những sợi dây thép gai của sự chia rẽ », Đức Giáo Hoàng Phanxicô kết luận.

HG

Bài giảng của Đức Giáo Hoàng Phanxicô

Các mục đồng thấy « bà Maria, ông Giuse, cùng với Hài Nhi đặt nằm trong máng cỏ » (Lc 2 ;16). Máng cỏ là một dấu hiệu vui mừng cho các mục đồng : nó là sự xác nhận những điều mà họ đã được thiên thần dặn dò họ (x. c.12), nó là cái nơi mà họ đã tìm thấy Đấng Cứu Thế. Và đó cũng là bằng chứng là Thiên Chúa ở bên cạnh họ : Người sinh ra trong máng cỏ, một vật mà họ biết rõ. Như thế, Người cho thấy Người gần gũi và thân thuộc với họ. Nhưng máng cỏ cũng còn là một dấu hiệu vui mừng của cả chúng ta nữa : Chúa Giêsu đánh động lòng chúng ta bằng cách giáng sinh nhỏ bé và nghèo nàn, Người thổi vào chúng ta tình yêu thay vì sự sợ hãi. Máng cỏ thông báo trước cho chúng ta rằng Người sẽ làm thức ăn của chúng ta. Và sự nghèo khó của Người là một tin mừng cho tất cả mọi người, đặc biệt đối với những người ở ngoài lề xã hội, đối với những người bị loại bỏ, đối với những người không đáng kể dưới con mắt thế gian. Thiên Chúa ngự xuống nơi đó : không có con đường ưu đãi nào khác, kể cả một cái nôi ! Đó là vẻ đẹp khi nhìn thấy Người nằm đó trong một cái máng cỏ.

Nhưng đối với Đức Maria, Thánh Mẫu của Thiên Chúa, mọi chuyện đã không phải như thế. Mẹ đã phải chịu đựng ‘‘sự bê bối của máng cỏ’’. Mẹ cũng vậy, lâu ngày trước các mục đồng, Mẹ đã nhận được sự truyền tin của một thiên sứ, nói với Mẹ những lời trang trọng nhắc tới ngôi cao của vua Đavít : « Và này đây, bà sẽ thụ thai, sinh hạ một con trai, và đặt tên là Giêsu. Người sẽ nên cao cả, và sẽ được gọi là Con Đấng Tối Cao. Đức Chúa là Thiên Chúa sẽ ban cho Người ngai vàng vua Đavít, tổ tiên của Người » (Lc 1, 31-32). Và bây giờ, Mẹ phải đặt Người nằm trong một cái máng cỏ cho súc vật. Làm thế nào có thể đứng chung ngôi vua với cái máng cỏ nghèo hèn ? Làm sao có thể hòa giải vinh quang của Đấng Tối Cao với sự khốn khổ của một chuồng gia súc ? Chúng ta hãy suy nghĩ về sự bối rối của Mẹ của Thiên Chúa. Còn có gì đau khổ hơn cho một người mẹ phải nhìn thấy con của mình chịu đựng sự nghèo khó ? Thật đáng để cảm thấy nản lòng. Người ta sẽ không có thể trách cứ Đức Maria nếu Mẹ than phiền về tất cả sự đau buồn bất ngờ này. Nhưng Mẹ không nản lòng. Mẹ không thổ lộ tâm tình, nhưng Mẹ giữ im lặng. Mẹ đã chọn một thái độ khác hơn là than vãn : « Còn Bà Maria – Phúc Âm nói với chúng ta – thì hằng ghi nhớ mọi kỷ niệm ấy, và suy đi nghĩ lại trong lòng » (Lc 2,19).

Đó là một cách làm khác với cách làm của các mục đồng và của thiên hạ. Họ kể lại với tất cả mọi người điều mà họ đã thấy : thiên thần đã hiện ra vào lúc nửa đêm, những lời của thiên thần liên quan đến Hài Nhi. Và thiên hạ, khi nghe được những chuyện này, đã ngạc nhiên (x. c. 18) : lời nói và sự ngạc nhiên. Đức Maria, trái lại, có vẻ trầm ngâm. Bà giữ lấy và suy ngẫm trong lòng. Đó là hai thái độ khác nhau mà chúng ta cũng có thể tìm thấy trong chúng ta. Câu chuyện và sự ngạc nhiên của các mục đồng nhắc lại điều kiện của những lúc đầu trong đức tin. Ở đó, tất cả là dễ làm và thẳng đường, người ta vui mừng về sự mới mẻ của Thiên Chúa khi Người đi vào cuộc đời mang theo sự ngạc nhiên trong mọi tầm vóc. Trái lại, thái độ trầm ngâm của Đức Maria là sự thể hiện của một đức tin chín chắn, trưởng thành, chứ không phải đức tin của những lúc ban đầu. Một đức tin không phải mới sinh ra, một đức tin đã trở thành mẹ. Bởi vì sự sung mãn thiêng liêng trải qua bởi thách thức. Từ sự yên lặng của Nazareth và những lời hứa hẹn chiến thắng nhận được từ thiên sứ – lúc ban đầu – Đức Maria bây giờ  đang ở trong chuồng gia súc đen tối của Bêlem. Nhưng chính là ở đó Mẹ đã Ban Thiên Chúa cho thế gian. Và trong lúc mà nhiều người khác, trước cái bê bối của máng cỏ, đã cảm thấy nản lòng, còn Mẹ thì không : Mẹ giữ lấy và suy đi nghĩ lại trong lòng.

Chúng ta hãy học Mẹ của Thiên Chúa thái độ đó : giữ lấy trong lòng và suy đi nghĩ lại. Bởi vì cũng xẩy ra cho chúng ta phải sống nhiều những ‘‘bê bối của máng cỏ’’. Chúng ta chờ đợi mọi sự sẽ qua đi tốt đẹp và rồi, như một ánh chớp trên trời, xẩy tới bất chợt một vấn đề. Và đã nẩy sinh ra một cú sốc đau đớn giữa những chờ đợi và thực tế. Điều đó cũng xẩy ra trong đức tin, khi niềm vui của Phúc Âm bị thử thách bởi một tình trạng khó khăn mà chúng ta trải qua. Nhưng hôm nay, Mẹ Thiên Chúa dạy cho chúng ta hãy lợi dụng cú sốc đó. Mẹ chỉ cho chúng ta rằng nó cần thiết, rằng nó là con đường chật hẹp để đi đến mục tiêu, con đường thập giá mà không có thì chúng ta không sống lại được. Đó cũng chính là như một sự sinh con đau đớn nhưng nó ban sự sống cho một đức tin chín chắn hơn.

Quý anh chị em thân mến, tôi tự hỏi làm thế nào chu toàn sự vượt qua này, làm thế nào vượt qua cú sốc giữa lý tưởng và thực tế ? Chính là bằng cách như Đức Maria : giữ lấy trong lòng và suy đi nghĩ lại. Trước hết, Mẹ Maria gìn giữ, nghĩa là Mẹ không làm phân tán. Mẹ không chối bỏ những gì xẩy ra. Mẹ gìn giữ mỗi chuyện trong lòng, tất cả những gì Mẹ đã nghe và đã thấy. Những chuyện tốt đẹp, như điều mà thiên sứ đã nói với Mẹ và những điều mà các mục đồng đã kể cho Mẹ nghe. Nhưng kể cả những chuyện khó khăn chấp nhận : sự nguy hiểm có thai trước đám cưới, giờ đây là sự lo âu sầu não trong chuồng gia súc nơi Mẹ đã sinh con. Đây là điều mà Mẹ Maria đã làm : Mẹ không lựa chọn, nhưng mẹ gìn giữ lấy. Mẹ đón nhận thực tế như nó đến, Mẹ không tìm cách nguỵ trang, không bóp méo sự sống, Mẹ giữ lấy trong lòng Mẹ.

Và rồi có thái độ thứ nhì : Mẹ Maria đã gìn giữ như thế nào ? Mẹ gìn giữ bằng cách suy đi nghĩ lại. Động từ được dùng bởi Phúc Âm gợi ý sự đan xen giữa các sự việc : Mẹ Maria đối chiếu những kinh nghiệm khác nhau, bằng cách tìm ra những sợi dây tiềm ẩn nối kết chúng. Trong lòng Mẹ, trong kinh nguyện của Mẹ, Mẹ thực hiện công việc phi thường này : Mẹ kết nối những chuyện đẹp và những chuyện xấu ;  Mẹ không phân chia chúng ra nhưng kết hợp chúng lại. Và chính vì vậy, Đức Maria là Mẹ của sự phổ quát, bởi vì Mẹ kết hợp, Mẹ không phân chia. Và như thế Mẹ nắm bắt được ý nghĩa đầy đủ của mọi việc, viễn cảnh của Thiên Chúa. Trong lòng từ mẫu của Mẹ, Mẹ hiểu được vinh quang của Đấng Tối Cao đi qua sự khiêm nhượng ; Mẹ đón nhận kế hoạch cứu độ, qua đó Thiên Chúa phải được đặt nằm trong máng cỏ. Mẹ thấy Chúa Hài Đồng mong manh và run rẩy, và đón nhận sự đan xen tuyệt vời của Thiên Chúa giữa sự vĩ đại với sự bé mọn. Chính như vậy mà Mẹ Maria gìn giữ bằng cách suy ngẫm.

Ánh mắt bao dung, vốn vượt qua các căng thẳng bằng cách gìn giữ và suy đi nghĩ lại trong lòng, là ánh mắt của các bà mẹ không chịu chia rẽ trong những sự căng thẳng, các bà gìn giữ lấy và như vậy lớn lên trong đời. Đó là ánh mắt với nó, nhiều bà mẹ ôm lấy tình trạng của con cái mình. Đó là một ánh mắt cụ thể, vốn không để bị xâm chiếm bởi sự nản lòng, không bị làm tê liệt trước các vấn đề, nhưng đặt để chúng trong một chân trời rộng lớn hơn. Và Mẹ Maria đi tới như thế, đến tận núi Sọ, trong khi suy đi nghĩ lại và gìn giữ, Mẹ giữ gìn và suy ngẫm. Những khuôn mặt của các bà mẹ giúp cho một đứa con bị bệnh hay trong khó khăn đến trong đầu óc. Có bao yêu thương trong ánh mắt của các bà, và khi họ khóc, biết truyền những lý do để hy vọng ! Ánh mắt của các bà có ý thức, không ảo tưởng, nhưng đi xa hơn sự đau khổ và các vấn đề, nó mang đến một viễn cảnh rộng lớn hơn, viễn cảnh của sự chăm sóc, của yêu thương làm tái sinh hy vọng. Đó là điều mà các bà mẹ làm : các bà biết vượt lên những trở ngại và những tranh chấp, các bà biết thổi hơi thở hòa bình. Như thế, các bà thành công trong việc biến đổi những nghịch cảnh thành cơ hội tái sinh, thành cơ hội tăng trưởng. Các bà làm điều đó vì các bà biết giữ gìn. Các bà mẹ biết gìn giữ, các bà biết nắm lấy tất cả những sợi dây của cuộc đời, tất cả. Chúng ta cần những con người có khả năng đan dệt những sợi dây của sự hiệp thông, để chống lại nhiều những sợi dây kẽm gai của sự chia rẽ. Và điều này, các bà mẹ biết cách làm.

Năm Mới bắt đầu dưới dấu chỉ của Thánh Mẫu Thiên Chúa, dưới dấu chỉ của người mẹ. Ánh mắt từ mẫu là con đường để tái sinh và lớn lên. Các bà mẹ, các phụ nữ nhìn vào thế gian không để khai thác nó, nhưng để nó có sự sống : bằng cách nhìn với trái tim, các bà đã thành công giữ chung cả ước mơ lẫn cụ thể, bằng cách tránh những lệch lạc của chủ nghĩa thực dụng sạch sẽ và sự trừu tượng. Và Hội Thánh là mẹ, Hội Thánh là mẹ theo cách đó, Hội Thánh là phụ nữ, Hội thánh là phụ nữ theo cách đó. Bởi thế chúng ta không thể tìm được vị trí của người phụ nữ trong Hội Thánh mà không coi Hội Thánh trong trái tim người phụ nữ là mẹ. Đó là vị trí của người phụ nữ trong Hội Thánh, từ vị trí trọng đại đó phát xuất những vị trí khác cụ thể hơn, thứ yếu hơn. Nhưng Hội Thánh là mẹ, Hội Thánh là phụ nữ. Và trong lúc mà các bà mẹ ban sự sống và các phụ nữ gìn giữ thế gian, tất cả chúng ta hãy làm thế nào để cổ xuý các bà mẹ và bảo vệ các phụ nữ. Biết bao bạo lực đối với người phụ nữ ! Đủ rồi ! Gây tổn thương cho một người phụ nữ, đó là xúc phạm đến Thiên Chúa, Đấng đã mặc lấy xác phàm trong lòng một người phụ nữ, không phải một thiên thần, không phải một cách trực tiếp, nhưng từ một người phụ nữ. Như từ một người phụ nữ, Hội Thánh phụ nữ lấy tính nhân bản từ các trẻ em.

Đầu năm mới này, chúng ta hãy đặt mình dưới sự che chở của người phụ nữ này, Thánh Mẫu của Thiên Chúa vốn cũng là mẹ của chúng ta. Cầu xin Mẹ phù giúp chúng ta giữ gìn và suy niệm mọi chuyện, không sợ những thử thách, trong sự vui mừng xác tín rằng Chúa trung thành và Người biết biến đổi các thập giá thành phục sinh. Ngày hôm nay nữa, chúng ta hãy nài xin Mẹ cũng như Dân Thiên Chúa đã làm ở Êphêsô. Tất cả chúng ta hãy cùng đứng lên, chúng ta nhìn lên Đức Trinh Nữ, và như dân của Thiên Chúa đã làm ở Êphêsô, chúng ta lập lại ba lần tước hiệu Mẹ Thiên Chúa. Tất cả cùng nhau ‘‘Thánh Mẫu của Thiên Chúa, Thánh Mẫu của Thiên Chúa, Thánh Mẫu của Thiên Chúa !’’. Amen.

Copyright © Dicastère per la Communication – Libreria Editrice Vaticana

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

Marie, les mères et « le scandale de la mangeoire » – ZENIT – Francais

 15 khách đã đọc bài này
This entry was posted in Chưa được phân loại. Bookmark the permalink.