Lễ các Thánh Phêrô và Phaolô – « Nếu người ta cầu nguyện nhiều hơn lên và ít cằn nhằn hơn đi »

Bài giảng của Đức Giáo Hoàng Phanxicô (Toàn văn)

JUIN 29, 2020 12:23 ANNE KURIANPAPES

Thánh Lễ ngày 29/6/2020, lễ kính các Thánh Phêrô và Phaolô

« Điều gì sẽ xẩy ra nếu người ta cầu nguyện nhiều hơn lên và nếu người ta ít cằn nhằn lại, với cái lưỡi hơi yên một chút ? », Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã tự hỏi khi cử hành Thánh Lễ kính các Thánh Phêrô và Phaolô, ngày 29/6/2020 : « Nhiều lớp cửa ngăn cách sẽ mở ra, nhiều xiềng xích làm tê liệt sẽ rơi xuống ».

Trong lúc cử hành tại Đền Thánh Phêrô, Đức Giáo Hoàng đã nhấn mạnh rằng « sự hiệp nhất là một nguyên tắc được khởi động bởi cầu nguyện, bởi vì cầu nguyện khiến cho Thánh Thần can thiệp, mở ra với hy vọng, giảm bớt những khoảng cách, để ở cùng với nhau trong những khó khăn ».

Ngài đã cảnh giác chống lại những « tham vãn », vốn « chẳng thay đổi gì được » và còn đóng lại cánh cửa với Thánh Thần, giống như bệnh tự mê và tính bi quan.

Đức Giáo Hoàng cũng đã mời gọi hãy cầu nguyện cho những nhà lãnh đạo : « họ cần lời cầu nguyện. Đó là một bổn phận mà Chúa giao cho chúng ta. Chúng ta có thi hành không ? Hay là chúng ta nói, chúng ta chửi và rồi ngưng lại ở đó ? Thiên Chúa chờ đợi rằng khi chúng ta cầu nguyện, chúng ta cũng nhớ tới người không cùng suy nghĩ với chúng ta, tới kẻ đã sập cửa trước mặt chúng ta, tới kẻ mà chúng ta khó có thể tha thứ cho hắn ».

Theo truyền thống, Đức Giáo Hoàng đã làm phép các dây pallium sẽ được trao ban cho các đức tổng giám mục được chỉ định trong năm nay qua tay các đức khâm sứ Tòa Thánh, cũng như dây pallium cho vị Hồng Y trưởng lão của Hồng Y đoàn, Đức Hồng Y Gioan Baotixita Rê, được bầu hôm 18/01/2020.

Bài giảng của Đức Giáo Hoàng Phanxicô

Trong ngày lễ kính hai vị Tông Đồ của thành phố này, tôi muốn chia sẻ cùng anh chị em hai từ khóa là : hiệp nhất và tiên tri.

Hiệp Nhất. Chúng ta cùng nhau mừng kính hai khuôn mặt rất khác biệt nhau : thánh Phêrô là một người đánh cá, tháng ngày vất vả với chèo, với lưới ; thánh Phaolô là một người pharisêu, có ăn có học, từng giảng dạy trong các hội đường. Khi họ đi truyền giáo, thì thánh Phêrô rao giảng cho người Do Thái, thánh Phaolô dạy đạo cho dân ngoại. Và khi hai con đường gặp nhau, các ngài tranh luận gay gắt, như thánh Phaolô đã không hổ thẹn khi ngài kể lại trên một trong những bức thư của ngài (x. Gl 2,11). Như thế, các ngài là hai con người rất khác biệt nhau, nhưng các ngài cảm thấy là anh em của nhau, như trong một gia đình hiệp nhất, trong đó người ta thường hay cãi nhau, nhưng họ luôn yêu mến lẫn nhân. Tuy nhiên, tình thân gia đình gắn liền các ngài với nhau không đến từ những xu hướng tự nhiên, mà đến từ Chúa. Người không yêu cầu chúng ta vừa ý nhau, nhưng yêu cầu chúng ta yêu thương nhau. Chính Người đã hiệp nhất chúng ta, mà không tương đồng hóa chúng ta. Người hiệp nhất chúng ta trong những dị biệt.

Bài đọc Một ngày hôm nay mang chúng ta đến nguồn gốc của sự hiệp nhất này. Sách kể rằng Hội Thánh, lúc vừa ra đời, đã trải qua một giai đoạn nguy kịch : vua Hêrôđê nổi giận lôi đình, cuộc bách hại rất là khốc liệt, thánh Tông Đồ Giacôbê đã bị giết. Và bây giờ, kể cả thánh Phêrô cũng đã bị bắt. Cộng đoàn giống như rắn mất đầu, mọi người đều lo sợ cho sự sống của chính mình. Và tuy nhiên, trong giờ phút thảm khốc đó, không có ai bỏ trốn, không có ai nghĩ đến chuyện thoát thân, không có ai bỏ rơi người khác, nhưng mọi người cùng nhau cầu nguyện. Trong cầu nguyện họ đong múc được lòng can đảm, từ cầu nguyện xuất hiện một sự hiệp nhất mạnh mẽ hơn mọi đe dọa. Bài đọc nói rằng : « Đang khi ông Phêrô bị giam giữ như thế, thì Hội Thánh không ngừng dâng lên Thiên Chúa lời cầu nguyện khẩn thiết cho ông » (Cv 12,5). Sự hiệp nhất là một nguyên tắc được khởi động bởi sự cầu nguyện, bởi vì cầu nguyện khiến cho Thánh Thần can thiệp, mở ra với hy vọng, giảm bớt những khoảng cách, để ở cùng với nhau trong những khó khăn.

Chúng ta hãy ghi nhận một chuyện khác : trong những hoàn cảnh thảm khóc đó, không có ai than vãn về điều dữ, về những bách hại, về vua Hêrôđê. Không ai chửi rủa vua Hêrôđê – và chúng ta hay có thói quen chửi rủa các nhà lãnh đạo. Thật là vô ích, và nhàm chán, nếu các Kitô hữu mất thời giờ để than trách thế giới, xã hội, về những điều không tốt xẩy ra. Những lời than trách không thay đổi được gì cả. Chúng ta hãy nhớ rằng những than trách là cánh cửa thứ hai đóng lại với Thánh Thần, như tôi đã nói với anh chị em trong lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống : cửa thứ nhất là tự mê, cửa thứ nhì là nản chí, cửa thứ ba là bi quan. Bệnh tự mê dẫn bạn đến với chiếc gương soi, để không ngừng ngắm mình ; sự nản chí dẫn đến than trách ; tính bi quan dẫn đến sự đen tối, trong hắc ám. Ba thái độ đó đóng cửa đối với Thánh Thần. Các Kitô hữu thời đó đã không tố cáo, mà họ cầu nguyện. Trong cộng đoàn đó, không có ai nói rằng : « Nếu ông Phêrô thận trọng hơn, thì chúng ta sẽ không bị ở trong tình trạng này » Không có ai, đối với thánh Phêrô, về phương diện con người mà nói, đã có những lý do để bị chỉ trích, nhưng thật ra, chẳng có ai chỉ trích ngài cả. Không, họ đã không nói xấu ngài, nhưng đã cầu nguyện cho ngài. Họ không nói sau lưng, nhưng họ nói với Thiên Chúa. Và ngày nay, chúng ta có thể tự hỏi : « Liệu chúng ta có giữ được sự hiệp nhất của chúng ta bằng cầu nguyện, sự hiệp nhất của Hội Thánh không ? Chúng ta có cầu nguyện cho nhau không ? ». Điều gì sẽ xẩy ra nếu người ta cầu nguyện nhiều hơn lên và nếu người ta ít cằn nhằn lại, để cái lưỡi nó yên một chút ? Điều đã xẩy đến với thánh Phêrô trong tù : như ở vào thời đó, có nhiều lớp cửa chia cách đã mở ra, những xiềng xích làm tê liệt đã rơi xuống. Và chúng ta sẽ ngỡ ngàng, giống như người tớ gái đó, khi nhin thấy thánh Phêrô ở ngoài cổng, đã không thể mở cổng, mà đã chạy vào trong, lòng đầy kinh ngạc thán phục trong vui mừng đã thấy thánh Phêrô (x. Cv 12, 10-17). Chúng ta hãy cầu xin ơn biết cầu nguyện cho nhau. Thánh Phaolô kêu gọi các Kitô hữu hãy cầu nguyện trước hết cho những người cầm quyền (x. Tm 2, 1-3). ‘‘Nhưng cái người lãnh đạo đó thì…’’, và những tĩnh từ về phẩm chất thì rất nhiều ; tôi không kể ra làm gì, bởi vì không phải là lúc cũng không phải là chỗ để kể ra những tĩnh từ phẩm chất mà người ta nghe chống lại những người lãnh đạo. Xin để Thiên Chúa phán xét họ, nhưng chúng ta hãy cầu nguyện cho những người lãnh đạo ! Chúng ta có làm điều đó không ? Hay là chúng ta có nói, có chửi và và rồi ngưng lại ở đó ? Thiên Chúa chờ đợi rằng khi chúng ta cầu nguyện, chúng ta cũng nhớ tới người không cùng suy nghĩ với chúng ta, tới kẻ đã sập cửa trước mặt chúng ta, tới kẻ mà chúng ta khó có thể tha thứ cho hắn. Chỉ có cầu nguyện mới tháo bỏ xiềng xích, như cho thánh Phêrô, chỉ có cầu nguyện mới san bằng con đường đi tới hiệp nhất.

Ngày hôm nay, tôi làm phép dây pallium, được trao ban cho Vị Trưởng Lão Hồng Y Đoàn và các tổng giám mục được chỉ định trong năm nay. Dây pallium nhắc nhở sự hiệp nhất giữa các con chiên và người Mục Tử, giống như Chúa Giêsu, mục tử vác con chiên lên vai mình để không bao giờ xa nó. Rồi ngày hôm nay, theo một truyền thống tốt đẹp, chúng ta hiệp ý cách đặc biệt với Đức Thượng Phụ Đại Kết của Constantinople. Thánh Phêrô và thánh Anrê là anh em và chúng ta, khi điều đó có thể được, chúng ta thăm viếng nhau trong tình huynh đệ trong những ngày lễ của đôi bên : không phải vì lòng tốt, mà để cùng nhau đồng hành tới mục đích mà Chúa đã chỉ ra cho chúng ta : sự hiệp nhất hoàn hảo. Ngày hôm nay, các ngài đã không thể đến, vì những vấn đề di chuyển gây ra bởi coronavirus, nhưng khi tôi xuống kính viếng phần mộ của thánh Phêrô, tôi đã cảm thấy trong lòng, Đức Barthôlômêô, người anh em đáng mến của tôi đang gần gũi với tôi. Các ngài đang ở đây, cùng với chúng ta.

Lời thứ nhì, tiên tri. Hiệp nhất và tiên trị. Các thánh Tông Đồ của chúng ta đã bị Chúa Giêsu thách đố. Thánh Phêrô đã nghe được câu hỏi : « Còn anh, anh bảo Thầy là ai ? » (x. Mt 16,15). Vào lúc đó, ngài đã hiểu rằng những ý kiến tổng quát không động lòng Chúa, nhưng là sự lựa chọn cá nhân đi theo Người. Cũng như cuộc đời của thánh Phaolô đã thay đổi sau một sự thách đố của Chúa Giêsu : « Saolô, Saolô, tại sao ngươi bắt bớ Ta ? » (Cv 9,4). Chúa đã lay động ngài từ bên trong : hơn cả việc làm cho ngài ngã ngựa trên đường Damas, Người đã xô ngã tính tự phụ của ngài là người của tôn giáo và khả kính. Như thế con người Saolô cao ngạo đã trở thành Phaolô : Phaolô có nghĩa là « nhỏ bé ». Sau những thách đố đó, sau những xoay chuyển cuộc sống đó, tiếp theo là những lời tiên tri « Anh là Phêrô, nghĩa là tảng đá, trên tảng đá này, Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy » (Mt 16,18) ; và với Phaolô : « Người ấy là lợi khí Ta chọn để mang danh Ta đến trước mặt các dân ngoại » (Cv 9,15). Như thế, lời tiên tri nẩy sinh khi người ta để mình được Thiên Chúa thách đố : không phải khi người ta làm chủ được sự bình thản của mình và kiểm soát được hết mọi sự. Lời tiên tri không nẩy sinh ra từ tư tưởng của tôi, nó cũng không nẩy sinh từ trái tim khép kín của tôi. Nó nẩy sinh nếu chúng ta để cho Thiên Chúa thách đố chúng ta. Khi Phúc Âm lật đổ những khẳng định, thì lời tiên tri vọt lên. Chỉ những ai mở lòng ra cho những ngạc nhiên của Thiên Chúa mới trở thành ngôn sứ. Và đó là các ngài, thánh Phêrô và thánh Phaolô, những ngôn sứ nhìn xa thấy rộng : thánh Phêrô là người đầu tiên tuyên xưng Chúa Giêsu là « Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống ! » (Mt 16,16) ; thánh Phaolô nói trước sự kết thúc cuộc sống của ngài : « Giờ đây, tôi chỉ còn đợi vòng hoa dành cho người công chính ; Chúa là vị Thẩm Phán chí công sẽ trao phần thưởng đó cho tôi » (2Tm 4,8).

Ngày hôm nay, chúng ta cần lời tiên tri, nhưng phải là lời tiên tri thật : không phải những kẻ nói hay đang hứa hẹn những điều không thể có, mà những chứng minh  rằng Phúc Âm là có thể. Không cần phải có những sự thể hiện phép lạ. Điều làm tôi đau lòng là khi tôi nghe nói rằng : ‘‘Chúng tôi muốn một Hội Thánh tiên tri’’. Phải. Bạn làm gì, để cho Hội Thánh là tiên tri ? Phải có những cuộc đời thể hiện phép lạ tình yêu của Thiên Chúa. Không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự nhất quán. Không bằng lời nói, mà bằng cầu nguyện. Không bằng những lời tuyên bố, mà bằng sự phục vụ. Bạn muốn một Hội Thánh tiên tri ư ? Bạn hãy bắt đầu phục vụ, và im miệng lại. Không cần lý thuyết, mà phải có sự làm chứng. Chúng ta không cần giầu có, nhưng phải yêu mến người nghèo : không cần kiếm được cho mình mà phải xả thân cho người khác ; không cần sự ưng thuận của thế gian, cảm thấy tốt đẹp với hết mọi người – ở xứ tôi người ta nói : ‘‘cảm thấy tốt đẹp với Thiên Chúa và với ma quỷ’’, cảm thấy tốt đẹp với hết thẩy mọi người – ; không, đó không phải là tiên tri. Nhưng chúng ta cần niềm vui cho thế giới tương lai ; chứ không cần những dự án mục vụ dường như chứa đựng trong đó sự hữu hiệu của chúng, như thể đó là những bí tích, những dự án mục vụ hữu hiệu, không, nhưng chúng ta cần những mục tử cống hiến đời mình ; những người yêu của Thiên Chúa. Như thế, thánh Phêrô và thánh Phaolô đã loan báo Chúa Giêsu, với tư cách là những người yêu. Thánh Phêrô, trước khi bị đóng đinh trên thập giá, không hề nghĩ tới mình mà nghĩ tới Chúa của ngài và, nhận thấy mình bất xứng với Người, đã yêu cầu được đóng đinh ngược đầu xuống đất. Thánh Phaolô, trước khi bị trảm quyết, chỉ nghĩ tới việc hiến mạng sống mình và viết rằng ngài muốn « được đổ máu để làm lễ tế » (2Tm 4,6). Đó là một lời tiên tri. Không phải những lời nói. Đó là lời tiên tri, lời tiên tri làm thay đổi lịch sử.

Anh chị em thân mến, Chúa Giêsu đã nói tiên tri cho thánh Phêrô : « Anh là Đá và trên tảng đá này Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy ». Với chúng ta cũng vậy, có một lời tiên tri tương tự. Lời tiên tri đó nằm ở cuốn sách cuối của Thánh Kinh, ở chỗ mà Chúa Giêsu hứa với những chứng nhân trung thành của Người : « một viên sỏi trắng, trên sỏi đó, có khắc một tên mới » (Kh 2,17). Cũng như Chúa đã biến đổi ông Simon thành Phêrô, Người cũng gọi mỗi người chúng ta, để biến chúng ta thành những tảng đá sống động, để xây dựng một Hội Thánh và một nhân loại đổi mới. Luôn luôn có những kẻ phá hoại sự hiệp nhất và dập tắt lời tiên tri, nhưng Chúa tin tưởng nơi chúng ta và Người yêu cầu bạn : « Còn con, con có muốn là người xây dựng hiệp nhất không ?  Con có muốn là ngôn sứ của Nước Trời của Thầy trên mặt đất không ? ». Anh chị em thân mến, chúng ta hãy để cho Chúa thách đố chúng ta và chúng ta hãy lấy can đảm để thưa với Người : « Con xin vâng, con muốn ! ».

© Librairie éditrice du Vatican

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

https://fr.zenit.org/2020/06/29/saints-pierre-et-paul-si-on-priait-beaucoup-plus-et-si-on-murmurait-beaucoup-moins/

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Lễ các Thánh Phêrô và Phaolô – « Nếu người ta cầu nguyện nhiều hơn lên và ít cằn nhằn hơn đi »

Một « trái tim sẵn hiến » theo gương Đức Maria

Đức Giáo Hoàng Phanxicô bình giảng Phúc Âm ngày chúa nhật (bản dịch đầy đủ)

JUIN 28, 2020 16:22 ANITA BOURDINANGÉLUSPAPE FRANÇOIS

Kinh Truyền Tin ngày 28/6/2020

Một « trái tim sẵn hiến » và không bị vướng mắc một cách rắc rối kể cả với những thành phần trong gia đình : đó là điều mà Đức Giáo Hoàng Phanxicô mong muốn nơi những người đã chịu phép Rửa, khi ngài bình giảng bài Phúc Âm ngày chúa nhật, 28/6/2020, trước Kinh Truyền Tin, từ cửa sổ của văn phòng trông xuống Quảng Trường Thánh Phêrô.

Đức Giáo Hoàng đã nhấn mạnh sự đòi hỏi của Phúc Âm khi yêu cầu, để mang hoa trái, các người đã chịu phép Rửa phải trước hết chọn Chúa Kitô, trước cả mạng sống của mình, theo gương của Đức Trinh Nữ Maria : « Cầu mong Rất Thánh Nữ Đồng Trinh Maria, đấng đã yêu mến Chúa Giêsu hơn cả sự sống của riêng Mẹ và đã đi theo Người đến tận cây thập giá, phù giúp chúng ta luôn đặt mình trước mặt Thiên Chúa với một con tim sẵn sàng dâng hiến, bằng cách để cho Lời của Người phán xét thái độ và những lựa chọn của chúng ta ».

Sau đây là bản dịch nhanh những lời được ban ra bằng tiếng Ý của Đức Giáo Hoàng Phanxicô.

AB

Lời của Đức Giáo Hoàng Phanxicô trước Kinh Truyền Tin

Thân chào Quý Anh Chị Em !

Ngày chúa nhật này, Phúc Âm (x. Mt 10, 37-42) làm vang dội mạnh mẽ lời mời gọi hãy sống tràn đầy và không do dự sự gắn liền chúng ta với Chúa. Chúa Giêsu yêu cầu các môn đệ của Người hãy tôn trọng những đòi hỏi của Phúc Âm, dù cho điều đó cần phải hy sinh và cố gắng.

Yêu cầu khắt khe đầu tiên Người phán với những người đi theo Người là phải đặt tình yêu đối với Người trên tất cả các những tình thương mang tính gia đình. Người phán : « Ai yêu cha, yêu mẹ […] con trai, con gái hơn Thầy, thì không xứng với Thầy » (c.37). Chúa Giêsu chắc chắn đã không có ý coi thường tình yêu đối với cha mẹ và con cái, nhưng Người biết rằng những quan hệ gia quyến, nếu để lên trên hết, có thể làm sai lạc sự thiện ích thật sự. Chúng ta thấy đó : một số những vụ tham nhũng trong các chính quyền chính là xuất hiện bởi vì tình yêu thân quyến đã lớn hơn tình yêu quốc gia, và họ đã cho thân quyến của họ những trọng trách. Chuyện tương tự với Chúa Giêsu : khi tình yêu [đối với các thành viên trong gia đình] lớn hơn [tình yêu đối với] Người, thì không tốt. Chúng ta sẽ có thể đưa ra nhiều thí dụ về điều này. Không nói về những hoàn cảnh mà những tình cảm gia đình lẫn lộn với những lựa chọn đối nghịch với Phúc Âm. Trái lại, khi tình yêu đối với cha mẹ và con cái được thúc đẩy và thanh tẩy bởi tình yêu Chúa, nó trở thành vô cùng sung mãn và làm ra hoa trái tốt lành trong chính gia đình và còn xa hơn nữa. Chính trên ý nghĩa này mà Chúa Giêsu đã phán ra câu nói  đó. Chúng ta cũng hãy nhớ Chúa Giêsu đã trách cứ các kinh sư thế nào khi họ để cha mẹ họ thực sự thiếu thốn với lý do là những thứ đó phải cúng hiến trên bàn thờ, cung hiến cho Hội Thánh (x. Mc 7, 8-13). Người trách cứ họ ! Tình yêu đích thực đối với Chúa Giêsu cần một tình yêu đích thực đối với cha mẹ, đối với con cái, nhưng nếu chúng ta đi tìm trước hết lợi ích cho gia đình, điều đó luôn dẫn tới một con đường lầm lạc.

Rồi, Chúa Giêsu phán với các môn đệ của Người rằng : « Ai không vác thập giá mình mà theo Thầy, thì không xứng với Thầy » (c.38). Vấn đề là đi theo Người trên con đường mà đích thân Người đã đi, không tìm lối đi tắt. Không có tình yêu thực sự mà không có thập giá, nghĩa là đích thân không phải trả giá. Và nhiều bà mẹ đã nói lên điều này, nhiều người cha đã hy sinh biết bao cho các con cái của họ và đã chịu đựng những hy sinh thực sự, những thập giá, bởi vì các vị đó yêu thương. Và thập giá được Chúa Giêsu vác, thập giá đó không đáng sợ, bởi vì Người luôn ở bên cạnh chúng ta để nâng đỡ chúng ta vào cái giờ phút thử thách khắc nghiệt nhất, để ban cho chúng ta sức mạnh và lòng can đảm. Và thật là vô ích khi vùng vẫy để giữ lấy mạng sống của chúng ta, trong một thái độ sợ hãi và ích kỷ. Chúa Giêsu cảnh báo rằng : « Ai giữ lấy mạng sống mình, thi sẽ mất, còn ai liều mất mạng sống mình vì Thầy, – nghĩa là vì tình yêu, vì tình yêu đối với Chúa Giêsu, vì tình yêu tha nhân, để phục vụ người khác – thì sẽ tìm lại được » (c.39). Đó là điều mâu thuẫn của Phúc Âm. Nhưng tạ ơn Thiên Chúa, chúng ta có rất nhiều thí dụ về chuyện này ! Ngày nay, chúng ta đều chứng kiến. Biết bao người đang vác thập giá để giúp đỡ người khác ! Người ta hy sinh để giúp đỡ người khác trong sự thiếu thốn trong trận đại dịch này. Nhưng, luôn luôn với Chúa Giêsu, người ta có thể làm được việc đó. Sự viên mãn của cuộc sống và của niềm vui nằm ở trong sự tự hiến cho Phúc Âm và cho các người anh em chúng ta, với sự rộng mở, sự đón tiếp và lòng nhân ái.

Bằng cách hành động như vậy, chúng ta có thể trải nghiệm lòng quảng đại và sự biết ơn của Thiên Chúa. Chúa Giêsu nhắc điều đó với chúng ta : « Ai đón tiếp anh em, là đón tiếp Thầy, […]. Ai cho một trong những người bé nhỏ này uống, dù chỉ một chén nước lã thôi […], người đó sẽ không mất phần thưởng đâu » (c. 40 ; 42). Sự biết ơn rộng lượng của Thiên Chúa Cha tính đến cả những cử chỉ yêu thương nhỏ nhất và phục vụ cho các anh em của Người. Trong những ngày này, tôi đã nghe kể một linh mục rất xúc động bởi vì có một em nhỏ đến gần ngài trong giáo xứ để thưa với ngài rằng : « Thưa Cha, đây là số tiền để dành của con, chẳng có bao nhiêu, để cho những người nghèo của Cha, để cho những người ngày hôm nay đang cần vì nạn đại dịch ». Chuyện nhỏ, nhưng thành chuyện lớn ! Đó là một sự biết ơn lây lan, nó giúp cho mỗi người trong chúng ta có được lòng biết ơn đối với những người chăm lo cho các nhu cầu của chúng ta. Khi ai đó cống hiến cho chúng ta một dịch vụ, đừng nghĩ rằng mình có quyền được hưởng. Không, nhiều dịch vụ được cung cấp một cách nhưng không. Quý Anh Chị Em hãy nghĩ tới sự thiện nguyện, vốn là một trong những sự vĩ đại của xã hội Ý. Các thiện nguyện viên… Và biết bao người trong họ đã bỏ mạng trong trận đại dịch này ! Người ta làm vì yêu thương, chỉ để phục vụ. Sự biết ơn, sự cảm tạ, trước hết là một dấu hiệu của người có giáo dục, nhưng cũng là một dấu hiệu mang tính đặc trưng của Kitô giáo. Đó là một dấu hiệu đơn giản nhưng đích thực của Nước Thiên Chúa, vốn là một vương quốc miễn phí và biết ơn.

Cầu mong Rất Thánh Nữ Đồng Trinh Maria, đấng đã yêu mến Chúa Giêsu hơn cả sự sống của riêng Mẹ và Mẹ đã đi theo Người đến tận cây thập giá, phù giúp chúng ta luôn đặt mình trước mặt Thiên Chúa với một con tim sẵn sàng dâng hiến, bằng cách để cho Lời của Người phán xét thái độ và những lựa chọn của chúng ta

Copyright – Traduction de Zenit, Anita Bourdin

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

https://fr.zenit.org/2020/06/28/un-coeur-disponible-a-lecole-de-marie-traduction-complete/

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Một « trái tim sẵn hiến » theo gương Đức Maria

Đại dịch – Đức Giáo Hoàng Phanxicô gửi 2 500 bộ xét nghiệm Covid-19 tới Gaza

Một sáng kiến của Quỹ Khẩn Cấp

JUIN 25, 2020 20:41 MARINA DROUJININAPAPE FRANÇOIS

Cha Gabriel Romanelli

Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã cho gửi 2 500 bộ xét nghiệm Covid-19 tới bộ Y Tế trên dải Gaza (Trung Đông), qua trung gian của Hiệp Hội cho các Gíáo Hội Đông Phương, Vatican News cho biết hôm 24/6/2020. Món quà là một phần của sáng kiến phát huy bởi Quỹ Khẩn Cấp, theo tôn ý Đức Giáo Hoàng để giúp đỡ các quốc gia bị ảnh hưởng nhiều nhất bởi sự lây lan của Covid-19.

Việc giao các bộ xét nghiệm đã được điều hợp bởi tòa đại biểu tông tòa, tòa thượng phụ latinh của Giêrusalem và Caritas Giêrusalem, và đã diễn ra ngày 17/6/2020 vừa qua : đó là điều tòa thượng phụ đã thông báo.

Trong một cuộc trao đổi dành cho Vatican News, cha Gabriel Romanelli, chánh sứ giáo xứ latinh Thánh Gia tại dải Gaza chứng minh : « Các bộ xét nghiệm được gửi tới bởi Đức Giáo Hoàng, sẽ giúp chúng tôi chẩn đoán một cách chính xác hơn và ngay khi chúng tôi nhận được, chúng tôi sẽ chuyển tới viện thí nghiệm của Bộ Y Tế. Thực chất, tại dải Gaza, chỉ có mỗi một cái máy để làm xét nghiệm.

Theo cha Romanelli, « có một sự khẩn cấp gắn liền với coronavirus, nhưng nó cũng gắn liền với nhiều tình huống khác. Thí dụ, sự đóng cửa biên giới với Israel và với Ai Cập, sự đóng cửa các sinh hoạt thương mại, như các tiệm ăn » : « Nhiều người đã mất việc làm, bị trong tình trạng không có lương bổng, cha xứ nói tiếp. Giáo sư các trường của chúng tôi đã không bị mất việc, nhưng tòa thượng phụ đã gặp khó khăn để trả lương cho họ ».

Với sự lan tràn virus tại Gaza, nơi có 2 triệu người sinh sống, nhà chức trách y tế địa phương đã than phiền vì thiếu các xét nghiệm để chẩn bệnh và họ cũng đã yêu cầu 100 máy thở và 140 giường bệnh cho đơn vị cấp cứu.

Theo bộ Y tế palestin, đã có 72 trường hợp Covid-19 tại Gaza (15 vẫn điều trị) trên một tổng số 1 284 trường hợp trên lãnh thổ palestin (số liệu ngày 23/6). Tỷ số thấp những người dương tính với Covid-19 có thể là một dấu hiệu của sự thiếu các xét nghiệm được thực hiện.

Caritas Giêrusalem và bộ Y tế tại Gaza, « đã chuẩn bị, tòa thượng phụ latinh thông báo, một chương trình khẩn cấp bao gồm, ngoài những thứ khác, dụng cụ y tế tại Trung Tâm Caritas, sự khởi động ba toán y tế lưu động để cung ứng một sự phục vụ Săn Sóc tại gia 24/24 giờ để điều trị các bệnh nhân không nhiễm Covid-19.

Cũng như tại Israel, các đỉnh biểu đồ nhiễm bệnh đã được thông báo tại Cisjordanie trong hai tuần lễ gần đây, đỉnh cao nhất là tại Hêbron với 551 trường hợp, tiếp tới là Naplouse với 32 trường hợp.

Trong các sáng kiến khác được phát huy bởi Quỹ Khẩn Cấp : có việc gửi 10 máy thở tới Syria và ba máy khác tới bệnh viện Thánh Giuse của Giêrusalem, việc gửi các bộ xét nghiệm Covid-19 tới bệnh viện Thánh Gia của Bêlem và dụng cụ y tế tới Equador, Rumania, Brasil, Tây Ban Nha, Napoli và Lecce, nhưng cả những cuộc điện thoại gọi cho các giám mục, các cộng đoàn, các bác sĩ, các y tá đang chịu đựng đau khổ và những khó khăn.

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

https://fr.zenit.org/2020/06/25/pandemie-le-pape-francois-fait-envoyer-2-500-tests-covid-19-a-gaza/

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Đại dịch – Đức Giáo Hoàng Phanxicô gửi 2 500 bộ xét nghiệm Covid-19 tới Gaza

Cho một nền huấn giáo thấm nhuần lòng thương xót : một « Chỉ Nam » mới

Và giáo huấn lòng thương xót

JUIN 25, 2020 15:28 ANITA BOURDINROME

Ảnh Lòng Chúa Kitô Thương Xót của Vilnius, Litva

« Một nét căn bản được chỉ rõ và nền huấn giáo phải bao gồm là lòng thương xót », Đức Cha Rino Fisichella đã giới thiệu, hôm thứ năm 25/6/2020 tại Vatican « Chỉ Nam » mới cho huấn giáo, thành quả của một sự làm việc liên bộ và sự tham khảo với các giáo phận, được theo dõi sát bởi Đức Giáo Hoàng Phanxicô, ngài đã chấp thuận hồi tháng ba vừa qua.

Đức Cha Fisichella đã lưu ý sự cần thiết của « Chỉ Nam » này để giúp cho « sự du nhập » huấn giáo trong một vũ trụ được đánh dấu bởi sự xuất hiện của kỹ thuật số, bởi sự toàn cầu hóa, bởi một sự thay đổi ngôn ngữ.

Loan truyền lòng thương xót

Vị chủ tịch Hội Đồng Giáo Hoàng về tái truyền giảng Phúc Âm đã nhấn mạnh về quan hệ giữa huấn giáo và truyền giáo, nghĩa là, loan báo lòng thương xót ; « Trung tâm của huấn giáo là loan báo con người của Chúa Giêsu Kitô, vốn vượt lên những giới hạn về không gian và thời gian để tỏ ra cho mỗi thế hệ như một sự mới mẻ được cống hiến để đạt tới ý nghĩa của cuộc đời. Trong viễn cảnh đó, một nét căn bản được chỉ rõ và nền huấn giáo phải bao gồm, là lòng thương xót. Giáo lý là sự loan báo lòng thương xót của Chúa Cha đối với con người tội lỗi không còn bị coi là một con người bị loại ra, mà như một khách mời ưu tiên dự bàn tiệc cứu độ vốn là sự tha thứ tội lỗi. Nếu anh chị em muốn, chính là trong bối cảnh này mà kinh nghiệm dạy giáo lý lấy được sức mạnh như kinh nghiệm của sự tha thứ được ban cho và cuộc sống mới dẫn tới hiệp thông với Thiên Chúa ».

Một huấn giáo dẫn đến trải nghiệm sự gần gũi với Thiên Chúa, nhấn mạnh đến vai trò chủ chốt của Năm Thánh lòng thương xót và những ngày Thứ Sáu lòng thương xót của Đức Giáo Hoàng Phanxicô « : « Nền Giáo Lý này tìm được sức mạnh của nó trong sự gặp gỡ giúp cho việc biểu đạt sự hiện diện của Thiên Chúa trong đời sống của mỗi người. Một Đấng Thiên Chúa gần gũi thương yêu và theo dõi những biến cố của lịch sử chúng ta bởi vì sự nhập thể của Đức Chúa Con đã đưa Người trực tiếp vào cuộc. Giáo lý phải liên quan đến hết mọi người, giáo lý viên và người học giáo lý, để sống sự hiện diện này và cảm thấy mình liên hệ đến công trình của lòng thương xót ».

Ngài đã nhấn mạnh về « trải nghiệm sự tha thứ » : « Giáo lý là một sự loan truyền lòng thương xót của Chúa Cha đối với người tội lỗi không còn bị coi như một người bị loại bỏ, mà như một khách mời ưu tiên vào bàn tiệc cứu độ vốn là sự tha thứ tội lỗi. Nếu anh chị em muốn, chính là trong bối cảnh này mà kinh nghiệm dạy giáo lý lấy được sức mạnh như kinh nghiệm của sự tha thứ được ban cho và cuộc sống mới dẫn tới hiệp thông với Thiên Chúa ».

Dưới dấu chỉ lòng thương xót

« Giáo lý dưới dấu chỉ lòng thương xót », đó còn là tiêu đề của số 51 của tài liệu, khuyến khích sự loan truyền lòng thương xót Chúa : « Mầu nhiệm đức tin Kitô giáo tìm được sự tổng hợp trong lòng thương xót, được làm hữu hình nơi Chúa Giêsu Nazareth. Lòng thương xót, trung tâm của sự Mặc Khải của Chúa Giêsu Kitô, cho thấy cả mầu nhiệm của Thiên Chúa Ba Ngôi. Lòng thương xót là lý tưởng của đời sống Phúc Âm, chỉ tiêu thật sự của tính khả tín của đức tin, mô hình sâu đậm nhất của sự trải nghiệm của Hội Thánh. Hội Thánh được kêu gọi phải loan truyền sự thật đầu tiên là tình yêu của Chúa Kitô (53). Người ta ngày càng hiểu rõ rằng không có sự loan truyền đức tin nếu đó không phải là một chỉ dấu lòng thương xót Chúa ».

Chỉ nam cũng khuyến khích sự thực hiện cụ thể lòng thương xót : « Sự thi hành lòng thương xót bản chất đã là một bài giáo lý đích thực rồi ; đó là một bài giáo lý bằng hành động, một sự làm chứng hùng hồn cho những tín hữu và những người không tin, một sự biểu lộ của sự quan hệ giữa lý thuyết chính thống và hành động chính thống : « Tân Phúc Âm hóa […] chỉ sử dụng ngôn ngữ của lòng thương xót, làm những cử chỉ và thái độ trước cả khi dùng đến lời nói » (54) ».

Một nền giáo dục của lòng thương xót

Số 52 coi giáo lý như một công trình của lòng thương xót thiêng liêng : « Ngoài ra, giáo lý có thể được coi như một sự thực hiện của công trình lòng thương xót thiêng liêng « để dạy bảo cho những người không biết ». Hành động dạy giáo lý nhằm cống hiến (cho đối tượng, nd) khả năng ra khỏi sự ngu dốt lớn nhất, ngăn cản người ta biết về căn tính và ơn gọi của họ. Quả vậy, trong De catechizandis rudibus, tác phẩm dạy giáo lý Kitô giáo đầu tiên, thánh Augustinô khẳng định rằng giáo lý trở thành một « cơ hội của công trình lòng thương xót » vì nó nuôi dưỡng với « Lời của Thiên Chúa trí tuệ của những người đang đói Lời Người » (55). Theo vị Thánh Giám Mục, tất cả hành động huấn giáo được nâng đỡ bởi lòng thương xót mà Thiên Chúa đã muốn nơi Chúa Kitô đối với sự khốn cùng của nhân loại. Hơn nữa, nếu lòng thương xót nằm ở trung tâm của Mặc Khải, nó cũng sẽ là điều kiện của sự loan truyền và kiểu mẫu của sự giáo dục ».

Giáo lý tự bản chất, cũng là một « nền giáo dục lòng thương xót » : « Cuối cùng, huấn giáo sẽ giáo dục để trở thành « có lòng thương xót như Chúa Cha » (x. Lc 6, 36), vừa khuyến khích sự hiểu biết và thực hành những công trình lòng thương xót thiêng liêng và thể xác, bằng cách mời gọi tìm kiếm những công trình mới đáp ứng những nhu cầu hiện tại ».

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

https://fr.zenit.org/2020/06/25/pour-une-catechese-toute-impregnee-de-misericorde-un-nouveau-directoire/

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Cho một nền huấn giáo thấm nhuần lòng thương xót : một « Chỉ Nam » mới

Một nền giáo lý phù hợp hơn với sinh thái con người ?

Laudato si’ trong Chỉ Nam mới

JUIN 25, 2020 14:27 ANNE KURIANECOLOGIE HUMAINE INTÉGRALEROME

Chỉ Nam Huấn Giáo @ nxb San Paolo / Thư viện Xuất bản Vatican

Giáo lý và sinh thái con người ? Chỉ Nam mới về Huấn Giáo được công bố hôm 25/6/2020 soi sáng cho quan hệ này, dưới ánh sáng của những chủ đề của sứ điệp Laudato si’ mà Vatican đã dành cả một năm để kích thích sự thực hiện, 5 năm sau khi công bố.

« Trong sứ vụ của mình nhằm phát huy, mọi nơi mọi lúc, sự sống con người và bảo vệ sự sống đó khi nó bị đe dọa, Hội Thánh khẳng định rõ rằng sự sống cá nhân là thiêng liêng và bất khả xâm phạm », người ta có thể đọc thấy trong văn bản : « Giáo lý như thế phải làm mọi điều có thể để làm cho người ta hiểu được giáo huấn của Hội Thánh đối với vấn đề này và đóng góp để tạo ra một nền văn hóa mới ».

Quả vậy, « những vấn đề đạo đức sinh học kêu gọi giáo lý ». Tài liệu đề nghị « những hành trình đặc trưng của giáo dục đức tin và luân lý Kitô giáo » đề cập « những chủ đề như sự sống của con người như là quà tặng của Thiên Chúa, sự tôn trọng và phát triển toàn diện con người, khoa học và kỹ thuật được sắp xếp vì lợi ích của con người ».

Giáo lý dạy cho các giáo lý viên « phải đào luyện một lương tâm » và phải « chú tâm đến các thách đố đặt ra bởi những tiến hóa của khoa học và kỹ thuật ».

Văn bản nói rõ những yếu tố căn bản của sự tuyên bố đức tin trên những chủ đề đạo đức sinh học :

– Thiên Chúa là điểm tựa khởi thủy và sau cùng của sự sống, từ lúc thụ thai cho đến cái chết tự nhiên ;
– con người luôn là sự thống nhất tinh thần và thể xác ;
– khoa học phải phục vụ con người ;
– sự sống phải được chấp nhận trong mọi điều kiện, bởi vì nó được cứu chuộc bởi mầu nhiệm vượt qua của Chúa Giêsu Kitô.

« Tất cả những gì có thể có được trên mặt kỹ thuật không phải đều được chấp nhận trên mặt luân lý », Tòa Thánh cũng nhắc lại, khi nhấn mạnh « sự khác biệt giữa sự can thiệp điều trị với thao tác » :  « Sự điều trị giúp cho sửa chữa những dị thường di truyền sẽ hợp pháp bao lâu nó dành ưu tiên cho lợi ích của con người mà không đụng chạm đến căn tính và sự toàn vẹn của con người ; trong trường hợp này, bản tính con người không bị tổn hại ». Như vậy, « can thiệp trên phương diện điều trị vào những dòng thế hệ là phù hợp với nhân phẩm, trong lúc mà mọi sự can thiệp vào các dòng chủng hệ, làm biến đổi căn tính của loài người, là không phù hợp với sự tôn trọng con người ».

Tài liệu cảnh giác chống lại « rủi ro của chủ nghĩa ưu sinh », « chủ nghĩa dùng khoa học biến đổi con người » và giới tính, vốn là « một sự xây dựng xã hội được quyết định một cách tự chủ, hoàn toàn tách ra khỏi giới tính sinh học ». « Con người chối bỏ bản tính (cơ hữu) của mình và quyết định tự tạo lấy bản tính cho chính mình », Tòa Thánh phân tích, nhưng, « theo chuyện sáng thế của Thánh Kinh, con người đã được tạo dựng bởi Thiên Chúa như là con người nam và như con người nữ ».

« Hội Thánh ý thức rõ sự phức tạp của các tình huống đôi khi phải trải nghiệm với tư cách cá nhân, trong hoàn cảnh tranh chấp, văn bản nói rõ. Hội Thánh không phán xét con người, nhưng mời gọi hãy tháp tùng họ luôn luôn và trong mọi tình huống. Tuy nhiên, Hội Thánh ý thức rằng, trong một viễn cảnh đức tin, tình dục không chỉ là một dữ kiện thể lý, mà còn là một thực tế cá nhân, một giá trị được giao phó cho tinh thần trách nhiệm của con người ».

Cũng như « thật là khẩn cấp phải cụ thể dấn thân cho việc bảo vệ sự sống », Tòa Thánh cũng kêu gọi một sự dấn thân sinh thái : « Thật là cần thiết phải lắng nghe tiếng kêu của trái đất, vốn gắn liền với tiếng kêu của người nghèo. Trong tiếng kêu đó, vang lên sự rên xiết của muôn loài thọ tạo (x. RM 8,22), tiềm ẩn một lời kêu gọi đến từ Thiên Chúa ».

Giáo lý phải « động viên và nâng đỡ, nơi các tín hữu, một tâm thức và một tinh thần sinh thái, được xây dựng trên sự khôn ngoan của các chuyện Thánh Kinh và trên Huấn Quyền xã hội của Hội Thánh ».

Cần phải khuyến khích « một thái độ tôn trọng đối với tất cả mọi người ; giáo huấn một quan niệm đúng đắn về môi trường và về trách nhiệm của con người ; giáo huấn đời sống nhân đức, giúp cho việc chấp nhận những kiểu sống khiêm nhường và một sự tiết độ to lớn, thoát ra khỏi chủ nghĩa tiêu thụ ; làm nẩy ra giá trị biểu tượng của các thực tế đã được tạo dựng, nhất là trong những dấu chỉ của phụng vụ ».

Một cách cụ thể, « giáo lý sẽ trước hết nhằm giúp đỡ các tín hữu ý thức được rằng sự dấn thân cho vấn đề sinh thái là một phần quan yếu của đời sống Kitô giáo. Thứ nhì, giáo lý loan truyền những chân lý của đức tin đang là nền tảng của chủ đề môi sinh (đó là) : Thiên Chúa Cha toàn năng và là Đấng Tạo Hóa, mầu nhiệm tạo dựng như là quà tặng đi trước con người vốn là ở đỉnh điểm và là người canh giữ, sự tương quan và hài hòa của mọi thực tế gắn liền, sự cứu chuộc gây ra bởi Đức Kitô là con đầu lòng của sự tạo dựng mới ».

Sau cùng « Hội Thánh giúp cho các Kitô hữu sống những quy định luân lý của đức tin, bằng cách nhận dạng những thái độ ngăn chặn các giải pháp, bằng cách đưa ra những lý do thần học và thiêng liêng giúp cho sự trở lại sinh thái và ủng hộ những hành động cụ thể giúp săn sóc cho ngôi nhà chung ».

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

https://fr.zenit.org/2020/06/25/une-catechese-plus-adaptee-a-lecologie-humaine/

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Một nền giáo lý phù hợp hơn với sinh thái con người ?

Sinh nhật thánh Gioan Tẩy Giả « Thiên Chúa không tùy thuộc những luận lý của chúng ta »

« Sự hòa hợp và tình bạn xây dựng sự khả tín cho việc loan truyền đức tin »

JUIN 24, 2020 21:29 ANNE KURIANAUDIENCE GÉNÉRALEPAPE FRANÇOIS

VUES DU MESSAGE: 82

Tranh vẽ Sinh Nhật thánh Gioan Tẩy Giả (1485) Santa Novella, Firense (Ý) bởi Domenico Ghirlandaio

« Thiên Chúa không tùy thuộc vào những luận lý của chúng ta » ; đó là bài học mà Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã rút ra từ ngày lễ mừng Sinh Nhật thánh Gioan Tẩy Giả, được cử hành ngày 24/6/2020.

Ngài đã công bố bản tweet này trong buổi sáng : « Sự ra đời của thánh Gioan Tẩy Giả, từ cha mẹ đã già, cho chúng ta thấy rằng Thiên Chúa không tùy thuộc vào những luận lý và những khả năng giới hạn của con người. Cần phải học hỏi có lòng tin tưởng và giữ thinh lặng trước mầu nhiệm của Thiên Chúa, và chiêm ngắm kỳ công của Người với lòng khiêm cung và im lặng ».

Đức Giáo Hoàng cũng đã nhắc tới ngày lễ này trong buổi triều kiến chung do ngài chủ sự được phát đi trực tuyến từ thư viện dinh tông tòa : « Chúng ta hãy học tập Đấng là người tiên phong của Chúa Giêsu, khả năng làm chứng Tin Mừng với lòng can đảm, vượt ra khỏi những dị biệt, trong lúc giữ gìn sự hòa hợp và tình bạn để xây dựng sự khả tín cho việc loan truyền đức tin.

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

https://fr.zenit.org/2020/06/24/nativite-de-s-jean-baptiste-dieu-ne-depend-pas-de-nos-logiques/

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Sinh nhật thánh Gioan Tẩy Giả « Thiên Chúa không tùy thuộc những luận lý của chúng ta »

Triều kiến chung « Vua Đavít dạy cho chúng ta phải làm mọi cách để đi vào đối thoại với Thiên Chúa »

Hôm thứ tư này, Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã tiếp tục Bài Giáo Lý của ngài về đề tài cầu nguyện, bằng cách đặc biệt trở lại lời cầu nguyện của vua Đavít trong Cựu Ước. Một hình ảnh nhắc chúng ta về sức mạnh của cầu nguyện xuyên qua lịch sử.

Vatican News

Đức Giáo Hoàng Phanxicô ban phép lành trong buổi triều kiến chung

Đức Giáo Hoàng Phanxicô, như mọi ngày thứ tư trước, đã chủ sự buổi triều kiến chung từ thư viện tông tòa. Tiếp tục Bài Giáo Lý của ngài về cầu nguyện, Đức Thánh Cha đã trở lại hình ảnh vua Đavít, trong Cựu Ước. Một Bài Giáo Lý đã bắt đầu bằng việc đọc một trích đoạn của thánh vịnh 18, lời cầu nguyện đầy cảm xúc của vua Đavít dâng lên Thiên Chúa.

Con yêu mến Ngài, lậy Chúa, là sức mạnh của con ;
Lậy Chúa là núi đá, là thành lũy, là Đấng giải thoát con.
Là khiên mộc, là Đấng cứu độ quyền năng, là thành trì bảo vệ […]
Chúa làm cho ngọn đèn của con sáng tỏ : Ngài soi chiếu vào đời con tăm tối mịt mù. […]
Chính Thiên Chúa đã làm cho tôi nên hùng dũng và cho đường nẻo tôi đì được thiện toàn.

Vua Đavít là « là người đại thủ công soạn ra các thánh vịnh », Đức Giáo Hoàng nhấn mạnh, và giải thích rằng ngài đã thủ « một vai trò trung tâm trong lịch sử của dân Thiên Chúa và của chính đức tin của chúng ta ». Vua Đavít, ngài xác định là « một vị vua hoàn toàn đẹp lòng Thiên Chúa, tuân phục hoàn toàn Chúa Cha, mà hành động thực hiện trung thành chương trình cứu độ của Người ».

Sau đây là bản dịch Bài Giáo Lý của Đức Thánh Cha bằng tiếng Pháp ;

Thân chào Quý Anh Chị Em !

Trong cuộc hành trình Bài Giáo Lý về cầu nguyện của chúng ta, ngày hôm nay chúng ta gặp vua Đavít. Được Thiên Chúa chọn từ lúc thanh niên, ngài được chọn cho một sứ vụ duy nhất, là ngài sẽ thủ vai trò trung tâm trong lịch sử của dân Thiên Chúa và của chính đức tin của chúng ta. Trong các sách Phúc Âm, Chúa Giêsu được nhiều lần gọi là ‘‘Con Vua Đavít’’ ; quả vậy, cũng như Người, ngài sinh ra ở Bêlem. Theo những lời hứa, chính từ hậu duệ của vua Đavít, sẽ sinh ra Đấng Mêsia : một vị Vua hoàn toàn đẹp lòng Thiên Chúa, tuyệt đối tuần phục Chúa Cha, mà hành động thực hiện trung thành chương trinh cứu độ của Người (x. Sách Giáo Lý Của Hội Thánh Công Giáo, số 2579)

Chuyện vua Đavít bắt đầu trên những ngọn đồi chung quanh Bêlem, nơi ngài chăn đàn chiên của cha ngài là Jessê. Ngài hãy còn là một cậu bé, đứa con út có nhiều người anh. Đến độ mà khi tiên tri Samuel, vâng lệnh Thiên Chúa, đi tìm vị tân vương, hầu như cha của ngài suýt nữa thì quên người con út của ông (x. 1Sm 16, 1-13). Ngài làm việc ngoài trời : chúng ta hình dung ngài làm bạn với gió bay, với âm thanh của thiên nhiên, với tia nắng của mặt trời. Ngài chỉ có một vật đồng hành để an ủi tâm hồn ngài : đó là cây đàn lia ; và trong những ngày dài cô đơn, ngài thích vui chơi và đàn hát ca ngợi Thiên Chúa của ngài.

Vua Đavít, trước hết là một mục tử : một con người săn sóc súc vật, bảo vệ chúng khi hiểm nguy xẩy đến, nuôi dưỡng cho sự sống còn của chúng. Khi vua Đavít, theo thánh ý Thiên Chúa, sẽ phải lo liệu cho dân, ngài không làm gì khác những điều ngài đã làm. Chính vì lẽ đó mà, trong Thánh Kinh, hình ảnh người mục tử thường hay trở lại. Chúa Giêsu cũng nhận mình là « Mục Tử Nhân Lành », cách xử sự của Người khác với những kẻ làm thuê ; Người cống hiến mạng sống của Người cho đàn chiên của Người, Người dẫn dắt chúng, Người biết tên từng con chiên một (x. Ga 10, 11-18).

Vua Đavít đã học hỏi được nhiều trong nghề đầu tiên của ngài. Như thế, khi tiên tri Nathan trách cứ ngài sau tội lỗi rất trầm trọng của ngài (x. 2Sm 12, 1-15), vua Đavít đã hiểu ngay rằng mình là một mục tử xấu, mình đã lấy đi của một người khác con chiên duy nhất mà người đó yêu thương, rằng mình không còn là một kẻ tôi tớ khiêm hạ nữa, mà là một kẻ bệnh hoạn quyền lực, một kẻ đi săn trộm đã giết người và bỏ trốn.

Một nét đặc trưng thứ nhì hiện diện trong ơn gọi của vua Đavít là tâm hồn thi sĩ. Từ sự nhận xét nhỏ bé này, chúng ta suy diễn rằng vua Đavít không phải một người ngu đần, như điều này có thể xẩy ra cho những kẻ bắt buộc sinh sống lâu ngày xa cách với xã hội. Trái lại, ngài là một con người đa cảm, yêu thích âm nhạc và ca hát. Đàn lia đã luôn đi theo ngài : đôi khi để dâng lên Thiên Chúa một bài ca mừng vui (x. 2Sm 6,16), lần khác để biểu lộ một sự than vãn, hay để thú tội của mình (x. Tv 51, 3).

Thế gian xuất hiện trước mắt ngài không phải là một màn kịch câm : nhãn quan của ngài nắm bắt được, đàng sau sự diễn tiến của mọi chuyện, một mầu nhiệm to lớn hơn. Sự cầu nguyện nẩy ra chính là từ đó : từ sự xác tín rằng sự sống không phải là cái gì rơi xuống cho chúng ta, mà là một mầu nhiệm gây kinh ngạc, nó dấy lên trong chúng ta thơ phú, âm nhạc, lòng biết ơn, sự ca ngợi, hay là sự kêu than, lời cầu khẩn. Truyền thống muốn rằng vua Đavít là một người đại thủ công soạn ra các thánh vịnh. Các thánh vịnh này hay chứa đựng, ở đầu bài, một sự viện dẫn rõ ràng tới vua của Israel, và ở nhìều biến cố mang ít nhiều tính trân quý của cuộc đời.

Vua Đavít quả có một ước mơ : giấc mơ là người mục tử tốt lành. Đôi khi, ngài qủa đã thành công, xứng với nhiệm vụ đó, nhiều khi khác thì ít hơn ; tuy nhiên, điều quan trọng là, trong bối cảnh của lịch sử cứu độ, ngài là lời tiên tri về một vị Vua khác, mà ngài chỉ là lời loan báo và sự biểu hiện trước về Người.

Thánh nhân và kẻ tội lỗi, kẻ bị bách hại và người đi bách hại, nạn nhân và đao phủ thủ. Vua Đavít đã là tất cả những kẻ đó. Và chúng ta cũng vậy, chúng ta ghi nhận trong cuộc sống của chúng ta những nét thường hay trái ngược nhau ; trong những đan kết của cuộc đời, tất cả mọi người thường hay phạm lỗi vì bất nhất. Chỉ có sợi chỉ đỏ, trong cuộc đời của vua Đavít, nó mang đến sự thống nhất cho tất cả những gì xẩy ra : đó là sự cầu nguyện của ngài. Lời cầu đó là tiếng nói không bao giờ bị dập tắt. Dù cho nó mang tông điệu của sự vui mừng, hay tông điệu của lời than vãn, nó cũng luôn mà một lời cầu nguyện, chỉ có giai điệu là thay đổi. Và bằng cách hành động như vây, vua Đavít dạy cho chúng ta làm mọi cách để đi vào đối thoại với Thiên Chúa : vui mừng cũng như lầm lỗi, yêu thương cũng như đau khổ, tình bạn cũng như bệnh hoạn. Tất cả có thể trở thành một lời nói với « Ngài », Đấng luôn lắng nghe chúng ta.

Vua Đavít, người đã biết rõ sự cô đơn, trong thực tế đã không bao giờ ở một mình ! Và thực chất, chính là sức mạnh của sự cầu nguyện, nơi tất cả những ai dành chỗ cho nó trong cuộc sống của mình : sự cầu nguyện có thể đảm bảo quan hệ với Thiên Chúa, Người vốn là người bạn đường đích thực của con người, ở giữa hàng ngàn những thử thách của cuộc đời.

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Vatican News.

https://www.vaticannews.va/fr/pape/news/2020-06/audience-generale-pape-priere.html

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Triều kiến chung « Vua Đavít dạy cho chúng ta phải làm mọi cách để đi vào đối thoại với Thiên Chúa »

« Cầu nguyện tức là chuyển cầu cho thế giới » – tuần lễ qua 11 tweet

Thánh Tâm Chúa Kitô và « mức độ nhân bản »

JUIN 23, 2020 18:30 ANITA BOURDINPAPE FRANÇOIS

Tranh ghép mảnh trong Nhà Thờ Thánh Tâm tại Montmartre tại Paris

« Người có trái tim hay thương xót !… Người là lòng thương xót tinh túy ! Chúng ta hãy đi đến với Chúa Giêsu ! » : Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã đăng tải một, hai, ba tweet mỗi ngày trong tuần vừa qua, đặc biệt là để mời gọi hãy đặt lòng tin cậy của mình vào Thánh Tâm Chúa Giêsu, trong ngày Lễ Thánh Tâm, hôm thứ sáu vừa qua, 19/6/2020, cũng là ngày thánh hóa các linh mục và «  Ngày loại bỏ bạo lực tình dục trong các cuộc tranh chấp » : « Qua cách đối xử của chúng ta với thân xác người phụ nữ, chúng ta có thể hiểu được mức độ nhân bản của chúng ta », Đức Giáo Hoàng khẳng định.

Sau đây là những tweet của tuần lễ vừa qua, kể từ buổi triều kiến ngày thứ tư tuần trước, trong đó Đức Giáo Hoàng đã cho thí dụ sự cầu nguyện của ông Môsê : « Cầu nguyện chính là chuyển cầu cho thế giới ».

AB

Thứ tư 17/6/2020 : chuyển cầu cho thế giơi

Cầu nguyện có nghĩa là chuyển cầu cho thế giới, bằng cách nhắc rằng, mặc dù tất cả những mỏng giòn, thế giới vẫn luôn thuộc về Thiên Chúa #Trieukienchung  #Cầunguyện

Thứ năm 18/6/2020 : những trái tim giống Trái Tim của Người

Chúa không thể đi vào trong những trái tim cứng cỏi và giáo điều. Chúa đi vào trong những trái tim giống như Trái Tim của Người

Thứ sáu 19/6/2020 : mức độ nhân bản của chúng ta

Chúa luôn đoái nhìn chúng ta với lòng thương xót. Chúng ta đừng sợ đến gần với Người ! Người có một Trái Tim hay thương xót ! Nếu chúng ta cho Người thấy những vết thương nội tâm của chúng ta, những tội lỗi của chúng ta, Người sẽ luôn tha thứ cho chúng ta. Người là lòng thương xót tinh tuý ! Chúng ta hãy đến với Chúa Giêsu ! #ThánhTâmChúa Giêsu

Ngày hôm nay, Ngày loại bỏ bạo lực tình dục trong các cuộc tranh chấp, chúng ta hãy nhớ rằng người phụ nữ mang nơi họ chức năng bảo vệ sự sống, sự hiệp thông với mọi người, sự săn sóc cho mọi người. Qua cách đối xử của chúng ta với thân xác người phụ nữ, chúng ta có thể hiểu được mức độ nhân bản của chúng ta.

Tôi mời gọi mọi người hãy cầu nguyện cho các linh mục, để thông qua cầu nguyện của mọi người, Chúa tăng cường sức mạnh cho các ngài trong ơn gọi của các ngài, củng cố thêm cho các ngài trong thừa tác vụ của các ngài, và để các ngài được luôn là những thừa tác viên của Niềm Vui Phúc Âm cho tất cả các dân tộc. #Thánhhiếnlinhmục

Thứ bẩy 20/9/2020 : dù kiệt sức, họ vẫn tiếp tục làm việc

Trong những người tỵ nạn và những người di cư, Chúa Giêsu hiện diện, Người đã từng bị bắt buộc, như ở thời đại vua Hêrôđê, phải trốn chạy để thoát thân. Trên khuôn mặt của họ, chúng ta được kêu gọi hãy nhận ra dung nhan của Chúa Kitô đang chất vấn chúng ta (Mt 25,31-46). #Ngàytỵnạnthếgiới

Các bác sĩ và các y tá thân mến, thế giới đã có thể ghi nhận thiện ích mà Quý Vị đã làm trong cuộc thử thách lớn lao này. Dù rằng kiệt sức, Quý Vị cũng vẫn tiếp tục làm việc với tính nghề nghiệp và quên mình. Và điều đó làm nẩy sinh hy vọng. Tôi gửi đến Quý Vị lòng ngưỡng mộ và biết ơn của tôi.

Chúa nhật 21/6/2020 : một người trẻ can đảm

Các bạn trẻ thân mến, chúng ta hãy cầu xin ơn phúc được một trái tim đổi mới nhờ lời cầu bầu của #ThánhLouisdeGonzague, một người trẻ can đảm đã không bao giờ lùi bước trong việc phục vụ người khác, đến độ hiến cả mạng sống của mình để săn sóc các bệnh nhân của trận dịch hạch. Cầu xin Thiên Chúa hãy thay đổi trái tim chúng ta.

Trong Phúc Âm ngày chúa nhật này (Mt 10,26-33), Chúa Giêsu mời gọi chúng ta đừng sợ, phải mạnh mẽ và tin cậy trước những thử thách của cuộc đời, bởi vì dù cho chúng ta đối phó với những hiểm nguy, sự sống của chúng ta vẫn nằm chắc trong tay của Thiên Chúa, Đấng thương yêu và che chở chúng ta.

Thứ hai 22/6/2020 : Lời chữa lành

Lời của Thiên Chúa đã được ban cho chúng ta như một Lời hằng sống, làm thay đổi, canh tân, không phán xét để kết án, nhưng chữa lành và có mục đích tha thứ. Một Lời vốn là ánh sáng soi bước chúng ta đi !

Thứ ba 23/6/2020 : được tạo dựng cho sự hiệp thông

Thiên Chúa đã tạo dựng chúng ta cho sự hiệp thông, cho tình huynh đệ, và bây giờ hơn lúc nào hết, hoài tưởng đặt chủ nghĩa cá nhân làm nền tảng của xã hội đã tỏ ra là hão huyền. Nhưng chúng ta hãy cẩn thận ! Một khi sự cấp bách qua đi, rất dễ rơi lại vào trong cái hão huyền đó.

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

https://fr.zenit.org/articles/prier-cest-interceder-pour-le-monde-la-semaine-en-11-tweets/

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở « Cầu nguyện tức là chuyển cầu cho thế giới » – tuần lễ qua 11 tweet

Kinh Truyền Tin « sợ hãi là một trong những kẻ thù tệ hại nhất của đời sống Kitô giáo của chúng ta »

Cảm tưởng Thiên Chúa bỏ rơi chúng ta (Bản dịch toàn văn)

JUIN 21, 2020 14:31 ANNE KURIANANGÉLUS ET REGINA CAELIPAPE FRANÇOIS

Kinh Truyền Tin ngày 21.6.2020

Sự sợ hãi là một trong những kẻ thù tệ hại nhất của đời sống Kitô giáo của chúng ta », Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã khẳng định trong giờ Kinh Truyền Tin do ngài cử hành ngày 21/6/2020, trên Quảng Trường Thánh Phêrô.

Dẫn nhập kinh kính Đức Mẹ từ một cửa sổ của dinh giáo hoàng trông xuống Quảng Trường Thánh Phêrô, Đức Giáo Hoàng đã suy ngẫm về ba tình huống thử thách cho người Kitô hữu : cám dỗ làm loãng thông điệp của Phúc Âm ; sự bách hại ; cảm tưởng Thiên Chúa bỏ rơi chúng ta.

« Đôi khi, ngài nhấn mạnh, người ta cảm thấy cái khô khan thiêng liêng ; chúng ta không được sợ hãi. Chúa Cha săn sóc chúng ta, bởi vì giá trị của chúng ta là to lớn trước mắt Người. Điều quan trọng là sự thẳng thắn, đó là sự can đảm của sự làm chứng đức tin : ‘‘công nhận Chúa Giêsu trước mặt mọi người’’ và đi tới trong khi làm việc thiện »

Sau đây là bản dịch bài suy ngẫm của ngài.

Lời Đức Giáo Hoàng Phanxicô

Thân chào Quý Anh Chị Em !

Trong bài Phúc Âm chúa nhật này (x. Mt 10, 26-33) vang lên lời mời gọi của Chúa Giêsu gửi cho các môn đệ của Người là đừng sợ hãi, phải mạnh mẽ và tin tưởng trước những thách đố của cuộc đời, bằng cách cảnh giác cho các ngài trước những nghịch cảnh đang chờ đợi các ngài. Đoạn Phúc Âm ngày hôm nay là thành phần của bài diễn văn truyền giáo, trong đó Thầy chuẩn bị các Tông Đồ cho việc trải nghiệm loan báo Nước Thiên Chúa lần đầu tiên của các ngài. Chúa Giêsu khuyến khích các ngài một cách mạnh mẽ ‘‘đừng sợ hãi’’. Sự sợ hãi là một trong những kẻ thù tệ hại nhất của đời sống Kitô giáo của chúng ta. Chúa Giêsu kêu gọi các ngài : ‘‘Anh em đừng sợ’’, ‘‘anh em đừng sợ’’. Và Chúa Giêsu mô tả ba tình huống cụ thể mà các ngài sẽ phải đối phó.

Trước hết là sự thù nghịch của những kẻ muốn dập tắt Lời của Thiên Chúa, bằng cách làm loãng Lời Chúa hay bằng cách bịt miêng những người loan báo Lời Chúa. Trong trường hợp này, Chúa Giêsu khuyến khích các Tông Đồ hãy phổ biến thông điệp cứu độ mà Người đã giao cho các ngài. Trong lúc này, Người đã thận trọng truyền đạt Lời Chúa, gần như trong bí mật, trong một nhóm nhỏ các môn đệ. Nhưng các ngài sẽ phải nói lên ‘‘trong ánh sáng’’, nghĩa là công khai, và loan báo ‘‘trên các quảng trường’’ – như Chúa Giêsu đã phán – nghĩa là một cách công khai, Phúc Âm của Người.

Khó khăn thứ nhì mà các nhà truyền giáo của Chúa Kitô gặp phải là sự đe dọa thể chất đối với các ngài, nghĩa là sự bách hại trực tiếp chống lại thể xác của các ngài, cho đến chết. Lời tiên tri này của Chúa Giêsu đã được thể hiện trong mọi thời đại : đó là một thực tế đau buồn, nhưng nó chứng tỏ lòng trung thành của các chứng nhân. Biết bao Kitô hữu đã bị bách hại ngay cả trong ngày hôm nay trên toàn thế giới ! Các ngài chịu đau khổ vì Phúc Âm với tình yêu, đó là các thánh tử đạo của thời đại chúng ta. Và chúng ta có thể nói một cách chính xác rằng các ngài còn đông hơn cả các thánh tử đạo của những thế kỷ đầu nữa : biết bao người tử đạo, đơn giản chỉ vì sự kiện họ là Kitô hữu. Với các môn đệ đó của ngày xưa và của ngày nay đang chịu đựng bách hại, Chúa Giêsu căn dặn : « Anh em đừng sợ những kẻ giết thân xác mà không giết được linh hồn » (c.28). Đừng để mình lo ngại bởi những kẻ đang tìm cách dập tắt sức mạnh Phúc Âm hóa bằng sự ngạo mạn và bằng bạo lực. Quả vậy, họ không thể làm được gì chống linh hồn, nghĩa là chống lại sự hiệp thông với Thiên Chúa. Sự sợ hãi duy nhất mà người môn đệ phải có là sự sợ hãi bị mất đi ơn nghĩa Thiên Chúa, mất đi sự gần gũi và tình bạn với Thiên Chúa, bằng cách từ chối sống theo Phúc Âm và như thế, tự chuốc cho mình cái chết tinh thần, vốn là tội lỗi.

Loại thử thách thứ ba mà các Tông Đồ sẽ phải đối mặt, Chúa Giêsu chỉ rõ trong cảm tưởng mà nhiều người có thể trải nghiệm, cho rằng chính Thiên Chúa đã bỏ rơi họ, bằng cách ở xa và im lặng. Ở đây cũng vậy, ngài kêu gọi đừng sợ bởi vì, dù rằng phải vượt qua các cạm bẫy khác, đời sống của các môn đệ được gắn chặt với bàn tay của Thiên Chúa, Đấng thương yêu chúng ta và che chở chúng ta. Đó cũng là ba cám dỗ : làm nhạt, làm loãng Phúc Âm ; thứ nhì là sự bách hại ; và thứ ba là cảm tưởng Thiên Chúa bỏ chúng ta một mình. Chúa Giêsu cũng đã chịu đựng thử thách này trong Vườn Cây Dầu và trên cây thập giá : « Lậy Cha, sao Ngài bỏ rơi con ? », Chúa Giêsu thốt lên. Đôi khi, người ta cảm thấy cái khô khan thiêng liêng này ; chúng ta không được sợ hãi. Chúa Cha săn sóc chúng ta, bởi vì giá trị của chúng ta là to lớn trước mắt Người. Điều quan trọng là sự thẳng thắn, đó là sự can đảm của sự làm chứng đức tin : ‘‘công nhận Chúa Giêsu trước mặt mọi người’’ và đi tới trong khi làm việc thiện.

Cầu xin Rất Thánh Nữ Đồng Trinh Maria, gương mẫu của lòng tin cậy và phó thác cho Thiên Chúa vào giờ của nghịch cảnh và nguy nan, phù giúp chúng ta đừng bao giờ lùi bước trước sự nản lòng, mà luôn phó thác cho Người và cho ân sủng của Người, mạnh mẽ hơn sự ác.

Traduction de Zenit, Anne Kurian

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

https://fr.zenit.org/articles/angelus-la-peur-est-lun-des-pires-ennemis-de-notre-vie-chretienne/

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Kinh Truyền Tin « sợ hãi là một trong những kẻ thù tệ hại nhất của đời sống Kitô giáo của chúng ta »

« Làm cha không phải là một nghề dễ làm » – những lời chúc của Đức Giáo Hoàng cho ngày lễ của cha

Lời Đức Giáo Hoàng sau Kinh Truyền Tin  (Bản dịch toàn văn)

JUIN 21, 2020 14:00 ANNE KURIANANGÉLUS ET REGINA CAELIPAPE FRANÇOIS

Kinh Truyền Tin ngày 21/6/2020

Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã bầy tỏ sự gần gũi với các người làm cha, nhân dịp lể của cha, ngày 21/6/2020.

Nhân Kinh Truyền Tin do ngài cử hành trên Quảng Trường Thánh Phêrô, trước một đám đông nhỏ, ngài đã đặc biệt nhắc tới các người cha « đang tiếp tục che chở chúng ta từ trên Trời »

Sau khi đọc kinh, ngài đã gửi nhiều lời kêu gọi, mà chúng tôi đăng bản dịch sau đây.

Lời của Đức Giáo Hoàng sau Kinh Truyền Tin

Ngày hôm qua Liên Hiệp Quốc đã cử hành Ngày Tỵ Nạn Thế Giới. Cuộc khủng hoảng gây ra bởi bệnh coronavirus đã đưa ra ánh sáng sự đòi hỏi cũng phải cam kết sự bảo vệ cần thiết cho những người tỵ nạn, để bảo đảm nhân phẩm và sự an toàn của họ. Tôi mời gọi Quý Anh Chị Em hãy hiệp ý với sự cầu nguyện của tôi cho một sự cam kết được nhắc lại và hữu hiệu của tất cả mọi người cho một sự bảo vệ thật sự đối với mọi con người, đặc biệt cho tất cả những ai đã bị bắt buộc phải trốn chạy vì những tình trạng nguy hiểm trầm trọng đối với họ hay với gia đình họ.

Đại dịch đã khiến chúng ta suy nghĩ đến một khía cạnh khác : quan hệ giữa con người và môi trường. Sự cách ly đã làm giảm thiểu ô nhiễm và đã làm cho người ta tìm lại vẻ đẹp của nhiều nơi được thoát khỏi nạn đông xe cộ và tiếng động ồn ào. Từ nay, với sự bắt đầu trở lại các sinh hoạt bình thường, tất cả chúng ta phải có tinh thần trách nhiệm nhiều hơn trong việc bảo vệ ngôi nhà chung. Tôi đánh giá cao những sáng kiến đa dạng đã xuất hiện ở khắp mọi nơi trên thế giới, từ ‘‘hiện trường’’ và đã tiến hành theo chiều hướng đó. Thí dụ, tại Rôma ngày hôm nay đã có một biện pháp dành cho sông Tibre. Nhưng còn nhiều nữa ! Mong rằng các biện pháp đó giúp cho một tinh thần công dân luôn ý thức nhiều hơn về công ích cốt yếu này.

Ngày hôm nay ở nước tôi và trong những nước khác, mọi người cử hành ngày lễ của cha, của ba. Tôi cam kết với tất cả những người làm cha sự gần gũi và lời cầu nguyện của tôi. Tất cả chúng ta đều biết rằng làm cha không phải là một nghề dễ làm ! Chúng ta hãy cầu nguyện cho họ. Tôi cũng tưởng niệm một cách đặc biệt các người cha vẫn tiếp tục bảo vệ chúng ta từ trên Trời.

Tôi chào mừng tất cả Quý Anh Chị Em, các tín hữu cûa Rôma và các khách hành hương đến từ nhiều nơi của nước Ý – các khách hành hương từ nay đã bắt đầu gặp được nhau – và, ngày càng nhiều hơn, của các nước khác – một số nước, tôi nhìn thấy nhiều lá cờ… Tôi đặc biệt chào mừng những người trẻ : ngày hôm nay chúng ta mừng lễ kính thánh Louis de Gonzague, một người trẻ tràn đầy tình yêu đối với Thiên Chúa và tha nhân ; ngài mất rất trẻ, ngay tại đây, ở Rôma này, vì ngài săn sóc những người bị bệnh dịch hạch. Tôi ký thác những người trẻ trên toàn thế giới cho sự cầu bầu của thánh nhân.

Tôi chúc tất cả Quý Anh Chị Em một ngày chúa nhật tốt đẹp. Xin Quý Anh Chị Em vui lòng, đừng quên cầu nguyện cho tôi. Chúc bữa trưa ngon miệng và chào tạm biệt.

Traduction de Zenit, Anne Kurian

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

https://fr.zenit.org/articles/etre-papa-nest-pas-un-metier-facile-les-voeux-du-pape-pour-la-fete-des-peres/

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở « Làm cha không phải là một nghề dễ làm » – những lời chúc của Đức Giáo Hoàng cho ngày lễ của cha