Trước nạn đại dịch « Thiên Chúa làm gì ? » Đức Giáo Hoàng Phanxicô trả lời

Và « chúng ta phải làm gì ? » (Bản dịch đầy đủ)

MARS 28, 2021 14:59 ANITA BOURDINANGÉLUSPAPE FRANÇOIS

Phép lành cuối Lễ Lá

Đứng trước đại dịch, « Thiên Chúa làm gì ? », Đức Giáo Hoàng Phanxicô hỏi, và « chúng ta phải làm gì ? » : ngài mời gọi hãy nhìn lên Đức Trinh Nữ Maria.

Vào cuối Thánh Lễ ngày chúa nhật Lễ Lá và Cuộc Khổ Nạn của Chúa, trước phép lành cuối cùng, Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã hướng dẫn Kinh Truyền Tin.

Đức Giáo Hoàng đã gợi đến đại dịch : « Trong hoàn cảnh lịch sử và xã hội này, Thiên Chúa làm gì ? Người vác lấy Thánh Giá. Chúa Giêsu vác lấy Thánh Giá, nghĩa là Người gánh vác cái ác mà thực tế này mang theo, cái ác thể chất, tâm lý và nhất là thiêng liêng, bởi vì Ác Thần lợi dụng những cuộc khủng hoảng để gieo rắc lòng nghi kỵ, thất vọng và bất hòa ».

« Và chúng ta, Đức Giáo Hoàng đã hỏi, chúng ta phải làm gì ? Đức Trinh Nữ Maria chỉ cho chúng ta điều đó, Đức Mẹ của Chúa Giêsu vốn cũng là người môn đệ đầu tiên của Người. Mẹ đã đi theo Con của Mẹ. Mẹ đã mang lấy trên Mẹ phần đau khổ, phần đen tối và hoang mang của Mẹ và Mẹ đã bước đi trên con đường khổ nạn bằng cách giữ gìn ngọn đèn đức tin luôn thắp sáng trong lòng Mẹ. Với ân sủng của Thiên Chúa, chúng ta cũng có thể đi con đường đó ».

Đức Giáo Hoàng đã mời gọi sự liên đới và tình huynh đệ khi nói rằng : « Và, trên Con Đường Thánh Giá hàng ngày, chúng ta gặp được nhiều khuôn mặt của các anh chị em đang trong khó khăn : chúng ta không thể bỏ qua, chúng ta hãy để cho lòng mình được xúc động trắc ẩn và hãy đến gần với họ ».

Sau đây là bản dịch nhanh những lời của Đức Giáo Hoàng Phanxicô, được ban ra bằng tiếng Ý trước Kinh Truyền Tin.

AB

Lời Đức Giáo Hoàng Phanxicô trước Kinh Truyền Tin

Quý Anh Chị Em thân mến,

Chúng ta đã bước vào Tuần Thánh. Đây là lần thứ hai, chúng ta sống Tuần Thánh trong bối cảnh đại dịch. Năm ngoái, chúng ta đã bị kích xúc hơn, năm nay, chúng ta bị đau đớn hơn. Và cuộc khủng hoảng kinh tế đã trở nên trầm trọng.

Trong hoàn cảnh lịch sử và xã hội này, Thiên Chúa làm gì ? Người vác lấy Thánh Giá. Chúa Giêsu vác lấy Thánh Giá, nghĩa là Người gánh vác cái ác mà thực tế này mang theo, cái ác thể chất, tâm lý và nhất là thiêng liêng, bởi vì Ác Thần lợi dụng những cuộc khủng hoảng để gieo rắc lòng nghi kỵ, thất vọng và bất hòa.

Và chúng ta, chúng ta phải làm gì ? Đức Trinh Nữ Maria chỉ cho chúng ta điều đó, Đức Mẹ của Chúa Giêsu vốn cũng là người môn đệ đầu tiên của Người. Mẹ đã đi theo Con của Mẹ. Mẹ đã mang lấy trên Mẹ phần đau khổ, phần đen tối và hoang mang của Mẹ và Mẹ đã bước đi trên con đường khổ nạn bằng cách giữ gìn ngọn đèn đức tin luôn thắp sáng trong lòng Mẹ. Với ân sủng của Thiên Chúa, chúng ta cũng có thể đi con đường đó. Và, dọc trên Con Đường Thánh Giá hàng ngày, chúng ta gặp được nhiều khuôn mặt của các anh chị em đang trong cơn khó khăn : chúng ta không thể bỏ qua, chúng ta hãy để cho lòng mình được xúc động trắc ẩn và chúng ta hãy đến gần với họ. Vào lúc đó, như ông Simon, người gốc Kyrênê, chúng ta có thể nghĩ rằng : « Chính xác tại sao lại là tôi ? ». Nhưng lúc đó, chúng ta sẽ khám phá ra rằng ân sủng đã ban cho chúng ta, không hề vì chúng ta có công lao gì.

Chúng ta cầu nguyện cho tất cả những nạn nhân của bạo lực, đặc biệt là những nạn nhân của cuộc tấn công đã xẩy ra sáng nay trước Vương Cung Thánh Đường Makassa.

Cầu mong Đức Trinh Nữ Maria phù giúp chúng ta, Mẹ luôn đi trước chúng ta trên con đường của đức tin.

© Traduction de Zenit, Anita Bourdin

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

Face à la pandémie, “que fait Dieu?” Réponse du pape François (traduction complète) – ZENIT – Francais

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Trước nạn đại dịch « Thiên Chúa làm gì ? » Đức Giáo Hoàng Phanxicô trả lời

Lễ Lá « Ngạc nhiên trước Thiên Chúa, Đấng biết lấp đầy kể cả cái chết bằng tình yêu »

Bài giảng của Đức Giáo Hoàng Phanxicô (bản văn đầy đủ)

MARS 28, 2021 11:30 ANITA BOURDINPAPE FRANÇOIS

Lễ Lá ngày 28/3/2021

« Chúng ta hãy cầu xin ơn được ngạc nhiên » : « ân điển này phải cầu xin » được chỉ ra bởi Đức Giáo Hoàng Phanxicô trong bài giảng cho ngày chúa nhật Lễ Lá, chúa nhật Khổ Nạn của Đức Kitô, hôm 28/3/2021, khai mạc Tuần Thánh sẽ đạt tới tuyệt đỉnh chúa nhật tuần sau bởi Lễ Phục Sinh.

« Cuộc đời Kitô giáo, nếu không ngạc nhiên, sẽ trở thành xám xịt, Đức Giáo Hoàng giải thích bằng tiếng Ý. Làm sao chúng ta có thể làm chứng niềm vui đã được gặp Chúa Giêsu, nếu chúng ta không để mình bị ngạc nhiên bởi tình yêu đáng ngạc nhiên tha thứ của Ngưới cho chúng ta và khiến cho chúng ta bắt đầu trở lại ? Nếu đức tin mất đi sự ngạc nhiên, nó sẽ trở nên điếc : nó không cảm nhận được sự tuyệt vời của Ân Sủng, nó không còn cảm nhận được mùi vị của Bánh hằng sống và của Lời Thiên Chúa, nó không còn cảm nhận được vẻ đẹp của các người anh em và tặng phẩm là công trình tạo dựng. Trong Tuần Thánh này, chúng ta hãy ngước mắt nhìn lên Thánh Giá để nhận lãnh ơn ngạc nhiên ».

Đức Giáo Hoàng đã gợi nhớ những trở ngại của sự ngạc nhiên : « Liệu chúng ta còn có thể để mình bị xúc động bởi tình yêu của Thiên Chúa không ? Tại sao chúng ta không còn biết ngạc nhiên trước Người nữa ? Có lẽ bởi vì đức tin của chúng ta đã bị sói mòn bởi thói quen. Có lẽ bởi vì chúng ta khép kín mình trong sự tiếc nuối và chúng ta để mình bị tê liệt bởi những cái không vừa lòng của chúng ta. Có lẽ bởi vì chúng ta đã mất lòng tin vào tất cả và thậm chí, chúng ta tin rằng mình đã lầm lẫn ?

Nhưng đàng sau những cái ‘‘có lẽ’’ này, liệu có có sự kiện là chúng ta đã không mở ra với ân sủng của Chúa Thánh Thần, Đấng ban cho chúng ta ơn ngạc nhiên không ? ».

Ngài đã chỉ làm cách nào để xin được « ơn ngạc nhiên » : « Chúng ta hãy bắt đầu từ sự ngạc nhiên ; chúng ta hãy nhìn lên Đấng bị đóng đinh và thưa với Người : ‘‘Lậy Chúa, Người thương con biết bao ! Con quý giá với Người là bao !’’. Chúng ta hãy để cho mình được làm ngạc nhiên bởi Chúa Giêsu để trở lại với cuộc đời, bởi vì sự vĩ đại của đời sống không phải ở trong điều mình có cũng không trong việc tự khẳng định bản thân ; nhưng trong sự khám phá ra mình được yêu mến. Và trong vẻ đẹp của yêu thương ».

Ngài đã đưa ra gương ngạc nhiên của vị đại đội trưởng : « ảnh tượng đẹp nhất của sự ngạc nhiên », chính là « cảnh tượng người đại đội trưởng, khi « nhìn thấy Người trút hơi thở cuối cùng, đã tuyên bố : ‘‘Quả thật người này là Con Thiên Chúa !’’ » ». Đức Giáo Hoàng vạch rõ điều mà người đại đội trưởng đã hiểu được : « Ông ta đã thấy Chúa Giêsu chết trong yêu thương. Người chịu đau khổ, nhưng Người tiếp tục yêu thương. Đó là sự ngạc nhiên trước Thiên Chúa, Đấng biết lấp đầy bằng tình yêu cả cái chết. Trong tình yêu nhưng không và chưa từng nghe thấy này, người đại đội trưởng, một dân ngoại, đã tìm thấy Thiên Chúa. Đích thực Người là Con Thiên Chúa ! Câu nói của ông này kết thúc cuộc Khổ Nạn »

« Dưới cây Thánh Giá… Thiên Chúa đã tỏ mình ra và hiển trị với chỉ một lực lượng không khí giới và giải giới của tình yêu », Đức Giáo Hoàng nói thêm, trước khi đưa ra lời mời gọi này : « Ngày hôm nay, Thiên Chúa còn gây ngạc nhiên cho tinh thần và trái tim chúng ta. Chúng ta hãy để cho sự ngạc nhiên này xâm chiếm tâm hồn chúng ta, chúng ta hãy nhìn lên Đấng Chịu Đóng Đinh và cũng nói lên câu : ‘‘Chúa thật là Con của Thiên Chúa, Chúa là Thiên Chúa của con’’ ».

Sau đây là bản dịch chính thức của Vatican.

AB

Lễ Lá 28/3/2021

Bài giảng của Đức Giáo Hoàng Phanxicô

Mỗi năm, lễ nghi phụng vụ này khơi lên trong chúng ta một thái độ ngạc nhiên : chúng ta đi từ niềm vui đón mừng Chúa Giêsu tiến vào thành Giêrusalem đến nỗi đau thấy Người bị kết án tử hình và bị đóng đinh. Đó là một thái độ nội tâm sẽ đi theo chúng ta trong suốt Tuần Thánh. Chúng ta hãy đi vào sự ngạc nhiên này.

Chúa Giêsu làm chúng ta ngạc nhiên tức khắc. Dân của Người đón mừng một cách long trọng, nhưng Người tiến vào thành Giêrusalem chỉ trên một con lừa khiêm nhượng. Dân của người đón chờ đấng giải thoát quyền uy trong Lễ Vượt Qua, nhưng Chúa Giêsu đến để hoàn tất Lễ Vượt Qua bằng sự hy sinh của Người. Dân chúng của Người chờ đợi ăn mừng chiến thắng trên quân La Mã với gươm với giáo, nhưng Chúa Giêsu đến cử hành sự vinh thắng của Thiên Chúa với cây Thánh Giá. Cái gì đã xẩy ra với giống dân này ; mấy ngày hôm trước họ đã đi từ sự hoan hô nồng nhiệt Chúa Giêsu để đến với những lời gào thét ‘‘Đóng đinh nó đi’’ ? Những con người đó đã đi theo hình ảnh Đấng Mêsia hơn là đi theo Đấng Mêsia thật sự. Họ khâm phục Chúa Giêsu, nhưng họ không sẵn sàng để mình bị ngạc nhiên bởi Người. Sự ngạc nhiên khác với sự khâm phục. Sự khâm phục có thể mang tính thế tục, bởi vì nó đi tìm những mùi vị và những đợi chờ riêng của nó ; sự ngạc nhiên, trái lại, luôn mở ra cho người khác, cho sự mới mẻ của nó. Ngay ngày hôm nay nữa, nhiều người khâm phục Chúa Giêsu ; vì Người nói hay, vì người đã thương yêu và tha thứ, gương lành của Người đã thay đổi thế giới… Họ khâm phục Người, nhưng cuộc sống của họ không thay đổi. Bởi vì khâm phục thôi thì không đủ. Phải đi theo con đường của Người, phải đàm thoại với Người : đi từ lòng khâm phục đến sự ngạc nhiên.

Và cái gì làm ngạc nhiên nhiều nhất : Chúa hay Lễ Vượt Qua của Người ? Sự kiện Người đạt tới vinh quang bằng con đường khiêm nhượng. Người chiến thắng bằng cách đón nhận sự khổ nạn và cái chết, mà chúng ta, dưới sự kềm tỏa của lòng khâm phục và sự thành công, chúng ta né tránh, trái lại, Chúa Giêsu – như thánh Phaolô đã nói với chúng ta – « trút bỏ vinh quang », […] đã hạ mình » (Pl 2, 7.8). Điều này làm ngạc nhiên : nhìn Đấng Toàn Năng bị thu lại không còn gì nữa. Thấy Người, Đấng là Ngôi Lời thông suốt mọi sự, dạy dỗ chúng ta trong im lặng trên ngai tòa thánh giá. Thấy Người đội mão gai thay vì triều thiên vinh hiển. Thấy Người, Đấng là hiện thân của lòng nhân từ, bị xỉ vả và chà đạp. Sao lại có những ô nhục như thế này ? Tại sao, Lậy Chúa, Người đã để xẩy ra tất cả những chuyện này ?

Người đã làm chuyện đó vì chúng ta, để chạm tới tận đáy thực tế phàm nhân của chúng ta, để vượt qua tất cả cuộc sống của chúng ta, tất cả cái xấu của chúng ta. Để đến gần với chúng ta và không để chúng ta cô đơn trong sự đau khổ và trong sự chết. Để thu hồi chúng ta về, để cứu độ chúng ta. Chúa Giêsu lên cây thánh giá để bước xuống trong nỗi đau khổ của chúng ta. Người cảm nhận những tình trạng tâm thần tồi tệ nhất : thất bại, sự từ chối của mọi người, sự phản bội của kẻ yêu Người và cả sự Thiên Chúa bỏ rơi. Người trải nghiệm trong da thịt Người những mâu thuẫn mang tính cấu xé nhất của chúng ta, Người đi đến những nơi chúng ta hổ thẹn nhất. Và bây giờ, chúng ta biết rằng chúng ta không bị cô lẻ một mình : Thiên Chúa ở với chúng ta trong mỗi vết thương, trong mỗi sự sợ hãi : không có sự ác nào, không có tội lỗi nào có được lời cuối cùng. Thiên Chúa chiến thắng, nhưng nhành dương liễu chiến thắng đã phải trải qua cây gỗ thánh giá. Bởi vậy nhành dương liễu và cây thập giá đi đôi với nhau.

Chúng ta hãy cầu xin ơn ngạc nhiên. Đời sống Kitô hữu, không có sự ngạc nhiên, trở thành xám xịt. Làm thế nào người ta có thể làm chứng cho niềm vui đã gặp được Chúa Giêsu, nếu chúng ta không để mình bị ngạc nhiên mỗi ngày bởi tình yêu đáng ngạc nhiên của Người, vốn đã tha thứ cho chúng ta và làm cho chúng ta tiếp cục bắt đầu lại ? Nếu đức tin mất đi sự ngạc nhiên, nó trở thành điếc : nó không còn cảm thấy sự tuyệt vời của Ân Sủng, nó không còn nhận ra mùi vị của Bánh hằng sống và của Lời Thiên Chúa, nó không còn cảm nhận được nét đẹp của những người anh em và tặng phẩm công trình tạo dựng nữa.

Trong Tuần Thánh này, chúng ta hãy ngước mắt nhìn lên cây Thánh Gía để nhận được ân sủng ngạc nhiên. Thánh Phanxicô Assisi, khi ngài nhìn lên Thánh Giá, ngài đã ngạc nhiên thấy rằng các anh em của ngài đã không khóc. Và chúng ta, chúng ta có còn thành công để lòng mình bị làm xúc động bởi tình yêu của Thiên Chúa không ? Tại sao chúng ta lại không còn biết ngạc nhiên trước mặt Người nữa ? Có lẽ bởi vì đức tin của chúng ta đã bị sói mòn bởi thói quen. Có lẽ bởi vì chúng ta khép kín mình trong sự tiếc nuối và chúng ta để mình bị tê liệt bởi những cái không vừa lòng của chúng ta. Có lẽ bởi vì chúng ta đã mất lòng tin tưởng vào tất cả và thậm chí, chúng ta tin rằng mình đã lầm lẫn ? Nhưng đàng sau những cái ‘‘có lẽ’’ này, liệu có có sự kiện là chúng ta đã không mở ra với ân sủng của Chúa Thánh Thần, Đấng ban cho chúng ta ơn ngạc nhiên không ?

Chúng ta hãy tiếp tục đi từ sự ngạc nhiên ; chúng ta hãy nhìn lên Đấng Chịu Đóng Đinh và thưa với Người rằng : ‘‘Lậy Chúa, Chúa thương con biết nhường bao : Con là quý giá với người biết là bao !’’. Chúng ta hãy để cho mình được ngạc nhiên bởi Chúa Giêsu để trở lại cuộc đời, bởi vì sự vĩ đại của đời sống không phải ở trong điều mình có, cũng không trong việc tự khẳng định bản thân ; nhưng trong sự khám phá ra mình được yêu mến. Và trong vẻ đẹp của yêu thương. Trong Đấng Bị Đóng Đinh, chúng ta thấy Thiên Chúa bị làm nhục, Đấng Toàn Năng bị thu nhỏ thành một chất thải. Và với ân sủng ngạc nhiên, chúng ta hiểu rằng bằng cách đón nhận người bị loại bỏ, bằng cách đến gần người bị xỉ nhục bởi cuộc sống, chúng ta yêu mến Chúa Giêsu : bởi vì Người ở đó, trong những người đó, trong những người bị loại bỏ.

Ngày hôm nay, ngay sau cái chết của Chúa Giêsu, Phúc Âm bộc lộ cho chúng ta hình ảnh đẹp nhất của sự ngạc nhiên. Đó là cảnh người đại đội trưởng, khi « nhìn thấy Chúa đã chết như thế nào, ông ta đã thốt lên : ‘‘Quả thật người này là Con Thiên Chúa !’’ (Mc 15,38). Ông ta đã thấy Chúa Giêsu chết như thế nào ? Ông đã thấy người chết trong lúc vẫn yêu thương. Người chịu khổ nạn, nhưng người vẫn tiếp tục thương yêu. Trong tình yêu đó, nhưng không và chưa từng thấy, người đại đội trưởng, một dân ngoại, tìm được Thiên Chúa. Quả thật người này là Con Thiên Chúa ! Câu nói này của ông ta đã kết thúc cuộc Khổ Nạn. Nhiều người trước ông trong Phúc Âm, khi khâm phục Người vì những dấu lạ và những kỳ công của Người, đã nhận ra Con của Thiên Chúa, nhưng chính Chúa Kitô làm cho họ im lặng, bởi vì có rủi ro họ sẽ dừng ở sự khâm phục thế tục, ở ý nghĩ về một Thiên Chúa phải thờ lậy và kính sợ vì ngài quyền phép và đáng sợ. Dưới cây Thánh Giá, từ nay, người ta không còn có thể diễn giải sai được : Thiên Chúa đã tỏ mình ra và hiển trị với chỉ một lực lượng không khí giới và giải giới của tình yêu.

Ngày hôm nay, Thiên Chúa còn làm ngạc nhiên tâm hồn và trái tim chúng ta. Chúng ta hãy để cho sự ngạc nhiên xâm chiếm chúng ta, chúng ta hãy nhìn lên Đấng Chịu Đóng Đinh và cũng tự nói lên : ‘‘Chúa thật là Con của Thiên Chúa, Chúa là Thiên Chúa của con’’.

Copyright – Librairie éditrice du Vatican

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

Đức Giáo Hoàng xông hương, Lễ Lá 28/3/2021

Rameaux : “L’étonnement devant Dieu, qui sait remplir d’amour même la mort” (texte complet) – ZENIT – Francais

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Lễ Lá « Ngạc nhiên trước Thiên Chúa, Đấng biết lấp đầy kể cả cái chết bằng tình yêu »

Lễ Phục Sinh – Đức Giáo Hoàng nhận một cây nến được làm bởi các phạm nhân

Để đặt trong nguyện đường Nhà Thánh Martha

MARS 26, 2021 12:51 ANNE KURIAN-MONTABONEPAPE FRANÇOIS

Cây Nến Phục Sinh được dâng lên Đức Giáo Hoàng bởi các tù nhân

Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã nhận được một cây nến được làm bằng thủ công bởi các tù nhân của nhà tù Paliano, trong vùng Latium, phía đông Rôma. Tặng phẩm  phụng vụ này sẽ được đặt trong nguyện đường của Nhà Thánh Martha, nơi Đức Giáo Hoàng cư ngụ tại Vatican.

Chính là vị trưởng đoàn tuyên úy các nhà tù của Ý, cha Raffaele Grimaldi, và nữ giám đốc của nhà tù, bà Anna Angeletti, đã trao cho Đức Giáo Hoàng tặng phẩm này, sau buổi triều kiến chung ngày thứ tư 24/3/2021.

Dưới sự hướng dẫn của một vị thầy nghệ thuật, cây nến cống hiến cho Đức Giáo Hoàng là cái đầu tiên của một loạt những phẩm vật trong dự án « La Luce della Libertà » [Ánh Sáng của Tự Do (nd)]. Các cây nến khác sẽ được gửi tới các nhà nguyện của các trại tù trong nước, như « ánh sáng của lòng thương xót », bản thông cáo cho biết.

Trong một bức thư cảm ơn gửi cho Đức Giáo Hoàng nhân danh 250 vị tuyên úy nhà tù của nước Ý, cha Grimaldi giải thích rằng sáng kiến này muốn « giúp cho thế giới của những tù nhân đừng cảm thấy mình bị gạt ra ngoài xã hội, bị ghi dấu và bị kết án bởi một xã hội đôi khi kết án mà không có lòng thương xót ». Mong rằng cây nến này « mà Đức Thánh Cha sẽ thắp lên trong nguyện đường của ngài » cha cầu mong « sẽ là lời cầu nguyện liên lỉ của ngài cho tất cả những người đã lầm đường lạc lối và đang đi tìm ‘‘ánh sáng tự do’’ đích thực trong ‘‘Đức Kitô Phục Sinh’’

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

Pâques : le pape reçoit un cierge confectionné par des détenus – ZENIT – Francais

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Lễ Phục Sinh – Đức Giáo Hoàng nhận một cây nến được làm bởi các phạm nhân

Tuần Thánh 2021 Tại Vatican

Đường Thánh Giá ngày Thứ Sáu Tuần Thánh trên Quảng Trường Thánh Phêrô

MARS 26, 2021 11:14 ANITA BOURDINPAPE FRANÇOIS

Đường Thánh Giá năm 2020

Phòng Báo Chí Tòa Thánh đã công bố hôm 25/3/2021, lịch trình các buổi cử hành sẽ được Đức Giáo Hoàng Phanxicô chủ sự trong Tuần Thánh, từ ngày 28/3 đến ngày 04/4/2021.

Vì nạn đại dịch, từ Thánh Lễ ngày Lễ Lá đến lễ Chúa Kitô sống lại, ngày chúa nhật lễ Phục Sinh và phép lành Urbi et Orbi truyền thống, các buổi cử hành Thánh Lễ sẽ diễn ra một lần nữa trước một cử tọa giới hạn giáo dân, và tại bàn thờ Ngai Tòa Thánh Phêrô của Đền Thánh Vatican.

– Chúa Nhật Lễ Lá, 28/3/2021 lúc 10 giờ 30 sáng (giờ Rôma) : Đức Giáo Hoàng sẽ cử hành tại bàn thờ Ngai Tòa Thánh Phêrô trong Đền Thánh Vatican, sau Thánh Lễ, Đức Giáo Hoàng sẽ đọc Kinh Truyền Tin ;

– Thứ Năm Tuần Thánh, 01/4/2021 lúc 10 giờ sáng : Lễ Truyền Dầu sẽ do Đức Giáo Hoàng chủ sự, cũng tại bàn thờ Ngai Tòa Thánh Phêrô, với các thành viên của hội đồng hàng xứ của giáo phận Rôma ;

– Thứ Năm Tuần Thánh, 01/4/2021 lúc 18 giờ, Thánh Lễ Tiệc Ly của Chúa, trái lại, sẽ không có sự hiện diện của Đức Thánh Cha, nhưng được cử hành bởi Đức Hồng Y Battista Re, niên trưởng của Hồng Y Đoàn : chương trình của Đức Giáo Hoàng Phanxicô không nói rõ : ngài có thể hiện diện nhưng không chủ sự, lý do là sức khỏe mệt mỏi và bệnh đau thần kinh tọa của ngài nhất là sau chuyến đi Irak ; trước đại dịch, Đức Giáo Hoàng Phanxicô thường có thói quen ra khỏi Vatican để cử hành Thánh Lễ chiều Thứ Năm Tuần Thánh, để đến với các cộng đoàn kém may mắn : các di dân, các tù nhân, những người khuyết tật…. ;

– Thứ Sáu Tuần Thánh, 02/4/2021 lúc 18 giờ, lễ cử hành cuộc Khổ Nạn của Chúa sẽ do Đức Giáo Hoàng Phanxicô chủ sự từ bàn thờ Ngai Tòa Thánh Phêrô ;

– Thứ Sáu Tuần Thánh, 02/4/2021 lúc 21 giờ, Đường Thánh Giá sẽ diễn ra trên Quảng Trường Thánh Phêrô, như năm 2020, chứ không tại đấu trường Colosseo như truyền thống ; năm nay, những lời nguyện ngắm chặng Đường Thánh Giá đã được Đức Giáo Hoàng giao cho một đoàn hướng đạo sinh của vùng Umbria (miền Trung nước Ý) và một giáo xứ của Rôma.

– Thứ Bẩy Tuần Thánh, 03/4/2021 lúc 19giờ30 : Đức Giáo Hoàng Phanxicô chủ sự đêm canh thức vọng Phục Sinh tại bàn thờ Ngai Tòa Thánh Phêrô ;

– Chúa Nhật, 04/4/2021 lúc 10 giờ sáng : Đức Giáo Hoàng sẽ cử hành Thánh Lễ Chúa Kitô phục sinh, cũng từ bàn thờ Ngai Tòa Thánh Phêrô trong Đền Thánh Vatican trước khi tuyên đọc Thông Điệp Phục Sinh truyền thống của ngài và phép lành Urbi et Orbi ban ơn toàn xá, kể cả thông qua các phương tiện truyền thông xã hội, với những điều kiện thông thường được dự trù bởi Hội Thánh nhất là xưng tội và rước lễ.

Tất cả các cuộc cử hành sẽ được truyền thanh và truyền hình trực tiếp cũng như qua trực tuyến trên trang internet của Vatican News.

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

La Semaine Sainte 2021 au Vatican – ZENIT – Francais

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Tuần Thánh 2021 Tại Vatican

Bài Giáo Lý : Đức Maria « chỉ cho chúng ta Đấng Trung Gian Hòa Giải »

Trong đại dịch, bên cạnh những người hấp hối

MARS 24, 2021 17:45 HÉLÈNE GINABATARCHIVES

Tượng Đức Trinh Nữ Maria tại nhà thờ Đức Bà

« Con đường chính của sự cầu nguyện Kitô giáo là nhân tính của Chúa Giêsu », Đức Giáo Hoàng Phanxicô khẳng định. « Mỗi lời cầu nguyện mà chúng ta dâng lên Thiên Chúa là nhờ Chúa Kitô, với Chúa Kitô và trong Chúa Kitô và nó được thực hiện nhờ vào sự chuyển cầu của Người ». Bởi vậy, ngài giải thích, Chúa Kitô là « Đấng Cứu Chuộc duy nhất ». Đức Maria, ngài « chỉ cho chúng ta Đấng Trung Gian Hòa Giải » ngài « bao bọc tất cả chúng ta ; như người Mẹ, không như một nữ thần, cũng không như đấng đồng công chuộc tội », Đức Giáo Hoàng nhấn mạnh.

Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã ban Bài Giáo Lý thứ 27 của ngài về sự cầu nguyện trong buổi triều kiến chung ngày 24/3/2021, bằng trực tuyến từ thư viện trong Dinh tông tòa của Vatican. Nhân ngày vọng lễ Truyền Tin, chủ đề của ngày này là : Cầu nguyện bằng hiệp thông với Đức Mẹ Maria. Trong những ảnh tượng Kitô giáo, Đức Giáo Hoàng bình giảng, Đức Maria « hiện diện khắp nơi », « nhưng luôn trong quan hệ với Con của Mẹ và tùy thuộc vào Người ». 

« Đức Maria luôn hiện diện ở đầu giường của các con cái mình sắp lìa cõi thế », Đức Giáo Hoàng nhắc nhở, bằng cách gợi nhớ câu cuối của kinh Kính Mừng : « Đức Maria đã và Mẹ luôn hiện diện trong những ngày đại dịch, bên cạnh những người đáng tiếc là đã đi hết con đường trần thế trong tình trạng cô độc, không có sự an ủi của sự gần gũi bên những người thân. Đức Maria luôn ở đó, bên cạnh chúng ta, với lòng dịu hiền của một người Mẹ ».

Bài Giáo Lý – 27. Cầu nguyện bằng hiệp thông với Đức Maria

Thân chào Quý Anh Chị Em !

Ngày hôm nay, Bài Giáo Lý được dành cho sự cầu nguyện hiệp thông với Đức Maria, và chính xác đã diễn ra vào ngày vọng lễ Truyền Tin. Chúng ta biết rằng con đường chính của sự cầu nguyện Kitô giáo là nhân tính của Chúa Giêsu. Quả vậy, lòng tin cậy đặc trưng của cầu nguyện Kitô giáo sẽ không có ý nghĩa nếu Ngôi Lời đã không nhập thể, và ban cho chúng ta trong Chúa Thánh Thần mối quan hệ con cái với Chúa Cha. Chúng ta đã nghe nói, trong bài đọc, từ sự tập họp các môn đệ này, các phụ nữ ngoan đạo và Đức Mẹ Maria, đã cầu nguyện sau khi Chúa Giêsu lên Trời ; đó là cộng đoàn Kitô hữu đầu tiên đợi chờ món quà của Chúa Giêsu, lời hứa của Chúa Giêsu.

Chúa Kitô là Đấng Trung Gian Hòa Giải, là nhịp cầu mà chúng ta phải đi qua để thưa lên với Chúa Cha (x. Sách Giáo Lý Của Hội Thánh Công Giáo, s. 2674). Người là Đấng Cứu Chuộc duy nhất : không có những người đồng công cứu chuộc với Đức Kitô. Người là Đấng Trung Gian Hòa Giải tuyệt đối, người là Đấng Trung Gian. Mỗi lời cầu nguyện mà chúng ta dâng lên Thiên Chúa là nhờ Đức Kitô, với Đức Kitô và trong Đức Kitô và nó được ứng nghiệm nhờ vào sự chuyển cầu của Người. Chúa Thánh Thần mở rộng sự trung gian của Chúa Kitô ra mọi thời đại và ở khắp mọi nơi : không có nhờ bất cứ danh nào khác mà chúng ta có thể được cứu (x. Cv 4,12). Chúa Giêsu là Đấng Trung Gian Hòa Giải duy nhất giữa Thiên Chúa và loài người.

Chính từ sự trung gian duy nhất này của Chúa Kitô mà người Kitô hữu tìm được trong sự cầu nguyện và lòng sùng đạo ý nghĩa và giá trị của những quy chiếu, đầu tiên hết là sự quy chiếu với Đức Trinh Nữ Maria, Mẹ của Chúa Giêsu.

Mẹ giữ một vị trí đặc biệt trong cuộc sống và như thế, Mẹ cũng ở trong sự cầu nguyện Kitô giáo, bởi vì Mẹ là Mẹ của Chúa Giêsu. Các Giáo Hội Đông Phương thường hay trình bầy Mẹ như là ‘‘Odigitria’’, đấng ‘‘chỉ đường’’, nghĩa là Con của Mẹ là Chúa Giêsu Kitô. Tôi chợt nhớ trong đầu bức tranh sơn dầu cổ vẽ Odigitria trong Vương Cung Thánh Đường Bari, đơn sơ ; Đức Trinh Nữ đưa ra Chúa Giêsu hài nhi trần truồng. Rồi sau đó, người ta đã dùng một chiếc áo choàng để che đậy sự trần truồng đó, nhưng sự thật là Chúa Giêsu được trình bầy trần truồng, để chỉ ra rằng Người, con người được sinh ra bởi Đức Maria, là Đấng Trung Gian Hòa Giải. Mẹ chỉ ra Đấng Trung Gian Hòa Giải : Mẹ là Odigitria. Trong bộ ảnh tượng Kitô giáo, Mẹ đã hiện diện ở khắp mọi nơi, thậm chí đôi khi với một hình nổi lớn, nhưng luôn có quan hệ với Con của Mẹ và tùy vào Người. Bàn tay, ánh mắt, thái độ của Mẹ là một ‘‘Bài Giáo Lý’’ sống động và luôn chỉ rõ trục quay, trung tâm là Chúa Giêsu. Đức Mẹ Maria hoàn toàn hướng về Người (x. Sách Giáo Lý Của Hội Thánh Công Giáo, s. 2674). Chúng ta như thế, có thể nói rằng Mẹ là môn đệ nhiều hơn là Mẹ. Dấu chỉ này, trong tiệc cưới Cana ; Đức Mẹ Maria nói : « Người bảo gì, các anh cứ việc làm theo ». Mẹ luôn chỉ Chúa Kitô ; Mẹ là môn đệ đầu tiên của Người.

Đó là vai trò của Đức Maria trong suốt cuộc đời trần thế của Mẹ và Mẹ gìn giữ mãi mãi : là nữ tỳ khiêm hạ của Chúa, không gì hơn. Vào một lúc nào đó, trong các sách Phúc Âm, Mẹ gần như hoàn toàn biến mất, nhưng Mẹ trở lại trong những lúc then chốt, như ở tiệc cưới Cana, khi Con của Mẹ, nhờ vào sự can thiệp ân cần của Mẹ, mà đã làm ‘‘dấu lạ’’ đầu tiên (x. Ga 2, 1-12), và sau đó là trên đồi Golgotha, dưới chân Thánh Giá.

Chúa Giêsu đã mở rộng tình mẫu từ cho toàn thể Hội Thánh khi Người đã gửi gấm Mẹ cho người môn đệ được yêu thương nhất, ngay trước khi Người chết trên cây Thánh Giá. Kể từ lúc đó, tất cả chúng ta đã được đặt dưới tà áo của Mẹ, như người ta đã thấy trong nhiều tấm bích họa hay những bức tranh thời trung cổ. Ngay cả trong bài điệp khúc la tinh – Sub tuum praesidium confugimus, Santa Dei Genitrix (Chúng con trong cậy Rất Thánh Đức Mẹ Chúa Trời [nd]): Đức Trinh Nữ Maria, như người Mẹ mà Chúa Giêsu đã gửi gấm chúng ta cho Mẹ, khai triển tất cả chúng ta ; nhưng như là người Mẹ, chứ không như là nữ thần, không như là đấng đồng công chuộc tội : như là Mẹ. Đích thực là lòng sùng kính đã luôn dành cho Mẹ những tước hiệu đẹp đẽ nhất, cũng như một người con đối với mẹ mình : biết bao điều tốt đẹp mà một người con nói với người mẹ mà mình yêu mến ! Nhưng chúng ta hãy cẩn thận : những điều tốt đẹp mà Hội Thánh và các thánh nói về Đức Maria không lấy đi điều gì trong tính duy nhất của sự cứu độ của Đức Kitô. Người là Đấng Cứu Chuộc duy nhất. Đó là những biểu lộ của tình yêu như là những biểu lộ của một người con nói với mẹ mình – đôi khi hơi quá lố. Nhưng tình yêu, chúng ta đều biết, luôn làm cho chúng ta làm những chuyện quá lố, nhưng với tình yêu.

Như thế, chúng ta đã bắt đầu cầu nguyện với Mẹ bằng cách thưa lên Mẹ nhiều câu được thấy trong sách Phúc Âm : ‘‘đầy ơn phúc’’, ‘‘có phúc lạ hơn mọi người nữ’’ (x. Sách Giáo Lý Của Hội Thánh Công Giáo, s. 2676s). Trong Kinh Kính Mừng, cũng xuất hiện nhanh chóng tước hiệu ‘‘Theotokos’’, ‘‘Mẹ Thiên Chúa’’, được tuyên bố bởi Công Đồng Êphêsô. Và cũng giống như trong Kinh Lậy Cha, sau khi ca ngợi, chúng ta thêm vào lời cầu xin : chúng ta xin Mẹ chúng ta cầu cho chúng ta là kẻ có tội, để Mẹ cầu bầu với lòng nhân hậu, ‘‘khi nay và trong giờ lâm tử’’. Bây giờ, trong những tình cảnh cụ thể của cuộc sống, và vào giờ phút chót, để Mẹ đồng hành với chúng ta – như người Mẹ, cũng như người môn đệ đầu tiên – trong lúc đi sang cuộc sống đời đời.  

Đức Maria luôn hiện diện bên đầu giường của các con cái mình sắp lìa cõi thế. Nếu có người nào bị cô độc hay bị bỏ rơi, thì Mẹ là Mẹ, Mẹ ở gần, cũng như Mẹ đã ở bên Con Mẹ khi tất cả mọi người bỏ rơi Người.

Đức Mẹ Maria đã và đang hiện diện trong những ngày đại dịch, bên cạnh những người đáng tiếc là đã đi hết con đường trần thế trong tình trạng cô độc, không có sự an ủi của sự gần gũi bên những người thân. Đức Maria luôn ở đó, bên cạnh chúng ta, với lòng dịu hiền của một người Mẹ 

Các kinh nguyện dâng lên không là vô ích. Người Phụ Nữ của lời ‘‘xin vâng’’, đấng đã nhanh chóng đón nhận lời mời gọi của Thiên Sứ, Mẹ cũng trả lời cho những cầu khẩn của chúng ta, Mẹ nghe tiếng nói của chúng ta, kể cả những lời dấu kín trong lòng chúng ta, không có sức thốt lên, nhưng Thiên Chúa biết rõ chúng ta hơn cả  chính bản thân chúng ta. Mẹ lắng nghe như một người Mẹ. Như mọi người Mẹ Hiền và còn hơn nữa. Đức Mẹ Maria bảo vệ chúng ta khỏi những hiểm nguy, Mẹ lo lắng cho chúng ta, kể cả khi chúng ta bận bịu những chuyện riêng tư và chúng ta mất cả phương hướng trên đường phải đi, khiến cho không những sức khỏe của chúng ta bị hiểm nguy, mà cả sự cứu độ của chúng ta nữa. Đức Mẹ Maria ở đây, Mẹ cầu nguyện cho chúng ta, Mẹ cầu nguyện cho những ai không cầu nguyện. Mẹ cầu nguyện với chúng ta. Tại sao ? Tại vì Mẹ là Mẹ chúng ta.

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

Catéchèse : Marie « indique le médiateur » – ZENIT – Francais

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Bài Giáo Lý : Đức Maria « chỉ cho chúng ta Đấng Trung Gian Hòa Giải »

Đường Thánh Giá 2021 sẽ được Đức Giáo Hoàng chủ sự trên Quảng Trường Thánh Phêrô

Được chuẩn bị bởi hướng đạo sinh của vùng Umbria và một giáo xứ của Rôma

MARS 23, 2021 16:22 MARINA DROUJININAPAPE FRANÇOIS

Đường Thánh Giá tại đấu trường Colosseo năm 2018

Đức Giáo Hoàng Phanxicô sẽ chủ sự chặng Đường Thánh Giá ngày Thứ Sáu 02/4/2021 vào lúc 21 giờ trên thềm của Đền Thánh Phêrô, và không phải ở Colosseo, như truyền thống, vì đại dịch covid-19.

Ông giám đốc của Phòng Báo Chí Tòa Thánh, Matteo Bruni, đã cho biết hôm thứ ba 23/3/2021 rằng năm nay việc chuẩn bị các lời nguyện ngắm đã được giao cho Đoàn Hướng Đạo Agesci « Foligno I » của vùng Umbria và giáo xứ Các Thánh Tử Đạo Ouganda của Rôma.

Đoàn Hướng Đạo Agesci « Foligno I » gồm có 21 huấn luyện viên và 145 thanh thiếu niên, tuổi từ 8 đến 19 tuổi. Các tác giả của chặng Đường Thánh Giá năm 2021 đã suy ngắm 14 chặng Khổ Nạn của Chúa Kitô, « cũng liên hệ với những kinh nghiệm hàng ngày của họ », Tòa Thánh nói rõ thêm.

Cha sở của nhà thờ Các Thánh Tử Đạo của Ouganda, trong khu phố Ardeatino của Rôma, là cha Luigi D’Errico, trách nhiệm giáo phận về mục vụ cho người khuyết tật. Thực tế giáo xứ Các Thánh Tử Đạo của Ouganda, nơi « một kinh nghệm dạy giáo lý cho và với những người khuyết tật đã được đưa ra từ một khoảng thời gian nay », có những « cách biểu hiện gần gũi khác nhau », đáng kể là những ngôi nhà gia đình – như « Nhà tạm trú của Agar » – dành cho những phụ nữ và trẻ em nạn nhân của sự hành hạ ; và « Nhà Bêlem » để đón nhận những gia đình vô gia cư. 

Các chặng khác của Đường Thánh Giá sẽ kèm theo những bức vẽ được thực hiện bởi các trẻ em và những thanh niên của các Mái Ấm gia đình « Mater Divini Amoris » và « Tetto Casal Fattoria », cả hai đều ở Rôma : nhà đầu được quản lý bởi các Nữ Tử dòng Đức Mẹ Divino Amore, nhà thứ nhì có nguồn gốc từ một hội thiện nguyện.

Theo gương người sáng lập, Cha Umberto Terenzi, các Nữ Tử dòng Đức Mẹ Divino Amore đón nhận những trẻ em vị thành niên « với tinh thần tông đồ Đức Mẹ ». Hiện nay, cơ quan này đã đón nhận 8 trẻ em từ 3 đến 8 tuổi.

Mái Ấm gia đình « Tetto Casal Fattoria » hoạt động ở Rôma từ năm 1984 để « chống sự khó chịu của các em bé và các bạn trẻ ». Được sinh ra như là hội đoàn thiện nguyện, nó là một hợp tác xã xã hội từ năm 2019.

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

Le Chemin de Croix 2021 sera présidé par le pape Place Saint-Pierre – ZENIT – Francais

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Đường Thánh Giá 2021 sẽ được Đức Giáo Hoàng chủ sự trên Quảng Trường Thánh Phêrô

Kinh Truyền Tin « Chúng tôi muốn thấy Chúa Giêsu » họ cầu xin Hội Thánh

Trả lời không phải bằng những bản án mà bằng tình yêu

MARS 21, 2021 13:56 ANNE KURIAN-MONTABONEANGÉLUSPAPE FRANÇOIS

Kinh Truyền Tin ngày 21 tháng 3 năm 2021

‘‘Chúng tôi muốn thấy Chúa Giêsu’’ : đó là « lời cầu xin của bao người nam, nữ, ở mọi nơi, mọi lúc, nói với Hội Thánh và với mỗi người chúng ta », Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã nhấn mạnh lúc đọc Kinh Truyền Tin ngày chúa nhật 21/3/2021 này. Ngài đã mời gọi hãy trả lời « không phải bằng những bản án lý thuyết, mà bằng những cử chỉ tình yêu ».    

Ngài đã giải thích trong bài suy ngẫm của ngài trên trực tuyến ở thư viện của dinh tông tòa « Thánh giá chỉ có thể biểu lộ tình yêu, sự phục vụ, sự hiến thân không tiếc rẻ : chỉ có thể như thế, thánh giá mới thực sự là ‘‘cây của sự sống’’, sự sống dư đầy ».

Bằng cách đả kích « những tham vọng chủ nghĩa tôn thờ lề luật hay chủ nghĩa duy luân lý của giáo sĩ », Đức Giáo Hoàng đã khuyến khích các Kitô hữu hãy mặc lấy « phong cách của Thiên Chúa – gần gũi, trắc ẩn và dịu hiền », hãy « gieo hạt giống tình yêu không phải bằng những lời nói vốn bay đi, nhưng bằng những tấm gương cụ thể, đơn sơ và can đảm ».

Sau đây là bản dịch những lời của ngài trước Kinh Truyền Tin.

Lời Đức Giáo Hoàng Phanxicô

Thân chào Quý Anh Chị Em !

Trong ngày chúa nhật thứ năm Mùa Chay này, phụng vụ đọc bài Tin Mừng trong đó thánh Gioan kể lại một sự kiện xẩy ra trong những ngày cuối cuộc đời Chúa Kitô, ngay trước cuộc Khổ Nạn (x. Ga 12, 20-33). Trong lúc Chúa Giêsu đang ở Giêrusalem cho ngày Lễ Vượt Qua, những người Hy Lạp, tò mò về điều Người sẽ thực hiện, đã biểu lộ ý muốn muốn gặp Người. Khi tiếp xúc với thánh Philipphê, họ đã nói với ngài : « Chúng tôi muốn được gặp ông Giêsu » (c.21). Chúng ta hãy nhớ mong muốn này : ‘‘Chúng tôi muốn được gặp ông Giêsu’’. Ông Philipphê nói với ông Anrê về chuyện đó và cả hai ông đã thưa chuyện đó với Thầy. Trong sự yêu cầu của những người Hy Lạp này, chúng ta có thể thoáng thấy được sự yêu cầu của bao người nam, nữ, ở mọi nơi, mọi lúc, nói với Hội Thánh và với mỗi người chúng ta : ‘‘Chúng tôi muốn gặp Chúa Giêsu’’.

Và Chúa Giêsu đã trả lời yêu cầu đó như thế nào ? Bằng một cách làm cho phải suy nghĩ. Người phán như thế này : « Đã đến giờ Con Người được tôn vinh ! […] nếu hạt lúa gieo vào lòng đất mà không chết đi, thì nó vẫn trơ trọi một mình ; còn nếu nó chết đi, nó mới sinh được nhiều hạt khác ». (c. 23-24). Người ta có thể nói rằng những lời phán đó không trả lời cho câu hỏi đã được đặt ra bởi những người Hy Lạp đó. Thực chất, những lời đó còn đi xa hơn. Quả là đối với mọi người muốn đi tìm Người, Chúa Giêsu cho biết, Người là hạt lúa bị chôn vùi, sẵn sàng chết đi để cho nhiều hạt. Như thể để nói lên rằng : nếu anh em muốn biết Thầy và hiểu Thầy, thì anh em hãy nhìn hạt lúa bị chết trong đất, nghĩa là anh em hãy nhìn lên cây thập giá.

Dấu hiệu thánh giá đến trong nhận thức, theo dòng thời gian hàng bao thế kỷ thánh giá đã trở thành biểu tượng tốt nhất của người Kitô hữu. Và cả trong hiện tai, người muốn ‘‘gặp Chúa Giêsu’’, nếu họ đến từ những đất nước, những nền văn hóa, nơi mà Kitô giáo ít được biết, cái gì là cái họ thấy trước nhất ? Cái gì là dấu hiệu thường thấy nhất mà họ gặp được ? Thánh giá, thập giá ở trong các nhà thờ, trong nhà các Kitô hữu, và kể cả đeo trên mình. Điều quan trọng là chỉ dấu phải xuyên suốt với Phúc Âm : thập giá chỉ có thể biểu lộ tình yêu, sự phục vụ, sư hiến thân không tiếc rẻ : chỉ có thể như thế, thánh giá mới thực sự là ‘‘cây của sự sống’’, sự sống dư đầy.

Ngay cả trong hiện tại, nhiều người, thường không nói ra, nhưng bằng cách ngấm  ngầm, đã muốn ‘‘thấy Chúa Giêsu’’, gặp gỡ Người, biết về Người. Ở đây người ta hiểu được trách nhiệm to lớn của chúng ta, những Kitô hữu, và các cộng đoàn của chúng ta, của một sự sống mặc vào cho mình phong cách của Thiên Chúa – gần gũi, trắc ẩn và dịu hiền – và hiến mình phục vụ. Đây là gieo hạt giống tình yêu không phải chỉ bằng lời nói dễ bay đi, mà bằng những gương cụ thể, đơn sơ và can đảm ; không phải bằng những bản án lý thuyết, nhưng bằng những cử chỉ của tình yêu. Lúc đó, Thiên Chúa, bằng ơn phúc của Người, làm cho chúng ta mang hoa quả, kể cả khi đất đai khô cằn vì hiểu lầm, khó khăn, bách hại hay những tham vọng chủ nghĩa tôn thờ lề luật hay chủ nghĩa duy luân lý của giáo sĩ. Điều đó, chính là một thế đất khô cằn. Chính ở đó, trong thử thách và trong cô đơn, trong lúc hạt giống chết đi, và sự sống nẩy mầm để mang nhiều hoa trái sẽ chín muồi theo thời gian của chúng. Chính trong sự chằng chịt của sự chết và sự sống mà chúng ta có thể trải nghiệm niềm vui và sự sung mãn thực sự của tình yêu, vốn luôn luôn được cho đi, tôi lập lại điều đó, trong phong cách của Thiên Chúa : gần gũi, trắc ẩn, dịu hiền.

Cầu xin Đức Trinh Nữ Maria phù giúp chúng ta đi theo Chúa Giêsu, bước đi một cách mạnh mẽ và vui vẻ trên con đường phục vụ, để cho tình yêu của Chúa Kitô tỏa sáng trong mỗi thái độ của chúng ta và luôn trở thành phong cách của cuộc sống hàng ngày của chúng ta hơn.

Traduction de Zenit, Anne Kurian-Montabone

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

Angélus : “Nous voudrions voir Jésus”, demandent-ils à l’Eglise – ZENIT – Francais

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Kinh Truyền Tin « Chúng tôi muốn thấy Chúa Giêsu » họ cầu xin Hội Thánh

« Năm Gia Đình Amoris Laetitia » – thông điệp của Đức Giáo Hoàng Phanxicô

« Chúng ta hãy ủng hộ gia đình ! Chúng ta hãy bảo vệ gia đình khỏi những gì làm tổn hại nhan sắc của gia đình » (bản văn đầy đủ)

MARS 19, 2021 18:16 ANITA BOURDINPAPE FRANÇOIS

Hội nghị Centesimus Annus

Chúng ta hãy ủng hộ gia đình ! Chúng ta hãy bảo vệ gia đình khỏi những gì làm tổn hại nhan sắc của gia đình », Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã hô hào trong thông điệp này để khởi sự Năm Gia Đình Amoris Laetitia.

Đức Giáo Hoàng Phanxicô quả đã gửi một thông điệp cho các tham dự viên của cuộc gặp gỡ trực tuyến « Tình yêu thường nhật của chúng ta », được tổ chức bởi Thánh Bộ giáo dân, gia đình và sự sống, bởi giáo phận Rôma và bởi Viện giáo hoàng Gioan Phaolô II vào lúc khai mạc Năm « Gia Đình Amoris Laetitia », nhân kỷ niệm 5 năm công bố tông huấn của Đức Giáo Hoàng Phanxicô về gia đình, Amoris laetitia, ngày thứ sáu 19/3/2021.

Đức Giáo Hoàng đã mời gọi hãy có một sự thay đổi cách nhìn về gia đình : « Chúng ta hãy đề cập mầu nhiệm của tình yêu này với sự ngạc nhiên, với sự kín đáo và với sự dịu hiền. Và chúng ta hãy cam kết giữ những quan hệ quý giá và tế nhị của gia đình : con cái, cha mẹ, ông bà… Những quan hệ là cần thiết để sống và sống tốt, để làm cho nhân loại mang tình huynh đệ nhiều hơn.

Ngài chỉ rõ phải hướng mục vụ theo con đường nào : « Hai khía cạnh này nằm ở trung tâm của mọi mục vụ gia đình : táo bạo trong loan truyền Phúc Âm và sự dịu hiền trong đồng hành »

Sau đây là bản dịch nhanh văn bản được ban ra bằng tiếng Ý.

AB

Thông điệp của Đức Giáo Hoàng Phanxicô

Quý Anh Chị Em thân mến !

Tôi gửi lời chào tới tất cả Quý Anh Chị Em là những người tham dự hội nghị về chủ đề « Tình yêu thường nhật của chúng ta ». Những suy nghĩ của tôi đặc biệt hướng tới Đức Hồng Y Kevin Joseph Farrell, tổng trưởng Bộ Giáo Dân, Gia Đình và Sự Sống, tới Đức Hồng Y Angelo De Donatis, Tổng Đại Diện giáo phận Rôma, và Đức Cha Vincenzo Paglia, thuộc Viện Thần học Gioan Phaolô II  về các môn khoa học hôn nhân và gia đình.

Tông huấn hậu Thượng Hội Đồng Amoris laetitia về nét đẹp và niềm vui của tình yêu vợ chồng và đã được công bố cách đây năm năm. Nhân ngày kỷ niệm này, tôi đã mời gọi Quý Anh Chị Em hãy sống một năm để đọc lại tài liệu này và suy nghĩ về chủ đề này, đến lúc cử hành Ngày Thế Giới Các Gia Đình lần thứ 10, và nếu Thiên Chúa muốn, sẽ diễn ra tại Rôma ngày 26/6/2022. Tôi biết ơn về những sáng kiến mà Quý Anh Chị Em đã khởi sự trong mục tiêu đó, và vì sự đóng góp mà mỗi người trong Quý Anh Chị Em cống hiến trong nơi làm việc của mình.

Trong năm năm này, Amoris laetitia đã vạch ra điểm xuất phát của một con đường tìm kiếm cách khuyến khích một sự tiếp cận mục vụ mới của thực tế gia đình. Chủ ý chính của tài liệu là thông báo, trong một thời đại và trong một văn hóa bị thay đổi sâu xa, rằng ngày hôm nay, một cách nhìn mới về gia đình là cần thiết từ phía Hội Thánh : tái xác định giá trị và tầm quan trọng của giáo lý là không đủ, nếu chúng ta không trở thành những người canh giữ nét đẹp của gia đình và chúng ta không chăm sóc những yếu kém và những thương tích của nó với lòng trắc ẩn.

Hai khía cạnh này nằm ở trung tâm của tất cả mục vụ gia đình : sự táo bạo loan báo Tin Mừng và lòng dịu hiền của sự đồng hành.

Quả vậy, một mặt, chúng ta loan báo cho các cặp nam nữ, các cặp vợ chồng và các gia đình, một lời giúp họ nắm được ý nghĩa đích thực của sự kết hôn và của tình yêu của họ, dấu chỉ và hình ảnh của tình yêu Ba Ngôi và của giao ước giữa Chúa Kitô và Hội Thánh. Đó là lời luôn mới mẻ của Phúc Âm từ đó mọi giáo lý, kể cả giáo lý về gia đình, có thể hình thành. Và đó là một lời có đòi hỏi cao, muốn giải thoát cho con người những quan hệ nô lệ thường làm biến dạng khuôn mặt họ và khiến họ bất ổn : sự độc đoán của những xúc động, sự đề cao cái tạm bợ làm nản lòng những dấn thân cho sự sống, sự vượt trội của chủ nghĩa cá nhân, sự sợ hãi tương lai.

Đối mặt với những khó khăn này, Hội Thánh tái xác định với các cặp vợ chồng Kitô hữu giá trị của hôn nhân như là dự án của Thiên Chúa, như là hoa quả ân sủng của Người và như là ơn gọi hãy sống trọn vẹn, chung thủy và nhưng không. Đó là con đường để các quan hệ, kể cả thông qua một lối đi bị hằn dấu những thất bại, những vấp ngã và những thay đổi, mở ra cho sự viên mãn của niềm vui và sự thực hiện nhân bản và trở thành một chất men của tình huynnh đệ và tình yêu trong xã hội.

Mặt khác, sự loan truyền không thể và không bao giờ được thực hiện từ bên trên hay từ bên ngoài. Hội Thánh nhập thể trong thực tế lịch sử như Thầy của mình đã làm như thế, và ngay cả khi tuyên bố Phúc Âm về gia đình, Hội Thánh làm chuyện này bằng cách hòa mình vào đời sống thực tế, hiểu biết thật sát những công việc hàng ngày của vợ chồng và của cha mẹ, những vấn đề của họ, những đau khổ của họ, tất cả những tình trạng lớn nhỏ này làm cho nặng nề và đôi khi cản trở con đường của họ.

Đó là bối cảnh cụ thể trong đó tình yêu thường nhật được sống. Quý Anh Chị Em đã đặt tên cho hội nghị của Quý Anh Chị Em là « Tình yêu hàng ngày của chúng ta ». Đó là một sự lựa chọn có ý nghĩa. Đây là tình yêu được sinh ra bởi sự đơn sơ và bởi công việc thầm lặng của đời sống đôi lứa, bởi sự dấn thân hàng ngày này và đôi khi nặng nhọc mà vợ chồng, cha mẹ và con cái phải gánh chịu. Một Phúc Âm mà được đề nghị như là một chủ thuyết xuống từ trên cao và không đi vào trong « da thịt » của cái thường nhật này, sẽ có rủi ro chỉ là một lý thuyết hay và, đôi khí, được sống như một sư bắt buộc về tinh thần. Chúng ta được kêu gọi đồng hành, lắng nghe, chúc lành cho con đường của các gia đình ; không chỉ để vạch ra phương hướng, mà còn cùng đi với họ ; đi vào trong nhà với sự kín đáo và tình yêu, để nói với các cặp vợ chồng : Hội Thánh ở với các anh chị, Chúa ở gần các anh chị, chúng tôi muốn giúp các anh chị để gìn giữ món quà mà các anh chị đã nhận được.

Loan báo Phúc Âm bằng cách đồng hành với mọi người và bằng cách phục vụ hạnh phúc của họ : như thế chúng ta có thể giúp đỡ các gia đình bước đi một cách có thể đáp ứng ơn gọi và sứ vụ của họ, ý thức được vẻ đẹp của những quan hệ và nền tảng của họ trong tình thương yêu của Thiên Chúa Cha và Con và Thánh Thần.

Khi gia đình sống dưới chỉ dấu của Sự Hiệp Thông Thiên Chúa, mà tôi đã muốn vạch rõ trong những khía cạnh cũng mang tính hiện sinh của nó trong Amoris laetitia, lúc đó, nó trở nên một lời hằng sống của Thiên Chúa Tình Yêu, được phán với thế gian và cho thế gian. Thực chất, văn phạm của các quan hệ gia đình  – nghĩa là những quan hệ hôn nhân, tình mẫu tử, tình phụ tử, tính họ hàng và tình huynh đệ – là con đường qua đó được truyền lại ngôn ngữ của tình yêu, vốn mang đến ý nghĩa cho sự sống và một phẩm chất nhân bản cho mỗi quan hệ.

Đó là một ngôn ngữ được tạo thành không chỉ bằng lời nói, mà còn là những phong cách cư xử, ăn nói, ánh mắt, cử chỉ, thời gian và không gian của quan hệ chúng ta với những người khác. Các đôi vợ chồng biết rõ, các bậc cha mẹ và các con cái hàng ngày học được trong ngôi trường tình yêu này là gia đình. Và trong bối cảnh này, sự truyền đạt đức tin giữa các thể hệ cũng đã xẩy ra : chính xác, nó thông qua bởi ngôn ngữ của những quan hệ tốt đẹp và lành mạnh hằng sống động trong gia đình hàng ngày, nhất là trong lúc cùng nhau đối phó với những xung đột và những khó khăn.

Trong mùa đại dịch này, ở giữa bao khó khăn tâm lý, kinh tế và sức khỏe, tất cả điều đó đều trở thành hiển nhiên : những quan hệ gia đình đã và đang luôn bị thử thách dữ dội, nhưng đồng thời chúng vẫn là điểm tham chiếu mạnh mẽ nhất, một chỗ dựa vững chãi nhất, sự phòng vệ không thể thay thế được trong toàn thể lãnh vực của cộng đồng con người và xã hội.

Chúng ta hãy ủng hộ gia đình ! Chúng ta hãy bảo vệ gia đình tránh những gì làm tổn hại đến vẻ đẹp của nó. Chúng ta hãy tiếp cận mầu nhiệm tình yêu này với sự ngạc nhiên thán phục, với sự kín đáo và với lòng dịu hiền. Và chúng ta hãy dấn thân gìn giữ những quan hệ quý giá và tế nhị của nó : các con cái, cha mẹ, ông bà… Những quan hệ đó cần thiết để sống và để sống tốt, để làm cho nhân loại trở nên có tình huynh đệ nhiều hơn.

Bởi thế cho nên năm được dành cho gia đình, bắt đầu từ ngày hôm nay, sẽ là một thời gian thuận lợi để tiếp tục suy nghĩ về Amoris laetitia. Và điều này, tôi hết lòng cảm ơn Quý Anh Chị Em, khi biết rằng Viện Gioan Phaolô II có thể đóng góp vào nhiều lãnh vực đối thoại với các học viện khác và các cơ chế mục vụ khác, để phát triển sự quan tâm của con người, thiêng liêng và mục vụ để giúp đỡ gia đình.

Tôi phó thác Quý Anh Chị Em và công việc của Quý Anh Chị Em cho Thánh Gia Nazareth; và tôi cầu mong Quý Anh Chị Em cũng làm như vậy cho tôi và cho sứ vụ của tôi

Rôma, thánh Gioan Latran ngày 19 tháng 3 năm 2021

Lễ kính thánh Giuse, đầu Năm Gia Đình Amoris laetitia

PHANXICÔ

Copyright – Traduction de Zenit, Anita Bourdin

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

“Année de la Famille Amoris Laetitia”: message du pape François (texte complet) – ZENIT – Francais

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở « Năm Gia Đình Amoris Laetitia » – thông điệp của Đức Giáo Hoàng Phanxicô

Thông Điệp về Ơn Gọi – « Thánh Giuse : giấc mộng và Ơn Gọi »

Ngày Thế Giới Cầu Nguyện cho Ơn Gọi lần thứ 58.

MARS 19, 2021 16:34 RÉDACTIONPAPE FRANÇOIS

Thánh Gia – Tranh ghép mảnh của Marko Ivan Rupnik SJ

Ơn gọi, như ơn gọi của thánh Giuse, được thể hiện bởi một giấc mộng, sự phục vụ và lòng trung thành, Đức Giáo Hoàng Phanxicô giải thích trong thông điệp Ngày Thế Giới cầu nguyện cho Ơn Gọi (chúa nhật 25/4/2021), có tiêu đề : « Thánh Giuse : Giấc Mộng và Ơn Gọi »

Đức Giáo Hoàng tóm tắt thông điệp của ngài trong một tweet được đưa lên trang của ngài @Pontifex : « Thánh Giuse tượng trưng cho một thánh tượng gương mẫu của sự đón nhận những dự án của Thiên Chúa. Mong rằng ngài phù giúp mọi người, đặc biệt là những người trẻ về sự phân định, để thực hiện những giấc mơ của Thiên Chúa đối với họ ».

Một giấc mơ tình yêu. « Thánh Giuse gợi ý với chúng ta ba từ khóa cho ơn gọi của mỗi người. Từ đầu tiên là giấc mộng. Mọi người trên đời đều mơ được thực hiện. Và thật là chính đáng để nuôi dưỡng những kỳ vọng lớn lao, những kỳ vọng lớn lao mà những mục tiêu phù du – như thành công, tiền bạc và lạc thú – không thể thỏa mãn được. Quả vậy, nếu chúng ta yêu cầu người ta bầy tỏ, bằng một từ, giấc mơ của cuộc đời họ, sẽ không khó khăn tưởng tượng ra câu trả lời là : ‘‘tình yêu’’. Chính tình yêu đã mang ý nghĩa cho cuộc đời, bởi vì nó bộc lộ mầu nhiệm của nó. Quả vậy, sự sống, người ta chỉ có nó nếu người ta cho nó đi, người ta chỉ thực sự sở hữu nó nếu người ta cho đi một cách trọn vẹn. Thánh Giuse đã có nhiều chuyện để kể cho chúng ta về đề tài này, bởi vì, thông qua những giấc mộng mà Thiên Chúa đã gợi ý cho ngài, ngài đã biến cuộc đời ngài thành một hiến vật ».

Đức Giáo Hoàng đưa ra thí dụ về sự « xin vâng »  của thánh Giuse cho câu chuyện của mỗi ơn gọi : « Chỉ khi nào tin cậy phó thác cho ân sủng, gạt sang bên những chương trình và sự tiện nghi riêng tư, thì lúc đó người ta mới có thể nói được là thực sự đáp lời ‘‘xin vâng’’ với Thiên Chúa. Và mỗi lời ‘‘xin vâng’’ đều mang hoa trái bởi vì nó gắn liền với một dự định lớn lao hơn, mà chúng ta chỉ thoáng thấy được vài chi tiết, nhưng Thiên Chúa Nghệ Sĩ biết và mang nó lên phía trước, để làm cho mỗi cuộc đời thành một tác phẩm ».

Đức Giáo Hoàng nhấn mạnh về sự tự do : « Thiên Chúa không thích mặc khải về Người một cách rầm rộ, bằng cách bức bách sự tự do của chúng ta. Người truyền cho chúng ta những dự án của Người một cách dịu dàng ; Người không giáng xuống chúng ta với những hình ảnh rầm rộ, mà Người phán với nội tâm chúng ta một cách tế nhị, bằng cách thân mật với chúng ta và phán với chúng ta qua những tư tưởng và tình cảm của chúng ta. Và như thế, cũng như Người đã làm với Thánh Giuse, Người đề nghị với chúng ta những mục tiêu cao cả và lạ lùng ».

Và sự phục vụ. « Phục vụ, thuật ngữ cụ thể của sự tự hiến thân mình, đã không phải chỉ là một lý tưởng cao cả của Thánh Giuse, mà nó trở thành một quy luật của đời sống hàng ngày », Đức Giáo Hoàng lưu ý.

Sau cùng là lòng trung thành. « Lòng trung thành được nuôi dưỡng cách nào ? Đức Giáo Hoàng hỏi. Bằng ánh sáng lòng trung thành của Thiên Chúa. Những lời đầu tiên mà Thánh Giuse đã nghe được phán với ngài trong giấc mộng là những lời mời gọi đừng sợ hãi, bởi vì Thiên Chúa trung thành với lời hứa của Người : « Này ông Giuse, con cháu Đavít, đừng sợ » (Mt 1,20). Con đừng sợ : đó cũng là những lời mà Chúa đã nói với Quý Anh Chị Em, khi mặc dù những bất trắc và những do dự, Quý Anh Chị Em cảm thấy như không thể trì hoãn được ý định hiến thân của mình. Đó là những lời là Người nhắc lại với Quý Anh Chị Em ở nơi anh chị em đang ở, khi có lẽ giữa những thử thách và những hiểu lầm, anh chị em đấu tranh để mỗi ngày có thể làm theo thánh ý của Người. Đó là những lời mà Quý Anh Chị Em tìm lại được khi trên con đường của ơn gọi, anh chị em quay lại tình yêu ban đầu. Đó là những lời mà, như một điệp khúc, tháp tùng người đã nói lời « xin vâng » với Thiên Chúa bằng đời sống của mình như Thánh Giuse : trong sự trung thành của mỗi ngày ».

« Sự trung thành này là bí quyết của niềm vui », Đức Giáo Hoàng kết luận.

Sau đây là bản dịch chính thức của Vatican bản thông điệp của Đức Giáo Hoàng Phanxicô.

AB

Thông Điệp của Đức Giáo Hoàng Phanxicô

Ngày thế giới cầu nguyện cho ơn gọi lần thứ 58

Thánh Giuse : giấc mộng ơn gọi

Quý Anh Chị Em thân mến !

Ngày 08/12/2020 vừa qua, nhân dịp 150 năm ngày tuyên bố Thánh Giuse là Bổn Mạng của Hội Thánh Hoàn Vũ, đã bắt đầu một năm đặc biệt dâng cho ngài (x. Sắc lệnh của Tòa Thượng Thẩm, ngày 08 tháng 12 năm 2020). Về phần tôi, tôi đã viết Tông Thư Patris corde, trong mục đích « gia tăng lòng yêu mến đối với vị Thánh Cả ». Đây quả là một hình ảnh phi thường, đồng thời « rất gần gũi với kiếp sống con người của mỗi chúng ta ». Thánh Giuse không gây ấn tượng, ngài không được phú cho những đặc sủng đặc biệt, ngài không tỏ ra xuất chúng dưới mắt của những ai đã gặp ngài. Ngài không nổi tiếng và cũng không làm cho ai chú ý : các sách Phúc Âm cũng chẳng kể lại một lời nói nào của ngài. Tuy vậy, thông qua cuộc đời bình thường của ngài, ngài đã thực hiện điều gì đó phi thường trước mắt Thiên Chúa.

Thiên Chúa nhìn thấy lòng người (x.1Sm 16,17) và nơi Thánh Giuse, Người đã nhận ra tấm lòng của một người cha, có khả năng hiến tặng và khơi lên sự sống hàng ngày. Chính là những điều này mà các ơn gọi hướng đến : gợi lên và tái sinh cuộc sống của mỗi ngày. Chúa muốn uốn nắn tấm lòng của những người làm cha, làm mẹ : những tấm lòng rộng mở, có khả năng có những bước tiến lớn, rộng lượng trong việc hiến tặng chính mình. Chính là những thứ đó mà thiên chức linh mục và đời sống thánh hiến cần có, ngày hôm nay một cách đặc biệt, trong những thời gian bị đánh dấu bởi những sự mong manh và đau khổ, cũng do nạn đại dịch, nó đã khơi lên những điều bất trắc và những nỗi sợ hãi liên quan đến tương lai và cả đến ý nghĩa của cuộc đời. Thánh Giuse đến gặp chúng ta với sự dịu dàng, như một vị thánh ở nhà bên cạnh ; đồng thời, sự làm chứng mạnh mẽ của ngài hướng dẫn chúng ta trên đường đi.

Thánh Giuse đề nghị với chúng ta ba từ-khóa cho ơn gọi của mỗi người. Từ thứ nhất là mơ mộng. Mọi người trên đời mơ được thực hiện bản thân. Và thật là chính đáng để nuôi dưỡng những kỳ vọng lớn lao, những kỳ vọng lớn lao mà những mục tiêu phù du – như thành công, tiền bạc và lạc thú – không thể thỏa mãn được. Quả vậy, nếu chúng ta yêu cầu người ta bầy tỏ, bằng một từ, giấc mơ của cuộc đời họ, sẽ không khó khăn tưởng tượng ra câu trả lời là : ‘‘tình yêu’’. Chính tình yêu đã mang ý nghĩa cho cuộc đời, bởi vì nó bộc lộ mầu nhiệm của nó. Quả vậy, sự sống, người ta chỉ có nó nếu người ta cho nó đi, người ta chỉ thực sự sở hữu nó nếu người ta cho đi một cách trọn vẹn. Thánh Giuse đã có nhiều chuyện để kể cho chúng ta về đề tài này, bởi vì, thông qua những giấc mộng mà Thiên Chúa đã gợi ý cho ngài, ngài đã biến cuộc đời ngài thành một hiến vật. 

Các sách Phúc Âm kể lại bốn giấc mộng (x. Mt 1,20 ; 2,13.19.22) ; Đó là những ơn gọi của Thiên Chúa, nhưng thật không dễ để đón nhận những ơn đó. Sau mỗi giấc mộng, Thánh Giuse đã phải thay đổi các chương trình của mình và tự đặt vấn đề với mình, hy sinh những dự án của mình để thỏa mãn những kế hoạch, huyền bí của Thiên Chúa. Ngài đã tin cậy đến cùng. Nhưng chúng ta có thể tự hỏi : « Giấc mộng ban đêm là gì mà phải đặt nhiều tin tưởng vào nó ? ». Mặc dù người ta chú ý nhiều đến chuyện này trong quá khứ, tuy nhiên không là bao nhiêu trước thực tế cụ thể ngoài đời. Tuy vậy, Thánh Giuse đã không lưỡng lự, để mình được hướng dẫn bởi những giấc mộng của ngài. Tại sao ? Bởi vì tấm lòng của ngài hướng lên Thiên Chúa, ngài đã sẵn sàng đối với Người. ‘‘Thính giác nội tâm’’ thận trọng của ngài chỉ cần một dấu hiệu nhỏ để nhận ra tiếng nói. Điều đó cũng có giá trị đối với những lời kêu gọi được gửi đến chúng ta : Thiên Chúa không thích mặc khải về Người một cách rầm rộ, bằng cách bức bách sự tự do của chúng ta. Người truyền cho chúng ta những dự án của Người một cách dịu dàng ; Người không giáng xuống chúng ta với những hình ảnh rầm rộ, mà Người phán với nội tâm chúng ta một cách tế nhị, bằng cách thân mật với chúng ta và phán với chúng ta qua những tư tưởng và tình cảm của chúng ta. Và như thế, cũng như Người đã làm với Thánh Giuse, Người đề nghị với chúng ta những mục tiêu cao cả và lạ lùng.

Các giấc mộng, quả đã dẫn Thánh Giuse vào những cuộc phiêu lưu mà ngài không bao giờ hình dung được. Giấc mộng đầu tiên đã làm đảo lộn cuộc đính hôn của ngài, nhưng đã khiến ngài thành cha của Đấng Mêsia ; giấc mộng thứ hai đã khiến ngài trốn chạy sang Ai Cập, nhưng ngài đã cứu sống được gia đình ngài. Sau giấc mộng thứ ba, đã báo cho ngài trở về quê hương, giấc mộng thứ tư lại đã làm ngài thay đổi kế hoạch của ngài, đưa ngài về thành Nazareth, nơi Chúa Giêsu sẽ bắt đầu loan báo Nước Thiên Chúa. Trong tất cả những vụ xáo trộn này, lòng can đảm đi theo thánh ý Thiên Chúa đã luôn tỏ ra thắng lợi. Ơn gọi là như thế đó : ơn gọi của Thiên Chúa luôn thúc đẩy để đi ra, để hiến mình, để đi xa hơn. Không có đức tin nào là không có rủi ro. Chỉ có phó thác với lòng tin cậy vào ân sủng, gạt sang bên những kế hoạch riêng tư và sự tiện nghi của mình, mà người ta mới thực sự thưa lời ‘‘xin vâng’’ với Thiên Chúa. Và mỗi lời ‘‘xin vâng’’ đều mang lại hoa trái, bởi vì nó gắn liền với một kế hoạch lớn hơn, mà chúng ta chỉ thoáng thấy được vài chi tiết, nhưng Thiên Chúa Nghệ Sĩ biết và mang nó lên phía trước, để làm cho mỗi cuộc đời thành một tác phẩm. Trên chiều hướng này Thánh Giuse tượng trưng cho một ảnh tượng gương mẫu của sự đón nhận những dự án của Thiên Chúa. Nhưng sự đón nhận của ngài là một sự đón nhận tích cực : không bao giờ chủ bại hay từ bỏ, ngài « không phải một con người cam chịu một cách thụ động. Ngài dấn thân một cách mạnh mẽ và can đảm » (Patris corde, s.4). Mong rằng ngài phù giúp mỗi người, đặc biệt là những người trẻ về sự phân định, để thực hiện những giấc mơ của Thiên Chúa đối với họ ; mong rằng ngài gợi hứng sáng kiến can đảm để thưa lên lời ‘‘xin vâng’’ với Chúa, Đấng luôn gây bất ngờ và không bao giờ làm thất vọng.

Một lời thứ nhì đánh dấu hành trình của Thánh Giuse và của ơn gọi là : phục vụ. Từ trong các Phúc Âm toát ra cách thức mà ngài đã sống trong mọi hoàn cảnh cho những người khác và không bao giờ cho chính mình. Dân thánh của Thiên Chúa gọi ngài là người chồng thanh sạch, cho thấy khả năng yêu thương của ngài không hề giữ riêng cái gì cho mình. Bằng cách giải thoát tình yêu khỏi mọi sự chiếm hữu, ngài quả thật mở ra cho một sự phục vụ còn sung mãn hơn nữa : sự chăm sóc đầy yêu thương của ngài đã vượt qua các thế hệ, sự gìn giữ chăm chút đã khiến ngài là bổn mạng của Hội Thánh. Ngài cũng là quan thầy của sự chết lành, ngài đã biết nhập thể ý nghĩa hiến dâng của sự sống. Sự phục vụ và những hy sinh của ngài đã có thể có được, nhưng chỉ vì chúng được hỗ trợ bởi một tình yêu lớn hơn : « Mọi ơn gọi đích thực đều sinh ra từ sự cống hiến thân mình, vốn chỉ là sự trưởng thành của sự hy sinh. Loại trưởng thành này cũng được yêu cầu trong thiên chức linh mục và trong đời sống thánh hiến. Ở nơi mà ơn gọi hôn nhân, độc thân hay trinh tiết không đạt tới sự trưởng thành của việc hiến thân bằng cách chỉ dừng lại với cái lôgíc của sự hy sinh, lúc đó, thay vì được coi là dấu chỉ của vẻ đẹp và của niềm vui tình yêu, nó có rủi ro bầy tỏ sự bất hạnh, nỗi buồn và làm thất vọng » (ibid., s.7).

Sự phục vụ, biểu lộ cụ thể của sự cống hiến bản thân, không chỉ là một lý tưởng cao cả đối với Thánh Giuse, mà nó đã thành một quy luật của đời sống thường nhật. Ngài đã tận lực để tìm và dọn dẹp một mái che để Chúa Giêsu ra đời ; ngài đã cố gắng để bảo vệ Chúa Giêsu tránh khỏi cơn thịnh nộ của Hêrôđê bằng cách tổ chức chuyến vượt biên sang Ai Cập ; ngài đã vội vã trở về Giêrusalem đi tìm Chúa Giêsu bị lạc ; ngài đã bảo dưỡng gia đình của ngài bằng cách làm việc, dù là ở đất lạ. Tóm lại, ngài đã thích nghi với những hoàn cảnh khác nhau với thái độ của người không hề thất vọng nếu cuộc đời không tiến triển như ý muốn : với sự sẵn sàng của người sống để phục vụ. Trong tinh thần đó, ngài đã đón nhận nhiều chuyến đi thường hay bất ngờ của cuộc đời : từ Nazareth tới Bêlem để kiểm tra dân số, rồi sang Ai Cập và còn cả Nazareth, và mỗi năm lên Giêrusalem, luôn sẵn sàng mỗi lần phải đi gặp gỡ những tình huống mới, không than trách vì những gì đã xẩy ra, sẵn sàng giúp để giải quyết các tình huống. Người ta có thể nói rằng ngài đã là bàn tay đưa ra của Chúa Cha trên trời cho Con của Người ở dưới đất. Như thế, ngài chỉ có thể là một khuôn mẫu cho tất cả các ơn gọi, ở đây kêu gọi điều này : hãy là những bàn tay lao động của Cha cho các con cái của Người.

Như thế, tôi thích nghĩ tới Thánh Giuse, người canh giữ Chúa Giêsu và canh giữ Hội Thánh, như người canh giữ các ơn gọi. Quả thật, sự sẵn sàng phục vụ của ngài đến từ sự cẩn thận của ngài trong việc canh giữ. « Ngài đã trỗi dậy, và đang đêm, đưa Hài Nhi và mẹ Người trốn sang Ai Cập » (Mt 2,14) Phúc Âm nói, cho thấy sự nhậm lẹ và tận tụy của ngài đối với gia đình ngài. Ngài đã không mất thời giờ để suy nghĩ xem chuyện gì đã không ổn, để trốn tránh điều được giao cho ngài. Sự chăm sóc cẩn thận và ân cần này là chỉ dấu của một ơn gọi thành công. Đó là sự chứng minh của một cuộc đời được đụng tới bởi tình yêu của Thiên Chúa. Thật là một gương đẹp của đời sống Kitô giáo mà chúng ta cống hiến khi chúng ta không đeo đuổi một cách ngoan cố những tham vọng của chúng ta và chúng ta không để bị làm tê liệt bởi những hối tiếc, và chúng ta chăm sóc những gì mà Chúa, thông qua Hội Thánh, gửi gấm cho chúng ta ! Như thế Thiên Chúa ban rộng Thần Khí của Người, sự sáng tạo của Người, trên chúng ta ; và Người làm những chuyện kỳ diệu, như Người đã làm nơi Thánh Giuse.

Ngoài ơn gọi của Thiên Chúa – Đấng thực hiện những giấc mơ lớn nhất của chúng ta – và ngoài lời đáp trả của chúng ta – vốn được thực hiện trong sự phục vụ sẵn có và trong sự chăm sóc cẩn thận -, có một khía cạnh thứ ba đi qua cuộc đời của Thánh Giuse và ơn gọi Kitô giáo, điều khiển đời sống hàng ngày, đó là : lòng trung thành. Thánh Giuse là « người công chính » (Mt 1,19), người trong sự thinh lặng tích cực của mỗi ngày, đã kiên trì trong sự gắn kết với Thiên Chúa và các kế hoạch của Người. Trong một lúc đặc biệt khó khăn, ngài bắt đầu ‘‘toan tính mọi chuyện’’ (x. c.20). Ngài suy ngẫm, cân nhắc : ngài không để mình bị chế ngự bởi sự hấp tấp, không lùi bước trước cám dỗ lấy những quyết định vội vàng, không theo bản năng và không sống trong tức thời. Ngài vun trồng tất cả trong sự kiên nhẫn. Ngài biết rằng cuộc sống chỉ được xây dựng trên sự gắn kết liên tục với những chọn lựa lớn lao. Điều này tương ứng với sự hiền lành cần cù và bền bỉ để ngài hành nghề thợ mộc khiêm nhượng (x. Mt 13,55), mà ngài không gợi hứng cho những biên niên sử thời gian, nhưng sự thường nhật của mỗi người cha, của mỗi người lao động, của mỗi Kitô hữu trong nhiều thế kỷ. Bởi vì ơn gọi, cũng giống như sự sống, chỉ trưởng thành qua sự trung thành của mỗi ngày.

Lòng trung thành được nuôi dưỡng cách nào ? Bằng ánh sáng lòng trung thành của Thiên Chúa. Những lời đầu tiên mà Thánh Giuse đã nghe được phán với ngài trong giấc mộng là những lời mời gọi đừng sợ hãi, bởi vì Thiên Chúa trung thành với lời hứa của Người : « Này ông Giuse, con cháu Đavít, đừng sợ » (Mt 1,20). Con đừng sợ : đó cũng là những lời mà Chúa đã nói với Quý Anh Chị Em, khi mặc dù những bất trắc và những do dự, Quý Anh Chị Em cảm thấy như không thể trì hoãn được ý định hiến thân của mình. Đó là những lời là Người nhắc lại với Quý Anh Chị Em ở nơi anh chị em đang ở, khi có lẽ giữa những thử thách và những hiểu lầm, anh chị em đấu tranh để mỗi ngày có thể làm theo thánh ý của Người. Đó là những lời mà Quý Anh Chị Em tìm lại được khi trên con đường của ơn gọi, anh chị em quay lại tình yêu ban đầu. Đó là những lời mà, như một điệp khúc, tháp tùng người đã nói lời « xin vâng » với Thiên Chúa bằng đời sống của mình như Thánh Giuse : trong sự trung thành của mỗi ngày 

Sự trung thành đó là bí quyết của niềm vui. Trong nhà Nazareth, một bài ca phụng vụ nói, đã có « một niềm vui trong sáng ». Đó là niềm vui hàng ngày và trong sáng của sự đơn sơ, niềm vui mà người giữ lại điều đáng kể đã cảm nhận được : đó là sự gần gũi chung thủy với Thiên Chúa và với tha nhân. Thật là đẹp biết bao nếu cũng bầu khí quyển đơn sơ và rạng rỡ, giản dị và tràn đầy hy vọng, thấm nhuần các chủng viện, và các học viện tu trì, các mái nhà giáo xứ của chúng ta ! Đó là niềm vui mà tôi chúc cho Quý Anh Chị Em, là những người với lòng quảng đại đã làm cho Thiên Chúa thành giấc mơ của cuộc đời những anh chị em đã được gửi gấm cho Quý Anh Chị Em, thông qua một lòng trung thành vốn tự nó đã là sự làm chứng, trong một thời gian được ghi dấu bởi những chọn lựa chóng qua và những xúc cảm đang tan biến không để lại niềm vui. Mong rằng Thánh Giuse, người canh giữ các ơn gọi, tháp tùng Quý Anh Chị Em với một trái tim của một người cha !

Rôma, Thánh Gioan Latran, ngày 19/3/2021, lễ kính Thánh Giuse

PHANXICÔ

Copyright – Librairie éditrice du Vatican

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

Message pour les vocations: “S. Joseph: le songe de la vocation” – ZENIT – Francais

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Thông Điệp về Ơn Gọi – « Thánh Giuse : giấc mộng và Ơn Gọi »

Học Viện Bỉ – những lời khuyên cho một cha sở vừa đến một giáo xứ mới

Triều kiến của Học Viện Thánh Giuse tại Rôma ăn mừng 175 năm thành lập (bản văn đầy đủ)

MARS 18, 2021 16:05 ANITA BOURDINPAPE FRANÇOIS

Triều kiến Học Viện Bỉ

Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã không đọc bài diễn văn trước các thành viên của phái đoàn Học Viện Bỉ tại Rôma mà ngài đã tiếp kiến tại Vatican hôm thứ năm 18/3/2021, nhưng ngài đã trao bài diễn văn soạn sẵn cho họ. Ngài nhắc đến sự đáo nhậm giáo xứ mới của một cha sở.

Đức Giáo Hoàng đã muốn có với phái đoàn 10 vị linh mục này được hướng dẫn bởi vị viện trưởng ; Đức Ông Smet, một buổi trao đổi không chính thức và trả lời một cách phóng khoáng các câu hỏi.

Học Viện này ăn mừng 175 năm ngày thành lập và trong các sinh viên nổi bật, người ta đã từng thấy có một sinh viên tên là Karol Wojtyla.

Học Viện còn mang danh hiệu Thánh Giuse, bởi vậy buổi triều kiến đã xảy ra ngày vọng lễ trọng kính Thánh Giuse, Đức Giáo Hoàng đã nhấn mạnh trong thông điệp của ngài, thông điệp chỉ rõ Thánh Giuse như là « một vị thầy của đời sống thiêng liêng và của sự phân định » ; « Chúng ta có thể cầu xin ngài để được giải thoát khỏi quá nhiều những suy nghĩ trong đó, rất nhiều khi, dù là với những chủ ý tốt lành nhất, chúng ta cuối cùng vẫn bị lầm lạc. Các chú ý đó thể hiện xu hướng của chúng ta là ‘‘nắm bắt’’ và ‘‘sở hữu’’ những gì đến với chúng ta, thay vì trước hết là đón nhận nó như lúc nó xuất hiện ».

Đức Giáo Hoàng đã đưa ra thí dụ của một vị cha sở lúc ngài đến một giáo xứ mới : « Chúng ta hãy nghĩ – để đưa ra một thí dụ cụ thể gần gũi với chúng ta – về một linh mục đi tới một giáo xứ mới. Cộng đoàn này đã hiện hữu trước cha, nó có lịch sử của nó, với nhiều niềm vui và nhiều thương tích, nhiều sự phong phú của như những nghèo nàn, lịch sử đó không được bỏ qua nhân danh những ý kiến và những chương trình mục vụ cá nhân mà mình vội vã áp dụng. Điều đó là rủi ro mà chúng ta có thể sa vào. Vị cha sở mới trước hết phải yêu mến cộng đoàn, một cách nhưng không, chỉ vì mình đã được sai đến cho cộng đoàn ; và dần dần khi yêu mến cộng đoàn, mình sẽ hiểu biết sâu sắc về cộng đoàn và sẽ có thể đóng góp vào việc dẫn đưa cộng đoàn lên những con đường mới ».

Sau đây là văn bản bài diễn từ được soạn trước của Đức Giáo Hoàng Phanxicô, được dịch ra bởi Tòa Thánh.

AB

Triều kiến Học Viện Bỉ

Bài diễn văn của Đức Giáo Hoàng Phanxicô được trao cho các tham dự viên

Anh em thân mến,

Tôi sung sướng đón tiếp anh em, nhân dịp 175 năm ngày thành lập học viện của anh em ; Học Viện Giáo Hoàng Bỉ Quốc, nơi đã có Thánh Gioan Phaolô II trong đoàn ngũ sinh viên. Tôi cảm ơn Đức Ông Viện Trưởng Smet, vì những lời giới thiệu.

Nhân ngày vọng lễ trọng kính Thánh Giuse, trong dịp năm nay là năm đã được dành cho việc tôn kính ngài, và biết rằng Học Viện Bỉ cũng đã chọn Thánh Bổn Mạng trên trời là Đấng Canh Giữ Chúa Cứu Thế, chúng ta có thể nhìn lên ngài, như những thừa tác viên của Chúa Kitô, để rút ra những giáo huấn liên quan đến căn tính của vị mục tử và cách thức thực hiện tình phụ tử với những người đã được gửi gấm cho chúng ta. Như anh em đã biết, tiêu đề tình phụ tử là ý dẫn của Tông Thư Patris corde mà tôi đã viết để mừng 150 năm tuyên bố Thánh Giuse là Quan Thầy của Hội Thánh Hoàn Vũ.

Trước hết, Thánh Giuse là một người cha đón nhận. Quả vậy, sau khi thắng mọi thác loạn và những dự án riêng tư chính đáng được đặt sang bên, ngài đã yêu thương và đón nhận Đức Maria và Chúa Giêsu, một người bạn trăm năm và một người Con rất khác lạ so với cách nhìn của đời sống gia đình mà ngài có thể mong muốn, nhưng vì thế đã được ngài bảo vệ và yêu mến nhiều hơn. Nghĩa là Thánh Giuse đã không tìm những lời giải thích cho thực tế mầu nhiệm và lạ lùng đã ở ngay trước mắt ngài, nhưng ngài đã đón nhận thực tế đó với lòng tin và yêu thương nó như bản chất của nó.

Thánh Giuse trên chiều hướng này, đối với chúng ta, là một vị thầy của sự sống tinh thần và của sự phân định, và chúng ta không thể cầu khẩn ngài để được giải thoát ra khỏi những suy nghĩ trong đó, rất nhiều khi, dù với những chủ ý tốt đẹp nhất, chúng ta cuối cùng sẽ bị lầm lạc. Những suy nghĩ đó thể hiện xu hướng của chúng ta là ‘‘nắm bắt’’ và ‘‘sở hữu’’ những gì xẩy đến với chúng ta, thay vì trước hết thấy chúng như thế nào thì đón nhận chúng như thế.

Để có một thí dụ cụ thể và gần gũi với chúng ta, chúng ta hãy nghĩ về một linh mục đi tới một giáo xứ mới. Cộng đoàn này đã hiện hữu trước cha, nó có lịch sử của nó, với nhiều niềm vui và nhiều thương tích, nhiều sự phong phú của như những nghèo nàn, lịch sử đó không được bỏ qua nhân danh những ý kiến và những chương trình mục vụ cá nhân mà mình vội vã áp dụng. Điều đó là rủi ro mà chúng ta có thể sa vào. Vị cha sở mới trước hết phải yêu mến cộng đoàn, một cách nhưng không, chỉ vì mình đã được sai đến cho cộng đoàn ; và dần dần khi yêu mến cộng đoàn, mình sẽ hiểu biết sâu sắc về cộng đoàn và sẽ có thể đóng góp vào việc dẫn đưa cộng đoàn lên những con đường mới. 

Copyright – Librairie éditrice du Vatican

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

Collège belge: conseils à un curé qui arrive dans une nouvelle paroisse (texte complet) – ZENIT – Francais

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Học Viện Bỉ – những lời khuyên cho một cha sở vừa đến một giáo xứ mới