Bài Giáo Lý về Thánh Giuse – Làm thé nào để trở thành cha ?

Mời gọi hãy sống tình phụ tử và tình mẫu tử ( toàn văn)

JANVIER 05, 2022 16: 56 HÉLÈNE GINABATAUDIENCE GÉNÉRALEPAPE FRANÇOIS

Triều kiến chung ngày 05/01/2022

Người ta không chỉ làm cha khi sinh ra một đứa con, nhưng bởi vì chăm sóc cho nó một cách có trách nhiệm. Mỗi lần ai đó nhận trách nhiệm về đời sống của một kẻ khác, trong một ý nghĩa nào đó, người đó thi hành tình phụ tử với kẻ đó », Đức Giáo Hoàng Phanxicô khẳng định khi ngài nhắc lại tông thư Patris corde, trong buổi triều kiến chung ngày 05/01/2022.

Tiếp nối các bài giáo lý hàng tuần của ngài về con người thánh Giuse, Đức Giáo Hoàng đã dành bài đầu năm cho « Thánh Giuse, người cha trên pháp lý của Chúa Giêsu », hôm thứ tư 05/01/2022, trước nhiều khách hành hương và các tín hữu người Ý và trên toàn thế giới, tụ họp trong đại giảng đường Phaolô VI của Vatican.

Dưới ánh sáng của vai trò đặc biệt được đảm nhận bởi thánh Giuse, Đức Giáo Hoàng Phandxicô đã đề nghị một sự suy ngẫm về tình phụ tử và tình mẫu tử trong « nền văn minh có hơi mồ côi của chúng ta ».

Trong khi tố cáo « mùa đông dân số » biểu lộ « một sự ích kỷ nào đó » và một « sự từ chối thiên chức làm cha và làm mẹ », Đức Giáo Hoàng đã khuyên nhủ đừng sợ « phải đảm nhận sự ‘‘rủi ro’’ đón nhận một đứa con », dù là sinh ra hay nhận nuôi, bởi vì, ngài khẳng định, « tình phụ tử và mẫu tử là sự vẹn toàn của đời sống của một con người ».    

Đức Giáo Hoàng khuyến khích các cặp vợ chồng muốn nhận con nuôi : « việc lựa chọn sự sống, ngài tuyên bố, là thành phần của những hình thức cao quý nhất của tình yêu, của tình phụ tử và tình mẫu tử ». Ngài cũng đã mời gọi các cơ quan hãy « luôn sốt sắng giúp đỡ trong chiều hướng nhận con nuôi, bằng cách kiểm soát nghiêm túc nhưng cũng nên đơn giản hóa thủ tục cần thiết ».

Sau đây là bản dịch toàn văn bài giáo lý của Đức Giáo Hoàng Phanxicô (© Librairie éditrice vaticane).

Bài Giáo Lý về Thánh Giuse – 6. Thánh Giuse, người cha trên pháp lý của Chúa Giêsu

Thân chào Quý Anh Chị Em !

Ngày hôm nay, chúng ta sẽ suy niệm về Thánh Giuse như người cha của Chúa Giêsu. Các thánh sử gia Mátthêu và Luca trình bầy ngài như người cha ngoài đời của Chúa Giêsu chứ không phải người cha đẻ của Người. Thánh Mátthêu nói rõ điều đó bằng cách tránh từ ngữ « sinh ra », được sử dụng trong gia phả của tất cả các bậc tổ tiên Chúa Giêsu ; nhưng thánh sử gia nói về ngài như là « chồng của bà Maria, bà là mẹ của Đức Giêsu cũng gọi là Đấng Kitô » (Mt 1,16) . Trong lúc thánh Luca khẳng định rằng « Thiên hạ vẫn coi Người là con ông Giuse » (Lc 3,23), nghĩa là ngài xuất hiện như là người cha.

Để hiểu được tính phụ tử ngoài đời hay là pháp lý của thánh Giuse, cần thiết phải nhớ rằng trong Cổ Đại, ở Phương Đông, quy chế con nuôi phổ thông nhiều hơn ngày nay. Chúng ta hãy nghĩ về trường hợp thông thường tại Israel thời « Lêvi », được  trình bầy trong Sách Đệ Nhị Luật như sau : « Khi có những anh em ở cùng nhau, và một trong những người đó chết mà không có con trai, thì vợ của người chết không được lấy một người xa lạ, ngoài gia đình ; một người anh em chồng sẽ đến với nàng, lấy nàng làm vợ và chu toàn bổn phận của một người anh em chồng đối với nàng. Đứa con đầu lòng nàng sinh ra sẽ duy trì tên của người anh em đã chết ; như vậy tên của người chết sẽ không bị xóa khỏi Israel » (Đnl 25, 5-6). Nói cách khác, người cha của đứa trẻ này là người anh em chồng, nhưng người cha trên pháp lý vẫn là người đã chết, hậu quả là đứa trẻ sơ sinh được hưởng tất cả các quyền thừa kế. Mục đích của lề luật này là kép : bảo đảm hậu duệ của người chết và sự phòng giữ thừa kế.

Với tư cách là cha chính thức của Chúa Giêsu, thánh Giuse đã sử dụng quyền đặt tên cho con của ngài, như vậy công nhận Người theo pháp lý. Trên mặt pháp lý, ngài là cha, nhưng không phải là cha đẻ, ngài không sinh ra Người.

Trong thời cổ đai, tên là sự nhập thể của căn tính của một con người. Thay đổi danh tính có nghĩa là thay đổi chính mình, như trường hợp của ông Abram, mà Thiên Chúa đã đổi tên ông thành « Ápraham », có nghĩa là « cha của vô số người », « bởi vì, Sáng Thế Ký viết, ngài sẽ là cha của vô số dân tộc » (St 17,5). Đó cũng là điều đã xẩy ra với ông Giacóp, ông được gọi là « Israel », có nghĩa là « người đấu với Thiên Chúa », bởi vì ông đã đấu với Thiên Chúa để đòi Người ban phép lành cho ông (x. St 32,29 ; 35,10).

Nhưng nhất là, đặt tên cho ai đó hay cho vật gì đó có nghĩa là xác định thẩm quyền của mình trên những gì đã được đặt tên, như ông Ađam đã làm khi đặt tên cho tất cả các loài động vật (x. St 2, 19-20).

Thánh Giuse biết rằng đã có một tên được Thiên Chúa chuẩn bị cho con của Đức Maria – tên là Giêsu, chính là Cha thật của Người là Thiên Chúa đã đặt cho Người, cái tên « Giêsu » có nghĩa là « Chúa cứu độ », như sứ thần đã giải thích với bà : « Vì chính Người sẽ cứu dân Người khỏi tội lỗi của họ » (Mt 1,21). Khía cạnh đặc biệt của hình ảnh thánh Giuse cho phép chúng ta ngày hôm nay suy niệm về tính phụ tử và tính mẫu tử. Và chuyện này đối với tôi có vẻ rất quan trọng : nghĩ tới tính phụ tử ngày hôm nay. Bởi vì chúng ta sống trong một thời đại mồ côi hiển nhiên. Cũng lạ : nền văn minh của chúng ta có đôi chút mồ côi, và chúng ta có thể cảm thấy tình trạng mồ côi này. Mong rằng hình ảnh của thánh Giuse giúp cho chúng ta hiểu được làm thế nào để giải quyết cảm giác mồ côi đã làm chúng ta đau khổ nhiều trong ngày hôm nay.

Sinh ra một đứa con chưa đủ đã là cha hay là mẹ đứa bé. « Người ta không sinh ra đã là cha ngay, nhưng người ta trở thành người cha. Và người ta không trở thành cha chỉ vì sinh ra một đứa con, nhưng bởi vì người ta chăm sóc cho đứa bé một cách có trách nhiệm. Mỗi lần mà ai đó lấy trách nhiệm về cuộc đời của một kẻ khác, trong một ý nghĩa nào đó, người đó thi hành quyền phụ tử đối với kẻ đó » (Tông thư Patris corde). Tôi đặc biệt nghĩ tới tất cả những người mở lòng ra để đón nhận sự sống bằng con đường nhận con nuôi, vốn là một cách hành xử rất rộng lượng và tốt đẹp. Thánh Giuse cho chúng ta thấy rằng kiểu quan hệ này không thứ yếu, cũng không là một suy nghĩ sau đó. Kiểu chọn lựa này là thành phần của những hình thức cao đẹp nhất của tình yêu, của tính phụ tử và tính mẫu tử. Biết bao con cái trên thế giới chờ đợi có ai đó chăm sóc cho chúng ! Và biết bao cặp vợ chồng mong muốn được làm cha, làm mẹ mà không được vì lý do sinh học ; hay là, kể cả khi đã có con rồi, họ muốn chia sẻ tình yêu của gia đình họ với những người không có được tình yêu đó. Chúng ta đừng sợ phải chọn con đường nhận con nuôi, con đường đảm nhận « sự rủi ro » đón nhận con cái. Và ngày hôm nay cũng thế, với các cô nhi viện, có một sự ích kỷ nào đó. Hôm trước, tôi có nói đến cái mùa đông dân số mà chúng ta đều biết trong ngày hôm nay : thiên hạ không muốn có con, hay chỉ một đứa hay chẳng có gì thêm. Và nhiều cặp không có con bởi vì họ không muốn, hay chỉ có một đứa bởi vì họ không muốn có thêm, nhưng họ lại có hai con chó, hai con mèo… Phải, chó và mèo đã chiếm chỗ của các con cái. Phải, chuyện tức cười, tôi hiểu được, nhưng đó là thực tế. Và sự khước từ tính phụ tử và tính mẫu tử này hạ thấp chúng ta, lấy đi tính nhân bản của chúng ta. Và như thế nền văn minh trở thành già nua và vô nhân đạo, bởi vì người ta mất đi sự phong phú của tính phụ tử và tính mẫu tử. Và đất nước đau khổ, bởi vì không có con cái và – như có người đã khôi hài nói – « và bây giờ, ai sẽ đóng thuế cho hưu bổng của tôi, vì không có con cái ? Ai sẽ chăm lo cho tôi ? » : người đó cười, nhưng thật là như vậy đó. Tôi cầu xin Thánh Giuse ơn đánh thức các lương tâm và suy nghĩ điều này : có con cái. Và còn như anh chị em không thể có con, anh chị em hãy nghĩ đến nhận con nuôi. Đó là một rủi ro, đúng : có một đứa con luôn là một sự rủi ro, dù là nó là con đẻ hay con nuôi. Nhưng rủi ro hơn chính là không có đứa con nào. Thật là rủi ro hơn khi khước từ tính phụ tử, khước từ tính mẫu tử, dù cho là máu mủ thực sự hay thiêng liêng. Một người nam và nữ mà không triển khai một cách tự nguyện ý nghĩa của tính phụ tử và tính mẫu tử, thì đã bỏ lỡ một điều gì đó là chính yếu, là quan trọng. Xin anh chị em hãy vui lòng suy ngẫm. Tôi cầu mong các cơ chế luôn nhặm lẹ giúp đỡ trong chiều hướng nhận con nuôi, bằng cách kiểm soát nghiêm túc đã đành, nhưng cũng nên đơn giản hóa thủ tục cần thiết để thực hiện giấc mơ của biết bao trẻ em đang cần một mái ấm gia đình, và bao cặp vợ chồng đang mong muốn cống hiến trong tình yêu. Cách đây ít lâu, tôi đã nghe lời chứng của một người, một vị bác sĩ – một nghề quan trọng – ông không có con và với vợ ông, họ đã quyết định nhận nuôi một đứa. Và đến lúc đó, người ta đã đề nghị với ông bà rằng : « Nhưng, chúng tôi không nắm rõ em bé đó có khỏe mạnh không. Có lẽ em có một bệnh tật gì chăng ». Và ông bác sĩ đã đáp lại – ông ta đã thấy em bé – ông khẳng định : « Nếu quý vị hỏi điều này trước khi tôi tới đây, có thể tôi sẽ từ chối. Nhưng bây giờ tôi đã thấy mặt em bé : tôi nhận nuôi nó ». Đó chính là sự mong ước làm một người cha, làm một người mẹ dù là thông qua nhận nuôi. Anh chị em đừng sợ điều này.

Tôi cầu nguyện để không một ai cảm thấy mình bị mất đi một quan hệ tình yêu phụ tử. Và mong rằng những người bệnh mồ côi hãy đi tới mà không có cái cảm tưởng xấu xa. Cầu xin thánh Giuse che chở và phù giúp các trẻ mồ côi và xin ngài cầu bầu để cho các cặp vợ chồng có mong ước có một đứa con. Để được điều đó, chúng ta hãy cùng nhau cầu nguyện :

Lậy Thánh Giuse, ngài đã yêu mến Chúa Giêsu bằng một tinh yêu của người cha, xin hãy đến gần biết bao trẻ em không có gia đình và đang mong ước có một người cha hay một người mẹ.

Xin ngài nâng đỡ các cặp vợ chồng không thể có con, Xin hãy phù giúp họ khám phá ra, qua sự đau khổ này, một dự án lớn hơn.

Xin ngài làm cho không ai phải thiếu một mái ấm gia đình, thiếu tình yêu thương, thiếu một người để săn sóc họ ; và xin hãy chữa lành tính ích kỷ của kẻ đóng cửa lòng mình với sự sống, để họ mở rộng lòng ra với tình yêu. Amen.

Copyright © Traduction Librairie éditrice vaticane

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

Catéchèse sur saint Joseph : Comment devient-on père ? (Texte intégral) – ZENIT – Francais

 14 khách đã đọc bài này
This entry was posted in Chưa được phân loại. Bookmark the permalink.