Những người già trong « đời sống của các cộng đoàn chúng ta »

Suy ngẫm về nhân vật Giuđitha (Toàn văn bài giáo lý)

MAI 11, 2022 19:07 RÉDACTIONAUDIENCE GÉNÉRALEPAPE FRANÇOIS

Giáo xứ San Giulio của Rôma

« Đời sống của các cộng đoàn chúng ta phải biết tận dụng các tài năng và uy tín của nhiều người già, đã về hưu, nhưng là một của quý giá phải được tôn trọng », Đức Giáo Hoàng tuyên bố trong buổi triều kiến chung hôm thứ tư 11 tháng 5. « Điều này đòi hỏi, từ phía chính những người già, một sự chú ý sáng tạo và một sự chú ý mới, một sự sẵn sàng rộng lượng ».

Ngày hôm thứ tư 11/5/2022, trên Quảng Trường Thánh Phêrô, ĐGH Phanxicô đã tiếp tục bài giáo lý của ngài về tuổi già, lấy cảm hứng từ nhân vật Giuđitha, bà vốn « đã sống một mùa viên mãn và thanh thản, biết rằng mình đã sống trọn vẹn sứ mệnh mà Chúa đã giao cho bà ». Đối với bà, ngài nói tiếp, « đó là thời gian để lưu lại một di sản tốt đẹp về khôn ngoan, về lòng dịu hiền, về những ơn phúc cho gia đình và cho cộng đoàn : một di sản của điều tốt chứ không phải của của cải ».

Bằng cách gợi lại « sự e sợ » lúc gần về hưu, Đức Giáo Hoàng đã mời gọi những người về hưu có « một nỗ lực canh tân » : chúng ta có phải chỉ đơn giản là chịu đựng trì lực của những điều kiện vật chất và kinh tế không ? », ngài hỏi. « Sự kiện cùng nhau hiện diện của các thế hệ quả đã kéo dài. Liệu tất cả chúng ta có cùng nhau làm cho sự hiện diện đó trở thành nhân bản hơn, thân ái hơn, công bằng hơn, trong những điều kiện mới của các xã hội hiện đại không ? »

Đức Giáo Hoàng đã kết luận bài giáo lý của ngài bằng cách mời gọi cử tọa hãy đọc sách Giuđitha và lấy cảm hứng : « Tôi khuyên anh chị em : trong những ngày này, hãy lấy Thánh Kinh và lật sách Giuđitha : nó ngắn thôi, để đọc… có khoảng 10 trang thôi, không hơn đâu. Anh chị em hãy đọc câu chuyện này của một người phụ nữ can đảm đã kết thúc như thế, với lòng dịu dàng, với lòng quảng đại, một người phụ nữ có tầm vóc ».

HG

Sau đây là bản dịch tiếng Pháp bài giáo lý được Tòa Thánh công bố

Thân chào quý anh chị em !

Ngày hôm nay, chúng ta sẽ nói về bà Giuđitha, một nữ anh hùng trong Kinh Thánh. Kết luận của cuốn sách mang tên bà – chúng ta đã nghe một trích đoạn – tóm lược phần cuối cuộc đời của người phụ nữ này, người bảo vệ Israel chống lại các kẻ thù. Bà Giuđitha là một góa phụ Do Thái trẻ trung và nhân đức, nhờ vào đức tin của bà, sắc đẹp của bà và sự khôn khéo của bà, bà đã cứu thành phố Bêthulia và dân chúng vùng Giuđê bị bao vây bởi Hôlôpherne, tướng lãnh của Nabuchodonosor, vua xứ Assyria, một kẻ thù hùng mạnh và coi thường Thiên Chúa. Như vậy, nhờ vào cách hành động mưu mô, bà đã có thể cắt cổ một tên bạo chúa đang tấn công đất nước. Bà can đảm, người phụ nữ này, nhưng bà có đức tin…

Sau cuộc phiêu lưu to lớn mà bà là người chủ chốt, bà Giuđitha trở về sinh sống trong thành phố của bà, thành phố Bêthulia, nơi bà đã hưởng một tuổi già tốt đẹp đến tận 105 tuổi. Cũng như là trường hợp của nhiều người : đôi khi sau một cuộc đời làm việc căng thẳng, đôi khi sau một cuộc sống phiêu lưu mạo hiểm, hay một cuộc sống hết lòng tận tụy. Anh hùng không chỉ là những việc vĩ đại được rọi đèn chiếu sáng, thí dụ việc giết tên độc tài bởi bà Giuđitha : nhưng thường thì người ta tìm thấy lòng can đảm trong sự kiên trì của tình yêu được sống trong một gia đình khó khăn và giúp cho một cộng đồng bị đe dọa.

Bà Giuđitha đã sống trên trăm tuổi, một phúc lành đặc biệt. Nhưng ngày nay không hiếm còn có nhiều năm để sống sau khi về hưu. Làm sao lý giải, làm thế nào để tân dụng tốt nhất thời gian mà chúng ta còn có được ? Ngày hôm nay tôi về hưu, và tôi sẽ còn nhiều năm sống nữa, và tôi có thể làm gì trong những năm này ? Làm thế nào để phát triển – về tuổi tác thì không cần phải nói rồi, nhưng làm thế nào tôi có thể phát triển về uy thế, về sự thánh thiện, về sự khôn ngoan ?

Đối với nhiều người, viễn cảnh nghỉ hưu trùng hợp với sự nghỉ ngơi thích đáng và được chờ đợi sau những năm hoạt động nhiều đòi hỏi và mệt mỏi. Nhưng cũng xẩy ra là sự chấm dứt làm việc lại là căn nguyên của sự lo lắng và nó được chờ đợi với một nỗi e ngại nào đó. « Bây giờ tôi sẽ phải làm gì khi mà cuộc đời của tôi mất đi tất cả những gì đã lấp đầy trong bao lâu nay ? » : đó là câu hỏi. Công việc hàng ngày, đó cũng là một tổng hợp các quan hệ, là sự hài lòng khi kiếm sống, là kinh nghiệm có được một vai trò, một sự kính trọng xứng đáng, một công việc toàn thời gian vốn vượt lên thời khóa biểu làm việc đơn giản.

Tất nhiên, còn có sự cam kết, vừa vui mừng vừa mệt nhọc, chăm sóc các cháu, và ngày hôm nay, các bậc ông bà có một vai trò rất quan trọng trong gia đình để giúp nuôi dạy các cháu ; nhưng ngày nay, chúng ta cũng biết là ngày càng ít trẻ em được sinh ra, và những cha mẹ thường ở xa, hay di chuyển với những tình trạng công ăn việc làm và nơi cư trú không thuận lợi. Đôi khi, họ cũng ngần ngại nhờ các bậc ông bà trong những không gian giáo dục, chỉ để cho các cụ những không gian có liên quan mật thiết đến nhu cầu trợ giúp. Có ai đó đã nói với tôi trong nụ cười mỉa mai : « Ngày nay, các bậc ông bà, trong tình hình xã hội-kinh tế này, đã trở thành quan trọng hơn, bởi vì các cụ có lương hưu ». Thật đó, họ nghĩ vậy đó. Có những đòi hỏi mới, kể cả ở cấp các quan hệ giáo dục và quan hệ cha mẹ, bắt buộc chúng ta phải định hình lại liên minh truyền thống giữa các thế hệ.

Nhưng, chúng ta hãy tự hỏi : chúng ta có nỗ lực để « chấn chỉnh » không ? ». Hay là chúng ta chỉ chịu đựng trì lực của những điều kiện vật chất và kinh tế ? Sự hiện diện chung của các thế hệ quả đã kéo dài. Liệu tất cả chúng ta có cùng nhau, tìm cách làm cho nó mang tính cách nhân bản nhiều hơn, thân ái hơn, công bằng hơn, trong những điều kiện mới của các xã hội hiện đại này không ? Đối với các bậc ông bà, một phần quan trọng trong ơn gọi của họ là nâng đỡ con cái của các cụ trong việc giáo dục các cháu các cụ. Các đứa cháu học hỏi sức mạnh của sự dịu dàng và sự tôn trọng sự mong manh : những bài học không thể thay thế, được truyền đạt và được tiếp nhận một cách dễ dàng hơn với các bậc ông bà. Về phần các vị ông bà, các cụ biết rằng sự dịu dàng và sự mỏng giòn không chỉ là những dấu hiệu của sự suy thoái : đối với những người trẻ, đó là những chặng đường làm cho tương lai trở nên nhân bản.

Bà Giuđitha goá chồng rất sớm và không có con, nhưng với tư cách người phụ nữ lớn tuổi, bà đã có thể sống một mùa viên mãn và thanh thản, nên biết rằng bà đã sống đầy đủ sứ mệnh mà Chúa đã giao cho bà ấy. Đối với bà, đó là một thời gian nhằm để lại di sản tốt của trí khôn ngoan, của sự dịu dàng, của những ơn phúc cho gia đình và cho cộng đoàn : một di sản của sự thiện chứ không chỉ là của cải. Khi chúng ta nghĩ tới di sản, đôi khi chúng ta nghĩ tới của cải chứ không nghĩ đến điều thiện vốn đã được làm trong tuổi già và đã được gieo trồng, điều thiện đó vốn là di sản tốt nhất mà chúng tôi có thể để lại.

Chính xác là trong tuổi già, bà Giuditha « giải phóng nữ tỳ yêu thích của bà ». Đó là một cái nhìn quan tâm và nhân bản đối với những người đã ở gần bà. Tỳ nữ này đã tháp tùng bà trong cuộc mạo hiểm để thắng tên độc tài và cắt cổ hắn. Khi già đi, mắt chúng ta kém đi đôi chút, nhưng cái nhìn nội tâm lại trở thành xuyên thấu : chúng ta nhìn với trái tim. Chúng ta có thể nhìn thấy những sự việc vốn trước kia chúng ta đã không thấy. Những người già biết nhìn và biết thấy… Chính như thế : Chúa không chỉ giao phó tài năng của Người cho những người trẻ và những người mạnh : Người có tài năng cho tất cả mọi người, được làm riêng theo chiều kích của từng người, kể cả cho những người già. Sự sống của các cộng đoàn chúng ta phải biết tận dụng các tài năng và những đặc sủng của nhiều người già, đã về hưu rồi, nhưng vốn là một sự phong phú cần được tôn trọng. Điều đó đòi hỏi, từ phía chính những người già, một sự quan tâm sáng tạo và một sự chú ý mới mẻ, một sự sẵn lòng quảng đại. Những kỹ năng xưa trong cuộc đời hoạt động mất đi cái phần ép buộc và trở thành những tài nguyên của quà tặng : dạy dỗ, tư vấn, xây dựng, săn sóc, lắng nghe… Ưu tiên mưu ích cho những người nghèo khó nhất, vốn không có những phương tiện học hành hay vốn bị bỏ rơi trong nỗi cô đơn của họ.

Bà Giuđitha đã giải phóng nữ tỳ của bà và đã đối xử tử tế với mọi người. Lúc còn là thiếu nữ, bà đã chiếm được sự quý mến của cộng đồng bởi lòng can đảm của bà. Trong tuổi già, bà đã xứng đáng nhận được sự quý mến đó vì lòng nhân hiền mà bà đã đối với sự tự do và sự yêu mến của họ. Bà Giuđitha không phải một phụ nữ về hưu sống trong sự trống vắng một cách u buồn : đây là một người phụ nử lớn tuổi đầy nhiệt huyết biết đổ đầy quà tặng trong thời gian mà Thiên Chúa ban cho bà. Tôi khuyến nghị anh chị em : trong những ngày này, hãy lấy Thánh Kinh ra và đọc sách Giuditha : sách nhỏ thôi, và hãy đọc… có 10 trang thôi, không hơn đâu. Anh chị em hãy đọc câu chuyện của một phụ nữ can đảm đã kết thúc như thế, với lòng dịu dàng, với lòng quảng đại, một người phụ nữ có tầm vóc. Và tôi muốn rằng tất cả các bà nội, ngoại cũng như thế, can đảm như thế, khôn ngoan và để lại cho chúng ta thừa hưởng di sản đó chứ không phải tiền bac, di sản của sự khôn ngoan, được gieo trồng trong các đứa cháu. Cảm ơn.

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

Les personnes âgées dans « la vie de nos communautés » – ZENIT – Francais

 5 khách đã đọc bài này
This entry was posted in Chưa được phân loại. Bookmark the permalink.