Khi « trên đời, những mẻ lưới của chúng ta trống rỗng » – ba động từ của ĐGH Phanxicô

Những lời của Đức Giáo Hoàng trước Kinh Lậy Nữ Vương Thiên Đàng (Toàn văn)

MAI 02, 2022 18 :26 HÉLÈNE GINABATPAPE FRANÇOIS

Kinh Lậy Nữ Vương Thiên Đàng, 01 tháng 5 năm 2022

« Khi trên đời, những mẻ lưới của chúng ta không có cá », ĐGH Phanxicô đã khẳng định, « đó là lúc tái xuất hành với Chúa Giêsu, đó là lúc tìm được can đảm để bắt đầu trở lại, đó là lúc phải ra khơi lại với Chúa Giêsu », bằng cách lấy hứng từ chuyện mẻ lưới phép lạ trong Tin Mừng theo thánh Gioan, trong đó ông Phêrô đã nhẩy xuống nước sau khi nhận ra Chúa, Đấng đã phán ông thả lưới lại.

Trước Kinh Lậy Nữ Vương Thiên Đàng – sẽ thay thế Kinh Truyền Tin ngày chúa nhật trong mùa Phục Sinh, từ lễ Phục Sinh tới lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống – ĐGH Phanxicô đã bình giảng ngắn gọn bài Phúc Âm ngày chúa nhật 01/5/2022, từ cửa sổ văn phòng của ngài trông xuống Quảng Trường Thánh Phêrô là nơi đã tìm lại được các khách hành hương như trước đại dịch : hơn 30 000 tín hữu và du khách, theo sở cảnh sát của Vatican.

« Ba động từ : ra đi lại, khởi đầu lại, ra khơi lại », Đức Giáo Hoàng đã giải thích. « Trước một sự thất vọng hay khi một cuộc đời đã mất đi đôi chút ý nghĩa – « ngày hôm nay, tôi cảm thấy rằng tôi đã lùi bước… » – bạn hãy ra đi lại với Chúa Giêsu, hãy bắt đầu lại, hãy ra khơi lại. Người đợi bạn. Và Người chỉ nghĩ đến bạn, đến tôi, đến mỗi người chúng ta ».   

Để đi gặp gỡ Chúa Giêsu, như ông Phêrô đã làm bằng cách nhẩy xuống nước ; « phải mất thăng bằng với lòng can đảm, phải lấy lại, lấy lại trong lúc mất thăng bằng, chấp nhận rủi ro », Đức Giáo Hoàng giải thích, và ngài mời gọi tự hỏi : « tôi có khả năng tiếp cận nào với lòng quảng đại, hay tôi có kìm hãm những sự nhiệt tình trong lòng và tự giam mình trong những thói quen hay trong sự sợ hãi ? Lao ra, nhào xuống. Đó là lời của Chúa Giêsu hôm nay ».

Sau đây là những lời của ĐGH Phanxicô trước Kinh Lậy Nữ Vương Thiên Đàng

Thân chào quý anh chị em, ngày chúa nhật tốt đẹp !

Bài Phúc Âm của phụng vụ ngày hôm nay (Ga 21,1-19) kể sự hiện ra lần thứ ba của Chúa Giêsu cho các tông đồ. Đó là một cuộc gặp gỡ xẩy ra gần bên hồ Galilê và có liên quan trước hết đến ông Simôn Pherô. Tất cả bắt đầu với ông sau khi ông nói với các tông đồ khác rằng : « Tôi đi đánh cá đây » (c.3). Không có gì là lạ cả, ông đã là một ngư phủ, nhưng ông đã bỏ nghề này bởi vì trên bờ hồ này, ông đã bỏ lưới để đi theo Chúa Giêsu. Và bây giờ, trong lúc mà Đấng Phục Sinh còn đang được chờ đợi, ông Phêrô, có lẽ hơi nản lòng, đề nghị với những người khác trở lại cuộc sống trước kia. Và những người khác chấp thuận :  « Chúng tôi cùng đi với anh ». Nhưng « đêm ấy họ không bắt được gì cả » (c.3).

Điều đó cũng có thể xẩy ra cho chúng ta, vì mệt mỏi, vì thất vọng, có lẽ vì lười biếng, làm chúng ta quên Chúa và sao lãng những sự lựa chọn to lớn mà chúng ta làm, làm chúng ta bằng lòng với chuyện khác. Thí dụ như không bỏ thời gian để nói chuyện với nhau trong gia đình, chọn lựa những trò tiêu khiển cá nhân ; người ta quên cầu nguyện, người ta để mình bị lôi cuốn vào những nhu cầu cá nhân của mình ; lòng bác ái bị lãng quên, với lý do là vì những việc khẩn cấp hàng ngày. Nhưng, làm như vậy, người ta hay bị thất vọng : đó cũng chính là nỗi thất vọng của ông Phêrô, khi thấy kéo lưới lên mà không có cá, cũng như chính ông vậy. Đó là một con đường dẫn anh chị em trở về phía sau và không làm anh chị em thỏa mãn.

Và Chúa Giêsu đã làm gì với ông Phêrô ? Người trở lại trên bờ hồ, nơi Người đã chọn ông, các ông Anrê, Giacôbê và Gioan, Người đã chọn họ cả bốn người ở nơi đây. Người không hề trách cứ – Chúa Giêsu không trách cứ, Người chạm đến trái tim, luôn luôn vậy – nhưng Người kêu gọi các môn đệ của Người với sự hiền dịu : « Các con » (c.5). Rồi như lúc trước, Người mời gọi các ông thả lưới lại, một cách can đảm. Và một lần nữa, lưới đầy cá, số lương không thể tưởng tượng. Thưa quý anh chị em, khi mà trong cuộc đời, những mẻ lưới của chúng ta trống rỗng, thì đó không phải là lúc chúng ta khóc lóc than trách bản thân, là lúc chúng ta phân tâm, trở về với những trò tiêu khiển cũ của chúng ta. Đó là lúc bắt đầu bước đi lại với Chúa Giêsu, đó là lúc tìm lại sự dũng cảm để bắt đầu lại, đó là lúc chèo lại ra khơi với Chúa Giêsu. Ba động từ : ra đi lại, bắt đầu lại, chèo lại ra khơi. Thường xuyên, khi đối mặt với một nỗi thất vọng hay với một cuộc sống hơi bị mất đi ý nghĩa, – « hôm nay tôi cảm thấy mình đang thụt lùi… » – bạn hãy xuất phát lại với Chúa Giêsu, bắt đầu lại, chèo lại ra khơi ! Người thì Người chờ bạn đấy. Và Người chỉ nghĩ tới bạn, tới tôi, tới mỗi người chúng ta.

Ông Phêrô cần đến sự « chấn động » này. Khi ông nghe ông Gioan la lên rằng « Chúa đó ! » (c.7), ông nhảy ngay xuống nước và bơi về phía Chúa Giêsu. Đây là một cử chỉ của tình yêu, bởi vì tình yêu đi xa hơn những gì là hữu dụng, thực tiễn và phải làm ; tình yêu sinh ra sự ngạc nhiên, nó truyền hứng cho những sự hăng hái sáng tạo, nhưng không. Như thế, trong lúc mà ông Gioan, người trẻ nhất, nhận ra Chúa, thì chính ông Phêrô, người lớn tuổi nhất, nhẩy xuống nước để đi gặp Người. Trong cử chỉ này, đó là tất cả sự hăng hái đã được tìm lại của ông Simôn Phêrô.

Thưa quý anh chị em, ngày hôm nay, Chúa Kitô sống lại mời gọi chúng ta đến với một lòng hăng hái mới, tất cả mọi người, mỗi người trong chúng ta, Người mời chúng ta hãy nhẩy xuống trong điều thiện mà không sợ phải mất đi một cái gì, không quá tính toán, không chờ đợi để người khác bắt đầu trước. Tại sao ? Quý anh chị em đừng chờ người khác, bởi vì, để đi gặp Chúa Giêsu, cần phải mất sự thăng bằng. Phải can đảm để mất thăng bằng, làm lại và làm lại bằng cách mất thăng bằng, chấp nhận rủi ro. Chúng ta hãy tự hỏi : liệu mình có khả năng có được sự tiếp cận nào đó với lòng quảng đại không, hay là tôi đã kìm hãm những động lực của lòng mình và tôi tự giam mình tron những thói quen hay trong sự sợ hãi ? Lao ra, nhảy xuống. Đó là lời của Chúa Giêsu ngày hôm nay.

Và rồi, vào lúc cuối của đoạn văn, Chúa Giêsu phán với ông Phêrô ba lần câu hỏi : « Anh có mến Thầy không ? » (c.15.16). Đấng Phục Sinh ngày hôm nay cũng hỏi chúng ta điều đó : « Con có mến Thầy không ? ». Bởi vì vào dịp Phục Sinh, Chúa Giêsu muốn rằng tấm lòng chúng ta cũng được sống lại ; bởi vì đức tin không phải là một vấn đề của hiểu biết, nhưng là vấn đề của tình yêu. « Con có mến Thầy không ? », Chúa Giêsu hỏi ; Người hỏi bạn, hỏi tôi, hỏi tất cả chúng ta, là những kẻ không có cái dũng cảm nhẩy xuống nước và có lẽ chúng ta đã mất cái đà. « Con có mến Thầy không ? », Chúa Giêsu hỏi. Từ đó, ông Phêrô đã vinh viễn ngưng đi đánh cá và đã tận hiến cho việc phụng sự Chúa Giêsu cà các anh em của ngài, cho đến khi hiến cả mạng sống của mình ở ngay tại đây, ở nơi mà chúng ta đang đứng bây giờ. Và chúng ta, chúng ta có muốn yêu mến Chúa Giêsu không ?

Cầu xin Đức Trinh Nữ Maria, Đấng đã nhặm lẹ thưa « xin vâng » với Chúa, phù giúp chúng ta tìm lại được cái đà tiến tới vì điều thiện.

© Traduction de Zenit, Hélène Ginabat

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

Quand « dans la vie, nos filets sont vides » : les 3 verbes du pape François – ZENIT – Francais

 16 khách đã đọc bài này
This entry was posted in Chưa được phân loại. Bookmark the permalink.