« Giáo dục phải dẫn đến cái đẹp »

Cho một hiệp ước giáo dục toàn cầu (bản dịch đầy đủ)

FÉVRIER 07, 2020 20:12 HÉLÈNE GINABATPAPE FRANÇOIS

‘‘Giáo dục : The global compact’’

Đức Giáo Hoàng Phanxicô kêu gọi từ thâm tâm « một nền giáo dục làm cho người ta có khả năng phân biệt và phát huy những giá trị nhân bản đích thực trong một viễn cảnh liên văn hóa và liên tôn giáo » vì, ngài nói, « chính là qua giáo dục mà con người đạt tới tiềm năng cao nhất và trở thành một nhân vật có ý thức, tự do và trách nhiệm ».

Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã tiếp kiến các tham dự viên của một cuộc hội thảo về chủ đề « Giáo dục : minh ước toàn cầu », sáng hôm thứ tư 07/02/2020, trong Phòng Mật Nghị, sau hai ngày hội họp được tổ chức bởi Hàn Lâm Viện giáo hoàng về khoa học xã hội, tại Villa Pia (Casina Piô IV), trong các Khu Vườn của Vatican.

Nhắc tới những giá trị của « chân lý », của « lòng nhân từ » và của « sự sáng tạo », Đức Giáo Hoàng cũng tuyên bố : « không thể giáo dục mà không dẫn tới cái đẹp, không dẫn tâm hồn tới cái đẹp. Bằng cách nhấn mạnh một chút trên bài diễn văn, tôi dám nói rằng giáo dục sẽ không hữu hiệu nếu nó không biết tạo ra những thi sĩ. Con đường của cái đẹp là một thách đố phải đối phó ».

Không hài lòng vì hiệp ước giáo dục đã « tan vỡ, và thật đã tan vỡ », Đức Giáo Hoàng cầu chúc « một liên minh giáo dục rộng lớn », tụ hợp « tất cả những tác nhân có trách nhiệm – gia đình, học đường và các định chế xã hội, văn hóa, tôn giáo – (…) một cách liên đới » vì, ngài khẳng định, chỉ với sự dấn thân của mọi người mà « giáo dục có thể thay đổi ». Ngài nhấn mạnh thêm, phải có một hiệp ước giáo dục đề cao giá trị của gia đình « bởi vì trách nhiệm của gia đình bắt đầu từ khi còn trong lòng mẹ » cũng như các nhà giáo dục, mà chức năng « phải được công nhận và ủng hộ bởi tất cả mọi phương tiện có thể »

Sau đây là bản dịch của văn bản tiếng Ý bài diễn văn được Đức Giáo Hoàng Phanxicô ban ra bằng tiếng Tây Ban Nha.

HG

Bài diễn văn của Đức Giáo Hoàng Phanxicô

Quý bạn thân mến,

Tôi hân hạnh chào mừng nhân dịp cuộc hội thảo được tổ chức bởi Hàn Lâm Viện giáo hoàng về khoa học xã hội với đề tài « Giáo Dục : minh ước toàn cầu ». Tôi vui mừng vì Quý Vị đã suy nghĩ về đề tài này, bởi vì ngày hôm nay, cần thiết là phải thống nhất các lực lượng để đạt tới một minh ước giáo dục rộng lớn, nhằm đào tạo những con người chín chắn, có khả năng tái xây dựng, tái xây dựng môi trường quan hệ và tạo ra một nhân loại mang tính huynh đệ nhiều hơn (x. Bài diễn văn trước ngoại giao đoàn ngày 09/01/2020).

Giáo dục toàn diện và có phẩm chất và những trình độ giáo huấn tiếp tục là một thách đố toàn cầu. Mặc dù những mục tiêu và mục đích được đưa ra bởi Liên Hiệp Quốc  (UN) và các bộ phận khác (x. Mục tiêu 4), và những nỗ lực quan trọng được thực hiện bởi nhiều quốc gia, giáo dục tiếp tục không bình đẳng trong dân chúng thế giới. Sự nghèo khó, sự phân biệt đối xử, sự thay đổi khí hậu, sự toàn cầu hóa của tính vô cảm, sự vật thể hóa con người làm tàn lụi sự nở hoa của hàng triệu tạo vật. Thực chất, đối với nhiều người, những điều kể trên làm thành một bức tường hầu như không thể vượt qua được, nó ngăn cản đạt tới những mục tiêu, những mục đích của sự phát triển bền vững và bảo đảm, mà các dân tộc đã đề nghị cho chính mình.

Ngày hôm nay, giáo dục căn bản là một lý tưởng chuẩn tắc trên toàn thế giới. Những dữ liệu kinh nghiệm chủ nghĩa mà Quý Vị, các vị đại học sĩ, chia sẻ, cho thấy rằng những tiến bộ đã được thực hiện trong sự tham gia của các trẻ em, trai cũng như gái, vào nền giáo dục. Sự ghi danh của giới trẻ vào giáo huấn tiểu học, trong ngày hôm nay, hầu như mang tính phổ quát và người ta quan sát thấy rằng hố sâu giữa các thể loại đã thu hẹp lại. Đó là một thành quả đáng ngợi khen. Tuy nhiên, hết mọi thế hệ đều phải tái xét phương thức truyền đạt những tri thức và giá trị của họ cho các thế hệ kết tiếp, bởi vì chính là thông qua giáo dục mà con người đạt tới mức tối cao tiềm năng của mình và trở thành một con người có lương tâm, có tự do và có trách nhiệm. Suy nghĩ về giáo dục, tức là nghĩ tới những thế hệ tương lai và tới tương lai của nhân loại ; vì thế, đó là cái gì bám rễ sâu xa vào niềm hy vọng và điều đó đòi hỏi tính quảng đại và lòng can đảm.

Giáo dục không phải chỉ là truyền đạt những quan niệm ; chính là một di sản của Ánh Sáng cần phải được vượt qua, nghĩa là không chỉ truyền đạt những quan niệm, mà đó là một nhiệm vụ đòi hỏi tất cả những ai có trách nhiệm – gia đình, học đường, các cơ chế xã hội,  tôn giáo… – tham gia vào một cách liên đới. Trên chiều hướng này, trong một số quốc gia, người ta nói rằng minh ước giáo dục bị đổ vỡ bởi vì thiếu sự tham gia xã hội này vào giáo dục. Để giáo dục, phải tìm cách hội nhập ngôn ngữ của cái đầu với ngôn ngữ của trái tim và ngôn ngữ của đôi bàn tay. Mong rằng người học trò nghĩ điều người đó cảm nhận và điều người đó làm, mong rằng người đó cảm thấy điều người đó nghĩ và điều người đó làm, mong rằng người đó làm điều người đó cảm nhận và suy nghĩ. Hội nhập toàn diện. Bằng cách khuyến khích sự rèn luyện cái đầu, trái tim và đôi bàn tay, nền giáo dục trí thức và xã hội-xúc cảm, sự chuyển giao các giá trị và các nhân đức cá nhân và xã hội, sự giáo huấn của một tính công dân dấn thân và liên đới với công lý, và đầu tư khả năng và tri thức để đào tạo giới trẻ cho thế giới lao động và cho xã hội, các gia đình các trường học và những cơ chế trở thành những phương tiện chuyển tải thiết yếu cho sự « trao quyền » cho thế hệ tiếp theo. Như thế thì đúng, người ta sẽ không nói về một minh ước giáo dục đổ vỡ nữa. Minh ước chính là như thế.

Ngày hôm nay, có một cuộc khủng hoảng : « minh ước giáo dục » nổi tiếng bị đổ vỡ ; minh ước giáo dục được tạo ra giữa gia đình, học đường, tổ quốc và thế giới, văn hóa và các văn hóa. Nó bị gẫy đổ và gẫy đổ thật ; người ta không thể hàn gắn hay sắp xếp nó lại. Người ta không thể sửa chữa nó, nếu không trải qua một nỗ lực mới của sự quảng đại và thỏa hiệp phổ quát. Minh ước giáo dục gẫy đổ có nghĩa rằng xã hội, gia đình, các cơ chế khác nhau được kêu gọi phải giáo huấn phải ủy nhiệm việc giáo huấn cho những người khác, và như thế các cơ chế căn bản khác nhau và kể cả các quốc gia đã từ chối minh ước giáo dục trốn tránh trách nhiệm.

Ngày hôm nay, bằng một cách nào đó, chúng ta đã được kêu gọi lập lại và trở về với sự dấn thân của mọi người – những con người và những cơ chế – trong giáo dục, để  làm một minh ước giáo dục mới, bởi vì chỉ có như thế thì nền giáo dục mới có thể thay đổi. Bởi vậy, phải thu thập những tri thức, văn hóa, thể thao, khoa học, giải trí và những trò tiêu khiển ; để được như vậy, phải xây dựng những nhịp cầu nối kết, vượt qua, tôi mạn phép dùng từ này, vượt qua những « trò ti tiện » vốn làm chúng ta thụt lùi vào thế giới nhỏ bé của chúng ta, và đi ra khơi trên thế giới, bằng cách tôn trọng tất cả mọi truyền thống. Các thế hệ mới phải hiểu rõ truyền thống và văn hóa của họ – điều này không thương lượng được, không thể thương lượng -, có liên quan đến người khác, để phát triển sự hiểu biết của họ về chính họ, trong khi đối phó và chấp nhận sự đa dạng và những thay đổi văn hóa. Như thế, người ta sẽ có thể phát huy một nền văn hóa đối thoại, một nền văn hóa gặp gỡ và thông cảm lẫn nhau, một cách hòa bình, tương kính và khoan dung. Một nền giáo dục làm cho có khả năng phân biệt và phát huy những chân giá trị của con người trong một viễn cảnh liên văn hóa và liên tôn giáo.

Gia đình cần phải được gia tăng giá trị trong một minh ước giáo dục mới, bởi vì trách nhiệm của gia đình bắt đầu từ trong lòng mẹ, và lúc mới sinh ra đời. Nhưng những người cha, người mẹ – các ông bà – và gia đình trong tổng thể, trong vai trò giáo dục sơ khởi, cần được giúp đỡ để hiểu biết, trong bối cảnh thế giới mới, sự quan trọng của giai đoạn sơ khởi của cuộc đời, và để được chuẩn bị hành động cho phù hợp. Một trong những cách căn bản để cải thiện phẩm chất của giáo dục ở cấp học đường là đạt được một sự tham gia đông đảo của các gia đình và các cộng đoàn địa phương cho những dự án giáo dục. Và những dự án này là thành phần của nền giáo dục toàn diện, đúng thời hạn và phổ quát.

Tôi muốn, trong lúc này, cũng ca ngợi các nhà giáo dục – luôn bị trả lương thấp – để cho, đối diện với cái thách đố này của giáo dục, họ tiến tới với lòng can đảm và dấn thân. Chính họ là những « người thợ thủ công » của các thế hệ tương lai. Với sự hiểu biết của họ, với sự kiên nhẩn của họ và với sự tận tụy của họ, họ truyền lại một cách sống trở thành của cải, không phải vật chất, mà là phi vật thể, họ tạo nên con người nam, nữ cho ngày mai. Đó là một trách nhiệm lớn lao. Bởi thế, trong liên minh giáo dục mới, chức năng của các nhà giáo với tư cách là những nhân viên của nền giáo dục, phải được công nhận và ủng hộ bởi tất cả các phương tiện có thể có được. Nếu mục tiêu của chúng ta là cống hiến cho tất cả mọi cá nhân và mọi cộng đồng trình độ tri thức cần thiết để có được sự tự lập riêng của chính mình và có khả năng hợp tác với những người khác, Quan trọng là phải nhắm tới một sự đào tạo những nhà giáo dục với những tiêu chuẩn phẩm chất cao nhất, cho mọi trình độ hàn lâm. Để ủng hộ và phát huy tiến trình này, cần thiết là họ phải có trong tầm tay những tài nguyên quốc gia, quốc tế và tư nhân thích đáng, để cho trên toàn thế giới, họ có thể hoàn thành trách vụ một cách hiệu quả.

Trong cuộc hội thảo này mang tên « Giáo Dục : minh ước toàn cầu », Quý Vị là những viên chức đại học của nhiều viện Đại Học trong những viện danh tiếng nhất trên thế giới, Quý Vị đã nhận rõ những đòn bẩy mới để làm sao cho nền giáo dục trở thành nhân bản hơn và công minh hơn, vừa ý hơn, và quan trọng hơn cho những nhu cầu khác nhau của các nền kinh tế và các xã hội của thế kỷ XXI. Ngoài những chuyện khác, Quý Vị đã khảo sát ngành khoa học mới của tâm linh, bộ não và giáo dục, lời hứa của kỹ thuật sẽ đến với các trẻ em, hiện nay, đang không có cơ hội học tập, và đề tài rất quan trọng của giáo dục cho các người trẻ tỵ nạn và di dân trên toàn thế giới. Quý Vị đã đề cập đến những ảnh hưởng của sự bất bình đẳng đang gia tăng và sự thay đổi khí hậu trên giáo dục, cũng như những khí cụ để đảo ngược những tác dụng của thứ này hay thứ kia và tăng cường những nền móng cho một xã hội nhân bản hơn, lành mạnh hơn, công minh và hạnh phúc hơn.

Tôi đã nói đến ba ngôn ngữ : ngôn ngữ của tinh thần, ngôn ngữ của trái tim và ngôn ngữ của đôi bàn tay. Và về vấn đề cội rễ, giá trị, chúng ta có thể nói đến chân lý, đến lòng tốt, đến sự sáng tạo. Nhưng tôi không muốn kết luận bài diễn từ này mà không nói đến cái đẹp. Người ta không thể giáo dục mà không dẫn tới cái đẹp, không dẫn trái tim tới cái hoàn mỹ. Bằng cách thúc ép đôi chút bài diễn văn, tôi dám nói rằng một nền giáo dục sẽ không hiệu quả nếu nó không biết làm nên các thi sĩ. Con đường của hoàn mỹ là một thách đố phải đối đầu.

Tôi khuyến khích Quý Vị trong nhiệm vụ quá quan trọng và quá lý thú này đang đè lên vai Quý Vị : hợp tác với giáo dục của các thế hệ tương lai. Điều đó không thuộc về ngày mai, mà thuộc về ngày hôm nay. Quý Vị hãy tiến lên phía trước, cầu xin Thiên Chúa ban phép lành cho Quý Vị. Tôi cầu nguyện cho Quý Vị và xin Quý Vị cũng làm như thế cho tôi. Cảm ơn.

© Traduction de Zenit, Hélène Ginabat

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

https://fr.zenit.org/articles/pacte-educatif-mondial-leducation-doit-conduire-a-la-beaute-affirme-le-pape/

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở « Giáo dục phải dẫn đến cái đẹp »

Bài Giáo Lý – mỏng giòn là thân phận con người

Một sự nghèo khó phục vụ cho tự do (Bản dịch toàn văn)

FÉVRIER 05, 2020 17:01 HÉLÈNE GINABATAUDIENCE GÉNÉRALEPAPE FRANÇOIS

Triều kiến chung ngày 05/02/2020

« Tâm hồn nghèo khó », chúng ta không có nhu cầu trở nên như thế, Đức Giáo Hoàng Phanxicô tuyên bố, vì « chúng ta đã như thế rồi ! Chúng ta nghèo khó… Chúng ta cần mọi thứ. Tất cả chúng ta đều nghèo khó trong tâm hồn, chúng ta là những kẻ ăn mày. Đó là thân phận con người ». Đức Giáo Hoàng đã nhấn mạnh biết bao kinh nghiệm về tính mỏng giòn của chính ngài cũng là mỏng giòn chung cho mọi người. « Không có hóa trang để che dấu tính mỏng giòn đó », ngài đã nói dí dỏm. Nhưng Tin Mừng được Đức Kitô mang đến là « chúng ta đã nhận được quyền để nghèo khó trong lòng, bởi vì ở đó, chính là con đường của Nước Thiên Chúa ».

Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã tiếp nối Bài Giáo Lý về các Mối Phúc, ở chương 5 của Phúc Âm theo Thánh Mátthêu, nhân buổi triều kiến chung ngày thứ tư 05/02/2020, trong Đại Thính Đường Phaolô VI của Vatican, trước sự có mặt của đám đông khách hành hương và du khách đến từ nước Ý và trên toàn thế giới. Ngài đã đề cập đến Mối Phúc đầu trong Tám Mối Phúc : « Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó, vì Nước Trời là của họ ».

Nước trời nào thuộc quyền sở hữu của những người có tâm hồn nghèo khó ? « Thật sự ngự trị, kẻ nào biết yêu mến điều thiện đích thực hơn cả chính mình. Và chính điều đó là quyền uy của Thiên Chúa », Đức Giáo Hoàng trả lời. Đức Kitô đã « tỏ mình quyền uy, ngài giải thích, bởi vì Người đã biết làm những điều các vua chúa trên trần gian này không làm : cống hiến mạng sống mình cho loài người. Và đó là quyền uy đích thực. Quyền uy của tình huynh đệ, quyền uy của lòng bác ái, quyền uy của tình yêu thương, quyền uy của sự khiêm nhường ? Đó là những điều Đức Kitô đã làm ». Và Đức Giáo Hoàng kết luận : « Người có quyền uy này của khiêm nhường, của phục vụ, của tình huynh đệ và tự do. Sự nghèo khó mà các Mối Phúc ca ngợi là để phục vụ cho sự tự do đó ».

Sau đây là bản dịch Bài Giáo Lý bằng tiếng Ý

HG

Bài Giáo Lý bằng tiếng Ý của Đức Giáo Hoàng Phanxicô (Bản dịch toàn văn)

Thân chào Quý Anh Chị Em !

Hôm nay, chúng ta đề cập đến Mối Phúc đầu tiên của Tám Mối Phúc trong Phúc Âm theo thánh Mátthêu. Chúa Giêsu bắt đầu tuyên bố con đường hạnh phúc của Người bằng sự loan báo có vẻ mâu thuẫn : « Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó, vì Nước Trời là của họ » (Mt 5,3). Một con đường kỳ dị và một đối tượng hạnh phúc lạ lùng : sự nghèo khó.

Chúng ta phải tự hỏi : « Nghèo khó » phải hiểu như thế nào đây ? Nếu thánh Mátthêu chỉ dùng có từ ngữ này, nó có thể đơn giản mang một ý nghĩa kinh tế, nghĩa là nó chỉ định những người có ít hay không có phương tiện nào để sống còn và phải cần đến sự giúp đỡ của người khác.

Nhưng Phúc Âm theo thánh Mátthêu, khác với Phúc Âm theo thánh Luca, nói đến « tâm hồn nghèo khó ». Có nghĩa là gì ? Theo Kinh Thánh, tinh thần là hơi thở sự sống Thiên Chúa đã truyền cho ông Ađam ; đó là tầm kích thầm kín nhất của chúng ta, có thể nói tầm kích thiêng liêng, sâu thẳm nhất, tầm kích làm cho chúng ta thành những con người, cái cốt lõi sâu thẳm của con người chúng ta. Như thế, những « người có tâm hồn nghèo khó » là những ai đang trong cảnh nghèo khó và cảm thấy mình nghèo khó, ăn mày, trong sâu thẳm con người của mình. Chúa Giêsu tuyên bố họ có phúc, bởi vì Nước Trời chính là của họ.

Biết bao lần, người ta đã nói với chúng ta điều ngược lại ! Phải là cái gì trên đời, là ai đó… Phải có tên tuổi… Chính từ đó mà sinh ra sự cô đơn và sự buồn thảm : nếu tôi phải là « ai đó », tôi phải ganh đua với những người khác và tôi sống trong sự bận tâm ám ảnh của cái tôi. Nếu tôi không chấp nhận nghèo khó, tôi sẽ thù ghét tất cả những gì nhắc tới sự mỏng giòn của tôi. Bởi vì sự mỏng giòn này ngăn cản tôi trở thành một người quan trọng, một người giầu có không những về tiền bạc, mà còn danh vọng và mọi thứ khác nữa.

Mọi con người, đối mặt với chính mình, biết rõ rằng, dù có bươn chải đến đâu, thì cũng là triệt để bất toàn và mỏng giòn. Không có cách hóa trang nào để che dấu cái mỏng giòn đó. Mỗi người chúng ta đều mỏng giòn, từ bên trong. Phải xem nó ở đâu. Nhưng người ta sống khổ, nếu người ta từ chối những giới hạn của chính mình ! Người ta sống khổ. Người ta không nuốt trôi giới hạn của mình, nó vẫn còn đấy. Những người kiêu ngạo không yêu cầu giúp đỡ, không thể yêu cầu giúp đỡ, những người đó không có trong đầu ý nghĩ yêu cầu giúp đỡ bởi vì họ phải tỏ ra họ là những người tự có đủ mọi thứ. Và có nhiều người trong bọn họ cần sự giúp đỡ, nhưng tính kiêu ngạo ngăn cản yêu cầu giúp đỡ.

Và thật là khó khăn để thừa nhận một sai lầm và xin lỗi ! Khi tôi khuyên một cặp tân hôn lúc họ hỏi tôi làm sao sống tốt cuộc đời hôn nhân của họ, tôi nói với họ rằng : « Có ba câu thần chú : làm ơn, cảm ơn, xin lỗi ».Đó là những câu xuất phát từ tâm hồn nghèo khó. Không nên lấn chiếm, nhưng hãy xin phép : « Em hay anh nghĩ sao khi làm chuyện này ? », như thế có một sự đối thoại trong gia đình, vợ chồng đối thoại với nhau. « Mình làm chuyện này cho anh hay em, cảm ơn, anh hay em cần lắm đấy ». Và rồi người ta luôn làm những lỗi lầm, trượt ngã : « Xin lỗi em hay anh »  Nói chung, những cặp vợ chồng, những đôi tân hôn, những người đến đây và nhiều người nói với tôi : « Câu thứ ba là khó nhất », xin lỗi, xin tha thứ. Bởi vì kẻ kiêu ngạo không thể làm được. Hắn không thể xin lỗi : hắn luôn có lý. Hắn không có tâm hồn nghèo khó. Trái lại, Chúa không hề mệt mỏi để tha thứ : chính chúng ta mới mệt mỏi để xin tha thứ (x. Kinh Truyền Tin ngày 17/3/2013). Sự mệt mỏi cầu xin tha thứ : đó là một căn bệnh xấu !

Tại sao xin lỗi lại là điều khó khăn ? Bởi vì điều này hạ thấp hình ảnh đạo đức giả của chúng ta. Vậy mà, sống tìm cách che dấu những thiếu thốn của chính chúng ta là mệt mỏi và đáng lo sợ. Chúa Giêsu Kitô phán với chúng ta : nghèo khó là một cơ hội của ân sủng : và Người chỉ cho chúng ta lối thoát khỏi cái sự mệt mỏi này. Chúng ta đã nhận được quyền được nghèo khó trong tâm hồn, bởi vì đó là con đường của Nước Trời.

Nhưng phải nhắc lại điều căn bản này : chúng ta không nên thay đổi bản thân để trở thành nghèo khó trong tâm hồn, chúng ta không cần làm một sự thay đổi nào bởi vì chúng ta đã nghèo sẵn rồi ! Chúng ta nghèo khó… hay, nói rõ hơn : chúng ta là những « kẻ khốn cùng » trong tâm hồn ! Chúng ta cần mọi thứ. Tất cả chúng ta đều nghèo trong tâm hồn, chúng ta là những kẻ ăn mày. Đó là thân phận con người.

Nước Thiên Chúa  thuộc về những người có tâm hồn nghèo khó. Có những người đang có các vương quốc trên thế giới : họ có của cải và họ có tiện nghi. Nhưng đó là những vương quốc đang chấm dứt. Quyền lực của con người, kể cả những đế quốc hùng vĩ nhất, cũng đã qua đi và biến mất. Chúng ta thường thấy trên những bản tin truyền hình hay trên báo chí rằng chính phủ này mạnh, uy quyền, hay chính phủ kia còn tồn tại ngày hôm qua và ngày hôm nay đã không còn hiện hữu, đã sụp đổ. Của cải trên thế gian này qua đi, kể cả tiền bạc. Những người lớn tuổi dạy cho chúng ta rằng tấm vải liệm xác không có túi. Thật thế. Tôi chưa từng thấy, đàng sau xe tang có một xe tải dọn nhà : không ai mang được bất cứ gì đi theo. Của cải ở lại đây.

Nước Thiên Chúa thuộc về những người có tâm hồn nghèo khó. Có những kẻ có những vương quốc trên thế gian này, họ có của cải, họ có tiện nghi. Nhưng chúng ta biết họ đã kết thúc như thế nào. Thật sự trị vì là người biết yêu điều thiện đích thực hơn chính bản thân mình. Và quyền uy của Thiên Chúa chính là như thế đó.

Chúa Kitô đã tỏ uy quyền của Người bằng cách nào ? Bởi vì Người đã biết làm điều mà các vua chúa trên thế gian không làm được : cống hiến mạng sống của Người cho nhân loại. Và quyền uy đích thực là như thế đó. Quyền uy của tình huynh đệ, quyền uy của đức bác ái, quyền uy của tình yêu thương, quyền uy của lòng khiêm hạ. Đó là những gì Chúa Kitô đã làm.

Chính trong điều đó là sự tự do thực sự : Người có uy quyền của lòng khiêm hạ, của sự phục vụ, của tình anh em là người tự do. Đức nghèo khó mà Những Mối Phúc ca ngợi, phục vụ cho sự tự do đó.

Bởi vì có một sự nghèo khó mà chúng ta phải chấp nhận, sự nghèo khó của thân phận con người chúng ta, và một sự nghèo khó mà trái lại, chúng ta phải tìm kiếm, đó là sự nghèo khó cụ thể những của cải trên thế gian này, để được tự do và có thể yêu thương. Chúng ta luôn phải đi tìm sự tự do trong tâm hồn, tự do đâm rễ trong sự nghèo khó của thân phận con người chúng ta.

© Traduction de Zenit, Hélène Ginabat

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

https://fr.zenit.org/articles/catechese-la-vulnerabilite-cest-la-condition-humaine/

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Bài Giáo Lý – mỏng giòn là thân phận con người

Gặp gỡ giữa Đức Giáo Hoàng Phanxicô và người phụ nữ tám ngày sau vụ rắc rối hôm 31/12/2019

Phong cách của Đức Giáo Hoàng Phanxicô

FÉVRIER 05, 2020 15:39 ANITA BOURDINAUDIENCE GÉNÉRALEPAPE FRANÇOIS

Gặp gỡ ngày 08/01/2020 với người phụ nữ của vụ rắc rối 31/12/2019

Hình ảnh của tờ báo Osservatore Romano chứng minh Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã gặp gỡ, vào cuối buổi triều kiến ngày 08/01/2020 trong Đại thính đường Phaolô VI, người phụ nữ đã nắm tay ngài hôm 31/12/2019 trên Quảng Trường Thánh Phêrô, gây ra một cử chỉ thiếu kiên nhẫn của ngài.

Đức Giáo Hoàng đã tới cầu nguyện bên hang đá Giáng Sinh và đã chào hỏi nhiều người hiện diện sau những rào cản an ninh bằng gỗ.

Người ta thấy trên video của Vatican người phụ nữ chụp lấy tay Đức Giáo Hoàng vào lúc ngài quay lưng đi : bà có thể làm Đức Giáo Hoàng Phanxicô mất thăng bằng. Ngài đã phản ứng tìm cách gỡ tay ra bằng một cái đập trên bàn tay của người phụ nữ.

Ngày hôm sau, 01/01/2020, Đức Giáo Hoàng đã công khai xin lỗi, vào giờ Kinh Truyền Tin, về cử chỉ « mất kiên nhẫn »  của ngài và vì « gương xấu » của ngài.

Nhưng ngài còn đi xa hơn bằng cách mong muốn gặp mặt bà này và chào hỏi bà này vào cuối buổi triều kiến 8 ngày sau đó, một cách công khai và không kém phần kín đáo.

Các quan sát viên tại Vatican bình luận rằng câu chuyện đã kết thúc tốt đẹp, trong phong cách của Đức Giáo Hoàng Phanxicô được làm thành bằng sự « đơn sơ » và « khiêm nhường ».

Vatican không xác nhận cũng không phủ nhận rằng người phụ nữ kia là người Trung Hoa và bà đã muốn xin Đức Giáo Hoàng Phanxicô cầu nguyện cho các Kitô hữu của Trung Hoa Lục Địa.

Cuộc gặp gỡ ngày 08/01/2020 đã diễn ra với sự giúp đỡ của một vị linh mục đóng vai thông dịch viên. Trong lúc vào ngày 31/12/2019, với băng ghi hình của Vatican YouTube, người ta không hiểu người phụ nữ này lớn tiếng nói những gì với Đức Giáo Hoàng Phanxicô, về phần ngài, ngài cũng không hiểu.

Trên băng ghi hình này, người ta thấy người phụ nữ đứng yên chờ đợi Đức Giáo Hoàng đi tới và, khi ngài tới gần, bà đã thong thả làm dấu thánh giá. Bà dường như cầu nguyện trước cuộc gặp gỡ, có vẻ là bất ngờ : thông thường, những người chuẩn bị gặp Đức Giáo Hoàng Phanxicô đưa một miếng giấy viết tay cho ngài nếu họ không nói một trong những ngôn ngữ được Đức Thánh Cha hiểu được.

Quả thế, Đức Giáo Hoàng đã không chào hỏi được tất cả những người có mặt, và tất cả những người có mặt cũng không biết rằng Đức Giáo Hoàng sẽ đến vào giờ đó để cầu nguyện trước hang đá, sau khi cử hành trong Đền Thánh Phêrô, kinh chiều thứ nhất nhân ngày lễ kính Đức Maria Mẹ Thiên Chúa và hát kinh tạ ơn Te Deum cho năm vừa qua.

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

https://fr.zenit.org/articles/rencontre-du-pape-francois-et-de-la-jeune-femme-huit-jours-apres-lincident-du-31-decembre/

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Gặp gỡ giữa Đức Giáo Hoàng Phanxicô và người phụ nữ tám ngày sau vụ rắc rối hôm 31/12/2019

Coronavirus : Vatican gửi hàng trăm ngàn khẩu trang đi Trung Quốc

Sáng kiến của Dược Phòng Vatican và linh hướng của Đức Giáo Hoàng

FÉVRIER 03, 2020 15:00 ANNE KURIANROME

Vatican gửi khẩu trang chống coronavirus tại Trung Quốc

Vatican đã gửi đi Trung Quốc khoảng 700 tới 800 ngàn khẩu trang để giúp ngừa dịch Coronavirus, một bản thông cáo báo chí của Tòa Thánh ngày 03/02/2020 cho biết.

Trong lúc mà, theo những tổng kết, siêu vi đã nhiễm bệnh cho 17 480 người và đã giết hại 362 người kể từ tháng 12/2019 vừa qua, sáng kiến của tình liên đới này đã ra đời từ vị linh hướng của Đức Giáo Hoàng – Đức Hồng Y Konrad Krajewski -, từ Dược Phòng của Vatican, và từ Trung Tâm Truyền Giáo của Gíáo Hội Trung Hoa tại Ý.

Theo những phát biểu của vị phó giám đốc Trường Đại Học Giáo Hoàng Urbano, Vincenzo Han Duo, được đăng tải trên tập san Global Times, các khẩu trang đã được Vatican chuyển tới phi trường, để gửi tới Vũ Hán, trung tâm xuất phát của dịch bệnh, cũng như những tỉnh Zhejiang và Fujian.

Tại Vatican, đã không có « báo động » và cũng không có « biện pháp hạn chế » nào cả để ngăn ngừa bệnh này xuất hiện tại Trung Quốc và đã lan ra đến khoảng 15 quốc gia, ông giám đốc Phòng Báo Chí Tòa Thánh, Matteo Bruni cho biết.

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

https://fr.zenit.org/articles/coronavirus-le-vatican-expedie-des-masques-en-chine/

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Coronavirus : Vatican gửi hàng trăm ngàn khẩu trang đi Trung Quốc

« Bệnh nhân không phải là một con số – đó là một con người cần tình nhân loại »

« Sự gần gũi là chìa khóa của nhân loại và của Kitô giáo » (Bản dịch đầy đủ)

FÉVRIER 02, 2020 15:33 ANITA BOURDINORGANISATIONS CARITATIVES, HUMANITAIRESPAPE FRANÇOIS

Gruppo Villa Maria Điều Trị và Nghiên Cứu

« Người bệnh không phải là một con số : đó là một con người cần tình nhân loại » : Đức Giáo Hoàng Phanxicô chào mừng trên chiều hướng này công tác của một hội đoàn Ý giúp cho các bệnh nhân. Ngài mời gọi có sự gần gũi : « Sự gần gũi là chìa khóa của nhân loại và của Kitô giáo »

Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã tiếp kiến các bác sĩ, y tá, nhân viên hành chánh và những người trách nhiệm của nhóm Villa Maria điều trị và nghiên cứu, hôm thứ bẩy 01/02/2020 tại Vatican

Đức Giáo Hoàng nhắn nhủ những người điều trị một tinh thần « phục vụ » : « Cần thiết phải kích thích sự cộng tác của hết mọi người, để đáp ứng những nhu cầu của các bệnh nhân với một tinh thần phục vụ, một thái độ quảng đại và nhạy cảm ».

Đức Giáo Hoàng còn nhấn mạnh là : « phải nhân bản hóa y học và thực tế bệnh viện và vệ sinh y tế ».

Đức Giáo Hoàng đã đưa ra từ khóa : « Sự gần gũi là chìa khóa của nhân loại và của Kitô giáo ».

Và ngài xác định rằng : « Tôi đã nói một từ, gần gũi : chúng ta không được quên. Sự gần gũi – xin mạn phép nói – cũng là phương pháp mà Thiên Chúa đã sử dụng để cứu độ chúng ta ».

Sau đây là bản dịch nhanh, những lời của Đức Giáo Hoàng Phanxicô ban ra bằng tiếng Ý.

AB

Bài nói chuyện của Đức Giáo Hoàng Phanxicô

Quý Anh Chị Em thân mến,

Tôi thân ái chào mừng Quý Anh Chị Em đã đến đây, anh chị em là những người đại diện cho Nhóm Villa Maria điều trị và nghiên cứu : các bác sĩ, y tá, nhân viên hành chánh và những người lãnh đạo. Tôi cảm ơn ông chủ tịch vì những lời lẽ của ông. Tôi đã nghe sự phác họa các mục tiêu và những đích tới mà cuộc đời Nhóm của anh chị em được hoạt náo, tích cực từ 40 năm nay trong lãnh vực y tế và phục vụ sức khỏe cho người ta. Tôi ngợi khen anh chị em vì tính năng động đã dẫn đưa anh chị em tới sự mở rộng hoạt động của anh chị em, ngoài nước Ý, tới những quốc gia khác nữa, luôn để phục vụ cho sự sống của con người bị đánh dấu bởi bệnh hoạn. Tôi khuyến khích anh chị em hãy kiên trì với sự tận tụy trong những công trình đã tiến hành, và tôi cầu chúc rằng các cấu trúc của anh chị em, những nơi của đau đớn nhưng cũng là những nơi của hy vọng và trải nghiệm nhân bản và thiêng liêng, có thể luôn luôn quan trọng hơn cho sự liên đới và quan tâm cho người bệnh.

Sự tiến hóa kỹ thuật và kể cả những thay đổi của bản chất xã hội, kinh tế và chính trị đã làm thay đổi môi trường, dựa trên đó là sự sống của các bệnh viện và những cơ sở y tế. Vì thế cần có một nền văn hóa mới, đặc biệt trong việc chuẩn bị kỹ thuật và tinh thần đạo đức của các nhân viên y tế ở tất cả mọi cấp.

Trong viễn cảnh đó, thật quan trọng là những gì Nhóm Villa Maria đã làm cho đến bây giờ để đáp ứng những nhu cầu của các bệnh nhân và gia đình họ, đôi khi bị buộc phải thiên cư đến những trung tâm chuyên môn cách xa địa phương của họ. Sự cam kết mở rộng môi trường hoạt động bằng việc mua tậu hay tạo dựng những cấu trúc mới và bành trướng các hạ tầng cơ sở, cho thấy một ý chí bảo đảm những trang thiết bị và sự tiện nghi cần thiết cho việc nhập viện các bệnh nhân và sự chữa lành cho họ.

Mong rằng những nơi đều trị ngày càng trở thành những ngôi nhà đón tiếp và an ủi, nơi đó bệnh nhân tìm được tình bạn, sự thông cảm, sự tử tế và tình bác ái. Nói tóm lại, họ tìm được tình nhân loại. Người bệnh không phải là một con số : đó là một con người đang cần đến tình nhân loại.

Về phương diện này, cần thiết phải kích thích sự hợp tác của tất cả mọi người, để đáp ứng những nhu cầu của người bệnh với một tinh thần phục vụ và một thái độ quảng đại và nhậy cảm. Chuyện không phải dễ, vì người bệnh là người đau ốm, họ sốt ruột và nhiều khi họ « mất kiên nhẫn ». Không phải chuyện dễ, nhưng cũng phải làm. Để đạt được những mục tiêu đó, không được để mình bị thu hút bởi những « hệ thống » chỉ nhắm đến khía cạnh kinh tế và tài chánh, nhưng phải thực hiện một kiểu gần gũi với con người, để có thể giúp đỡ người đó với sức ấm con người đối mặt với những lo lắng đang vây quanh người đó trong những lúc nguy kịch nhất của căn bệnh. Người ta đóng góp như thế một cách cụ thể vào việc nhân bản hóa nền y học, vào thực tế bệnh viện và nền vệ sinh y tế.

Tôi đã nói một từ, gần gũi : chúng ta đừng quên nó. Sự gần gũi – xin mạn phép nói lên – cũng là phương pháp mà Thiên Chúa đã sử dụng để cứu chuộc chúng ta. Ngày xưa với dân Do Thái, Người đã từng phán : « Các ngươi hãy nói Ta hay, có dân tộc nào có những thần linh cũng gần gũi, như các ngươi được gần gũi với Ta không ? ». Thiên Chúa của sự gần gũi đã đến gần với chúng ta nơi Chúa Giêsu Kitô : một người trong chúng ta. Sự gần gũi là chìa khóa của nhân loại và của Kitô giáo.

Những người nhận biết mình trong đức tin Kitô giáo đợc kêu gọi hãy hoàn thành dịch vụ trong tinh thần những lời của Chúa Giêsu : « Mỗi lần các người làm như thế cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các người đã làm cho chính Ta vậy » (Mt 25,40). Đó là nền tảng Phúc Âm của sự phục vụ người khác.

Như thế, đối với những ai có đức tin thì người bệnh và người đau ốm trở thành những dấu chỉ sống động sự hiện diện của Đức Kitô, Con của Thiên Chúa, Đấng đã đến săn sóc và chữa lành, trong lúc gánh chịu sự mỏng giòn của chúng ta, sự yếu đuối của chúng ta. Trên chiều hướng này, săn sóc người anh em đang đau ốm có nghĩa là dành chỗ cho Chúa. Từ những nơi điều trị và đau đớn cũng gửi đến một thông điệp cho sự sống của hết mọi người ; một bài học lớn mà không có bục giảng nào có thể cho ra. Quả vậy, con người đau ốm hiểu rõ hơn sự cần thiết và giá trị của ơn Chúa cứu độ và của đức tin, và cũng giúp cho những ai ở gần người đó để đánh giá và tìm kiếm ơn phúc đó.

Và tôi muốn bầy tỏ sự gần gũi của tôi, với những bệnh nhân và những người  trong các cơ quan của anh chị em, mà tôi yêu cầu anh chị em chuyển tới họ. Tôi hiệp ý với sự chờ đợi lành bệnh của họ, bằng cách chia sẻ cách thiêng liêng những thử thách của họ và hy vọng rằng cơn thử thách đó sớm qua đi, để cho mỗi người có thể trở về nhà mình, trong gia đình của mình ngay khi có thể được. Với họ, tôi khẩn cầu ơn kiên nhẫn và tin cậy nơi Chúa, cũng như nhiều sức mạnh để chịu đựng, để luôn ngoan hiền với thánh ý của Thiên Chúa, tin cậy vào lòng nhân hậu phụ tử và quan phòng.

Với tất cá Quý Anh Chị Em thân mến, tôi nhắc lại sự đánh giá cao của tôi vì sự phục vụ người bệnh, phục vụ nhân loại của anh chị em. Cảm ơn, cảm ơn vì chuyện đó ! Tôi phó thác công trình của anh chị em cho sự chuyển cầu của Đức Trinh Nữ Maria Salus Infirmorum và tôi ban phép lành cho tất cả Quý Anh Chị Em. Xin anh chị em vui lòng, đừng quên cầu nguyện cho tôi. Tôi cũng cần điều đó.

Copyright – Traduction de Zenit, Anita Bourdin

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

https://fr.zenit.org/articles/le-patient-nest-pas-un-numero-cest-une-personne-qui-a-besoin-dhumanite-traduction-complete/

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở « Bệnh nhân không phải là một con số – đó là một con người cần tình nhân loại »

Kinh Truyền Tin « chủ nghĩa bất động không phù hợp với việc làm chứng Kitô giáo »

Nhưng khả năng ngạc nhiên « giúp cho trải nghiệm tôn giáo » (Bản dịch đầy đủ)

FÉVRIER 02, 2020 14:21 ANITA BOURDINANGÉLUS ET REGINA CAELIPAPE FRANÇOIS

Kinh Truyền Tin ngày 02/02/2020

« Chủ nghĩa bất động không phù hợp với sự làm chứng Kitô giáo cũng không phù hợp với sứ vụ của Hội Thánh », Đức Giáo Hoàng Phanxicô tuyên bố trong khi bình giảng bài Phúc Âm lễ Đức Mẹ Maria và thánh Giuse Dâng Chúa Giêsu Trong Đền Thánh, hay là Lễ Nến, trước Kinh Truyền Tin, trên Quảng Trường Thánh Phêrô ngày chúa nhật 02/02/2020.

Đức Giáo Hoàng đã lưu ý rằng bốn nhân vật chung quanh Chúa Giêsu Hài Đồng đều « trong tình trạng chuyển động » và tràn đầy « sửng sốt ».

Ngài đã cập nhật thông điệp của Phúc Âm cho ngày hôm nay khi nói rằng : « Thế giới cần những người Kitô hữu chịu để cho mình chuyển động, không mệt mỏi để bước đi trong các đường phố của cuộc đời, để mang đến cho mọi người lời an ủi của Chúa Giêsu. Mỗi người đã chịu Phép Rửa đều nhận được ơn gọi rao truyền, làm sứ vụ Phúc Âm hóa ! Các giáo xứ và các cộng đoàn giáo hội khác nhau được kêu gọi khuyến khích sự dấn thân của giới trẻ, của các gia đình và của những người lớn tuổi, để cho mỗi người có thể làm một cuộc trải nghiệm Kitô giáo, sống cuộc sống và sống sứ vụ của Hội Thánh với tính cách là những người chủ chốt ».

Về chuyện khả năng ngạc nhiên, khả năng cảm thấy sửng sốt, Đức Giáo Hoàng nhấn mạnh rằng nó giúp gặp gỡ Thiên Chúa : « Khả năng ngạc nhiên về những sự kiện chung quanh chúng ta giúp cho sự trải nghiệm tôn giáo và khiến cho sự gặp gỡ với Chúa trở nên sung mãn. Trái lại, sự không có khả năng để ngạc nhiên làm cho chúng ta thờ ơ và làm gia tăng những khoảng cách giữa con đường đức tin và đời sống hàng ngày ».

Đức Giáo Hoàng đã nhấn mạnh khía cạnh này trong một tweet được để lên sau đó trên trang @Pontifex_fr: « Phúc Âm ngày hôm nay (Lc 2, 22-40), lễ Dâng Chúa Giêsu, cho chúng ta thấy sự ngạc nhiên của Đức Maria, các ông Giuse, Syméon và bà Anna trước điều xẩy ra trước mắt họ. Khả năng kinh ngạc thán phục làm cho cuộc gặp gỡ với Chúa mang lại hoa quả ».

Sau đây là bản dịch nhanh những lời của Đức Giáo Hoàng Phanxicô

AB

Lời Đức Giáo Hoàng trước Kinh Truyền Tin

Hôm nay, chúng ta cử hành lễ Dâng Chúa : khi hài nhi Giêsu đã được dâng  lên trong Đền Thánh bởi Đức Trinh Nữ Maria và thánh Giuse. Ngày đời sống thánh hiến cũng là ngày hôm nay, nhắc nhở kho báu to lớn trong Hội Thánh của những người đi theo sát chân Chúa để tuyên xưng những giáo huấn của Phúc Âm.

Bài Phúc Âm (x. Lc 2, 22-40) kể rằng, bốn mươi ngày sau khi sinh ra, cha mẹ Chúa Giêsu đã đưa Hài Nhi lên Giêrusalem để dâng tiến trong Đền Thánh, như Lề Luật Do Thái đã quy định. Và trong khi mô tả lễ nghi được dự trù theo truyền thống, đoạn Kinh Thánh này thu hút sự chú ý của chúng ta tới gương lành của một số các nhân vật. Các vị được tác động mạnh vào lúc các vị trải nghiệm cuộc gặp gỡ với Chúa ở nơi chốn mà Người tỏ ra hiện diện và gần gũi con người. Chính là Đức Maria và thánh Giuse, ông Simêon và bà Anna, đã tượng trưng cho những khuôn mẫu của sự đón nhận và của sự tiến dâng đời sống lên Thiên Chúa. Bốn vị này không bình đẳng, các vị hoàn toàn khác nhau, nhưng tất cả đã đi tìm Thiên Chúa và các vị đã để được dẫn dắt bởi Chúa.

Thánh sử gia Luca mô tả các vị trong một thái độ kép : một thái độ của động thái và một thái độ của sửng sốt.

Thái độ thứ nhất là động thái. Đức Maria và thánh Giuse đã lên đường lên Giêrusalem ; về phần ông Simêon, ông được thúc đẩy bởi Thánh Thần, ông lên Đền Thờ, trong lúc bà Anna sớm hôm thờ phượng Thiên Chúa. Bằng cách đó, bốn nhân vật chính của đoạn Phúc Âm này cho chúng ta thấy rằng, đời sống Kitô giáo đòi hỏi tính năng động và ý chí bước đi, bằng cách để mình được hướng dẫn bởi Thánh Thần. Chủ nghĩa bất động không phù hợp với sự làm chứng Kitô giáo cũng không phù hợp với sứ vụ của Hội Thánh. Thế giới cần những Kitô hữu chấp nhận để được chuyển động, không nản lòng bước đi trên những đường phố của cuộc đời, để mang đến cho mọi người lời an ủi của Chúa Giêsu. Mọi người đã chịu phép Rửa đều nhận được ơn gọi Phúc Âm hóa ! Các giáo xứ và các cộng đoàn giáo hội khác được kêu gọi hãy giúp đỡ sự tham gia của giới trẻ, của các gia đình và của những người lớn tuổi, để tất cả mọi người có thể làm một cuộc trải nghiệm Kitô giáo, bằng cách sống như những người chủ chốt trong cuộc đời và sứ vụ của Hội Thánh.

Thái độ thứ nhì, qua đó, thánh Luca giới thiệu bốn nhân vật của đoạn Phúc Âm là sự sửng sốt. Đức Maria và thánh Giuse « ngạc nhiên vì những lời ông Simêon vừa nói về Người [về Chúa Giêsu] » (c.33). Sự sửng sốt cũng là phản ứng rõ nét của ông già Simêon, là người đã thấy bằng chính con mắt của mình, trong Chúa Giêsu Hài Đồng, ơn cứu độ của Thiên Chúa đã làm cho dân Người : ơn cứu độ đó, ông đã chờ đợi nhiều năm tháng qua. Và cũng như thế đối với bà Anna, « bà cũng cảm tạ Thiên Chúa » (c.38) và đi giới thiệu Chúa Giêsu với mọi người. Đúng là bà thánh ba hoa, bà ba hoa đúng, bà ba hoa những điều tốt lành, không phải những điều xấu xa. Bà đã nói, bà đã loan truyền ; một vị thánh nữ đã đi từ bà này tới bà kia để cho các bà thấy được Chúa Giêsu.

Những khuôn mặt có lòng tin đó đã được bao bọc bởi sự sửng sốt, bởi vì các vị đã để mình bị tác động mạnh và can dự và những biến cố đang trải ra trước mắt mình. Khả năng ngạc nhiên vì những chuyện bao quanh chúng ta giúp cho sự trải nghiệm tôn giáo và làm phong phú sự gặp gỡ với Chúa. Trái lại, sự không có khả năng ngạc nhiên của chúng ta khiến cho chúng ta thờ ơ và gia tăng những khoảng cách giữa con đường của đức tin và con đường của cuộc sống hàng ngày.

Cầu xin Đức Trinh Nữ Maria phù giúp chúng ta mỗi ngày chiêm ngắm nơi Chúa Giêsu Ân Sủng của Thiên Chúa cho chúng ta, và để nhờ Người, chúng ta can dự vào động thái của ân sủng, với một sự sửng sốt vui mừng, để cho cuộc đời chúng ta trở thành một lời ca ngợi Thiên Chúa trong sự phục vụ các anh em chúng ta.

Copyright – Traduction de Zenit, Anita Bourdin

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

https://fr.zenit.org/articles/angelus-limmobilisme-ne-convient-pas-au-temoignage-chretien-traduction-complete/

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Kinh Truyền Tin « chủ nghĩa bất động không phù hợp với việc làm chứng Kitô giáo »

Thánh Lễ Dâng Tiến – « bí quyết » của đời sống thánh hiến và của một tuổi thọ dư đầy

« Chúng ta trở nên mù lòa nếu chúng ta không nhìn lên Chúa mỗi ngày » (toàn văn)

FÉVRIER 01, 2020 21:00 ANITA BOURDINPAPE FRANÇOIS

Lễ Dâng Tiến

Đức Giáo Hoàng Phanxicô chỉ ra « bí quyết » của đời sống thánh hiến và của tuổi già dư đầy trong bài giảng cho Lễ Tiến Dâng Chúa Giêsu trong Đền Thánh Giêrusalem, Ngày thế giới đời sống thánh hiến, và chiều ngày 01/02/2020 tại Đền Thánh Phêrô.

Đức Giáo Hoàng đã mời gọi hãy nhìn những gì ông già Simêon và nữ ngôn sứ Anna đã làm, theo bài Phúc Âm của thánh Luca (Lc 2, 22-40) ;

Đức Giáo Hoàng đã gợi ý ân sủng này để cầu xin : « Để có cái nhìn chính đáng về cuộc đời, chúng ta hãy cầu xin để biết được ân sủng của Thiên Chúa ban cho chúng ta, cũng như ông Simêon ».

AB

Lễ Tiến Dâng năm 2020

Bài giảng của Đức Giáo Hoàng Phanxicô

« Chính mắt con được thấy Ơn Cứu Độ » (Lc 2,30). Đó là những lời của ông Simêon mà bài Phúc Âm giới thiệu như một con người đơn sơ : « một người công chính và sùng đạo » (c.25). Nhưng trong hết thẩy mọi người ở trong Đền Thánh lúc đó, chỉ có ông đã nhìn thấy nơi Chúa Giêsu, Đấng Cứu Chuộc. Ông đã nhìn thấy gì ? Một trẻ sơ sinh : một đứa trẻ, một em bé nhỏ nhắn và mỏng manh. Nhưng ở đó, ông đã thấy được ơn cứu độ, bởi vi Thánh Thần đã làm cho ông nhận biết trong hài nhi hiền dịu này « Đấng Kitô của Đức Chúa » (c.26). Khi ông đón hài nhi trên tay, ông đã thấy, trong đức tin, rằng trong Hài Nhi đó, Thiên Chúa thực hiện những lời hứa của Người. Và ông Simêon đã có thể ra đi bình yên : ông đã thấy ân sủng quý giá hơn cả mạng sống (x. Tv 63,4), và ông không còn mong chờ gì nữa.

Quý Anh Chị Em Thánh Hiến thân mến, cả anh chị em nữa, anh chị em là những người nam, nữ đơn sơ đã nhìn thấy kho báu có giá trị hơn tất cả của cải trên đời. Vì Người, anh chị em đã bỏ lại những thứ quý giá, như của cải, như xây dựng một gia đình. Tại sao anh chị em đã làm điều này ? Bởi vì anh chị em đã trở thành tình nhân của Chúa Giêsu, anh chị em đã nhìn thấy tất cả mọi sự nơi Người và, bị thu hút bởi ánh mắt của Người, anh chị em đã bỏ lại tất cả những thứ khác. Đời sống tận hiến là nhãn quan này. Đó là nhìn thấy cái gì đáng giá trong cuộc đời. Đó là đón nhận ơn của Chúa với hai tay giang rộng, giống như ông Simêon. Đây là cái gì đôi mắt người thánh hiến nhìn thấy : ân sủng của Thiên Chúa dành riêng trong tay họ. Người phụ nữ thánh hiến là người mỗi ngày nhìn mình và nói ‘‘tất cả đều là ân sủng, tất cả đều là ơn phúc’’ ; Quý Anh Chị Em thân mến, chúng ta không xứng với đời sống tu trì, chính là một ân sủng tình yêu mà chúng ta đã nhận được.

Chính mắt con được thấy ơn cứu độ của Người. Đó là những lời chúng ta lập lại mỗi tối trong kinh cuối ngày. Với những lời đó, chúng ta kết thúc một ngày khi đọc rằng : ‘‘Lậy Chúa, ơn cứu độ của con đến từ Chúa, bàn tay con trống không, nhưng đầy ân sủng’’. Biết nhìn ơn phúc là điểm xuất phát. Nhìn về phía sau ; đọc lại tiểu sử của mình và nhìn thấy nơi đó ơn chung thủy của Thiên Chúa : không chỉ trong những giờ phút quan trọng của cuộc đời, mà còn trong những mỏng giòn, trong những yếu đuối, trong những khốn cùng. Kẻ cám dỗ, ma quỷ nhấn mạnh trên những khốn cùng của chúng ta, trên đôi tay trắng của chúng ta : ‘‘Sau tất cả những năm tháng ngươi không cải thiện được, ngươi không thực hiện được điều ngươi phải làm, họ đã không để ngươi làm điều mà ngươi đã hứa, ngươi đã không luôn chung thủy, ngươi không có khả năng…’’ vân vân và vân vân. Mỗi người trong chúng ta biết rõ chuyện này, những lời này. Chúng ta thấy rằng điều này có phần nào chính xác và chúng ta đi theo những tư tưởng và cảm tình làm cho chúng ta lạc hướng. Và chúng ta có rủi ro mất hướng kim chỉ nam, vốn là sự nhưng không của Thiên Chúa. Bởi vì Thiên Chúa thương yêu chúng ta luôn luôn và Người hiến thân vì chúng ta, kể cả trong những lúc khốn cùng của chúng ta. Thánh Giêrônimô đã hiến dâng nhiều thứ cho Chúa và Chúa đòi hỏi thêm nữa. Ngài thưa với Chúa rằng ‘‘Lậy Chúa, con đã dâng lên Chúa tất cả rồi, tất cả, có còn thiếu cái gì đâu ? – ‘‘Tội lỗi của con, khốn cùng của con, con hãy cho Ta những khốn cùng của con’’. Khi chúng ta nhìn thẳng lên Người, chúng ta mở ra với sự tha thứ vốn canh tân chúng ta và chúng ta được xác nhận bởi sự chung thủy của Người. Ngày hôm nay, chúng ta có thể tự hỏi : ‘‘Tôi, tôi hướng tầm nhìn của tôi tới ai : tới Chúa hay tới chính tôi ?’’. Kẻ biết trước hết nhìn thấy ân sủng của Thiên Chúa, sẽ khám phá ra phương thuốc giải cho sự thiếu tin tưởng và cho tầm nhìn thế tục.

Bởi vì cám dỗ này đe dọa đời sống tu trì : có cái nhìn thế tục. Chính là cái nhìn không còn thấy được ân sủng của Thiên Chúa như là chủ chốt của đời sống và đi tìm một thứ thay thế : một chút thành công, một sự an ủi tình cảm, cuối cùng là làm điều mình muốn. Nhưng đời sống thánh hiến, khi nó không còn vận hành chung quanh ân sủng của Thiên Chúa, nó sẽ khép kín lại trên bản thân. Nó mất đi sự nhiệt tình của nó, nó ỳ ra, nó đọng lại. Và chúng ta biết cái gì sẽ xẩy ra : người ta đòi hỏi không gian và quyền lợi, người ta để mình bị lôi kéo bởi những chuyện ngồi lê đôi mách và những lời độc ác, người ta phẫn nộ vì những chuyện nhỏ nhoi không chạy tốt và người ta bắt đầu lải nhải những lời phàn nàn – lầu bầu -, ‘‘Cha lầu bầu’’, ‘‘sơ lầu bầu’’ : về các anh chị em, về cộng đoàn, về Hội Thánh, về xã hội. Người ta không còn thấy Chúa trong mọi sự, mà chỉ là thế gian với những động lực của nó, và lòng mình co cụm lại. Như thế, người ta có những thói quen nhỏ và trở thành thực dụng trong lúc mà trong lòng thì gia tăng sự buồn bực và thiếu tin tưởng, thoái hóa thành sự cam chịu. Đó là những gì mà cái nhìn thế tục hướng tới. Bà thánh Têrêxa đã nói với các tiểu muội của mình : ‘‘Khốn cho chị nào cứ luôn miệng nhắc lại rằng ‘người ta đã bất công với tôi’, khốn thật !’’.

Để có cái nhìn đúng đắn về cuộc đời, chúng ta hãy cầu xin cho được biết nhìn ân sủng của Thiên Chúa cho chúng ta, như ông Simêon. Phúc Âm nhắc lại ba lần rằng ông rất gần gũi với Thánh Thần, Người đã ngự trên ông, đã linh báo cho ông và đã thúc đẩy ông (x. c.25-27). Ông gần gũi với Thánh Thần, với tình thương yêu của Thiên Chúa. Đời sống tận hiến, nếu vững vàng trong tình thương yêu của Chúa, thì nó sẽ thấy tươi đẹp. Nó thấy rằng sự nghèo khó không phải là một nỗ lực phi thường, mà là một sự tự do thượng đẳng, dành cho chúng ta Thiên Chúa và tha nhân như những của cải đích thực. Nó thấy rằng sự trong sạch không phải là một sự khô cằn khổ hạnh, mà là con đường để yêu đương mà không chiếm hữu. Nó thấy rằng đức vâng lời không phải là một kỷ luật mà là sự chiến thắng trên sự hỗn loạn của chúng ta, theo kiểu của Chúa Giêsu. Trong một vùng bị ảnh hưởng của trận động đất tại Ý – khi nói đến đức nghèo khó và đến cuộc sống cộng đoàn – đã có một nhà dòng Biển Đức bị phá hủy và một nhà dòng khác đã nhận chuyển các sơ tới nhà họ. Nhưng các sơ chỉ ở đó ít ngày : họ không thấy sung sướng, họ nghĩ về nhà dòng mà họ đã phải rời đi, về những người ở chung quanh đó. Và rốt cuộc, các sơ đã quyết định trở về và dựng lên nhà dòng trong hai chiếc xe cắm trại. Thay vì ở trong một nhà dòng to lớn, thoải mái, các sơ đã như những con bọ chét, ở đó, tất cả cùng nhau, nhưng hạnh phúc trong sự nghèo khó. Chuyện này đã xẩy ra hồi năm ngoái. Thật là đẹp !

Mắt con đã được thấy ơn cứu độ của Người. Ông Simêon nhìn thấy Chúa Giêsu nhỏ bé, khiêm nhường, đến để phục vụ chứ không để được phục vụ, và ông đã định nghĩa mình là kẻ tôi tớ. Ông quả đã nói : « Muôn lậy Chúa, giờ đây theo lời Người đã hứa, xin để tôi tớ này được bình an ra đi » (C.29). Kẻ nào hướng mắt lên Chúa Giêsu đều học cách sống để phục vụ. Người đó không đợi người khác bắt đầu, nhưng người đó đi tìm tha nhân, như ông Simêon đi tìm Chúa Giêsu trong Đền Thánh. Trong đời sống thánh hiến, tha nhân của tôi ở đâu ? Đó là câu hỏi : tha nhân của tôi ở đâu ? Trước hết, ngay trong cộng đoàn của tôi. Chúng ta phải cầu xin ơn biết đi tìm Chúa Giêsu trong các anh chị em mà chúng ta đã tiếp nhận. Chính ở đó mà người ta bắt đầu thực hiện đức bác ái : ở nơi bạn sống, bằng cách đón nhận các anh chị em với sự nghèo khó của họ, như ông Simêon đã đón nhận Chúa Giêsu đơn sơ và nghèo khó. Ngày nay, nhiều người chỉ nhìn thấy trong người khác những trở ngại và những rắc rối. Chúng ta cần những cái nhìn đi tìm tha nhân, kéo lại gần những ai ở xa. Các tu sĩ nam, nữ, những con người nam, nữ đang sống bắt chước Chúa Giêsu, đều được kêu gọi hãy nhìn vào thế giới với cái nhìn thương cảm, cái nhìn đi tìm những người ở xa, cái nhìn không kết án, nhưng khuyến khích, giải thoát, an ủi, cái nhìn thương cảm. Đó là một điều Phúc Âm nhắc đi nhắc lại ; biết bao lần khi phán bảo Chúa Giêsu phán ‘‘Người đã trạnh lòng thương’’. Đó là sự hạ mình của Chúa Giêsu xuống với mỗi người trong chúng ta.

Mắt con đã được thấy ơn cứu độ của Người. Mắt của ông Simêon đã nhìn thấy ơn cứu độ bởi vì mắt ông đã mong chờ ơn này (x.c.25). Đó là những con mắt mong chờ, hy vọng. Những con mắt đi tìm ánh sáng và đã thấy ánh sáng cho dân ngoại (x.c.32). Đó là những con mắt mỏi mòn, nhưng được thắp sáng bởi hy vọng. Cái nhìn của những người thánh hiến chỉ có thể là cái nhìn của hy vọng. Biết hy vọng. Khi nhìn chung quanh mình, dễ bị mất hy vọng : nhiều chuyện không chạy, sự sút giảm ơn gọi… Lại còn sự đè nặng bởi cám dỗ có cái nhìn thế tục, vốn làm tiêu tan hy vọng. Nhưng chúng ta hãy nhìn Phúc Âm và chúng ta hãy thấy ông Simêon và bà Anna : đó là những vị cao niên, cô độc, và tuy vậy họ đã không mất hy vọng, bởi vì họ luôn ở trong tình trạng gần gũi với Chúa. Bà Anna « không rời bỏ Đèn Thờ, nhưng ăn chay cầu nguyện, sớm hôm thờ phượng Thiên Chúa » (c.37). Đó là bí quyết : không rời bỏ Chúa, nguồn mạch của hy vọng. Chúng ta trở nên mù lòa nếu chúng ta không nhìn lên Chúa mỗi ngày, nếu chúng ta không thờ phượng Chúa. Thờ phượng Chúa !

Quý Anh Chị Em thân mến, chúng ta hãy tạ ơn Thiên Chúa vì ân sủng đời sống tận hiến và chúng ta hãy cầu xin có một cái nhìn mới, biết thấy được ân sủng, biết đi tìm tha nhân, biết hy vọng. Khi đó, mắt chúng ta sẽ thấy được ơn cứu độ.

Copyright – Librairie éditrice du Vatican

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

https://fr.zenit.org/articles/messe-de-la-chandeleur-le-secret-de-la-vie-consacree-et-dune-vieillesse-comblee-texte-complet/

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Thánh Lễ Dâng Tiến – « bí quyết » của đời sống thánh hiến và của một tuổi thọ dư đầy

Mục vụ những người cao niên « Tuổi già là một đặc huệ »

Một sự hiện diện trọng yếu cho các cộng đồng

JANVIER 31, 2020 17:28 HÉLÈNE GINABATPAPE FRANÇOIS.

Đức Giáo Hoàng với một vị cao niên

« Sự sống là một ân điển, và khi nó kéo dài, đó lại là một đặc ân, đối với chính mình và đối với người khác », Đức Giáo Hoàng Phanxicô khẳng định. Trong Kinh Thánh, ngài nói tiếp, « trường thọ là một phép lành » và « một thời gian sung mãn được lập lại ». Khi ban cho tuổi già, Thiên Chúa « ban cho chúng ta thời gian để đào sâu sự hiểu biết của chúng ta về Người, sự mật thiết của chúng ta với Người, để luôn tiến sâu hơn vào trong tim Người và phó thác chúng ta cho Người ». Tuổi già như thế « không phải là một căn bệnh », « đó là một đặc ân », Đức Giáo Hoàng nhấn mạnh. « Sự cô đơn có thể là một căn bệnh, nhưng với lòng bác ái, sự gần gũi và sự an ủi tinh thần, chúng ta có thể chữa lành ».

Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã tiếp kiến các tham dự viên của Hội Nghị quốc tế mục vụ cho người cao niên lần thứ nhất, buổi sáng hôm thứ sáu 31/01/2020, trong Điện tông tòa của Vatican. Với nhan đề « Sự phong phú của năm tháng », hội nghị này được tổ chức bởi Bộ giáo dân, gia đình và đời sống từ ngày 29 đến ngày 31/01/2020 tại Trung Tâm Hội Nghị « Augustinianum » của Rôma. Đức Giáo Hoàng đã khuyến khích các tham dự viên : « Quý Anh Chị Em đừng sợ, hãy lấy những sáng kiến, hãy giúp các giám mục và giáo phận của Quý Anh Chị Em để phát huy sứ vụ mục vụ cho người cao niên và với những người cao niên », ngài nói.

Ngài còn giải thích « vấn đề là thay đổi những tập quán mục vụ » và « gom nhập chúng vào những chân trời mục vụ của Quý Anh Chị Em », thông qua một « sự chia sẻ liên thế hệ ». Sau cùng, để cho tất cả có thể « loan báo cuộc cách mạng của sự dịu hiền », Đức Giáo Hoàng đã hô hào đừng « tiếc công để loan báo Phúc Âm cho các bậc ông bà và cho những người lớn tuổi. Quý Anh Chị Em hãy đi tới gặp họ với một khuôn mặt tươi cười và cuốn Phúc Âm trên tay. Quý Anh Chị Em hãy đi ra đường phố giáo xứ của Quý Anh Chị Em và đi tìm những người lớn tuổi đang sống một mình ».

Sau đây là bản dịch bài diễn văn của Đức Giáo Hoàng Phanxicô

HG

Bài diễn văn của Đức Giáo Hoàng Phanxicô

Quý Anh Chị Em thân mến,

Tôi nồng nhiệt chào mừng Quý Anh Chị Em đã đến đây, Quý Anh Chị Em là những người tham dự Hội Nghị quốc tế về mục vụ cho người cao niên lần thứ nhất, « Sự phong phú của năm tháng », được tổ chức bởi Thánh Bộ Giáo Dân, gia đình và sự sống, và tôi cảm ơn Đức Hồng Y Farrel vì những lời dễ thương của ngài.

« Sự phong phú của năm tháng » là của cải của con người, của mỗi con người nói riêng, những người đã có sau lưng nhiều năm tháng của cuộc đời, của kinh nghiệm và của lịch sử. Đó là kho báu đã hình thành trên con đường đời của mỗi con người nam, nữ, bất kể nguồn gốc, xuất xứ, điều kiện kinh tế hay xã hội. Bởi vì sự sống là một ân điển, và khi nó lâu dài, đó là một đặc ân, đối với chính mình và đối với người khác. Mãi mãi, vẫn mãi mãi như thế.

Ở thế kỷ thứ 21 này, sự già cả đã trở thành một trong những nét đặc trưng của nhân loại. Trong nhiều thập niên, kim tự tháp dân số – vào một thời kỳ, vốn dựa trên một số lớn trẻ em và thanh thiếu niên, và đã có trên đỉnh tháp một số ít người cao niên – đã đảo ngược. Nếu, vào một thời kỳ nào đó, những người cao niên đã có thể hình thành một quốc gia nhỏ bé, thì ngày hôm nay, họ có thể chiếm cả một châu lục. Trên chiều hướng đó, sự hiện diện đáng kể của những người lớn tuổi làm thành một sự mới mẻ cho tất cả những môi trường xã hội và địa dư của thế giới. Ngoài ra, hiện nay, gắn liền vì sự già cả tương ứng với những mùa khác nhau trong cuộc đời : đối với nhiều người, đó là cái tuổi khi những tham gia sản xuất chấm dứt, khi sức khỏe suy yếu và xuất hiện những chỉ dấu của bệnh hoạn và nhu cầu được giúp đỡ, cũng như sự cô lập xã hội ; nhưng với nhiều người, đây là khởi đầu của một thời kỳ lâu dài của sự thoải mái thể chất và tâm lý và của tự do đối với những ràng buộc nghề nghiệp.

Trong hai kiểu tình huống đó, làm sao để sống những năm tháng này ? Ý nghĩa nào cho cái thời kỳ này của cuộc sống, vốn đối với nhiều người, có thể kéo dài ? Sự rối loạn xã hội và, bằng nhiều phương diện, sự thờ ơ và từ chối mà các xã hội chúng ta thể hiện đối với những người lớn tuổi, mời gọi không chỉ Hội Thánh, mà còn cả thế giới, vào một loạt những suy nghĩ để học tập cách nắm bắt và công nhận giá trị của sự già nua. Quả vậy, trong lúc mà, một mặt, các quốc gia phải đối phó với tình trạng mới về dân số trên bình diện kinh tế, mặt khác, xã hội dân sự cần đến những giá trị và ý nghĩa cho giới cao niên và lão niên. Và nhất là tại đây mới có sự đóng góp của cộng đoàn giáo hội.

Bởi vậy, tôi đã quan tâm đón nhận sáng kiến của hội nghị này tập trung sự chú ý trên mục vụ cho người cao niên và đã đưa ra một sự suy nghĩ về những sự can dự toát ra từ một sự hiện diện quan trọng của các bậc ông bà trong các giáo xứ và trong xã hội của chúng ta. Tôi yêu cầu Quý Anh Chị Em rằng điều này không chỉ là một sáng kiến đơn lẻ, mà đánh dấu sự bắt đầu của một con đường đào sâu mục vụ và phân định. Chúng ta phải thay đổi những tập quán mục vụ để biết đáp ứng sự hiện diện của bao người lớn tuổi trong các gia đình của chúng ta và các cộng đoàn của chúng ta.

Trong Kinh Thánh, trường thọ là một phép lành. Nó đặt chúng ta trước sự mỏng giòn của chúng ta, trước sự phụ thuộc lẫn nhau, trước các quan hệ gia đình và cộng đồng, và nhất là trước quan hệ máu mủ với Thiên Chúa. Khi ban cho tuổi thọ, Thiên Chúa là Cha chúng ta ban cho chúng ta thời gian để đào sâu sự hiểu biết của chúng ta về Người, sự mật thiết của chúng ta với Người, để luôn tiến sâu hơn vào trong tim Người và phó thác chúng ta cho Người. Đó là thời gian để chuẩn bị phó thác linh hồn chúng ta trong tay Người, một cách vĩnh viễn, với lòng tin tưởng của con cái. Nhưng đó cũng là một thời gian của sự sung mãn được lập lại. « Già cỗi rồi, vẫn sinh hoa kết quả » (Tv 91,15). Kế hoạch cứu độ của Thiên Chúa, quả vậy, cũng được thực hiện trong sự nghèo khó của những thân xác yếu đuối, cằn cỗi và bất lực. Từ trong lòng dạ cằn cỗi của bà Sara và thân xác trăm tuổi của ông Ápraham, đã sinh ra dân được Chúa chọn (x. Rm 4, 18-20). Từ bà Elisabeth và ông già Zachari đã sinh ra thánh Gioan Tẩy Giả. Người cao tuổi, kể cả khi yếu đuối, có thể trở thành khí cụ của lịch sử cứu độ.

Ý thức được vai trò không thể thay thế này của những người cao tuổi, Hội Thánh nhận làm nơi chốn để các thế hệ được kêu gọi hãy chia sẻ dự án tình yêu của Thiên Chúa, trong một quan hệ chia sẻ lẫn nhau các ơn ích của Chúa Thánh Thần. Sự chia sẻ liên thế hệ bắt buộc chúng ta phải thay đổi nhãn quan về những người cao tuổi, để học tập nhìn về tương lai cùng với họ.

Khi chúng ta nghĩ tới những người cao tuổi và nói về họ, và hơn nữa trong tầm mức mục vụ, chúng ta phải học cách sửa đổi thì chia động từ. Không chỉ có thì quá khứ, làm như đối với những người cao tuổi không chỉ có một cuộc đời sau lưng họ và những tài liệu lưu trữ mốc meo. Không ! Chúa có thể và muốn cũng viết lên cùng với họ những trang sách mới, những trang của sự thánh thiện, của sự phục vụ, của sự cầu nguyện… Ngày hôm nay, tôi muốn nói với Quý Anh Chị Em rằng những người cao tuổi cũng có trong hiện tại và ngày mai của Hội Thánh. Phải, Họ cũng là tương lai của một Hội Thánh, cùng với giới trẻ, nói tiên tri và mơ mộng ! Bởi thế thật là rất quan trọng là những người cao tuổi và những người trẻ nói chuyện với nhau, thật là rất quan trọng.

Lời tiên tri của những người cao tuổi được thể hiện khi ánh sáng của Phúc Âm đi vào tràn đầy cuộc đời của họ, khi cũng như ông Simêon và bà Anna, họ đón lấy Chúa Giêsu trong vòng tay của họ và loan báo cuộc cách mạng của sự dịu hiền, Tin Mừng của Đấng đã giáng thế, mang xuống ánh sáng của Chúa Cha. Bởi vậy tôi yêu cầu Quý Anh Chị Em đừng tiếc công để loan truyền Phúc Âm cho các bậc ông bà và những người cao tuổi. Quý Anh Chị Em hãy đi gặp họ với một khuôn mặt tươi cười và sách Phúc Âm trên tay. Quý Anh Chị Em hãy đi ra đường phố các giáo xứ của mình và hãy đi tìm những người cao tuổi đang sống một mình. Tuổi thọ không phải là một căn bệnh, nó là một sự ưu đãi ! Sự cô đơn có thể là một bệnh, nhưng với lòng bác ái, sự gần gũi và sự an ủi tinh thần, chúng ta có thể chữa lành.

Thiên Chúa có một sắc dân đông đảo các bậc ông bà nội ngoại khắp nơi trên thế giới. Ngày hôm nay, trong các xã hội thế tục của nhiều đất nước, các thế hệ cha mẹ hiện này, phần đông không có một sự giáo dục Kitô hữu và đức tin sống động bằng các bậc ông bà, nhưng trái lại, các cụ có thể truyền đạt cho các cháu của mình. Chính họ là mắt xích phải có để giáo dục đức tin cho những em bé và thanh thiếu niên. Chúng ta phải có tập quán gom họ vào trong những mục tiêu mục vụ và coi họ, một cách liên tục, như một trong những thành phần tối cần của các cộng đoàn chúng ta. Đây không chỉ là những con người mà chúng ta được kêu gọi giúp đỡ và che chở để bảo toàn sự sống của họ, mà họ có thể là những người chủ chốt của một mục vụ truyền bá Phúc Âm, của những nhân chứng ưu tiên của tình yêu chung thủy của Thiên Chúa.

Bởi vậy tôi cảm ơn tất cả Quý Anh Chị Em, Quý Anh Chị Em đã cống hiến những năng lực mục vụ của Quý Anh Chị Em cho các bậc ông bà và cho những người cao tuổi. Tôi hy vọng rằng những gì ngày hôm nay là sự mẫn cảm của một thiểu số sẽ trở thành gia tài của mọi cộng đoàn giáo hội. Quý Anh Chị Em đừng sợ, Quý Anh Chị Em hãy có những sáng kiến, hãy giúp các giám mục và các giáo phận của Quý Anh Chị Em để phát huy công tác mục vụ của những người cao niên và với những người cao niên. Quý Anh Chị Em đừng nản lòng, Quý Anh Chị Em hãy tiến tới ! Bộ Giáo Dân, gia đình và sự sống sẽ tiếp tục đồng hành với Quý Anh Chị Em trong công việc này.

Tôi cũng thế, tôi đồng hành với Quý Anh Chị Em bằng lời cầu nguyện và phép lành của tôi. Và Quý Anh Chị Em, xin vui lòng, đừng quên cầu nguyện cho tôi. Cảm ơn !

© Traduction de Zenit, Hélène Ginabat

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

https://fr.zenit.org/articles/pastorale-des-personnes-agees-la-vieillesse-est-un-privilege/

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Mục vụ những người cao niên « Tuổi già là một đặc huệ »

Bảo vệ trẻ vị thành niên – Đức Giáo Hoàng động viên cuộc tu chính mới giáo luật canon

Ưu tiên cho nghiêm khắc và trong sáng

JANVIER 30, 2020 18:53 ANITA BOURDINPAPE FRANÇOIS

Đức Hồng Y Ladaria Ferrer, Giáo Lý và Đức Tin

Ngày 30/01/2020, Đức Giáo Hoàng Phanxicô loan báo : một cuộc tu chính giáo luật canon liên quan đến những vụ lạm dụng tình dục trên trẻ vị thành niên bởi hàng giáo sĩ đang tiến hành.

Đức Giáo Hoàng quả đã tiếp kiến tại Vatican các thành viên đại hội khoáng đại của Bộ Giáo Lý và Đức Tin : bản dịch toàn văn bài diễn văn đã được đăng tải.

« Tôi cũng đánh giá cao sự nghiên cứu mà Quý Anh Chị Em đã tiến hành về việc tu chính những chuẩn mực về các trọng tội (delicta graviora) dành riêng cho thánh bộ của Quý Anh Chị Em, được ghi trong tự sắc « Sacramentorum sanctitatis tutela » của Thánh Gioan Phaolô II, Đức Giáo Hoàng tuyên bố.

« Tự sắc » đó của ĐGH Gioan Phaolô II đã đáp ứng yêu cầu của tổng trưởng Bộ Giáo Lý và Đức Tin thời bấy giờ là Đức Hồng Y Joseph Ratzinger, nhận thấy những khó khăn của các giám mục địa phương trong việc giải quyết các trường hợp này. Bộ này vừa có trách nhiệm giải quyết các hồ sơ tấn công tình dục phạm phải bởi các giáo sĩ hay các tu sĩ và quyết định thụ lý các phiên tòa giáo sĩ có thể xẩy ra.

ĐGH Biển Đức XVI sau đó đã ban hành các bộ luật để đối phó với những vấn đề này. Từ lúc đó, một khu vực của trang Internet của Vatican tập trung tất cả các biện pháp pháp lý dưới tiêu đề « Lạm dụng trên trẻ vị thành niên, câu trả lời của Gíáo Hội ». Một nội dung cũng được phong phú hóa bởi Đức Giáo Hoàng Phanxicô

Đức Giáo Hoàng khuyến khích hãy tiếp tục công tác tu chính này để « hữu hiệu » hơn : Sự dấn thân của Quý Anh Chị Em nằm đúng trên chiều hướng để cập nhật quy chế nhằm đến một sự hữu hiệu hơn trong các trình tự tố tụng, để khiến cho nó có ngăn nắp và nhất quán hơn, dưới ánh sáng của những tình thế mới và những loạt vấn đề của bối cảnh xã hội-văn hóa hiện nay ».

Ngài cũng khuyến khích phải có một sự « cứng rắn » lớn để dấy lên khắp nơi « sự nghiêm khắc » và « trong sáng » và bảo vệ tốt hơn  « những người bé mọn nhất » : « Đồng thời, tôi kêu gọi Quý Anh Chị Em hãy tiếp tục nhiệm vụ này một cách cứng rắn, để cống hiến một sự đóng góp hữu hiệu trong một lãnh vực mà Hội Thánh trực tiếp can dự để tiến tới với tính nghiêm khắc và trong sáng trong việc bảo vệ tính thánh thiện của các bí tích, và phẩm giá con người bị vi phạm, đặc biệt là phẩm giá của những kẻ bé mọn nhất ».

Chúng ta hãy nhớ là vào tháng 12/2019 vừa qua, Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã cất bỏ bí mật tông tòa về những tội phạm này để giúp cho sự điều tra của ngành tư pháp dân sự.

Đức Giáo Hoàng cũng đã nâng tuổi từ 14 lên 18 tuổi là tuổi giới hạn, dưới tuổi đó việc tồn trữ các chất liệu khiêu dâm trẻ em liên can đến các trẻ vị thành niên bị coi như một trọng tội.

Vào tháng 5/2019, Đức Giáo Hoàng đã quyết định việc tố cáo mọi nghi ngờ tấn công tình dục hay sách nhiễu lên hệ thống thẩm quyền Hội Thánh là bắt buộc.

Ngài cũng đã nêu tính bắt buộc phải tố cáo mọi toan tính có thể xẩy ra nhằm bao che những lạm dụng tình dục can phạm bởi một linh mục hay một tu sĩ.

Các giáo phận công giáo đã phải thiết lập một hệ thống dễ tiếp cận bởi quần chúng để có thể tố cáo những lạm dụng đối với trẻ vị thành niên

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

https://fr.zenit.org/articles/protection-des-mineurs-le-pape-annonce-une-nouvelle-revision-du-droit-canon/

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Bảo vệ trẻ vị thành niên – Đức Giáo Hoàng động viên cuộc tu chính mới giáo luật canon

Chủ thuyết đức tin « một xã hội dân sự là gì ? »

Chủ thuyết Kitô giáo « không phải là một hệ thống cứng nhắc » (Bản dịch đầy đủ »

JANVIER 30, 2020 16:28 HÉLÈNE GINABATPAPE FRANÇOISROME

Chủ Thuyết ĐỨC TIN

« Một xã hội dân sự là gì ? » Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã trả lời trước các thành viên của Bộ Giáo Lý và Đức Tin mà ngài đã tiếp kiến nhân dịp đại hội khoáng đại của Bộ này, hôm 30/01/2020.

« Một xã hội xứng đáng được coi là ‘‘dân sự’’, Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã tuyên bố, « nếu xã hội đó phát triển những kháng thể chống lại cái văn hóa loại bỏ, nếu nó công nhận giá trị bất khả xâm phạm của sự sống con người, nếu tình đoàn kết được thực hiện và bảo tồn như là nền móng của sự chung sống ».

Ngài đã than phiền là đời sống con người trong hiện tại « ngày càng thường hay được đánh giá vì lý do của sự hữu hiệu và hữu dụng của nó » và « các bổn phận bức bách về tình đoàn kết và tình anh em giữa con người và giữa Kitô hữu với nhau đã mất đi ».

Về những gì thuộc đạo đức sinh học, Đức Giáo Hoàng đặc biệt khuyến khích điều trị giảm nhẹ tạm thời, ngài chào mừng « những điều tốt lành » đã được tiến hành tại các nhà săn sóc giảm nhẹ tạm thời, nơi người bệnh ở vào thời kỳ cuối cùng được tháp tùng bởi một sự nâng đỡ y khoa, tâm lý và thiêng liêng có chất lượng, để có thể sống với phẩm giá, được an ủi bởi sự gần gũi của các thân nhân, giai đoạn chót của cuộc đời trên trần gian của họ ». Ngài nói tiếp : « Tôi mong muốn các trung tâm như thế tiếp tục là những nơi mà người ta thực hành với sự dấn thân ‘‘phương pháp trị liệu của nhân phẩm’’, nuôi dưỡng tình yêu và sự tôn trọng sự sống ».

Ngoài ra, Đức Giáo Hoàng đã nhắc rằng chủ thuyết Kitô giáo « không phải là một hệ thống cứng nhắc và khép kín, cũng không phải là một hệ tư tưởng thay đổi theo từng mùa », mà là một « thực tế sinh động, trong lúc vẫn trung thành với nền tảng của mình, có khả năng canh tân từ thế hệ này qua thế hệ khác và là một khuôn mặt, một thân thể và một tên gọi : Chúa Giêsu Kitô phục sinh ».

Đề cập đến vấn đề những lạm dụng tình dục trên trẻ vị thành niên, Đức Giáo Hoàng đã loan báo một sự tu chính luật pháp.

Sau đây là bản dịch bài diễn văn của Đức Giáo Hoàng được ban ra bằng tiếng Ý.

HG

Bài diễn văn của Đức Giáo Hoàng Phanxicô

Thưa Quý Vị Hồng Y,
Quý Anh Em trong hàng giám mục và linh mục,
Quý Anh Chị Em thân mến,

Tôi chào đón Quý Anh Chị Em nhân dịp Đại Hội Khoáng Đại của Quý Anh Chị Em. Tôi cảm ơn Đức Hồng Y tổng trưởng vì những lời đáng mến của ngài và tôi chào mừng toàn thể Quý Anh Chị Em, các đấng bề trên, các vị thẩm quyền và các thành viên của Bộ Giáo Lý và Đức Tin. Tôi cảm ơn Quý Anh Chị Em vì tất cả những việc mà Quý Anh Chị Em đã thực hiện để phục vụ Hội Thánh hoàn vũ, để giúp đỡ cho giám mục Rôma và các giám mục trên thế giới để phát huy và bảo vệ sự toàn vẹn của chủ thuyết công giáo trên đức tin và đạo đức.

Chủ thuyết Kitô giáo không phải là một hệ thống cứng nhắc và khép kín, cũng không phải là một hệ tư tưởng thay đổi theo từng mùa ; đó là một thực tế sinh động, trong lúc vẫn trung thành với nền tảng của mình, có khả năng canh tân từ thế hệ này qua thế hệ khác và là một khuôn mặt, một thân thể và một tên gọi : Chúa Giêsu Kitô phục sinh.

Nhờ vào Chúa phục sinh, đức tin mở rộng cho chúng ta ra với tha nhân và với những nhu cầu của họ, từ cái nhỏ nhất đến cái lớn nhất. Bởi thế sự thông truyền đức tin đòi hỏi người ta phải tính tới người thụ đắc, phải biết và phải yêu mến họ một cách tích cực. Trong viễn cảnh đó, quan trọng là Quý Anh Chị Em phải tham gia suy nghĩ, trong suốt kỳ đại hội khoáng đại này, về sự săn sóc những người trong các giai đoạn nguy kịch và cuối cùng của cuộc sống.

Bối cảnh xã hội – văn hóa hiện nay đang bào mòn dần dần lương tâm về điều làm cho sự sống của con người trở nên quý giá. Quả thế, nó ngày càng thường hay được đánh giá vì lý do sự hữu hiệu và hữu dụng của nó, đến nỗi người ta coi như những « cuộc đời bỏ đi » hay những « cuộc đời bất xứng », những cuộc sống không đáp ứng tiêu chuẩn đó. Trong tình trạng mất đi những giá trị đích thực này, các nghĩa vụ cấp bách về liên đới và về tình huynh đệ con người và Kitô giáo biến đi.

Thực tế, một xã hội xứng đáng được gọi là « dân sự » nếu nó phát triển những kháng thể chống lại cái văn hóa thải loại, nếu nó công nhận giá trị bất khả xâm phạm của sự sống con người, nếu tình liên đới được thực sự thi hành và bảo toàn như là nền tảng của sự chung sống.

Khi bệnh tật gõ cửa sự sống của chúng ta, lúc đó nhu cầu xuất hiện luôn nhiều nhất trong chúng ta là nhu cầu có ai đó bên cạnh chúng ta để nhìn vào trong mắt chúng ta, để cầm lấy tay chúng ta, để thể hiện sự trìu mến của họ và chăm sóc chúng ta, cũng như người Samari Nhân Hậu trong dụ ngôn Phúc Âm (x. Thông điệp cho Ngày Bệnh Nhân lần thứ 28, 11/02/2020).

Đề tài chăm sóc bệnh nhân, trong những giai đoạn nguy kịch và cuối đời, kêu gọi Hội Thánh phải viết lại « văn phạm » của kẻ gánh vác người bệnh để chăm sóc cho họ. Gương lành người Samari Nhân Hậu dạy rằng cần phải sám hối về cách nhìn của tâm hồn bởi vì nhiều khi, kẻ nhìn mà không thấy. Tại sao ? Tại vì đã thiếu lòng thương xót. Tôi chợt nghĩ rằng, thường thường, khi nói về Chúa Giêsu trước một người đau ốm, Phúc Âm nói : « Người đã chạnh lòng thương xót », « Người đã chạnh lòng thương xót »… Một điệp khúc về con người Chúa Giêsu. Không có lòng thương xót, kẻ nhìn không thấy bị can dự trong cái mà hắn quan sát và hắn bỏ đi ; trái lại, người có một tâm hồn giầu lòng thương xót bị đánh động và cảm thấy mình can dự, người đó dừng chân và săn sóc người khác.

Chung quanh người bệnh, cần thiết là phải tạo ra một tập hợp con người của quan hệ, trong lúc giúp cho những săn sóc y tế, mở ra niềm hy vọng, nhất là trong những tình trạng giới hạn trong đó cái đau thể chất đi kèm với một sự khốn quẫn cảm xúc và một sự lo lắng về mặt thiêng liêng.

Việc tiếp cận trong quan hệ với người bệnh – và không chỉ về phương diện lâm sàng – trong tính độc nhất và tính toàn vẹn nhân vị của người đó, đòi hỏi đừng bao giờ bỏ rơi con người trước sự hiện diện của những căn bệnh nan y. Bởi vì điểm đến của người đó là cõi đời đời, sự sống con người giữ được toàn bộ giá trị và toàn bộ phẩm giá của người đó trong mọi hoàn cảnh, kể cả hoàn cảnh bấp bênh và dễ bị tổn hại , và với thân phận như thế, con người luôn xứng đáng được một sự kính trọng to lớn.

Nữ thánh Têrêxa thành Calcutta, đã trải nghiệm mô thức gần gũi và chia sẻ bằng cách phòng giữ cho đến cùng, sự công nhận và tôn trọng phẩm giá con người, và bằng cách làm cho cái chết trở nên nhân bản hơn, khi bà nói điều này : « Người nào, trong cuộc đời mình, đã thắp lên dù chỉ là một ánh lửa trong những giờ phút đen tối của ai đó, thì người đó đã không sống uổng cuộc đời này ».

Về chuyện này, tôi nghĩ tới tất cả sự tốt lành mà các nhà săn sóc giảm nhẹ tạm thời, nơi người bệnh ở vào thời kỳ cuối cùng được tháp tùng bởi một sự nâng đỡ y khoa, tâm lý và thiêng liêng có chất lượng, để có thể sống với phẩm giá, được an ủi bởi sự gần gũi của các thân nhân, giai đoạn chót của cuộc đời trên trần gian của họ. Tôi mong muốn các trung tâm như thế tiếp tục là những nơi mà người ta thực hành với sự dấn thân ‘‘phương pháp trị liệu của nhân phẩm’’, nuôi dưỡng tình yêu và sự tôn trọng sự sống.

Tôi cũng đánh giá cao sự nghiên cứu mà Quý Anh Chị Em đã tiến hành về việc tu chính những chuẩn mực về các trọng tội (delicta graviora) dành riêng cho thánh bộ của Quý Anh Chị Em, được ghi trong tự sắc « Sacramentorum sanctitatis tutela » của Thánh Gioan Phaolô II. Sự dấn thân của Quý Anh Chị Em nằm đúng trên chiều hướng để cập nhật quy chế nhằm đến một sự hữu hiệu hơn trong các trình tự tố tụng, để khiến cho nó có ngăn nắp và nhất quán hơn, dưới ánh sáng của những tình thế mới và những loạt vấn đề của bối cảnh xã hội-văn hóa hiện nay. Đồng thời, tôi kêu gọi Quý Anh Chị Em hãy tiếp tục nhiệm vụ này một cách cứng rắn, để cống hiến một sự đóng góp hữu hiệu trong một lãnh vực mà Hội Thánh trực tiếp can dự để tiến tới với tính nghiêm khắc và trong sáng trong việc bảo vệ tính thánh thiện của các bí tích, và phẩm giá con người bị vi phạm, đặc biệt là phẩm giá của những kẻ bé mọn nhất.

Sau cùng, tôi lấy làm vui mừng về việc công bố mới đây của tài liệu được thiết lập bởi Ủy Ban Giáo Hoàng Kinh Thánh về những đề tài căn bản của nhân chủng học Kinh Thánh. Nó giúp cho sự đào sâu nhãn quan tổng quát của dự án Thiên Chúa, được khởi đầu bởi công trình tạo dựng và đã tìm được sự viên mãn trong Đức Kitô. Con Người mới, vốn là « chìa khóa, trung tâm và mục đích của toàn thể lịch sử loài người » (Công Đồng Vaticanô II, Hiến chế mục vụ Gaudium et spes, 10).

Tôi cảm ơn Quý Anh Chị Em tất cả, các thành viên và cộng sự viên của Bộ Giao Lý và Đức Tin, vì dịch vụ quý hóa mà Quý Anh Chị Em đã cống hiến. Tôi khẩn cầu trên Quý Anh Chị Em tràn đầy phép lành của Chúa : và tôi cầu xin Quý Anh Chị Em, vui lòng cầu nguyện cho tôi. Cảm ơn !

© Traduction de Zenit, Hélène Ginabat

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

https://fr.zenit.org/articles/doctrine-de-la-foi-quest-ce-quune-societe-civile/

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Chủ thuyết đức tin « một xã hội dân sự là gì ? »