Cho « một truyền thông gây thuận lợi cho một sự giải giới toàn diện »

Chủ đề Ngày Thế Giới Truyền Thông Xã Hội năm 2023

SEPTEMBRE 29, 2022 16:50 HÉLÈNE GINABATPAPE FRANÇOIS

Thông điệp cho Ngày Truyền Thông Xã Hội

« Nói với trái tim : Veritatem facientes in caritate » (sống theo sự thật và trong tình bác ái) (Ep 4,15) : đó là chủ đề đã được ĐGH Phanxicô lựa chọn cho Ngày Thế Giới Truyền Thông Xã Hội lần thứ 57, năm 2023, và đã được công bố bởi Tòa Thánh hôm thứ năm 29/9/2022.

Nói với trái tim, Tòa Thánh nhấn mạnh, có nghĩa là « đưa ra lý do cho niềm hy vọng đang ở trong chúng ta » (x. 1P 3,14-17) và làm chuyện đó « với sự dịu dàng », bằng cách sử dụng quà tặng của truyền thông « như là một nhịp cầu chứ không như là một bức tường ». Đó cũng là đi « ngược dòng » của những sự « phân cực và những tranh luận bực tức đang làm kịch phát các tâm hồn », kể cả trong sự sống của giáo hội.

Mô thức của nền truyền thông này, bản thông cáo của Tòa Thánh ghi nhận, bằng « cách siêu việt » nằm trong trang Phúc Âm kể lại cuộc đối thoại giữa « người Du Khách thần bí và các môn đệ trên đường Emau » : sự thật « vốn đôi khi gây phiền phức và có nền tảng trong Phúc Âm » phải được loan truyền với « một phong cách tràn đầy thương xót », « bằng cách tham gia chân thành » vào những niềm vui và những đau khổ của con người của thời đại chúng ta.

Trong bối cảnh bi thảm của cuộc tranh chấp thế giới hiện nay, hơn bao giờ hết, cần phải có nền truyền thông « không  thù nghịch », bản thông cáo viết. Đó là tạo thuận lợi cho « một sự giải giới toàn diện » và tháo gỡ « tâm lý chiến tranh đang ẩn náu trong lòng chúng ta » bằng một « sự mở ra với đối thoại với đối phương », như thánh Gioan XXIII đã kêu gọi một cách tiên tri cách đây 60 năm, trong tông thư Pacem in Terris.

Nếu nỗ lực này được yêu cầu với tất cả mọi người, những tác giả của nền truyền thông được đặc biệt kêu gọi phải « thực thi nghề nghiệp của họ như là một sứ mạng » để xây dựng một tương lai công bằng hơn, huynh đệ hơn và nhân bản hơn.

Chủ đề hoàn toàn phù hợp với chủ đề của năm 2022 « lắng nghe với tai của trái tim », và đặc biệt nằm trong khuôn khổ của con đường sẽ dẫn toàn thể Hội Thánh tiến tới Thượng Hội Đồng tháng 10 năm 2023, bản thông cáo cho biết.

Được thiết lập theo sáng kiến của Hội Thánh, từ Công Động Vaticanô II, Ngày Thế Giới Truyền Thông Xã Hội được cử hành mỗi năm vào ngày chúa nhật sau Lễ Thăng Thiên, thường xẩy ra vào tháng Năm.

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

Pour « une communication qui favorise un désarmement intégral » – ZENIT – Francais

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Cho « một truyền thông gây thuận lợi cho một sự giải giới toàn diện »

Cuộc viếng thăm mục vụ tại Matera nhân lễ Bế Mạc Đại Hội Thánh Thể Quốc Gia lần thứ 27

Kinh Truyền Tìn trên vận động trường thành phố

Vận động trường ‘‘21 tháng 9’’ của thành phố Matera, Chúa Nhật 25/9/2022

Vào cuối cuộc cử hành này, tôi muốn cảm ơn tất cả quý anh chị em, đã tham gia, với tư cách là đại diện cho Dân Thánh của Thiên Chúa tại nước Ý này. Và tôi biết ơn Đức Hồng Y Zuppi đã là người phát ngôn của dân này. Tôi ngợi khen cộng đoàn giáo phận Matera-Irsina vì nỗ lực tổ chức và đón tiếp ; và tôi cảm ơn tất cả những người đã cộng tác trong Đại Hội Thánh Thể.

Bây giờ, trước khi kết thúc, chúng ta hãy thưa lên Đức Trinh Nữ Maria, người Phụ Nữ của Thánh Thể. Chúng ta phó thác cho Mẹ con đường của Hội Thánh tại nước Ý, để cho trong mỗi cộng đoàn, người ta hưởng được hương thơm của Chúa Kitô Bánh Hằng Sống từ Trời xuống thế. Hôm nay tôi dám cầu xin cho nước Ý : có nhiều sinh sản, có nhiều trẻ em. Và chúng ta khẩn xin sự chuyển cầu của Mẹ cho những nhu cầu bức thiết nhất của thế giới.

Tôi đặc biệt nghĩ tới nước Miến Điện. Từ hơn 2 năm nay, đất nước cao quý này đã bị ghi dấu bởi những cuộc đụng độ vũ trang và những bạo lực trầm trọng, đã gây ra nhiều nạn nhân và nhiều người di tản. Tuần này, những tiếng kêu khóc đau đớn vì cái chết của các trẻ em trong một ngôi trường bị đánh bom đã vọng tới tôi. Người ta thấy, ngày nay trên thế giới, dường như đánh bom các trường học là cái kiểu thời trang ! Mong rằng những tiếng kêu của trẻ em không bị bỏ qua mà không được đáp lại ! Những thảm kịch này không thể được tiếp diễn nữa !

Cầu xin Đức Mẹ Maria, Nữ Vương Hòa Bình, an ủi dân tộc Ukraina đang bị tử đạo và ban xuống cho những vị nguyên thủ quốc gia sức mạnh ý chí để tìm ngay ra những sáng kiến hữu hiệu dẫn tới sự chấm dứt chiến tranh.

Tôi hiệp lòng với lời kêu gọi của các giám mục của xứ Cameroun đòi trả tự do cho những người bị bắt cóc trong giáo phận Mamfe, trong đó có 5 linh mục và một nữ tu. Tôi cầu nguyện cho các vị đó và cho dân chúng của giáo phận Bamenda : Xin Chúa ban bình an cho những trái tim và cho đời sống xã hội của đất nước thân yêu này.

Hôm nay, nhân ngày chúa nhật này, Hội Thánh cử hành Ngày Thế Giới Người Di Dân và Tỵ Nạn, với chủ đề « Xây dựng tương lai với những người di dân và tỵ nạn ». Chúng ta hãy nhắc lại sự cam kết của chúng ta để xây dựng tương lai theo chương trình của Thiên Chúa : một tương lai trong đó mỗi người tìm được chỗ đứng của mình và được tôn trọng ; nơi mà những người di dân và tỵ nạn, những người di tản và nạn nhân của việc buôn người có thể sống trong hòa bình và với phẩm giá. Bởi vì Vương Quốc của Thiên Chúa được thực hiện trong họ, không miễn trừ ai. Đó cũng là nhờ vào những người anh chị em mà các cộng đồng có thể tăng trưởng trên mặt xã hội, kinh tế, văn hóa và tinh thần ; và sự chia sẻ những truyền thống khác nhau làm giầu cho Dân của Thiên Chúa. Tất cả chúng ta hãy dấn thân để xây dựng một tương lai mang tính bao gồm và có tình anh em hơn ! Những người di dân phải được tiếp nhận, đồng hành, thăng tiến và hội nhập.

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của vatican.va

Visite pastorale à Matera pour la clôture du 27e Congrès eucharistique national: Angélus, 25 septembre 2022 | François (vatican.va)

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Cuộc viếng thăm mục vụ tại Matera nhân lễ Bế Mạc Đại Hội Thánh Thể Quốc Gia lần thứ 27

Bài Giáo Lý – Nước Kazakhstan là nước đặt các tôn giáo « vào trung tâm của sự dấn thân »

Tổng kết chuyến tông du thứ 38 (Bản dịch toàn văn)

SEPTEMBRE 21, 2022 17: 27 HÉLÈNE GINABATAUDIENCE GÉNÉRALE

Triều kiến chung ngày 21/9/2022

Kazakhstan, nước đứng ra tổ chức Hội Nghị các Nhà Lãnh Đạo tôn giáo thế giới và truyền thống mà ĐGH Phanxicô đã tham dự, đã đặt « các tôn giáo vào trung tâm sự dấn thân của mình », ĐGH Phanxicô đã nhấn mạnh trong bài giáo lý hôm 21/9/2022.

Trong buổi triều kiến chung ngày thứ tư 21/9/2022, diễn ra và lúc 9 giờ trên Quảng Trường Thánh Phêrô trước sự hiện diện của nhiều nhóm khách hành hương và tín hữu của nước Ý và trên toàn thế giới, ĐGH Phanxicô đã trở lại, theo thông lệ, chuyến tông du Kazakhstan mà ngài đã thực hiện từ ngày 13 tới ngày 15/9/2022 vừa qua. Chuỗi bài giáo lý về phân định, mới được bắt đầu, sẽ tiếp tục vào tuần sau.

Đặt « các tôn giáo vào trung tâm của sự dấn thân cho sự xây dựng một thế giới nơi người ta lắng nghe nhau và người ta tương kính nhau trong sự khác biệt » « không phải chủ nghĩa tương đối », Đức Giáo Hoàng tuyên bố, bằng cách ca ngợi « Chính quyền Kazakhstan, sau khi thoát khỏi ách cai trị của một chế độ vô thần, bây giờ đề nghị một hành trình văn minh, lên án rõ ràng các chủ thuyết bảo thủ và cực đoan ». Và ngài nhấn mạnh : « đó là một lập trường cân bằng và hợp nhất ».

Sau khi cảm ơn Tổng Thống và các vị thẩm quyền vì « sự đón tiếp thân mật » và vì « sự dấn thân rộng lượng » để phục vụ việc tổ chức cũng như các giám mục và các cộng sự viên của các ngài cho toàn bộ công việc và cho « niềm vui » để được gặp gỡ cùng nhau, ĐGH Phanxicô cũng đã nhắc tới nhiều vị tử đạo « đã hy sinh mạng sống để bảo vệ niềm trung thành với Thiên Chúa của hòa bình và của tình huynh đệ.

Bài Giáo Lý của ĐGH Phanxicô bằng tiếng Ý

Thân chào quý anh chị em !

Tuần trước đây, từ ngày thứ ba đến ngày thứ năm, tôi đã đi tới Kazakhstan, một đất nước mênh mông của vùng Trung Á, nhân dịp Hội Nghị các Nhà Lãnh Đạo Tôn Giáo Thế Giới và Truyền Thống lần thứ Bẩy. Tôi nhắc lại với vị Tổng Thống và các nhà cầm quyền khác của Kazakhstan lòng biết ơn vì sự đón tiếp nhiệt tình đã được dành cho tôi và vì sự dấn thân đại lượng cho việc tổ chức. Tôi cũng hết lòng cảm ơn các giám mục và tất cả những cộng sự viên của các ngài cho công việc to lớn các ngài đã thực hiện, và nhất là vì niềm vui mà các ngài đã mang đến cho tôi được gặp gỡ các ngài và thấy tất cả các ngài cùng nhau làm việc.

Như tôi đã nói, lý do chính của chuyến đi này là để tham dự Hội Nghị Các Nhà Lãnh Đạo Tôn Giáo Thế Giới Và Truyền Thống. Sáng kiến này đã được các Nhà Chức Trách của nước này ủng hộ từ 20 năm nay ; nó được trình bầy với thế giới như một nơi để gặp gỡ và đối thoại, trong trường hợp hiện tại ở cấp tôn giáo, và do đó, như là một yếu tố chủ chốt trong việc thúc đẩy hòa bình và tình huynh đệ nhân loại. Đây là lần thứ Bẩy của Hội Nghị này : một đất nước, vừa mới được độc lập trong 30 năm nay, đã tổ chức được bẩy lần hội nghị này, một hội nghị mỗi ba năm. Điều này có nghĩa là đặt các tôn giáo vào trung tâm sự dấn thân của họ để xây dựng một thế giới nơi người ta lắng nghe lẫn nhau và là nơi mà người ta tôn trọng lẫn nhau trong sự đa dạng. Và điều này không phải là chủ nghĩa tương đối, không : đó là lắng nghe và tôn trọng. Phải công nhận điều này đối với Chính Phủ Kazakhstan, vừa mới thoát khỏi ách cai trị của chế độ vô thần, mà bây giờ đã đề nghị một con đường văn minh, lên án rõ ràng các chủ thuyết bảo thủ và cực đoan. Đây là một lập trường cân đối và hợp nhất.

Hội nghị đã thảo luận và chấp thuận bản Tuyên Ngôn sau cùng, vốn là trong sự tiếp nối của bản tuyên ngôn đã được ký kết tại Abou Dhabi vào tháng 02/2019 về tình huynh đệ nhân loại. Tôi muốn diễn giải bước tiến này như là kết quả của một hành trình đường dài : tôi đương nhiên nghĩ tới cuộc Gặp Gỡ liên tôn vì hòa bình, mang tính lịch sử, được triệu tập bởi thánh Gioan Phaolo II tại Sassisi năm 1986, đã từng bị chỉ trích bởi những người không có tầm nhìn ; tôi nghĩ tới cách nhìn sáng suốt của thánh Gioan XXIII và của thánh Phaolô VI, cũng như những tâm hồn cao cả của các tôn giáo – tôi tự giới hạn vào việc nhắc tới ngài Mahatma Gandhi.  Nhưng làm sao không nhớ tới nhiều vị tử đạo, những con người nam và nữ thuộc mọi lứa tuổi, mọi ngôn ngữ và mọi quốc gia, đã hy sinh mạng sống mình để giữ lòng trung thành với Thiên Chúa của hòa bình và của tình huynh đệ ? Chúng ta biết : những lúc trang nghiêm là quan trọng, nhưng rồi sau đó, là sự dấn thân hàng ngày, đó là sự làm chứng cụ thể để xây dựng một thế giới tốt đẹp hơn cho tất cả mọi người.

Ngoài Hội Nghị, chuyến đi bnày đã cho phép tôi được gặp các Giới Chức Trách của Kazakhstan và của Hội Thánh đang sống trên vùng đất này.

Sau khi thăm viếng Tổng Thống – mà tôi cảm ơn lần nữa vì lòng tốt của ông -, chúng tôi đã được hướng dẫn tới Phòng Hòa Nhạc mới, nơi tôi đã có thể nói chuyện với các nhà chức trách, các vị đại diện xã hội dân sự và Ngoại Giáo Đoàn. Tôi đã nhấn mạnh ơn gọi của Kazakhstan là một Quốc Gia của sự gặp gỡ : quả vậy, khoảng một trăm năm mươi nhóm chủng tộc sống chung trên vùng đất này, nơi mà hơn 80 ngôn ngữ đã được sử dụng. Ơn gọi này, do đặc điểm địa dư và lịch sử của nó, – ơn gọi là một đất nước của sự gặp gỡ, của các nền văn hóa và của các ngôn ngữ – đã được tiếp nhận và được ôm ấp như một hành trình xứng đáng được khuyến khích và ủng hộ. Cũng như thế, tôi đã cầu chúc rằng có thể tiếp tục việc xây dựng một nền dân chủ ngày càng trưởng thành, để có thể đáp trả một cách hiệu quả những đòi hỏi của toàn thể xã hội. Đây là một nghĩa vụ khó khăn, đòi hỏi thời gian, nhưng phải nhận biết rằng Kazakhstan đã làm những lựa chọn rất tích cực, như lựa chọn nói « khôn »  với vũ khí hạt nhân và lựa chọn của những chính sách tốt về năng lượng và môi trường. Điều đó là can đảm. Vào một lúc của cuộc chiến tranh bi thảm này trong đó nhiều người đã nghĩ đến vũ khí hạt nhân – một sự điên khùng -, đất nước này, ngay từ lúc đầu, đã nói « không » với vũ khí hạt nhân.

Liên quan đến Hội Thánh, điều này làm cho tôi rất vui mừng để gặp một cộng đoàn những con người vừa lòng, vui vẻ, nhiệt tình. Người công giáo không nhiều trên cái đất nước rộng lớn này. Nhưng, Hội Thánh được sống với đức tin, điều kiện này có thể mang trái Tin Mừng : trước hết hạnh phúc của sự bé mọn, là men, muối và ánh sáng, chỉ tin tưởng vào Chúa và không vào một hình thức quan trọng con người. Ngoài ra, một số ít người mời gọi hãy phát triển những quan hệ với các Kitô hữu thuộc các nhánh khác cũng như tình anh em với tất cả mọi người. Do đó, một đoàn chiên nhỏ, phải, nhưng mở ra, chứ không khép kín, không trong thế phòng thủ, mà mở ra và tin cậy vào tác động của Chúa Thánh Thần, ngài thổi một cách thong dong và tùy ý Người. Chúng ta cũng đã nhắc lại cái phần xám này, các vị tử đạo : các vị tử đạo thuộc dân thánh của Thiên Chúa – bởi vì dân đó đã đau khổ trong nhiều thập niên bị sự đàn áp vô thần, đến ngày giải phóng cách đây 30 năm – những con người nam và nữ đã đau khổ nhiều vì đức tin của mình trong thời gian dài bách hại. Bị giết chóc, bị tra tấn, bị tù đày vì đức tin của họ.

Với đoàn chiên nhỏ bé nhưng vui tươi này, chúng ta đã cử hành Thánh Lễ, luôn ở Nour Soultan, trên tiền đình của cuộc Triển Lãm 2017, được bao quanh bởi những kiến trúc siêu hiện đại. Đó là ngày Lễ Kính Thánh Giá. Và điều này làm chúng ta suy nghĩ : trong một thế giới nơi mà sự tiến bộ và sự thụt lùi lẫn lộn với nhau, Thánh Giá của Chúa Kitô vẫn là cây neo của sự cứu độ : dấu chỉ của hy vọng không làm thất vọng bởi vì nó được xây dựng trên tình yêu của Thiên Chúa hằng thương xót và trung thành. Chính nơi Người mà được dâng lên những lời tạ ơn của chúng ta cho cuộc tông du này và lời cầu nguyện của chúng ta để chuyến tông du này được phong phú hoa trái cho tương lai của Kazakhstan và cho sự sống của Hội Thánh hành hương trên trái đất này. Cảm ơn.

© Traduction de Zenit, Hélène Ginabat

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

Catéchèse : le Kazakhstan, un pays qui met les religions « au centre de son engagement » – ZENIT – Francais

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Bài Giáo Lý – Nước Kazakhstan là nước đặt các tôn giáo « vào trung tâm của sự dấn thân »

Trong tình trạng khủng hoảng « phải khôn khéo theo Phúc Âm »

Lời của ĐGH Phanxicô trước Kinh Truyền Tin

SEPTEMBRE 20, 2022 18:00 HÉLÈNE GINABATANGÉLUS

Kinh Truyền Tin ngày 18 tháng 9 năm 2022

Trong những lúc khủng hoảng cá nhận, xã hội, kể cả giáo hội, ĐGH Phanxicô đã mời gọi các Kitô hữu đừng có « ngây thơ », cũng đừng có « ngủ mê », mà « phải khôn khéo theo Phúc Âm », trong buổi hẹn hàng tuần để đọc Kinh Truyền Tin, hôm 18/9/2022.

ĐGH Phanxicô đã bình giảng đoạn Phúc Âm trong ngày, trước Kinh Truyền Tin, hôm chúa nhật 18/9/2022 vừa qua, trước một đám đông to lớn bao gồm khách hành hương và tín các hữu trên Quảng Trường Thánh Phêrô. Qua một « câu chuyện tham ô » trong dụ ngôn người quản lý bất lương và mưu mẹo, Chúa Giêsu « đưa ra cho chúng ta một lời khiêu khích », Đức Giáo Hoàng nhấn mạnh.

Trong lúc mà những người có những « hành vi bất lương » hay những hành động « bất công » thường biết cách « xoay xở » và « mưu mẹo hơn những người khác », các môn đệ của Chúa Giêsu có xu hướng nản lòng, phàn nàn hay rơi vào tình trạng « nạn nhân hóa », Đức Giáo Hoàng lấy làm tiếc. Và ngài đã khuyến dụ các Kitô hữu hãy « khôn khéo theo tinh thần Phúc Âm », « chú ý » tới thực tế và « sáng tạo » trong đức ái.  

Trong chuyện dụ ngôn, Chúa Giêsu cũng ban ra một giáo huấn về « sự sử dụng của cải của thế gian này » : chúng phải phục vụ, ĐGH Phanxicô khẳng định, để « nối kết tình bạn », « tạo ra những quan hệ tốt đẹp » và « hành động trong đức ái, để thăng tiến tình huynh đệ và chăm sóc cho những người yếu kém nhất ». Bởi vì để « thừa hưởng đời sống vĩnh cửu », « điều đáng kể, đó là đức ái mà chúng ta sống trong những quan hệ huynh đệ của chúng ta ».

Lời của ĐGH Phanxicô trước Kinh Truyền Tin

Thân chào quý anh chị em !

Dụ ngôn mà Phúc Âm trong phụng vụ ngày hôm nay giới thiệu cho chúng ta (x. Lc 16,1-13) có vẻ khó hiểu đối với chúng ta. Chúa Giêsu kể một câu chuyện về tham ô : một viên quản lý bất lương đã ăn cắp và đã bị người chủ phát giác, sau đó đã hành động với mưu mẹo để thoát khỏi tình trạng này. Chúng ta tự hỏi mưu mẹo đó là như thế nào – đó là một con người tham ô đã sử dụng – và Chúa Giêsu muốn phán với chúng ta điều gì trong câu chuyện này.

Trong câu chuyện, chúng ta thấy rằng người quản lý tham ô đó rồi cũng đã có những vấn đề, bởi vì hắn ta đã lợi dụng của cải của chủ hắn ta ; hắn ta phải giải trình và sẽ bị mất việc. Nhưng hắn ta không chịu thua, hắn ta không cam chịu số phận và không tự nạn nhân hóa mình ; trái lại, hắn ta hành động ngay với mưu mẹo, tìm ra một giải pháp, hắn ta dám nghĩ dám làm. Chúa Giêsu đi từ câu chuyện này để đưa ra cho chúng ta một sự khiêu khích đầu tiên : « con cái đời này, Người phán, khôn khéo hơn con cái ánh sáng » (c.8). Quả thật đã xẩy ra là những kẻ hành động trong bóng tối, theo những tiêu chuẩn thế gian, biết xoay xở tốt hơn khi họ có những vấn đề, họ biết mưu mẹo hơn những người khác ; trái lại, các môn đệ của Chúa Giêsu, nghĩa là chính chúng ta, đôi khi chúng ta thường ngủ mê, hay chúng ta thường ngây thơ, chúng ta không biết chủ động tìm ra lối thoát cho những khó khăn của chúng ta (x. Evangelii gaudium, 24). Tôi nghĩ chẳng hạn như trong những lúc khủng hoảng cá nhân, xã hội hay cả giáo hội : đôi khi chúng ta để mình bị thua trận bởi sự nản lòng, hay là chúng ta phàn nàn và chúng ta rơi vào tình trạng nạn nhân hóa. Trong lúc mà, Chúa Giêsu phán, chúng ta cũng có thể khôn khéo theo tinh thần Phúc Âm, thông minh và chú ý để phân định thực tế, sáng tạo để tìm những giải pháp tốt đẹp, cho chính chúng ta và cho những người khác.

Nhưng cũng có một giáo huấn khác mà Chúa Giêsu đã ban cho chúng ta. Quả thế, mưu mẹo của viên quản lý là như thế nào ? Hắn ta quyết định chiết giảm cho những người mắc nợ, để biến họ thành bè bạn, hy vọng rằng họ sẽ có thể giúp đỡ hắn khi hắn bị chủ của hắn sẽ đuổi việc hắn. Trước đây, hắn ta tích lũy của cải cho chính mình, bây giờ hắn sử dụng chúng để tạo ra các bầu bạn có thể giúp đỡ hắn trong tương lai. Đó cũng là con đường ăn cắp. Như thế, Chúa Giêsu ban cho chúng ta một giáo huấn về cách sử dụng tiền của : « Hãy dùng tiền của bất chính mà tạo lấy bạn bè, phòng khi hết tiền hết bạc, họ sẽ đón rước anh em vào nơi ở vĩnh cửu » (c.9). Để thừa hưởng sự sống đời đời, chẳng có ích gì khi tích luỹ của cải trần gian này, nhưng điều đáng kể, chính là đức ái mà chúng ta phải sống trong những quan hệ huynh đệ của chúng ta. Như thế, đây là lời mời gọi của Chúa Giêsu : anh em đừng sử dụng của cải thế gian này chỉ để cho chính anh em và để thỏa mãn tính ích kỷ của anh em, nhưng anh em hãy dùng nó để kết tình bạn bè, để tạo ra những quan hệ tốt, để hành động trong đức ái, để thăng tiến tình huynh đệ và chăm sóc những người yếu thế nhất.

Quý anh chị em thân mến, trong thế giới ngày nay cũng thế, có những chuyện tham ô như chuyện kể trong Phúc Âm ; những hành vi bất lương, những chính sách bất chính, những tính ích kỷ làm chủ những lựa chọn của những cá nhân và những cơ chế, và có nhiều những tình trạng đen tối. Nhưng đối với chúng ta là những Kitô hữu, chúng ta không được nản lòng, hay tệ hơn nữa, để mọi chuyện xẩy ra, và có thái độ thờ ơ. Trái lại, chúng ta được kêu gọi hãy sáng tạo bằng cách làm việc thiện, với sự thận trọng và khôn khéo của Phúc Âm, bằng cách sử dụng của cải của thế gian – không chỉ là những của cải vật chất, mà còn tất cả những ơn ích mà chúng ta đã nhận được từ Chúa – không phải để làm giầu cho chúng ta, mà để tạo ra tình yêu huynh đệ và tình bạn xã hội. Điều rất quan trọng là : tạo ra tình bạn xã hội bởi cách đối xử của chúng ta.

Chúng ta hãy cầu xin Rất Thánh Nữ Đồng Trinh Maria, để Mẹ phù giúp chúng ta được như Mẹ, nghèo khó trong tâm hồn và giàu lòng bác ái lẫn nhau.

© Traduction de Zenit, Hélène Ginabat

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

En situation de crise, « être habile selon l’évangile » – ZENIT – Francais

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Trong tình trạng khủng hoảng « phải khôn khéo theo Phúc Âm »

Họp báo (2) – đối thoại là « cánh cửa hợp lý để tiến tới hòa bình »

« Điều này hữu ích cho người cống hiến nó, điều này làm cho người ta « thở » được ».

SEPTEMBRE 16, 2022 18:01 MARINA DROUJININAPAPE FRANÇOISVOYAGES

Kazakhstan, Họp báo ngày 15/9/2022

ĐGH Phanxicô đã nhấn mạnh rằng đối thoại – cho dù với một nước « xâm lăng » – đó « luôn là một bước tiến ». « Bởi vì khi làm ngược lại, chúng ta đóng chặt cánh cửa duy nhất hợp lý để tiến tới hòa bình », ngài giải thích. « Tôi không loại bỏ sự đối thoại với bất cứ cường quốc nào, dù là nước đó đang chiến tranh, dù là nước đó là kẻ xâm lăng… đôi khi phải đối thoại… điều này « hôi thối » nhưng phải làm.

Đức Giáo Hoàng đã trá lời câu hỏi của nữ ký giả người Ba Lan Sylwia Wysocka, cho tờ báo PAP, trong cuộc họp báo trên chuyến bay từ Nour-Soultan trở về, sau cuộc tông du Kazakhstan, hôm 15/9/2022, Hãng tin Vatican News cho biết.

Đức Giáo Hoàng đã nhấn mạnh rằng « luôn khó mà hiểu được việc đối thoại với những Quốc Gia khởi sự chiến tranh ». « Thật là khó, ngài lập lại, nhưng chúng ta không thể gạt bỏ nó, chúng ta phải tạo điều kiện để đối thoại với hết mọi người, với hết mọi người ! Bởi vì luôn có một khả năng là khi đối thoại, chúng ta có thể thay đổi mọi sự, và cũng có thể cống hiến một quan điểm khác, một điểm quan sát khác ».

« Đôi khi », Đức Giáo Hoàng nói, các quốc gia « không chấp nhận đối thoại : mặc kệ ! » « Nhưng việc đối thoại luôn phải được thực hiện, ít là được đề nghị cống hiến, ngài khẳng định, và điều đó tạo lợi ích cho người cống hiến, điều đó làm cho người ta « thở » được ».

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

Conférence de presse (2) : le dialogue, « la seule porte raisonnable vers la paix » – ZENIT – Francais

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Họp báo (2) – đối thoại là « cánh cửa hợp lý để tiến tới hòa bình »

Họp báo (1) « trợ tử – giết người không phải là nhân bản, chấm hết »

« Một sự thiếu hiểu biết về các giá trị »

SEPTEMBRE 16, 2022 17:59 MARINA DROUJININAPAPE FRANÇOISVOYAGES

Kazakhstan, Cuộc họp báo, 15/9/2022

« Nếu các bạn giết người với động cơ… các bạn sẽ trở thành giết người ngày càng nhiều », Đức Giáo Hoàng Phanxicô tuyên bố để trả lời một câu hỏi về trợ tử. « Giết người không phải là nhân bản… Giết người, hãy để chuyện đó cho thú vật ».

Đức Giáo Hoàng đã nói những lời này để trả lời một câu hỏi của phóng viên người Pháp, Loup Besmond de Senneville, cho tờ báo La Croix (Thánh Giá), trong cuộc họp báo trên  chuyến bay từ Nour-Soultan về Rôma sau chuyến tông du Kazakhstan hôm 15/9/2022, Vatican News cho biết.

Đức Giáo Hoàng đã nói đến « một sự thiếu hiểu biết về những giá trị » tại Tây Phương, vào lúc này : « Chúng ta phải tái xuất phát từ những giá trị, những giá trị của Châu Âu, những giá trị của các tổ phụ khai sinh ra Liên Hiệp Âu Châu, những vĩ nhân », ngài thêm.

Đức Giáo Hoàng đã nêu lên những chủ đề về « bất công xã hội », về « mùa đông dân số », về sự di dân. Ngài đã nhấn mạnh rằng « Tây Phương đã đi sai con đường », ngài viện dẫn thí dụ « sự bất công xã hội đang có giữa chúng ta ». « Chúng ta, những người Tây Phương,  không ở cấp cao nhất để giúp cho các dân tộc khác, ngài ghi nhận, liệu không phải là chúng ta đang suy đồi một chút đó sao ? »

Ngài đã nói rằng Tây Phương « cần người », nhưng lại quên « tiếp nhận ». Tại Tây Ban Nha, tại Ý, ngài nói tiếp, « có những ngôi làng trông vắng, chỉ còn khoảng 20 bà già, và rồi chẳng còn gì khác ». « Nhưng tại sao lại không đưa ra một chính sách Tây Phương trong đó những di dân được hòa nhập với nguyên tắc là người di dân phải được tiếp nhận, đồng hành, thăng tiến và hội nhập ? ngài tự hỏi. Hội nhập là rất quan trọng, nhưng thay vì chuyện đó, thì không, người ta bỏ trống mọi sự ».

« Với cái hiện tượng mùa đông dân số này », ngài giải thích, Tây Phương « đã hơi mất đà, đã mất đà… ».

Đức Giáo Hoàng đã nêu ra một thí dụ của đất nước ngài – nước Argentina – « có 49 triệu dân » và trong đó chỉ có « một tỷ lệ dưới một triệu người thổ dân, và tất cả những người khác đều đến từ di dân ». « Toàn thế giới : người Tây Ban Nha, người Ý, người Đức, người Slave từ Balan, từ Tiểu Á, từ Lebanon, toàn thế giới… Máu đã giao hòa và kinh nghiệm này đã giúp đỡ chúng ta rất nhiều ».

Đức Giáo Hoàng đã khẳng định rằng « vào lúc này, việc di dân phải được xem xét một cách nghiêm túc, bởi vì nó gia tăng giá trị trí tuệ và tình cảm của Tây Phương ».

Trở lại chủ đề các giá trị, Đức Giáo Hoàng nhấn mạnh rằng « Tây Phương cần phải lên tiếng, phải tự trọng ». Ngài cũng cảnh báo chống lại « thuyết dân tuý » : « Có sự nguy hiểm của thuyết dân tuý, ngài nói. Điều gì xẩy ra trong một tình trạng xã hội-chính trị như thế ? Có những vị cứu thế sinh ra : những cứu chúa thuộc những chủ thuyết dân tuý ».

Đức Giáo Hoàng đã kể về một cuốn sách của Siemund Ginzberg, Hội chứng năm 1933. « Nó chính xác kể thuyết dân tuý đã sinh ra như thế nào tại nước Đức sau khi chính phủ của Weimar bị lật đổ, ĐGH Phanxicô đã giải thích. Chính như thế mà đã nẩy sinh ra các thuyết dân tuý : khi có một nửa không có sức mạnh, và khi người ta hứa hẹn một vị cứu thế ».

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

Conférence de presse (1) : l’euthanasie, « tuer n’est pas humain, point » – ZENIT – Francais

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Họp báo (1) « trợ tử – giết người không phải là nhân bản, chấm hết »

Kazakhstan « Tôi đến khuếch đại tiếng kêu của những người cầu xin hòa bình »

Gặp gỡ với nhà cầm quyền, xã hội dân sự và ngoại giao đoàn.

SEPTEMBRE 14, 2022 17 :46 HÉLÈNE GINABATPAPE FRANÇOISVOYAGES

Kazakhstan, ngày 13/9/2022

« Tôi đến để khuếch đại tiếng kêu của những người đang cầu xin hòa bình, con đường phát triển cốt yếu cho thế giới toàn cầu hóa của chúng ta », ĐGH Phanxicô đã tuyên bố trong bài diễn văn quan trọng, trước nhà cầm quyền, xã hội dân sự và ngoại giao đoàn tại Kazakhstan, hôm thứ ba 13/9/2022, vào lúc 19giờ30.

Tại Kazakhstan, trong chuyến tông du thứ 38 của ngài (13-15/9/2022), ĐGH Phanxicô đã gặp gỡ tại thủ đô, các nhà cầm quyền, xã hội dân sự và ngoại giao đoàn, trong thính đường Qazak Concert Hall của Nour-Soultan, hôm thứ ba 13/9 vào lúc 19giờ30. Đức Giáo Hoàng đã bênh vực nguyên tắc của một « sự thế tục lành mạnh » và của nền dân chủ, vốn là « hình thức thích hợp nhất để quyền lực được diễn dịch ra trong sự phục vụ toàn thể nhân dân chứ không chỉ phục vụ cho một số ít người ».

ĐGH Phanxicô đã chào mừng « ơn gọi đặc biệt » của Kazakhstan, « đất nước của sự gặp gỡ ». « Tôi cầu mong rằng, ngài nói, tên của đất nước to lớn này tiếp tục sẽ là đồng nghĩa với hòa hợp và hòa bình ». Nằm giữa « ngã ba của các nút địa chính trị quan trọng », Kazakhstan « do đó thủ một vai trò căn bản trong việc làm giảm thiểu những tranh chấp », ĐGH Phanxicô nhấn mạnh.

Đức Giáo Hoàng đã vinh danh Hiến Pháp của nước Kazakhstan, nó đã định nghĩa nươc này như « một nước thế tục, dự kiến một cách sáng suốt quyền tự do tôn giáo và tự do tín ngưỡng ». Ngài cũng đã khuyến khích tiến trình dân chủ hóa mới khởi sự trong nước, « một con đường xứng đáng và đòi hỏi, chắc chắn là còn dài, cần phải kiên trì hướng tới mục đích không quay đầu trở lại ».

Bài diễn văn của ĐGH Phanxicô

Kính thưa Ngài Tổng Thống,
Quý vị quan chức Chính Phủ và Ngoại giao đoàn,
Quý vị Thẩm quyền tôn giáo và dân sự,
Quý vị Đại biểu các tổ chức xã hội dân sự và thế giới văn hóa,
Quý Ông Bà !

Tôi thân mến chào mừng quý vị và tôi cảm ơn Ngài Tổng Thống vì những lời ngài nói với tôi. Tôi rất hân hạnh được hiện diện nơi đây với quý vị, trên đất nước vừa rộng lớn vừa cổ kính này, tôi đến đây như một người khách hành hương của hòa bình, đi tìm sự đối thoại và hợp nhất. Thế giới của chúng ta đang cần đến nó một cách cấp bách, nó cần tìm lại sự hài hòa. Sự hài hòa trong đất nước này vốn được thể hiện bởi một nhạc cụ truyền thống và đặc biệt mà tôi đã từng nghe nói đến : cây đàn dombra. Nó là một biểu tượng văn hóa và là một trong những biểu tượng quan trọng nhất của Kazakhstan, đến nỗi một ngày đặc biệt mới đây đã được dành cho nó. Tôi muốn lấy cây đàn dombra như là cơ sở quanh đó tôi sẽ trình bầy những gì tôi muốn chia sẻ cùng quý vị.

Trong lúc chuẩn bị cho chuyến đi này, tôi biết rằng người ta đã chơi đàn dombra từ thời trung cổ và theo thời gian, nó đã được đi theo bởi những chuyện âm nhạc saga và các tác phẩm thi thơ, gắn liền quá khứ với hiện tại. Biểu tượng của sự tiếp nối trong những khác biệt, nó mang lại nhịp điệu cho ký ức của đất nước, và nó nhắc nhở tầm quan trọng, trước những thay đổi kinh tế và xã hội nhanh chóng đương đại, đừng bỏ qua những quan hệ đối với cuộc sống của những người đi trước chúng ta, kể cả thông qua những truyền thống này vốn cho phép mưu lợi từ quá khứ và làm tăng giá trị những gì chúng ta thừa hưởng. Chẳng hạn, tôi nghĩ về phong tục tốt đẹp phổ biến nơi đây để chuẩn bị, vào sáng thứ sáu, bẩy tấm bánh để tỏ lòng thành kính đối với các vị tổ tiên.

Ký ức về Kazakhstan, mà ĐGH Gioan Phaolô II, khi người đã đến đây với tư cách là khách hành hương, đã xác định như là « đất nước của những vị tử đạo và của các tín hữu, đất nước của những người bị lưu đày và của các anh hùng, đất nước của những nhà tư tưởng và các nghệ sĩ » (Bài diễn văn nhân buổi lễ nghênh đón, ngày 22/9/2001), đất nước mang một lịch sử vinh quang về văn hóa, về tính nhân bản và về sự đau khổ. Làm sao mà không tưởng nhớ, đặc biệt, đến những trại tù và những vụ lưu đày hàng loạt đã chứng kiến sự đàn áp đối với bao người dân trong các thành phố và trên những thảo nguyên vô tận của những vùng này ? Nhưng người Kazakhstan đã không để bị giam hãm bởi những hành động này : từ ký ức của sự giam hãm, đã trổ hoa sự bận tâm về sự hòa nhập. Mong rằng trên vùng đất này, đã được dẫm đạp từ thời thượng cổ bởi những cuộc di dân vĩ đại, ký ức về sự đau khổ và những thử thách được trải nghiệm sẽ là hành trang không thể thiếu được để đi tới tương lai khi đặt lên hàng đầu phẩm giá của con người, của mọi con người và của mọi nhóm dân tộc, nhóm xã hội hay nhóm tôn giáo.

Chúng ta hãy trở về với cây đàn dombra : người ta chơi đàn này bằng cách nẩy hai sợi dây của nó. Người Kazakhstan cũng được đặc trưng bởi khả năng thăng tiến bằng cách tạo ra một sự hài hòa giữa « hai dây đàn song song » : những nhiệt độ quá thấp vào mùa đông và cũng quá cao về mùa hè ; truyền thống và tiến bộ, được tượng trưng bởi sự gặp gỡ của những thành phố lịch sử với những thành phố khác hiện đại, như thủ đô này chẳng hạn. Nhất là, những nốt nhạc của hai linh hồn, linh hồn Á Châu và linh hồn Âu Châu, vang lên trên đất nước, làm cho nó vĩnh viễn có một « sứ mệnh cầu nối giữa hai đại lục » (Id., Bài diễn văn cho giới trẻ, 23/9/2001) ; « một cầu nối giữa Châu Âu và Châu Á », một « chiếc nhẫn kết hợp giữa Đông và Tây Phương » (Id., Bài diễn văn nhân lễ nghi tiễn đưa, 25/9/2001). Những dây đàn dombra đã vang lên cùng với các đàn dây khác đặc trưng của những nơi này : sự hòa hợp chín mùi và trưởng thành trong tổng thể, trong một dàn hợp xướng làm cho đời sống xã hội hài hòa. « Nguồn gốc của sự thành công, chính là sự hợp nhất », một tục ngữ hay của địa phương. Nếu điều đó có giá trị ở mọi nơi, thì đó chính xác là đặc biệt ở đây : khoảng 150 nhóm dân tộc và hơn 80 ngôn ngữ trong nước, với những lịch sử, những truyền thống văn hóa và tôn giáo khác nhau, hợp lại thành một bản giao hưởng  phi thường và khiến cho Kazakhstan thành một phòng thí nghiệm đa chủng tộc, đa văn hóa và đa tôn giáo độc nhất, bằng cách cho thấy ơn gọi đặc biệt của nó, ơn gọi là một đất nước của gặp gỡ.

Tôi đến đây để nhấn mạnh về tầm quan trọng và sự khẩn cấp của khía cạnh này, mà các tôn giáo được đặc biệt kêu gọi đóng góp ; bởi vậy, tôi có hân hạnh được tham dự Hội Nghị các Nhà Lãnh Đạo các Tôn Giáo thế giới và truyền thống. Hiến Pháp của Kazakhstan, khi định nghĩa nước này như là thế tục, dự kiến một cách sáng suốt quyền tự do tôn giáo và tự do tín ngưỡng. Một chế độ thế tục lành mạnh, vốn thừa nhận vai trò quý báu và không thể thay thế của tôn giáo và chống lại chủ nghĩa cực đoan đang gậm nhấm nó, là một điều kiện thiết yếu để đối xử một cách công bằng với mỗi công dân và để tạo thuận lợi cho một cảm tưởng thống thuộc vào một đất nước của tất cả mọi thành phần chủng tộc, ngôn ngữ, văn hóa và tôn giáo. Quả vậy, bởi vì những thành phần đó thủ một vai trò không thể thay thế trong việc tìm kiếm và làm chứng cho Đấng Tối Cao, các tôn giáo cần phải có sự tự do để phát biểu. Vì thế, tự do tôn giáo làm thành cái nôi tốt nhất của sự chung sống dân sự.

Đây là một nhu cầu được ghi trên danh tánh của dân tộc này, trong từ ngữ ‘‘Kazakhstan’’, vốn chính xác gợi lên bước đi tự do và độc lập. Sự bảo tồn tự do, khát vọng được ghi khắc trong lòng của mọi người, là điều kiện duy nhất cho sự gặp gỡ giữa những con người và những nhóm người là sự thực chứ không giả tạo, được thể hiện chủ yếu trong xã hội dân sự bằng việc công nhận các quyền, kèm theo các nghĩa vụ. Tôi muốn chào mừng ở đây sự khẳng định giá trị sự sống của con người thông qua việc bãi bỏ án tử hình, nhân danh quyền hy vọng của mỗi con người. Ngoài ra, quan trọng là phải bảo đảm các quyền tự do tư tưởng, tự do lương tâm và tự do ngôn luận, để dành chỗ cho vai trò duy nhất và bình đẳng mà mỗi người có được đối với tập thể.

Ở đây cũng vậy, cây đàn dombra có thể khuyến khích chúng ta. Nó chủ yếu là một nhạc cụ dân gian và, như thế, nó truyền đạt vẻ đẹp của việc lưu giữ thiên tài và sự sống động của một dân tộc. Điều này được trao gửi trước hết cho các giới thẩm quyền, những giới trách nhiệm cho sự thăng tiến của công ích, và điều này được thực hiện cách đặc biệt bởi sự hỗ trợ cho nền dân chủ, vốn là hình thức thích hợp nhất để quyền lực được thực hiện trong việc phục vụ toàn dân chứ không phải cho một số ít người. Tôi biết rằng, đặc biệt trong những tháng gần đây, một tiến trình dân chủ hóa nhằm tăng cường những chức năng của Quốc Hội và của các giới thẩm quyền địa phương, và một cách tổng quát hơn, một sự phân quyền tốt đẹp hơn đã được tiến hành. Đó là một hành trình đáng ca ngợi và nhiều đòi hỏi, chắc chắn là lâu dài, vốn cần phải kiên trì tiến tới mục đích không quay đầu trở lại. Quả vậy, niềm tin tưởng vào những nhà cầm quyền gia tăng khi những hứa hẹn không bị công cụ hóa, mà được thực sự thực hiện.

Ở khắp nơi, dân chủ và hiện đại hóa không được thu gọn lại thành những lời tuyên bố xuông, mà chúng phải tụ hội vào việc phục vụ cụ thể dân chúng : một nền chính trị tốt được hình thành bởi sự lắng nghe mọi người và đáp trả những nhu cầu chính đáng của họ, bởi một sự can dự thường xuyên của xã hội dân sự và những tổ chức phi chính phủ và những tổ chức nhân đạo, bởi một sự chú ý đặc biệt đối với những người lao động, những người trẻ và những nhóm người yếu thế nhất. Và cũng vậy – mỗi quốc gia trên thế giới đều có nhu cầu này – bởi những biện pháp chống nạn tham nhũng. Kiểu chính trị thực sự dân chủ này là sự đáp trả hữu hiệu nhất đối với những chủ nghĩa cực đoan có thể xuất hiện, những chủ nghĩa cá nhân và túy dân, đang đe dọa sự ổn định và sự hạnh phúc của các dân tộc. Tôi cũng liên tưởng đến sự cần thiết của một nền an ninh kinh tế nhất định, vốn đã được nêu lên ở đây vào đầu năm nay trong những vùng mà mặc dù những tài nguyên năng lượng quan trọng, chúng ta vấn gặp nhiều khó khăn. Đây là một thách đố liên quan không những tới Kazakhstan, mà còn đến toàn thế giới, mà sự phát triển toàn diện đã bị bắt làm con tin bởi một sự bất công phổ quát, khiến cho những tài nguyên không được phân bố đồng đều. Và Nhà Nước cũng như cả khu vực tư nhân phải đối xử với tất cả các thành phần dân chúng với sự công bằng và bình đẳng về quyền và nghĩa vụ, và phải thúc đẩy sự phát triển kinh tế không vì lợi nhuận của một thiểu số, mà vì phẩm giá của mỗi người dân lao động.

Một lần chót, chúng ta hãy trở lại với cây đàn dombra – người ta sẽ nói vị Giáo Hoàng này là nhạc sĩ -. Nó mang Kazakhstan đến gần với những quốc gia trong vùng xung quanh và góp phần làm lan tỏa nền văn hóa trên thế giới. Tương tự như thế, tôi cầu chúc danh xưng của quốc gia rộng lớn này tiếp tục đồng nghĩa với hài hòa và hòa bình. Kazakhstan biểu hiện như là một ngã ba của những nút địa chính trị quan trọng : nó thủ một vai trò căn bản trong việc làm giảm thiểu những tranh chấp. Nơi đây, Đức Gioan Phaolô II đã đến gieo rắc hy vọng ngay sau những cuộc khủng bố năm 2001. Tôi đến đây trong lúc cuộc chiến tranh điên rồ và thảm khốc bị gây ra bởi cuộc xâm lăng nước Ukraina ; trong lúc mà nhiều cuộc đụng độ và những đe dọa tranh chấp khác đang đặt thời đại chúng ta trong sự nguy hiểm. Tôi đến để khuếch đại tiếng kêu của tất cả những người đang cầu xin hòa bình, con đường phát triển cốt yếu cho thế giới toàn cầu hóa của chúng ta. Và đó là điều này, hòa bình : một con đường phát triển cốt yếu cho thế giới toàn cầu hóa của chúng ta.

Như thế, thật là ngày càng cấp bách để mở rộng sự cam kết ngoại giao ủng hộ đối thoại và gặp gỡ, bởi vì vấn đề của một người ngày hôm nay là vấn đề của tất cả mọi người, và người nắm quyền lực nhiều nhất trên thế giới thì có trách nhiệm nhiều nhất đối với những người khác, đặc biệt là những quốc gia bị nhiều khủng hoảng nhất bởi vì những lôgíc xung đột. Đây là điều phải suy nghĩ, và không chỉ nghĩ tới những lợi nhuận sinh lời cho mỗi người. Đây là thời gian tránh không làm nổi bật những sự cạnh tranh và tăng cường các khối đối nghịch nhau. Chúng ta cần những nhà lãnh đạo, ở cấp quốc tế, cho phép các dân tộc hiểu biết lẫn nhau và đối thoại với nhau, và tạo ra một ‘‘tinh thần Helsinki’’ mới, ý chí củng cố chủ thuyết đa phương, để xây dng một thế giới ổn định và hòa bình hơn khi nghĩ tới những thế hệ tương lai. Và để làm thế, phải có sự hiểu biết, phải có sự kiên nhẫn và đối thoại với tất cả mọi người. Tôi nhắc lại điều này, với tất cả mọi người.

Chính khi nghĩ tới sự cam kết toàn cầu cho hòa bình mà tôi đánh giá cao sự từ bỏ vũ khí hạt nhân mà quốc gia này đã kiên quyết tiến hành ; và cũng thế đối với sự phát triển các chính sách năng lượng và môi trường tập trung vào sự loại trừ khí carbon và sự đầu tư vào những nguồn sạch, mà Hội Chợ Triển Lãm quốc tế cách đây 5 năm đã làm nổi bật. Với một sự chú ý tới đối thoại liên tôn, đó là những hạt giống cụ thể gieo trồng trong đất chung của nhân loại, mà chúng ta có bổn phận phải vun trồng cho những thế hệ tương lai ; cho những người trẻ, với những mong muốn mà chúng ta phải dựa vào để thực hiện những lựa chọn của ngày hôm nay và của ngày mai. Tòa Thánh gần gũi với quý vị trên hành trình này : ngay sau khi đất nước được độc lập, cách đây 30 năm, những quan hệ ngoại giao đã được thiết lập và tôi rất hạnh phúc được viếng thăm đất nước này vào thời điểm gần ngày lễ kỷ niệm này. Tôi có thể đảm bảo rằng người công giáo, hiện diện tại Trung Á từ những thời đại cổ xưa, mong muốn tiếp tục làm chứng cho tinh thần cởi mở và đối thoại tôn kính làm phân biệt vùng đất này. Và họ làm điều đó không với tinh thần lôi kéo.

Kính thưa Tổng Thống, thưa các bạn thân mến, tôi cảm ơn quý vị vì sự tiếp đón mà quý vị đã dành cho tôi và đã cho thấy tinh thần hiếu khách nổi tiếng của quý vị, cũng như vì cơ hội để dành những ngày này cho sự đối thoại huynh đệ với các vị lãnh đạo của nhiều tôn giáo. Cầu mong Đấng Tối Cao chúc lành cho ơn gọi hòa bình và hợp nhất của Kazakhstan, đất nước của sự gặp gỡ. Đối với quý vị, là những người có trách nhiệm ưu tiên của công ích, và đối với mỗi người dân, tôi bầy tỏ niềm vui của tôi được tới đây và ý chí đồng hành với quý vị của tôi bằng cầu nguyện và sự gần gũi mọi nỗ lực đối với một tương lai phồn vinh và hài hòa của đất nước vĩ đại này. Raqmét ! [cảm ơn !]. Xin Thiên Chúa chúc lành cho Kazakhstan !

Copyright © Libreria Editrice Vaticana & Zenit

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

Kazakhstan : « Je viens amplifier le cri de ceux qui implorent la paix » – ZENIT – Francais

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Kazakhstan « Tôi đến khuếch đại tiếng kêu của những người cầu xin hòa bình »

Đức Giáo Hoàng tới Kazakhstan : « một biến cố có tầm quan trọng lịch sử »

Gặp gỡ giữa ĐGH Phanxicô và tổng thống Tokayev

SEPTEMBRE 13, 2022 18:00 MARINA DROUJININAPAPE FRANÇOISVOYAGES

Kazakhstan ngày 13 tháng 9 năm 2022

« Đây là một biến có có một tầm quan trọng lịch sử, không nói ngoa », tổng thống Kassym-Jomart Tokayev đã tuyên bố, khi đón tiếp ĐGH Phanxicô và cảm ơn ngài đã đến Kazakhstan, hôm nay, thứ ba 13/9/2022, trong phòng khách danh dự tại phi trường quốc tể của Nour-Sultan.

« Tôi tuyệt đối chắc chắn rằng cuộc viếng thăm của ngài sẽ thu hút sự chú ý, trước hết, là của dân chúng Kazakhstan, tổng thống đã tuyên bố, theo một bản thông cáo báo chí chính thức được phổ biến bằng tiếng Nga trên trang internet của tổng thống Kasakhstan. Chúng ta sẽ có một biến cố mà có các đại diện của bộ máy Nhà Nước, của công chúng, của ngoại giao đoàn và của truyền thông. Tất cả mọi người chờ đợi lời phát biểu của ngài », ông nhấn mạnh.

Ông Tokayev cũng đã ghi nhận rằng « sự tham gia » của ĐGH Phanxicô vào Hội Nghị các Nhà Lãnh Đạo Tôn Giáo Thế Giới và Truyền Thống (14-15/9/2022) « là một biến cố có tầm quan trọng lớn lao ». « Sự tham dự của cá nhân ngài  , ông nói, sẽ mang lại một sự đóng góp to lớn cho sự thành công cuối cùng của hội nghị này được nhóm họp trong một tình thế rất khó khăn trên thế giới hiện đại, người ta có thể nói, trong một tình thế khủng hoảng »

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

Le pape au Kazakhstan : «un événement d’une importance historique», dit Tokayev – ZENIT – Francais

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Đức Giáo Hoàng tới Kazakhstan : « một biến cố có tầm quan trọng lịch sử »

ĐGH Phanxicô mời gọi có một « tấm lòng lo lắng »

Lời ĐGH Phanxicô trước Kinh Truyền Tin

SEPTEMBRE 12, 2022 19:22 HÉLÈNE GINABATANGÉLUS

Kinh Truyền Tin ngày 11 tháng 9 năm 2022

« Khi người ta yêu ; người ta lo lắng cho người thiếu vắng », Đức Giáo Hoàng đã lưu ý trong giờ Kinh Truyền Tin ngày chúa nhật, ngài nhấn mạnh rằng « Chúa Cha yêu cầu chúng ta phải chú tâm đến các con cái mà Người nhớ nhung nhiều nhất ».

Trước Kinh Truyền Tin, ngày chúa nhật 11/9/2022, ĐGH Phanxicô đã bình giảng bài Phúc Âm của ngày này, trong đó Chúa Giêsu minh họa lòng thương xót của Thiên Chúa từ ba dụ ngôn nổi tiếng : dụ ngôn con chiên lạc, dụ ngôn đồng xu bị mất và dụ ngôn người con hoang đàng. Đức Giáo Hoàng đã nhấn mạnh một điểm chung của ba nhân vật chính : « sự lo lắng vì thiếu vắng »

Thiên Chúa là như thế, ĐGH Phanxicô đã khẳng định : « Người có trái tim của người cha và của người mẹ, và Người đau buồn vì sự thiếu vắng các con cái thân yêu của Người », « Người không ‘‘yên lòng’’ nếu chúng ta xa cách Người » ; Người « đau khổ vì sự xa cách của chúng ta » và « Người luôn giang tay chờ đợi chúng ta ». Đức Giáo Hoàng đã hỏi : « Chúng ta có bắt chước Chúa trong điều này, chúng ta có cảm thấy sự lo âu bởi vì thiếu vắng không ? »

Đức Giáo Hoàng đã mời gọi hãy có « sự lo lắng nội tâm » này cho những người rời xa Thiên Chúa : « Người thiếu vắng trong các cộng đoàn của chúng ta ; chúng ta có thực sự nhớ họ không, hay chúng ta làm bộ và điều đó không hề làm động lòng chúng ta ? ». Và ngài kết luận rằng : « Chúng ta hãy nghĩ tới người nào đó mà chúng ta quen biết, gần gũi chúng ta và có lẽ chưa bao giờ nghe được có người nói với hắn rằng ‘‘Bạn biết không, bạn quan trọng đối với Thiên Chúa’’ ».

Lời ĐGH Phanxicô trước Kinh Truyền Tin

Thân chào quý anh chị em !

Bài Phúc Âm trong phụng vụ ngày hôm nay trình bầy cho chúng ta ba dụ ngôn về lòng thương xót (x. Lc 15,4-32); sở dĩ được gọi như thế bởi vì các dụ ngôn này cho thấy lòng thương xót của Thiên Chúa. Chúa Giêsu kể các dụ ngôn này để đáp trả những lời xầm xì của bọn người pharisêu và các kinh sư, họ nói với nhau rằng : « Ông này đón tiếp phường tội lỗi và ăn uống với chúng » (c.2). Họ đã phẫn nộ vì Chúa Giêsu ở giữa những người tội lỗi. Nếu đối với họ điều này là tai tiếng trên mặt tôn giáo, thì Chúa Giêsu, bằng cách đón tiếp những người tội lỗi và ăn uống với họ, biểu lộ cho chúng ta rằng Thiên Chúa đúng ra là như thế : Thiên Chúa không loại trừ bất cứ một ai, Người muốn tất cả mọi người trong bàn tiệc của Người, bởi vì Người thương yêu tất cả mọi người như con cái của Người : tất cả mọi người, không ai bị loại trừ, tất cả mọi người. Như vậy, ba dụ ngôn đó tóm tắt trọng tâm của Phúc Âm : Thiên Chúa là Cha và Người đến để tìm chúng ta trong lúc chúng ta lầm đường lạc lối.

Thật vậy, các nhân vật chính trong các dụ ngôn, đại diện cho Thiên Chúa, là người mục tử đi tìm con chiên lạc, là người phụ nữ tìm được đồng xu bị mất, và người cha của đứa con hoang đàng. Chúng ta hãy dừng ở một khía cạnh là cả ba nhân vật chính đều có chung một điểm. Cả ba người trong họ đều có cái gì chung, có thể được định nghĩa như sau : sự bồn chồn vì bị mất cái gì – cho dù là bạn mất một con cừu, hay mất một đồng xu, hay là mất một đứa con – sự khó chịu vì bị mất đi cái gì, cả ba nhân vật chính của các dụ ngôn này đều khó chịu vì họ mất đi cái gì. Rốt cuộc, cả ba người, nếu họ biết tính toán thì có thể an tâm : người chăn cừu mất một con, nhưng anh ta còn 99 con khác – « Cho nó mất luôn đi… »; người phụ nữ mất một đồng xu, nhưng bà ta còn chín đồng khác; và cả người cha cũng còn có người con khác, biết vâng lời, tận tụy với ông – tội gì phải nghĩ tới đứa đã ra đi để sống một cuộc sống phóng đãng ? Tuy nhiên, có một nỗi lo lắng trong lòng họ – trong người chăn cừu, trong người phụ nữ và trong người cha già – lo lắng về cái mà họ mất đi. Con cừu, đồng xu, người con trai đã bỏ nhà ra đi. Một người đã yêu thì quan tâm đến người bị mất đi, đợi chờ người vắng mặt, đi tìm người mất tích, chờ đợi người đã bỏ đi. Vì người đó không muốn mất một ai cả.

Thưa quý anh chị em, Thiên Chúa cũng giống vậy : Người không « an tâm » nếu chúng ta đi lạc xa Người, Người đau buồn, Người rung động trong tận đáy lòng; và Người lên đường tìm kiếm chúng ta, cho tới khi nào Người ôm lại được chúng ta trong vòng tay của Người. Thiên Chúa không tính toán thua thiệt và rủi ro; người có tấm lòng của một người cha và một người mẹ, và Người đau khổ vì thiếu vắng các đứa con thân yêu của Người. « Nhưng tại sao Người đau khổ nếu người con này là một kẻ khốn nạn, và đã bỏ đi ? » Người đau khổ, Người đau khổ, Thiên Chúa đau khổ vì sự xa cách của chúng ta, và khi chúng ta lầm đường lạc lối, Người đợi chúng ta trở lại. Chùng ta hãy nhớ : Thiên Chúa luôn chờ đợi chúng ta với đôi tay mở rộng, dù bất cứ trong tình huống nào của cuộc đời trong đó chúng ta bị đi lạc. Như Thánh Vịnh đã nói, Người không say ngủ, Người luôn canh giữ chúng ta (x. Tv 121, 4-5).

Bây giờ, chúng ta hãy coi và tự hỏi : chúng ta có bắt chước Chúa trong chuyện này không ? chúng ta có cảm thấy sự lo lắng vì thiếu vắng không ? Liệu chúng ta có u sầu vì những người vắng mặt, vì những người xa rời đời sống Kitô giáo hay không ? Liệu chúng ta có mang trong lòng sự lo lắng nội tâm, hay chúng ta có được thanh thản và không thể lay chuyển giữa chúng ta không ? Và nói cách khác, người vắng đi trong các cộng đoàn của chúng ta, chúng ta có thực sự nhớ đến người đó không ? hay chúng ta đã chỉ làm bộ và điều đó không hề đụng chạm đến trái tim chúng ta ? Ai là người thực sự thiếu vắng trong cuộc đời của tôi ? Hay là, chúng ta có thoải mái giữa chúng ta, bình tĩnh hay hạnh phúc trong những nhóm của chúng ta – « Tôi đi vào trong một nhóm tông đồ rất tốt… » -, không có sự cảm thương đối với những người ở xa sao ? Đây không chỉ là « mở lòng ra cho người khác », đó là Phúc Âm ! Người chăn cừu của chuyện dụ ngôn đã không nói : « Tôi còn chín mươi chín con cừu, ai bắt tôi mất thời giờ của tôi để đi tìm con chiên bị lạc không ? ». Trái lại, anh ta đã đi. Ở đây, chúng ta hãy suy nghĩ về những mối quan hệ của chúng ta : tôi có cầu nguyện cho những người không tin không ? cho những người rời xa không ? cho những ai thất vọng không ? Chúa Cha yêu cầu chúng ta hãy quan tâm đến con cái của Người, những kẻ rời xa nhiều nhất. Chúng ta hãy nghĩ tới một người mà chúng ta quen biết, người gần gũi với chúng ta và có lẽ người đó chưa bao giờ nghe được có ai đó nói với mình rằng « Bạn biết không, bạn rất quan trọng đối với Thiên Chúa. – Nhưng tôi đang ở trong một tình cảnh không bình thường, tôi đã làm nhiều điều xấu, nhiều điều… – Bạn quan trọng đối với Thiên Chúa ». Nói điều này đối với người đó : « bạn không tìm Người, nhưng Người thì Người đi tìm bạn ».

Chúng ta hãy lo lắng – chúng hãy là những con người nam và nữ với tấm lòng lo âu – chúng ta hãy lo lắng bởi những vấn đề này và chúng ta hãy cầu nguyện Đức Trinh Nữ, người Mẹ không hề mệt mỏi để đi tìm chúng ta và săn sóc chúng ta, các con cái của Mẹ.

© Traduction de Zenit, Hélène Ginabat

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

Le pape François invite à avoir « un cœur inquiet » – ZENIT – Francais

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở ĐGH Phanxicô mời gọi có một « tấm lòng lo lắng »

Nữ Hoàng Elizabeth băng hà : Đức Giáo Hoàng ca tụng « cuộc đời phục vụ không mệt mỏi của bà »

Điện văn phân ưu

SEPTEMBRE 09, 2022 19:49 MARINA DROUJININAEGLISE ET MONDE

Cuộc viếng thăm của Nữ Hoàng Elizabeth và Phu Quân Philip tại Vatican, tháng 4/2014

Đức Giáo Hoàng Phanxicô ca ngợi Nữ Hoàng Elizabeth đệ Nhị – băng hà ngày 08/9/2022, hưởng thọ 96 tuổi – ngài ca ngợi « cuộc đời phục vụ không mỏi mệt của bà vì lợi ích của quốc gia và Khối Liên Hiệp Anh », « tấm gương tận tụy với bổn phận của bà », « sự làm chứng không lay chuyển của bà cho đức tin vào Chúa Giêsu Kitô » và « niềm hy vọng vững vàng của bà vào lời hứa của Người ».   

Trong một bức điện văn gửi « Quốc Vương Charles III », và được công bố vào chiều ngày 08/9/2022, Đức Giáo Hoàng nói rằng ngài « đau buồn sâu xa khi được tin sự băng hà của Nữ Hoàng Elizabeth Đệ Nhị ». Ngài gửi những lời « phân ưu thành kính » tới tân Quốc Vương, « các thành viên của Hoàng Gia, nhân dân Vương Quốc Anh và Khối Thịnh Vượng Chung »

Sẵn sàng « kết hợp với tất cả những người khóc thương sự ra đi của Nữ Hoàng », Đức Giáo Hoàng đoan chắc với những kinh nguyện của ngài « để cầu cho sự an nghỉ ngàn thu của Nữ Hoàng ». Ngài phó thác « linh hồn cao quý của Nữ Hoàng cho lòng từ bi thương xót của Cha chúng ta ở trên trời ».

Sau cùng, ĐGH Phanxicô gửi những lời cầu nguyện của ngài cho tân quốc vương Charles III : « Tôi đoan chắc với ngài những kinh nguyện của tôi để Thiên Chúa Toàn Năng nâng đỡ ngài bằng ân điển bất tận của Người trong lúc bây giờ ngài đảm đương những trách nhiệm cao cả của Quốc Vương ».

« Trên ngài và trên tất cả những người yêu quý ký ức về Hoàng Thái Hậu quá cố, tôi cầu xin tràn đầy phép lành Thiên Chúa như một chứng tích của sự an ủi và sức mạnh trong Chúa », Đức Giáo Hoàng kết luận.

Chúng ta nên nhớ rằng ĐGH Phanxicô đã tiếp kiến Nữ Hoàng Vương Quốc Anh, và Hoàng Tế Philip, công tước Edinmbourg, tại Vatican ngày 03/4/2014.

Trong thời gian trị vì, Nữ Hoàng Elizabeth II – vốn cũng là người đứng đầu Anh Giáo – đã từng gặp các Đức Giáo Hoàng Biên Đức XVI tại Edimbourg, Gioan Phaolô II nhiều lần, đặc biệt năm 2000, và Gioan XXIII tại Vatican năm 1961.

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

Décès de la reine Elizabeth : le pape salue « sa vie de service infatigable » – ZENIT – Francais

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Nữ Hoàng Elizabeth băng hà : Đức Giáo Hoàng ca tụng « cuộc đời phục vụ không mệt mỏi của bà »