Kinh Truyền Tin lễ Chúa Giêsu chịu Phép Rửa

Quảng trường Thánh Phêrô ngày 09/01/2022

Thân chào quý anh chị em !

Bài Phúc Âm trong phụng vụ ngày hôm nay đưa ra cho chúng ta một cảnh tượng qua đó cuộc đời công cộng của Chúa Giêsu bắt đầu : Người vốn là Con của Thiên Chúa và là Đấng Mêsia, đã tới bờ sông Giođan và đã được ông Gioan Tẩy Giả làm phép Rửa. Sau ba chục năm của đời sống ẩn dật, Chúa Giêsu không xuất hiện với phép lạ hay đứng trên ghế cao để giảng dạy. Người đã đứng xếp hàng với mọi người cũng đến để nhận phép Rửa của ông Gioan. Bài ca phụng vụ ngày hôm nay nói rằng dân chúng đến xin chịu phép Rửa đều đi chân không và tâm hồn khiêm nhường. Thật là thái độ rất đẹp, với linh hồn không che phủ, với chân không. Và Chúa Giêsu chia sẻ số phận của chúng ta là người tội lỗi, Người ngự xuống với chúng ta : Người bước xuống sông như trong lịch sử bị những thương tích của nhân loại, Người dìm mình dưới nước để chữa lành chúng, Người dìm mình với chúng ta, ở giữa chúng ta. Người không lên cao trên chúng ta, mà người ngự xuống phía chúng ta, với một tâm hồn không che đậy, với chân không, như dân chúng. Người không đến một mình, cũng không với một nhóm tinh hoa được biệt đãi, không, người đến với dân chúng. Người thuộc về dân này và đi với dân để nhận phép Rửa, với dân tộc khiêm hạ này.

Chúng ta hãy dừng lại ở một điểm quan trọng : vào lúc Chúa Giêsu chịu phép Rửa, Sách viết Người « đang khi cầu nguyện » (Lc 3,21). Điều đó có ích cho chúng ta khi chiêm ngẫm điều này : Chúa Giêsu cầu nguyện. nhưng bằng cách nào ? Liệu Người vốn là Chúa, là Con Thiên Chúa có cầu nguyện như chúng ta không ? Phải, Chúa Giêsu – như các sách Phúc Âm đã bao lần nhắc lại – bỏ nhiều thời gian ra cho cầu nguyện : đầu mỗi ngày, nhiều khi cả ban đêm, trước khi có những quyết định quan trọng. Cầu nguyện của Người là một cuộc đối thoại, một quan hệ với Chúa Cha. Như thế, trong Phúc Âm ngày hôm nay, chúng ta có thể thấy « hai động tác » của cuộc đời Chúa Giêsu : một mặt, Người ngự xuống phía chúng ta, trong dòng sông Giođan ; mặt kia, Người ngước mắt và hướng lòng Người lên cầu nguyện với Chúa Cha.

Đây là một bài học lớn cho chúng ta : tất cả chúng ta đều bị tràn ngập trong những vấn đề của đời sống và trong nhiều tình trạng phức tạp, được kêu gọi đối đầu với những lúc khó khăn và những chọn lựa, chúng kéo chúng ta xuống. Nhưng, nếu chúng ta không muốn bị đè bẹp, chúng ta phải nâng mọi thứ lên cao. Và đó chính là điều mà cầu nguyện làm, đó không phải là một con đường thoát thân, cầu nguyện không phải là một nghi thức ảo thuật hay là một sự lập đi lập lại những bài ca thuộc lòng. Không. Cầu nguyện là một phương cách để Thiên Chúa tác động trong chúng ta, để nắm bắt điều Người muốn truyền đạt cho chúng ta, kể cả trong những tình huống khó khăn nhất, để cầu nguyện cho có sức mạnh tiến lên phía trước. Nhiều người cảm thấy họ không thể đạt được và cầu rằng : « Lậy Chúa, xin ban cho con sức mạnh để tiếp tục ». Chúng ta cũng vậy, chúng ta đã từng làm nhiều lần. Cầu nguyện giúp chúng ta bởi vì nó kết hợp chúng ta với Thiên Chúa, nó mở chúng ta ra với sự gặp gỡ Thiên Chúa. Phải, cầu nguyện là chìa khóa mở tấm lòng của Chúa. Đó là đối thoại với Thiên Chúa, đó là lắng nghe Lời Người, đó là thờ lậy Người. Quý anh chị em hãy kêu lên như ông Gióp. Người là Cha, Người hiểu rõ chúng ta. Người không bao giờ nổi giận với chúng ta. Và Chúa Giêsu cầu nguyện.

Cầu nguyện – để lấy lại hình ảnh đẹp của bài Phúc Âm ngày hôm nay – « trời mở ra » (x.c. 21). Cầu nguyện làm trời mở ra : cầu nguyện là dưỡng khí (ôxy) của cuộc đời, cầu nguyện  là hơi thở ngay cả ở giữa những lo nghĩ và làm cho chúng ta thấy được những chuyện một cách rộng rãi hơn. Nhất là, cầu nguyện giúp chúng ta có cùng một trải nghiệm của Chúa Giêsu ở sông Giođan : cầu nguyện làm cho chúng ta cảm thấy là con cái được yêu thương của Chúa Cha. Với chúng ta cũng thế, khi chúng ta cầu nguyện, Chúa Cha phán, như Người đã phán với Chúa Giêsu rong Phúc Âm : « Con là Con của Cha » (x. c. 22). Thân phận con cái Thiển Chúa của chúng ta bắt đầu ngày chúng ta chịu Phép Rửa, vốn đã dìm chúng ta trong Đức Kitô, vào với tư cách là các thành phần của Dân Thiên Chúa, làm cho chúng ta trở thành con cái cưng của Chúa Cha. Chúng ta đừng quên ngày chúng ta chịu Phép Rửa ! Nếu bây giờ tôi hỏi mỗi người trong quý anh chị em : ngày quý anh chị em chịu Phép Rửa là ngày nào ? Có thể là có nhiều người không nhớ. Đây là một điều tốt đẹp : nhớ lấy ngày mình chịu Phép Rửa, bởi vì đó là ngày tái sinh của chúng ta, cái lúc mà chúng ta trở thành con cái của Thiên Chúa với Chúa Giêsu. Và khi quý anh chị em trở về nhà – nếu quý anh chị em không biết – thì hãy hỏi cha mẹ, chú bác, cô dì, ông bà nội ngoại của quý anh chị : « Thưa, con chịu Phép Rửa ngày nào vậy ? », và nhớ lấy ngày đó để ăn mừng, để tạ ơn Chúa. Và ngày hôm nay, và lúc này, chúng ta hãy tự hỏi : sự cầu nguyện của tôi thế nào rồi ? Liệu có phải tôi cầu nguyện vì thói quen không ? hay tôi miễn cưỡng cầu nguyện ? hay tôi chỉ đọc những kinh có sẵn ? hay là sự cầu nguyện của tôi có là một sự gặp gỡ với Thiên Chúa không ? Tôi có là người tội lỗi, nhưng có phải tôi luôn ở trong dân của Thiên Chúa, không bao giờ lẻ loi ? Tôi có trau dồi sự thân cận với Thiên Chúa, sự đối thoại với Người, tôi có lắng nghe Lời Người không ? Giữa bao nhiêu chuyện mà chúng ta làm trong ngày, chúng ta đừng lãng quên cầu nguyện : chúng ta hãy dành ra thời gian, chúng ta hãy sử dụng những lời nguyện ngắn thường xuyên nhắc lại, chúng ta hãy đọc Phúc Âm hàng ngày. Cầu nguyện làm mở cửa trời.

Và bây giờ, chúng ta hãy hướng lên Đức Mẹ, Đức Trinh Nữ cầu nguyện, mẹ đã làm cho cuộc đời Mẹ thành một bài ca chúc tụng Thiên Chúa

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của vatican.va

Angélus, 9 janvier 2022, Fête du Baptême du Seigneur | François (vatican.va)

 10 khách đã đọc bài này
This entry was posted in Chưa được phân loại. Bookmark the permalink.