Sự « an ủi » trong phân định, một sự bình an hướng tới những việc lành

Bài giáo lý bằng tiếng Ý về sự « an ủi » (Bản dịch toàn văn)

NOVEMBRE 23, 2022 18:22 HÉLÈNE GINABATAUDIENCE GÉNÉRALEPAPE FRANÇOIS

Triều kiến chung ngày 23/11/2022, Quảng Trường Thánh Phêrô

« Được an ủi, tức là được làm hòa với Thiên Chúa, tức là cảm thấy rằng mọi sự đều hài hòa trong chúng ta », ĐGH Phanxicô đã khẳng định. Sự bình an đó « làm triển nở trong chúng ta những cảm tưởng tốt », không phải để rồi chúng ta « ngồi yên đó hưởng thụ », ngài khôi hài nói, nhưng « để làm những chuyện lành ».

Tiếp nối chuỗi bài giáo lý về phân định, hay « làm thế nào để phân định những gì diễn ra trong lòng chúng ta và trong tâm hồn chúng ta », ĐGH Phanxicô đã đề cập đến đề tài « sự an ủi tinh thần » trong buổi triều kiến chung hôm thứ tư 23/11/2022, trên Quảng Trường Thánh Phêrô. Ngày 16/11 vừa qua, ngài đã triển khai vấn đề « sầu não ».  

Người trải nghiệm sự an ủi không cam chịu trước những khó khăn vì người đó cảm thấy một sự bình an mạnh mẽ hơn thử thách, Đức Giáo Hoàng nói. Sự an ủi được « hướng tới tương lai », nó « thúc đẩy anh tiến tới, để phục vụ người khác, phục vụ xã hội, phục vụ mọi người » ngài nhấn mạnh. Đó là « một ơn của Chúa Thánh Thần », Đấng ban xuống một « sự thân mật » với Thiên Chúa và làm cho chúng ta « dũng cảm » để « có những sáng kiến » và « đi bước đầu tiên ».  

« Ánh sáng của tâm hồn » này có thể « gây hiểu lầm », Đức Giáo Hoàng cảnh báo và mời gọi phải phân biệt sự an ủi « đến từ Thiên Chúa », với « những an ủi giả tạo » vốn chỉ là « lửa rơm, không chắc chắn ». Phải cẩn thận với cái nhiệt tình nhất thời, ngài cảnh báo ; nó dẫn tới « sự thu mình lại và không còn tha thiết đối với người khác » và để lòng mình « trống rỗng ». Vấn đề là phải « đi tìm Chúa » chứ không chỉ tìm sự an ủi của Người « như là mục đích tự thân », đừng « có tính trẻ con ».

Bài giáo lý của ĐGH Phanxicô (Bản dịch toàn văn)

Thân chào quý anh chị em !

Chúng ta tiếp tục các bài giáo lý về phân định của tâm linh : làm thế nào để phân định điều gì đã xẩy ra trong lòng mình và trong tâm hồn mình. Và sau khi đã xem xét nhiều khía cạnh của sự sầu não – cái đêm đen tối của tâm hồn – hôm nay, chúng ta nói đến sự an ủi, vốn là ánh sáng của tâm hồn, và là một yếu tố quan trọng của sự phân định, và nó không được coi như là điều hiển nhiên, bởi vì nó có thể dẫn đến hiểu lầm. Chúng ta phải hiểu an ủi là gì, cũng như chúng ta đã cố gắng để hiểu rõ sầu não là gì.

Sự an ủi tinh thần là gì ? Đó là một kinh nghiệpm sâu đậm của niềm vui nội tâm, vốn cho phép thấy được sự hiện diện của Thiên Chúa trong mọi sự ; nó tăng cường đức tin và niềm hy vọng, cũng như khả năng làm việc lành. Người trải nghiệm sự an ủi không cam chịu trước những khó khăn, vì người đó cảm thấy một sự bình an mạnh mẽ hơn thử thách. Như thế, đó là một ơn trọng đại cho đời sống thiêng liêng và cho đời sống nói chung. Và sống niềm vui nội tâm đó.

An ủi là một động thái thân mật đụng chạm đến tận đáy lòng của chúng ta. Nó không phô trương, nhưng dịu dàng, tinh tế, như một giọt nước trên miếng bọt biển xốp (x. thánh Inhaxiô Loyola, Linh thao, 335) : con người cảm thấy được bao bọc bởi sự hiện diện của Thiên Chúa, với một thái độ luôn tôn trọng sự tự do của người đó. Không bao giờ là một trái ngược, tìm cách ép buộc ý chí của chúng ta, cũng không phải một sự khoan khoái thoáng qua : trái lại, như chúng ta đã thấy, kể cả sự đau khổ – thí dụ vì tội lỗi của người đó – có thể trở thành một nguyên nhân của sự an ủi.

Chúng ta hãy nghĩ tới kinh nghiệm của thánh Augustinô khi ngài nói với mẹ ngài là bà Mônica về nét đẹp của sự sống đời đời ; hoặc là tới niềm vui trọn vẹn của thánh Phanxicô – vốn cũng lại gắn liền với những tình trạng rất khó khăn phải chịu đựng – ; và chúng ta hãy nghĩ tới nhiều vị thánh nam, nữ đã có thể làm ra những chuyện vĩ đại, không phải bởi vì các ngài tự coi mình là toàn hảo và có khả năng, mà bởi vì các ngài đã được chinh phục bởi sự ngọt ngào êm dịu của tình yêu Thiên Chúa. Đó là sự bình an mà thánh Inhaxiô kinh ngạc nhận thấy trong ngài khi ngài đọc hạnh các thánh. Được an ủi, chính là ở trong sự làm hòa với Thiên Chúa, chính là cảm thấy rằng tất cả đều nằm trong trật tự của sự bình an, rằng tất cả đều hài hòa trong chúng ta. Chính là sự bình an này mà thánh nữ Edith Stein đã cảm nhận sau khi bà trở lại đạo ; một năm sau khi nhận được phép Rửa, thánh nhân đã viết – đây là điều thánh Edith Stein nói : « Cùng lúc khi tôi phó dâng mình cho tình cảm đó, một sự sống mới dần dần tràn ngập trong tôi và – không hề có một sự căng thẳng trong ý chí của tôi – thúc đẩy tôi tới những sự thực hiện mới. Làn sóng sự sống này dường như tuôn ra từ một hoạt động và một sức mạnh vốn không phải là của tôi và, không gây bạo lực trong tôi, nó tỏ ra tích cực trong tôi » (Psicologia e scienze dello spirito, Città Nuova, 1996, 116). Nói cách khác, sự bình an đích thực là một sự bình an làm triển nở những tình cảm tốt trong chúng ta.

Sự an ủi trước hết liên quan đến hy vọng, nó hướng tới tương lai, nó mở đường, nó giúp có được những sáng kiến, vốn từ trước đến giờ vẫn bị trì hoãn, hay kể cả không được dự kiến, cũng như lễ rửa tội của thánh Edith Stein.

Sự an ủi là một sự bình an như thế, nhưng không phải để chúng ta ngồi đó mà thụ hưởng nó, không đâu, nó mang lại bình an cho anh và thu hút anh đến với Chúa và đưa anh lên đường để làm mọi việc, để làm những việc lành. Trong những lúc an ủi, khi chúng ta được an ủi, chúng ta luôn có mong muốn làm điều lành. Trái lại, khi có một thời gian sầu não, chúng ta có xu hướng khép kín mình lại và chẳng muốn làm gì cả. Sự an ủi thúc đẩy chúng ta tiến lên, để phục vụ người khác, phục vụ xã hội, phục vụ người ta. Sự an ủi tinh thần không thể bị « lèo lái » – anh không thể nói rằng bây giờ đã có sự an ủi rồi, không, nó không thể bị điều khiển – nó không thể bị lập trình tùy ý, đó là một ơn của Chúa Thánh Linh : nó cho phép một sự thân tình với Thiên Chúa, Đấng dường như xóa bỏ mọi khoảng cách. Thánh Têrêxa Hài Đồng Giêsu, khi đi thăm Vương Cung Thánh Đường Thánh Giá Giêrusalem tại Rôma lúc 14 tuổi, đã tìm cách sờ tay vào cây đinh đang được tôn kính ở đó, một trong những cây đinh đã đóng đinh Chúa Giêsu. Thánh Têrêxa cảm thấy sự táo bạo của mình như một sự chuyển vận của tình yêu và lòng tin cậy. Và rồi thánh nữ viết : « Tôi quả thật đã quá táo bạo. Nhưng Chúa nhìn thấy đáy lòng tôi, Người biết ý định của tôi là trong sáng […]. Tôi đã hành xử với Người như một đứa con cứ tưởng chuyện gì cũng được phép và cứ coi những kho báu của Cha như là của mình » (Bản thảo tự thuật, 183). Sự an ủi là tự phát, nó khiến anh hành động tự phát, như thể anh là một đứa trẻ. Con cái tự nhiên, và sự an ủi khiến bạn trở nên tự phát với một sự dịu dàng, với một sự bình an to lớn. Một cô bé 14 tuổi đã cho chúng ta một sự miêu tả tuyệt vời về sự an ủi tinh thần : người ta cảm thấy một tình cảm dịu dàng đối với Thiên Chúa, điều làm bạo dạn hơn cho lòng mong muốn chia sẻ sự sống của chính Người, để làm những gì Người hài lòng, bởi vì chúng ta cảm thấy mình thân thiết với Người, chúng ta cảm thấy nhà của Người là nhà của chúng ta, chúng ta được đón nhận, được thương yêu, được phục hồi. Với sự an ủi này, chúng ta không đầu hàng trước những khó khăn : quả vậy, với cùng sự táo bạo, thánh nữ Têrêxa sẽ cầu xin Đức Giáo Hoàng cho phép cô được vào dòng Kín Cát Minh, mặc dù cô còn quá trẻ và lời cầu xin của cô đã được nhậm lời.  Điều này có nghĩa là gì ? Điều này có nghĩa là sự an ủi làm cho chúng ta trở nên mạnh dạn : khi chúng ta trong lúc đen tối, trong sự sầu não, và chúng ta nghĩ rằng : « Điều này, tôi không có khả năng làm được ». Sự sầu não làm chúng ta trầm cảm, nó làm cho mình thấy mọi sự đều đen tối : « không, tôi làm không được, tôi sẽ không làm ». Trái lại, trong những lúc được an ủi, anh nhìn cũng những sự việc đó một cách khác và anh nói : « Không, tôi phải tiến lên, tôi sẽ làm ». « Nhưng anh có chắc không ? » « Tôi cảm thấy sức mạnh của Thiên Chúa và tôi sẽ tiến lên ». Và như thế, sự an ủi thúc đẩy anh tiến lên phía trước và làm những việc mà trong thời điểm sầu não anh sẽ không thể làm được ; nó thúc đẩy anh thực hiện bước đầu tiên. Đó là cái đẹp của sự an ủi.

Nhưng chúng ta phải thận trọng. Chúng ta phải biết phân biệt sự an ủi đến từ Thiên Chúa và những sự an ủi giả tạo. Trong đời sống tinh thần, có những chuyện xẩy ra tương tự như những gì xẩy ra trong những sản phẩm của con người : có những thứ là hàng thật và những thứ là hàng nhái. Nếu sự an ủi đích thực là như một giọt nước trên một miếng bọt biển xốp, nó dịu dàng và thân mật, thì những thứ hàng nhái thì ồn ào hơn và phô trương hơn, chúng là thuần khiết cảm hứng, chúng là lửa rơm, không bền chắc, chúng dẫn tới sự co cụm về mình, và tới sự không thiết tha tới người khác. Sự an ủi giả tạo cuối cùng bỏ lại chúng ta trong sự trống rỗng, xa vời với trung tâm sự sống của chúng ta. Bởi thế cho nên, khi chúng ta cảm thấy sung sướng, bình an, chúng ta có khả năng làm mọi thứ. Nhưng không nên nhầm lẫn sự bình an này với một cảm hứng thoáng qua, bởi vì cảm hứng có trong ngày hôm nay, rồi nó sụp xuống và biến mất.

Bởi vậy, phải biết phân định, ngay cả khi chúng ta cảm thấy được an ủi. Vì sự an ủi giả tạo có thể trở thành một mối nguy nếu chúng ta đi tìm kiếm nó như là một thứ mục đích chung cuộc, một cách đầy ám ảnh, và chúng ta quên Chúa. Cũng như lời của thánh Biển Đức, người ta tìm kiếm những an ủi của Thiên Chúa và người ta lại không đi tìm Thiên Chúa của những niềm an ủi. Chúng ta phải đi tìm Chúa, và Chúa, qua sự hiện diện của Người, Người an ủi chúng ta, làm cho chúng ta tiến tới. Và đừng chỉ cầu xin Thiên Chúa ban cho chúng ta sự an ủi cho một tình huống ẩn ý : không, không tốt, chúng ta không được hám lợi như thế. Đó là động lực của đứa con mà chúng ta đã nói đến trong lần trước, nó tìm đến cha mẹ nó chỉ để có được cái gi từ cha mẹ chứ không phải nó đến vì chính cha mẹ nó : nó hành động vụ lợi. « Ba ơi, má ơi » Và các con cái biết làm chuyện này, chúng biết chơi trò, và khi gia đình phân ly, và chúng có thói quen đi tìm nơi này, nơi kia, không tốt, không phải là an ủi, mà là vụ lợi. Chúng ta cũng thế, chúng ta có cái rủi ro sống quan hệ của chúng ta với Thiên Chúa một cách trẻ con, đi tìm lợi ích cho riêng mình, và thu hẹp Thiên Chúa lại thành một đối tượng để chúng ta sử dụng và tiêu thụ, mà quên đi món quà đẹp nhất là chính Đích Thân Thiên Chúa. Chúng ta tiếp tục như thế cuộc sống của chúng ta, trải qua giữa những an ủi của Thiên Chúa và những sầu não của tội lỗi thế gian, nhưng phải biết phân biệt khi nào là một sự an ủi của Thiên Chúa, Đấng ban cho chúng ta sự bình an sâu thẳm trong  tâm hồn, với khi nào đó chỉ là cảm hứng bất chợt vốn không xấu, nhưng nó không là sự an ủi của Thiên Chúa.

Copyright © Libreria Editrice Vaticana

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

La « consolation » dans le discernement : une paix orientée vers des actions bonnes – ZENIT – Francais

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Sự « an ủi » trong phân định, một sự bình an hướng tới những việc lành

Ukraina – Chúng ta hãy cầu nguyện cho các nạn nhân của « vụ diệt chủng khủng khiếp Holodomor »

Lời kêu gọi của ĐGH Phanxicô

NOVEMBRE 23, 2022 18:07 MARINA DROUJININAAUDIENCE GÉNÉRALEPAPE FRANÇOIS

‘‘Tuổi thơ cay đắng’’, Viện Bảo Tàng Quốc Gia Holodomor, Kiev (Ukraina)

Vào cuối buổi triều kiến chung ngày thứ tư 23/11/2022, ĐGH Phanxicô đã mời gọi hãy cầu nguyện cho các « nạn nhân » của vụ diệt chủng khủng khiếp Holodomor » : « tiêu diệt bằng nạn đói năm 1932-1933 do Staline đã giả tạo gây ra tại Ukraina ».

Ngài đã kêu gọi hãy cầu nguyện « cho hòa bình trên thế giới và cho sự chấm dứt mọi cuộc tranh chấp, với một ý nghĩ đặc biệt cho những sự đau khổ kinh khủng của dân tộc Ukraina đang chịu hành hạ ».

Đức Giáo Hoàng đã nhắc rằng « thứ bẩy tới đây », 26/11/2022, « sẽ đánh dấu kỷ niệm vụ diệt chủng khủng khiếp Holodomor ». « Chúng ta hãy cầu nguyện cho các nạn nhân của vụ diệt chủng này và cầu nguyện cho nhiều người Ukraina, gồm các trẻ em, phụ nữ và người già, các trẻ sơ sinh, ngày hôm nay còn đang phải chịu đầy đọa vì chiến tranh xâm lược ».  

Trong lời kêu gọi của ngài, khi nói tới Holodomor, Đức Giáo Hoàng đã hai lần nhắc tới từ ngữ « diệt chủng ». Năm 2006, Ukraine đã chính thức liệt vụ Holodomor là tội ác diệt chủng : tiêu chuẩn này đã được một số quốc gia công nhận, ngoại trừ Nga phản đối.

ĐGH Phanxicô đã từng nhắc tới Holodomor trong buổi triều kiến chung ngày 26/01/2022. Bằng cách mời gọi cầu nguyện cho hòa bình tại Ukraina, Đức Giáo Hoàng đã nhấn mạnh : « Đây là một dân tộc đau khổ ; dân tộc này đã chịu nạn đói, đã chịu nhiều sự tàn ác và xứng đáng được hưởng hòa bình ».

Ngày 24/11/2013, Đức Giáo Hoàng đã nói lên sự gần gũi của ngài với người dân Ukraina, nhân dịp 80 năm kỷ niệm vụ chết đói Holodomor : « Tôi chào mừng cộng đồng Ukraina đang kỷ niệm 80 năm ‘‘trận đói lớn’’ gây ra bởi chế độ Liên Xô đã khiến hàng triệu người chết ».

Nằm 2008, Quốc Hội Âu Châu đã công nhận vụ Holodomor như là một « tội ác chống nhân loại »

Ukraina đã ấn định, lấy ngày thứ bẩy thứ tư của tháng 11 hàng năm là ngày giỗ chính thức các nạn nhân trận đói tại Holodomor.

Theo những ước tính của các sử gia, vụ đói Holodomor đã khiến từ 2,6 triệu đến 6 triệu người đã chết tại Ukraina và các quốc gia khác thuộc cái hồi đó gọi là Liên Bang Xô Viết.

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

Ukraine : prions pour les victimes « du terrible génocide de l’Holodomor » – ZENIT – Francais

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Ukraina – Chúng ta hãy cầu nguyện cho các nạn nhân của « vụ diệt chủng khủng khiếp Holodomor »

Lời kêu gọi của Đức Giáo Hoàng « Chúng ta tiếp tục cầu nguyện cho hòa bình »

« Chúng ta đang sống trận đói hòa bình »

NOVEMBRE 21, 2022 17:34 MARINA DROUJININAPAPE FRANÇOIS

Triều kiến chung ngày 05/10/2022

« Chúng ta hãy tiếp tục cầu nguyện cho hòa bình ! » : đó là lời kêu gọi của ĐGH Phanxicô được đưa ra vào cuối thánh lễ mừng Chúa Kitô Vua Vũ Trụ, được cử hành ngày 20/11/2022, tại Asti, ở vùng Bắc nước Ý. « Thời đại của chúng ta trải nghiệm một trận đói Hòa Bình, Đức Giáo Hoàng nhận xét : chúng ta đang sống trận đói hòa bình ».

Ngài đã mời gọi hãy cầu nguyện cho « nhiều nơi trên thế giới đang là mồi ngon của chiến tranh, đặc biệt là cho Ukraina đang bị đọa đầy »

Đức Giáo Hoàng đã cầu nguyện cho « những gia đình các nạn nhân của trận hỏa hoạn trầm trọng đã xẩy ra trong những ngày gần đây trong một trại tỵ nạn ở Gaza, Palestina, trong đó nhiều trẻ em cũng đã bị chết ». « Cầu xin Chúa đón nhận vào Nước Trời những kẻ đã mất mạng và an ủi dân tộc này đã bị nhiều thử thách trong những tháng năm tranh chấp », Đức Giáo Hoàng đã cầu xin.

Khi kết luận, ngài đã cầu khẩn « Nữ Vương Hòa Bình, Đức Mẹ Maria », mà giáo đường Asti đã được hiến dâng cho Mẹ và là nơi ĐGH Phanxicô đã cử hành thánh lễ : « Tôi đã phó dâng cho Mẹ các gia đình của chúng ta, các bệnh nhận và mỗi người trong quý anh chị em, với những âu lo và những ý tốt mà quý anh chị em đã mang trong lòng », ngài nói.

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

Appel du pape : « Continuons à prier pour la paix ! »  – ZENIT – Francais

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Lời kêu gọi của Đức Giáo Hoàng « Chúng ta tiếp tục cầu nguyện cho hòa bình »

Đức Giáo Hoàng nói với người trẻ « Hãy nhìn lên cao, hãy lên đường »

« Chúng ta cần những người trẻ…. không phải những người bảo thủ »

NOVEMBRE 21, 2022 16:53 MARINA DROUJININAJMJPAPE FRANÇOIS

Ngày Giới Trẻ Thế Giới 2023

ĐGH Phanxicô mời gọi giới trẻ hãy « dứng dậy và lên đường » để không « phí phạm » cuộc đời của họ « chạy theo tiện nghi ». Ngài mời gọi họ « hãy nhìn lên, hãy lên đường », hãy « đi ra » khỏi những « sợ hãi của họ để đưa tay ra cho những người đang cần được giúp đỡ ».  

Đức Giáo Hoàng « nhắc lại lời mời gọi » giới trẻ « hãy tham gia » Ngày Giới Trẻ Thế Giới  năm 2023 tại Lisboa về chủ đề « Đức Maria trỗi dậy, và vội vã lên đường » vào cuối thánh lễ mừng Đức Kitô Vua Vũ Trụ, hôm chúa nhật 20 tháng 11 năm 2022, tại Asti (Italia).

Ngài nhắc lại rằng « bí quyết » của Đức Trinh Nữ Maria « để giữ sự trẻ trung nằm gọn trong hai động từ : trổi dậy và lên đường ». « Tôi ưa nghĩ đến Đức Mẹ vội vã lên đường, Đức Giáo Hoàng nói, Mẹ thực sự đã vội vã lên đường,… và nhiều lần tôi cầu nguyện Đức Mẹ : ‘‘Nhưng, xin Mẹ hãy mau chóng giải quyết vấn đề này !’’ ».

« Ngày hôm nay, Đức Giáo Hoàng nhấn mạnh, chúng ta cần những người trẻ thực sự « bất tuân », không theo khuôn phép, không làm nô lệ cho cái điện thoại cầm tay, nhưng là những người làm thay đổi thế giới như Đức Mẹ Maria, đem Chúa Giêsu đến cho người khác, thực hiện những ước mơ hòa bình ! »

Le pape aux jeunes : « regarder vers le haut, se mettre en route » – ZENIT – Francais

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Đức Giáo Hoàng nói với người trẻ « Hãy nhìn lên cao, hãy lên đường »

Kinh Truyền Tin – « Dậy mà Đi »

Lời Đức Giáo Hoàng trước Kinh Truyền Tin

Thánh đường của Asti – ngày chúa nhật 20/11/2022

Vào cuối buỗi lễ, tôi muốn bầy tỏ lòng biết ơn đối với giáo phận, với tỉnh và thành phố Asti : xin cảm ơn vì sự đón tiếp nồng hậu đã dành cho tôi. Tôi rất cảm ơn các vị thẩm quyền dân sự cũng như tôn giáo vì những chuẩn bị cho chuyến viếng thăm hằng mong đợi này được thực hiện. Với tất cả quý anh chị em, tôi muốn nói rằng, Tôi rất hân hạnh được gặp gỡ quý anh chị em [à la fame propre piasi encuntreve !] ; và tôi cầu chúc quý anh chị em mọi sự tốt lành ! [Ch’a Staga Bin !]

Tôi muốn gửi một tư tưởng đặc biệt và ôm lấy những bạn trẻ – xin cảm ơn đã đến đây đông đảo thế này. Từ năm ngoái, chính ngày lễ trọng thể kính Đức Kitô Vua là Ngày Giới Trẻ Thế Giới được cử hành tại các Giáo Hội đặc biệt. Chủ đề, cũng cùng là chủ đề của Ngày JMJ sắp tới tại Lisboa, mà tôi lập lại lời mời tham dự, là « Đức Maria trỗi dậy và vội vã lên đường » (Lc 1,39). Đức Mẹ đã làm điều này khi Mẹ còn trẻ, và Mẹ nói với chúng ta rằng bí quyết để trẻ mãi chính là nằm ở hai động từ : trỗi dậylên đường. Tôi thích nghĩ đến Đức Mẹ lúc Mẹ vội vã ; mau mau lên đường và nhiều khi tôi đã cầu xin Đức Mẹ rằng : « Nhưng xin Mẹ mau mau giải quyết vấn đề này ! » Quý anh chị em hãy đứng dậy và hãy lên đường : đừng đứng bất động và xin hãy nghĩ đến chính mình, đừng uổng phí cuộc đời của quý anh chị em và chạy theo tiện nghi, mà hãy nhắm lên cao, hãy lên đường, hãy thoát ra khỏi những sợ hãi của quý anh chị em để đưa tay ra giúp đỡ những người cần sự giúp đỡ. Và ngày hôm nay, chúng ta thật sự cần đến những người trẻ thật sự « không theo khuôn phép », không bảo thủ, không làm nô lệ cái điện thoại cầm tay, nhưng làm thay đổi thế giới như Đức Maria, bằng cách mang Chúa Giêsu đến cho người khác, bằng cách chăm sóc những người khác, bằng cách xây dựng những cộng đoàn đầy tình huynh đệ với những người khác, bằng cách thực hiện những ước mơ hòa bình !

Thời đại của chúng ta đang trải nghiệm một trận đói hòa bình : chúng ta đang sống một trận đói hòa bình. Chúng ta nghĩ tới nhiều nơi trên thế giới bị chiến tranh, đặc biệt là Ukraina đang bị đầy đọa. Chúng ta hãy làm việc và tiếp tục cầu nguyện cho hòa bình ! Chúng ta cũng cầu nguyện cho những gia đình các nạn nhân của trận hỏa hoạn trầm trọng đã xẩy ra trong những ngày gần đây trong một trại tỵ nạn ở Gaza, Palestina, nơi nhiều trẻ em cũng đã bị thiệt mặng. Cầu xin Chúa đón nhận trên trời những người đã bỏ mạng và an ủi những người đang bị quá nhiều thử thách bởi những năm tháng chiến tranh. Và bây giờ chúng ta hãy cầu khẩn Nữ Vương Hòa Bình, Đức Mẹ Maria, Đấng mà thánh đường này đã được dâng tiến. Tôi phó dâng Mẹ gia đình chúng ta, các bệnh nhân và mỗi người trong quý anh chị em, với những sự chiếu cố và thiện ý mà tất cả quý anh chị em đều mang trong lòng.

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của vatican.va

Angélus, 20 novembre 2022, Solennité de Notre-Seigneur Jésus-Christ, Roi de l’univers | François (vatican.va)

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Kinh Truyền Tin – « Dậy mà Đi »

Chiến tranh tại Ukraina « hành động để phi quân sự hóa lòng người », « tháo gỡ ngòi nổ của bạo lực »

Phỏng vấn ĐGH Phanxicô trên nhật báo La Stampa

NOVEMBRE 18, 2022 19:08 MARINA DROUJININAPAPE FRANÇOIS

Phỏng vấn ĐGH Phanxicô

« Chúng tôi muốn hòa bình chứ không chỉ là một cuộc hưu chiến, vốn chỉ để tái võ trang. Một nền hòa bình đích thực, phải là kết quả của sự đối thoại » : đó là điều ĐGH Phanxicô đã tuyên bố khi ngài phát biểu về một sự hòa giải có thể diễn ra giữa Liên Bang Nga và Ukraina trong một cuộc phỏng vấn ngài dành cho tờ nhật báo La Stampa của Ý. Hòa bình không thể có được bằng vũ khí, ngài nhấn mạnh, bởi vì vũ khí không thắng nổi lòng hận thù và khát vọng thống trị, hai sự kiện này sẽ tái xuất hiện, có thể bằng một cách khác, nhưng nó sẽ xuất hiện trở lại ».  

Trong một cuộc phỏng vấn, Đức Giáo Hoàng khẳng định rằng Tòa Thánh làm việc hàng ngày để đánh giá mỗi khả năng « có thể dẫn đến một cuộc ngưng bắn đích thực và đến những cuộc thương thuyết thật sự » tại Ukraina, Vatican News cho biết.

ĐGH Phanxicô nhấn mạnh rằng để thiết lập một nền hòa bình đích thực, « mỗi người phải hành động để phi quân sự hóa lòng người, phải bắt đầu bằng lòng mình, và rồi tháo gỡ ngòi nổ của bạo lực, phải giải giới ». « Tất cả chúng ta phải là những người theo chủ nghĩa hòa bình », ngài nhận xét.

Khi nói về những nỗ lực ngoại giao của Vatican, Đức Giáo Hoàng tái khẳng định rằng Tòa Thánh sẽ sẵn sàng đảm nhận vai trò trung gian hòa bình : « Như chúng tôi đã khẳng định từ nhiều tháng nay và như Đức Hồng Y Quốc Vụ Khanh Pietro Parolin đã nhiều lần tuyên bố, Tòa Thánh sẵn sàng làm tất cả những gì trong thẩm quyền của mình để bảo đảm một sự trung gian và chấm dứt cuộc tranh chấp tại Ukraina ».

Hiện nay, ngài nói thêm, « chúng tôi đang tìm cách xây dựng một mạng lưới các quan hệ có thể hỗ trợ cho sự kéo lại gần nhau những bên liên hệ để tìm ra những giải pháp. Ngoài ra, Tòa Thánh đang làm những gì phải làm để giúp đỡ các tù binh.

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

La guerre en Ukraine : « travailler à démilitariser les cœurs », « à désamorcer la violence » – ZENIT – Francais

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Chiến tranh tại Ukraina « hành động để phi quân sự hóa lòng người », « tháo gỡ ngòi nổ của bạo lực »

Ukraina – Đức Giáo Hoàng tiếp kiến Đức Cha Mokshytskyi, XLTV chủ tịch HĐGM công giáo Rôma

Cuộc gặp mặt đầu tiên kể từ khởi đầu cuộc chiến

NOVEMBRE 17, 2022 18:02 MARINA DROUJININAPAPE FRANÇOISRENCONTRES

Đức cha Mokrzycki

Đây là lần đầu tiên kể từ khởi đầu cuộc chiến tranh tại Ukraina, ĐGH Phanxicô đã tiếp kiến Đức Cha Mechyslav Mokshytskyi, tổng giám mục của Lviv theo nghi thức Latinh và là xử lý thường vụ chủ tịch Hội Đồng Giám Mục công giáo Rôma, sáng hôm thứ năm 17/11/2022, tại Dinh Tông Tòa Vatican. Trong cuộc tiếp kiến cũng có sự tham dự của Đức Cha Jan Sobito, giám mục phó của Kharkiv-Zaporizhia, và cha Andriy Legovych và cha Tomas Nadberejny, Vatican News thông báo trong bản tin bằng tiếng Ukraina.

Các giám mục Ukraina đã cảm ơn Đức Giáo Hoàng « vì sự gần gũi của ngài trong cầu nguyện, trong những nỗ lực bênh vực hòa bình và tình liên đới vật chất của Tòa Thánh và của Hội Thánh công giáo ». Các ngài đã trình bầy với Đức Giáo Hoàng về sự phục vụ của Giáo Hội Ukraina trong những hoàn cảnh hiện tại và đã lập lại lời mời ngài viếng thăm Ukraina.

Chúng ta cũng nên nhớ lại rằng Đức Cha Mokshytskyi đã là vị thư ký thứ nhì của Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II từ năm 1997 đến năm 2005, rồi là thư ký của ĐGH Biển Đức XVI trong hai năm. Kể từ năm 2008, ngài là Tổng Giám Mục của Lviv.

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

Photo : Mgr Mokrzycki © Wikimedia Commons

Ukraine : le pape a reçu Mgr Mokshytskyi, président p.i. de la Conférence des évêques catholiques romains – ZENIT – Francais

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Ukraina – Đức Giáo Hoàng tiếp kiến Đức Cha Mokshytskyi, XLTV chủ tịch HĐGM công giáo Rôma

« Sầu não » một cơ hội để « tiếp cận » với trái tim sâu kín của mình

Bài giáo lý bằng tiếng Ý về sự « sầu não’ » (Bản dịch toàn văn)

NOVEMBRE 16, 2022 18:38 HÉLÈNE GINABATAUDIENCE GÉNÉRALEPAPE FRANÇOIS

Triều kiến chung ngày 16/11/2022

Không từng trải nghiệm sầu não, « chúng ta có rủi ro luôn ở trên bề mặt của mọi chuyện và không bao giờ tiếp giáp được với trung tâm của cuộc sống chúng ta » : đó là điều mà ĐGH Phanxicô đã khẳng định, trước những nhóm khách hành hương và tín hữu tập trung hôm thứ tư 16/11/2022 trên Quảng Trường Thánh Phêrô cho buổi triều kiến chung.

Trong bài diễn từ bằng tiếng Ý của ngài, trong buổi triều kiến chung hôm thứ tư 16/11/2022, trên Quảng Trường Thánh Phêrô, vị Giáo Hoàng dòng Tên đã tiếp tục chuỗi bài giáo lý về phân định, tập trung vào chủ đề « sự sầu não », cái « tình trạng tâm linh » này trong đó « mọi sự có vẻ như đen tối và buồn thảm trong lòng chúng ta ».

Sự sầu não, cái « tình trạng không hài lòng », cái « nỗi buồn bổ ích » có thể là « một cơ hội phát triển », ĐGH Phanxicô giải thích, ngài ca tụng những tác dụng tốt của một « sự lo lắng lành mạnh ». Đưa ra thí dụ các thánh Augustinô, Edith Stein, Charles de Foucaud, ngài đã nhấn mạnh quả là sự lo lắng đã cho các ngài một « xung động mang tính quyết định » vốn đã thay đổi cuộc sống của các ngài. Những lựa chọn quan trọng, ngài nói tiếp, « có một cái giá » phải trả « với trái tim của mình ».

Đức Giáo Hoàng đã cảnh giác chống cám dỗ của một sự « thanh thản hoàn hảo », nhưng « được khử trùng », « không có xúc cảm » : thái độ đó, ngài nói, « làm cho chúng ta thành vô nhân đạo », từ đó sự quan trọng phải « chú ý » đến những tình cảm riêng tư của mình để không trở thành « vô cảm đối với sự đau khổ của những người khác và không có khả năng đón nhận sự đau khổ của chúng ta ».    

Sau đây là bản dịch bài giáo lý bằng tiếng Ý.

Bài giáo lý của ĐGH Phanxicô bằng tiếng Ý

Thân chào và hoan nghênh quý anh chị em !

Hôm nay chúng ta tiếp nối các bài giáo lý về chủ đề phân định. Chúng ta đã thấy tầm quan trọng biết bao là phải đọc ra những điều khuấy động trong chúng ta, để không lấy những quyết định vội vàng, trên đợt sóng các xúc cảm nhất thời, với rủi ro là hối tiếc khi đã quá trễ. Điều này có nghĩa là đọc ra những gì diễn ra và sau đó, lấy các quyết định.

Trên chiều hướng này, trạng thái tinh thần mà chúng ta gọi là sầu não, khi mọi sự tăm tối và buồn bã trong lòng chúng ta, trạng thái sầu não đó có thể là một cơ hội để thăng tiến. Thật vậy, không có một chút không hài lòng ; một chút buồn rầu hữu ích, một khả năng lành mạnh để sống trong cô độc và để ở với chính mình mà không chạy trốn, chúng ta có nguy cơ mãi mãi ở lại trên bề mặt của vạn vật và không bao giờ tiếp giáp được với trung tâm cuộc sống của chúng ta. Sự sầu não gây ra một « rung động của linh hồn » : khi chúng ta buồn,   đó cũng như thể linh hồn chúng ta bị rung động ; điều đó giữ cho chúng ta tỉnh thức, điều đó tạo điều kiện tốt cho sự cảnh giác và khiêm tốn và bảo vệ chúng ta chống lại ngọn gió của những tính khí thất thường của chúng ta. Đó là những điều kiện không thể thiếu để tiến bộ trong cuộc đời, và bởi vậy, cũng là trong cuộc đời thiêng liêng. Một sự thanh thản toàn hảo nhưng « được khử trùng », không có những tình cảm, khiến chúng ta thành vô nhân đạo khi nó trở thành tiêu chuẩn những chọn lựa và những thái độ của chúng ta. Chúng ta không thể không quan tâm đến những tình cảm của chúng ta : chúng ta là những con người và tình cảm là thành phần của tính loài người của chúng ta ; nếu chúng ta không hiểu được tình cảm của mình, chúng ta sẽ là vô nhân đạo, nếu chúng ta không sống những tình cảm của chúng ta, chúng ta cũng sẽ thờ ơ với sự đau khổ của những người khác và không có khả năng đón nhận sự đau khổ của chúng ta. Đừng quên rằng người ta không thể đạt tới một sự « thanh thản toàn hảo » như thế bằng con đường thờ ơ lãnh đạm. Khoảng cách được khử trùng này : « tôi, thì tôi không can dự, tôi giữ khoảng cách » : đó không phải là một con đường, đó như thể là chúng ta đã sống trong một phòng thí nghiệm, bị đóng kín, để không bị lây nhiễm các vi trùng hay bệnh tật. Đối với nhiều vị thánh nam nữ, lo lắng đã là một xung lực mang tính quyết định đã làm thay đổi cuộc đời các ngài. Sự thanh thản giả tạo không tốt ; điều tốt chính là một sự lo lắng lành mạnh, một trái tim lo lắng, một trái tim đi tìm con đường của mình. Đó là trường hợp, thí dụ, của các thánh Augustinô thành Hippone, Edith Stein, Josep Benoît Cottolengo hay Charles de Foucauld. Những lựa chọn quan trọng đều có cái giá mà cuộc sống đưa ra, một cái giá vốn trong tầm tay của mọi người : hay đúng hơn, những lựa chọn quan trọng không phải là một cuộc xổ số, không ; chúng có một cái giá và phải trả giá. Đó là một cái giá mà anh phải trả với tấm lòng của anh, đó là cái giá của sự quyết định, cái giá của nỗ lực. Không phải miễn phí, nhưng đó là một cái giá trong tầm tay của tất cả mọi người. Tất cả chúng ta đều phải trả giá cho quyết định để ra khỏi cái tình trạng thờ ơ luôn làm chúng ta suy sụp.

Sự sầu não cũng còn là một lời mời gọi cho sự miễn phí, mời gọi đừng chỉ luôn hành động và trông chờ một sự trả ơn tình cảm. Ở trong tình trạng sầu não cống hiến cho chúng ta khả năng tăng trưởng, khởi sự một quan hệ chín chắn hơn, đẹp đẽ hơn với Chúa và với tha nhân, một quan hệ không chỉ đơn giản thu gọn vào một sự trao đổi cho, nhận. Chúng ta hãy nghĩ về tuổi thơ của chúng ta, chẳng hạn : lúc bé, thường hay xẩy ra là chúng ta tìm cha mẹ mình để có được cái gì từ ông bà, một món đồ chơi, tiền để đi mua kem, một sự cho phép. Và như vậy, chúng ta tìm ông bà không phải cho ông bà, mà vì lợi ích cho mình. Và tuy thế, món quà lớn nhất, chính là họ, cha mẹ chúng ta, và điều đó, chúng ta hiểu được khi lớn lên.

Nhiều những kinh nguyện của chúng ta cũng hơi giống như thế, đó là những lời cầu xin ân huệ nói với Chúa, không có gì thực sự dành cho Người. Chúng ta cầu xin, cầu xin, cầu xin Chúa. Phúc Âm đã lưu ý rằng Chúa Giêsu thường hay được vây quanh bởi nhiều người đến tìm kiếm Người để xin được chuyện gì, những sự chữa lành, một sự giúp đỡ vật chất, nhưng không đơn giản là được ở với Người. Người bị đám đông thúc ép, và tuy thế Người vẫn cô đơn. Nhiều vị thánh, và nhiều nghệ sĩ, đã suy ngẫm về tình trạng đó của Chúa Giêsu. Điều có vẻ kỳ lạ, không thực tế, là hỏi Chúa « Chúa khỏe không ? ». Và tuy thế, đó là một cách rất hay để đi vào một mối quan hệ đích thực, chân thành, với nhân tính của Người, với những đau đớn của Người và cũng là với sự cô đơn đặc biệt của Người. Với Người, với Chúa, Đấng đã muốn chia sẻ trọn vẹn cuộc sống của Người với chúng ta.

Thật rất tốt cho chúng ta học được cách ở lại với Người, ở lại với Chúa mà không có mục đích nào khác, y hệt như chúng ta đã làm với những người mà chúng ta yêu thương : chúng ta muốn hiểu biết họ ngày càng nhiều hơn, bởi vì được ở với họ là rất tốt đẹp.

Quý anh chị em thân mến, cuộc sống thiêng liêng không phải là một kỹ thuật để chúng ta tùy ý sử dụng, không phải là một chương trình của sự « thoải mái » mà chúng ta tự ý quy hoạch. Không. Cuộc sống thiêng liêng là mối quan hệ với Đấng Hằng Sống, với Thiên Chúa, Đấng Hằng Sống, mà người ta không thể giản lược hóa vào thể loại của chúng ta được. Và như thế, sự sầu não là câu trả lời rõ ràng nhất cho sự phản đối theo đó kinh nghiệm với Thiên Chúa chỉ là một hình thức gợi ý, một sự phóng chiếu đơn giản của những mong muốn của chúng ta. Sự sầu não, đó là không cảm thấy gì cả, là bóng tối : nhưng anh tìm Thiên Chúa trong sự sầu não. Trong trường hợp này, nếu chúng ta nghĩ rằng đây là một sự phóng chiếu của những ham muốn của chúng ta, thì chính là chúng ta vẫn luôn thiết lập chương trình cho nó, chúng ta sẽ luôn hạnh phúc và hài lòng, giống như một cái đĩa hát lập đi lập lại một bài nhạc. Mặt khác, người cầu nguyện nhận ra rằng kết quả không thể lường trước được : các kinh nghiệm và các đoạn Thánh Kinh đã từng hay làm cho chúng ta phấn khởi, ngày hôm nay, một cách lạ lùng, không dấy lên một sự chuyển vận nào đó. Và, bằng cách cũng hoàn toàn bất ngờ, bằng những kinh nghiệm, những gặp gỡ và những bài đọc mà chúng ta đã không bao giờ chú ý thậm chí còn cố ý tránh đọc – như kinh nghiệm thập giá – mang đến cho chúng ta một sự bình an vô tận. Quý anh chị em đừng sợ sầu não, hãy sống nó với lòng kiên trì, không trốn chạy. Và trong sự sầu não, hãy tìm gặp trái tim Chúa Kitô, hãy tìm chúa. Và câu trả lời luôn xẩy đến.

Đối mặt với những khó khăn, xin vui lòng, đừng bao giờ nản chí, mà hãy kiên quyết đối phó với thử thách, với sự phù trợ của ơn thánh Thiên Chúa vốn không hề thiếu đối với chúng ta. Và nếu chúng ta nghe trong lòng một tiếng nói khăng khăng muốn làm chúng ta sao lãng cầu nguyện, chúng ta hãy tìm cách lột mặt nạ nó như là tiếng nói của ma quỷ cám đỗ ; và chúng ta đừng để bị ảnh hưởng ; chỉ có thế, chúng ta hãy làm ngược lại tất cả những gì nó nói ! Cảm ơn.

© Traduction de Zenit, Hélène Ginabat

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

La « désolation » : une opportunité pour « prendre contact » avec son cœur profond – ZENIT – Francais

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở « Sầu não » một cơ hội để « tiếp cận » với trái tim sâu kín của mình

« Qua các cuộc khủng hoảng, Thiên Chúa phán với chúng ta rằng chúng ta không phải là chủ của lịch sử »

Thông điệp Đức Giáo Hoàng nhân kỷ niệm ngày thánh Inhaxiô Loyola tới Barcelona

NOVEMBRE 15, 2022 19:09 MARINA DROUJININAPAPE FRANÇOIS

Thánh Inhaxiô thành Loyola

« Qua các cuộc khủng hoảng, Thiên Chúa phán với chúng ta rằng chúng ta không phải là chủ nhân của lịch sử, ngay cả lịch sử của riêng chúng ta », ĐGH Phanxicô khẳng định trong một thông điệp đề ngày 14/11/2022 gửi cho Đức Hồng Y Juan José Omella i Omella, chủ tịch Hội Đồng Giám Mục Tây Ban Nha, nhân dịp kỷ niệm 500 năm thánh Inhaxiô thành Loyola đến Barcelone, Vatican News cho biết. Đức Giáo Hoàng nhấn mạnh rằng « cho dù chúng ta có sự tự do để trả lời hay không những lời gọi » của « ân sủng » Thiên Chúa, « đó luôn là dự án tình yêu của Người điều khiển thế gian ».

Khơi lại lịch sử cá nhân của thánh Inhaxiô, Đức Giáo Hoàng nhắc rằng « Thiên Chúa đã dùng một cuộc chiến tranh và một trận dịch để đưa ngài tới đó » : « Chiến tranh làm cho người thoát khỏi vòng vây của Pamplona và đã là lý do sự hoán cải của ngài, và nạn dịch đã ngăn cản ngài đi tới Barcelona và giữ ngài trong hang động Manresa ».

Đây là « một bài học lớn cho chúng ta, Đức Giáo Hoàng ghi nhận, vì các cuộc chiến tranh và những thiên tai không thiếu trước khi hoán cải. Như thế, chúng ta có thể nắm bắt một cơ hội lật ngược tiến trình được đi theo cho đến bây giờ và đầu tư vào những gì đáng kể ».

Đáp lại tiếng gọi Thiên Chúa, ĐGH Phanxicô giải thích, thánh Inhaxiô « đã không giữ ân sủng này cho riêng mình, mà ngay từ đầu, ngài đã nhìn thấy như một món quà cho những người khác, như một con đường, một phương pháp có thể giúp cho những người khác đến gặp Thiên Chúa, để mở lòng họ ra và để Người thử thách ».

Những bài linh thao của thánh Inhaxiô, Đức Giáo Hoàng kết luận, « đã được trình bầy cho chúng ta như cây thang đó của ông Giacóp dẫn từ đất lên trời và Chúa Giêsu đã hứa cho những người thành tâm tìm kiếm Người ».

Chúng ta hãy nhớ rằng Năm Thánh Inhaxiô đã khai mạc ngày 20/5/2021 và bế mạc vào ngày 31/7/2022. Nó xoay quanh hai biến cố lớn : kỷ niệm 500 năm vết thương của thánh Inhaxiô, trong trận đánh Pamplona, đã đưa ngài tới sự hoán cải (tháng 5/1521) và ngày kỷ niệm 400 năm của lễ phong thánh của ngài và của thánh Phanxicô Xaviê (tháng 3/1622). Năm thánh đã có chủ đề là : « Nhìn thấy mọi sự mới mẻ trong Chúa Kitô ».

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

« À travers les crises, Dieu nous dit que nous ne sommes pas les maîtres de l’histoire » – ZENIT – Francais

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở « Qua các cuộc khủng hoảng, Thiên Chúa phán với chúng ta rằng chúng ta không phải là chủ của lịch sử »

ĐGH Phanxicô đả kích « tâm lý âm mưu »

Bài huấn đức trong thánh lễ cho Ngày Thế Giới Người Nghèo

NOVEMBRE 14, 2022 19:34 HÉLÈNE GINABATPAPE FRANÇOIS

Đền Thánh Phêrô – Ngày Thế Giới Người Nghèo, 13/11/2022

« Nếu lịch sử loài người giăng mắc nhiều biến cố thảm khốc, nhiều hoàn cảnh đau thương, nhiều cuộc chiến tranh, nhiều cuộc cách mạng và nhiều thiên tai, thì cũng thật sự – Chúa Giêsu phán – tất những thứ đó không phải là chung cục » : đó là điều mà ĐGH Phanxicô đã khẳng định, qua đó, ngài đả kích « tâm lý âm mưu » trong đó « Thần Khí của Chúa không hiện diện ».

ĐGH Phanxicô đã ban bài huấn đức trong thánh lễ ngày chúa nhật 13/11/2022, Ngày Thế Giới Người Nghèo, trong Đền Thánh Phêrô. Lấy ra từ bài Phúc Âm trong ngày, nói về Chúa Giêsu mời gọi những người nghe Người hãy đọc kỹ các biến cố rối loạn của thời đại họ « với con mắt đức tin », Đức Giáo Hoàng đã nhấn mạnh về tầm quan trọng phải « biết phân định thời đại chúng ta đang sống », nhằm để « luôn là các môn đệ của Tin Mừng dù là ở giữa những xáo trộn của lịch sử ».

Người Kitô hữu, ĐGH Phanxicô tuyên bố, không để mình bị « lạc » cũng không để mình bị « tê liệt bởi sự sợ hãi » và không để bị thua với « chủ nghĩa chủ bại », mà phải tự hỏi : « Chúa phán dạy chúng ta điều gì bằng cuộc thế chiến thứ ba » và « tôi có thể làm điều gì tốt ? ». Quả là, vị Giáo Hoàng Dòng Tên 85 tuổi này đã nhấn mạnh, có khả năng làm điều gì tốt từ những hoàn cảnh của đời sống là « một nghệ thuật đẹp mang tính đặc trưng Kitô giáo ».

Trong Ngày Thế Giới Người Nghèo này, ĐGH Phanxicô đã nhắc nhở là người nghèo là những « nạn nhân bị thiệt thòi nhiều nhất » trong mọi cuộc khủng hoảng. Ngài đã khuyến dụ hãy « nắm bắt cơ hội » để « làm chứng » và để đấu tranh nhằm « nói cho lịch sử này biết rằng chúng ta đang sống với bộ mặt khác ». Và ngài mời gọi « hãy nhận biết Đền Thờ Thiên Chúa đích thực nơi con người, đặc biệt là người nghèo, trong khuôn mặt của họ, trong lịch sử của họ, trong những vết thương của họ có Chúa Giêsu ».

Bài huấn đức của ĐGH Phanxicô

Trong lúc một số người nói về vẻ đẹp bề ngoài của Đền Thánh và chiêm ngưỡng những tảng đá của đền, Chúa Giêsu đã thức tỉnh sự chú ý của họ về những biến cố hỗn loạn và thảm khốc đánh dấu lịch sử loài người. Quả vậy, trong lúc mà đền thánh được xây cất bởi bàn tay con người sẽ biến đi, như mọi sự trên thế gian này, quan trọng là phải biết phân định thời đại chúng ta đang sống, để luôn là những môn đệ của Phúc Âm kể cả giữa những hỗn loạn của lịch sử.

Và, để chỉ cho chúng ta con đường phân định, Chúa ban cho chúng ta hai lời khuyên : anh em đừng để bị lừa và hãy làm chứng.

Điều đầu tiên mà Chúa Giêsu nói với những người nghe Người, đang bận tâm về « khi nào » và « như thế nào » thì xẩy ra những biến cố đáng sợ mà Người đã phán, là : « Anh em hãy coi chừng kẻo bị lừa gạt. Vì sẽ có nhiều người mạo danh Thầy đến nói rằng : « Chính ta đây » và : « Thời kỳ đã đến gần ». Anh em chớ có theo họ ! » (Lc 21,8). Và Người phán thêm : « Khi anh em nghe có chiến tranh, loạn lạc, thì đừng sợ hãi » (c.9). Và điều này vào lúc này rất đúng với chúng ta. Như thế, Chúa Giêsu muốn giải thoát chúng ta ra khỏi sự lừa gạt nào ? Từ cám dỗ biết được những sự kiện thảm khốc nhất bằng cách mê tín hay thảm họa, như thể chúng ta bây giờ đã gần với tận thế và không cần phải tốn công dấn thân vào những gì là thiện ích nữa. Nếu chúng ta nghĩ theo cách này, chúng ta sẽ để cho mình bị hướng dẫn bởi sự sợ hãi, và có lẽ lúc đó chúng ta đi tìm những lời giải đáp với một sự tò mò bệnh hoạn trong những con vịt của các pháp sư hay những bói toán tử vi, vốn không bao giờ thiếu – và ngày hôm nay có nhiều người Kitô hữu đi gặp những pháp sư, họ tìm đọc những trang tử vi như thể đó là tiếng nói của Thiên Chúa – ; Hoặc là, một lần nữa, chúng ta dựa vào những lý thuyết bông lông được cống hiến bởi một số « cứu tinh » của giờ thứ hai mươi lăm, thường luôn là những kẻ chủ bại và những lý thuyết gia âm mưu – thậm chí cả môn tâm lý mưu phản cũng xấu xa, nó làm hại chúng ta – Ở những nơi sau đây, không có Thần Khí của Chúa : không có trong sự tìm kiếm các « giáo chủ », cũng không trong tinh thần mưu phản ; không có Chúa ở đó. Chúa Giêsu cảnh báo cho chúng ta : « Anh em đừng để mình bị làm lóa mắt bởi một sự tò mò dễ tin, anh em đừng đối đầu với những biến cố trong lúc bị thúc đẩy bởi sự sợ hãi, mà hãy học phân tích những biến cố với đôi mắt của đức tin, chắc chắn gần gũi với Thiên Chúa, « Nhưng dù một sợi tóc trên đầu anh em cũng sẽ không bị mất đâu » (c.18).

Nếu lịch sử loài người giăng mắc nhiều biến cố thảm khốc, nhiều hoàn cảnh đau thương, nhiều cuộc chiến tranh, nhiều cuộc cách mạng và nhiều thiên tai, thì thật sự – Chúa Giêsu phán – tất cả những thứ đó không phải là chung cục (x. c.9). Đó không phải là một lý do để mình bị tê liệt vì sợ hãi hay nhượng bộ trước chủ nghĩa chủ bại của những người nghĩ rằng mọi sự tiêu tan cả rồi, và không cần phải dấn thân cho cuộc sống nữa. Người môn đệ của Chúa không để mình bị teo lại bởi sự cam chịu, không nhượng bộ trước sự nản lòng kể cả trong những hoàn cảnh khó khăn nhất, bởi vì Thiên Chúa của người đó là Thiên Chúa của sự phục sinh và của hy vọng, Đấng luôn trổi dậy : Với Người chúng ta luôn có thể ngước mắt lên, làm lại từ đầu và xuất phát lại. Như thế, người Kitô hữu tự hỏi trước thử thách, bất kỳ thử thách nào, văn hóa, lịch sử, cá nhân : « Qua thời điểm khủng hoảng này, Chúa phán điều gì với chúng ta ? ». Ngày hôm nay, tôi cũng đặt câu hỏi này : Chúa phán điều gì với chúng ta qua cuộc thế chiến thứ ba này ? Chúa phán điều gì với chúng ta ? Và, trong lúc xẩy ra những biến cố xấu gieo rắc nghèo khó và đau khổ, người Kitô hữu tự hỏi : « Cụ thể tôi có thể làm được điều gì tốt ? ». Không bỏ chạy, tự đặt câu hỏi, Chúa muốn phán với tôi điều gì, tôi có thể làm được điều gì tốt ?

Không phải ngẫu nhiên mà điều khuyến dụ thứ hai của Chúa Giêsu đến ngay sau đó « Anh em hãy coi chừng kẻo bị lường gạt », là tích cực. Người phán « Đó là cơ hội để anh em làm chứng cho Thầy » (c. 13). Cơ hội để làm chứng.  Tôi muốn nhấn mạnh từ ngữ đẹp này : cơ hội. Nó có nghĩa là có khả năng làm chuyện gì đó tốt từ những hoàn cảnh của đời sống, kể cả khi những hoàn cảnh đó không lý tưởng. Đó là một nghệ thuật điển hình Kitô giáo : không chịu là nạn nhân của điều gì đã xẩy ra, – người Kitô hữu không là nạn nhân và tâm lý nạn nhân hóa là xấu, nó có hại – nhưng nắm bắt cơ hội được che dấu trong tất cả những gì xẩy ra cho chúng ta, cái tốt là có thể – cái tốt ít ỏi này có thể thực hiện được -, và cũng xây dựng từ những hoàn cảnh tiêu cực. Mọi cuộc khủng hoảng là một cơ hội và cống hiến những cơ hội phát triển. Bởi vì mọi khủng hoảng đều được mở ra cho sự hiện diện của Thiên Chúa, cho sự hiện diện của nhân loại. Nhưng ác thần làm gì chúng ta ? Nó muốn rằng chúng ta biến đổi khủng hoảng thành tranh chấp, và sự tranh chấp luôn bị khép kín, không có chân trời và không có lối ra. Không. Chúng ta hãy sống khủng hoảng với tư cách là những con người, với tư cách là các Kitô hữu, đừng biến nó thành tranh chấp vì mọi khủng hoảng là một khả năng và cống hiến một cơ hội phát triển. Chúng ta nhận thấy chuyện này khi chúng ta ôn lại lịch sử cá nhân : trong cuộc sống, thường thì những bước tiến quan trọng nhất lại được thực hiện từ bên trong của một số khủng hoảng, một số cảnh huống thử thách, mất kiểm soát, bất an. Và lúc đó, chúng ta hiểu được lời mời gọi mà Chúa Giêsu ngày hôm nay gửi trực tiếp đến tôi, đến anh, đến mỗi người chúng ta : trong khi anh thấy chung quanh anh những sự kiện hỗn loạn, trong lúc dấy lên các cuộc chiến và những tranh chấp, trong lúc xẩy ra các trận động đất, nạn đói và dịch bệnh, anh thì anh làm gì ? Tôi thì tôi làm gì ? Anh đãng trí để không nghĩ tới đó sao ? Anh vui chơi để không liên lụy sao ? Anh đi con đường thế tục, con đường để không đụng đến tay, để không tha thiết tới những tình huống bi thảm sao ? Anh quay mặt đi để khỏi nhìn thấy sao ? Anh thích nghi, khuất phục và cam phận, với những gì xẩy ra sao ? Hay những tình huống đó trở thành những cơ hộ để làm chứng cho Phúc Âm ? Hôm nay mỗi người trong chúng ta phải tự hỏi trước biết bao thiên tai, trước cuộc thế chiến thứ ba hung bạo này, trước nạn đói của bao trẻ em, của bao nhiêu người : liệu tôi có thể phí phạm không, phí phạm tiền bạc, phí phạm đời mình, phí phạm ý nghĩa của cuộc đời mình mà không có lấy can đảm và tiến bước không ?

Thưa quý anh chị em, trong Ngày Thế Giới Người nghèo, Lời của Chúa Giêsu là một cảnh báo mạnh mẽ để đập tan cái bệnh điếc nội tâm mà tất cả chúng ta đều có, và nó ngăn cản chúng ta nghe được tiếng kêu đau đớn bị tắt nghẹn của những người yếu đuối nhất. Ngày hôm nay nữa, chúng ta đang sống trong những xã hội bị thương tích và chúng ta chứng kiến, như Phúc Âm đã nói , những cảnh bạo lực, – chỉ cần nghĩ đến sự độc ác mà dân tộc Ukraina đang chịu đựng – những cảnh bất công và bách hại. Hơn nữa, chúng ta phải đối mặt với cuộc khủng hoảng gây ra bởi sự biến đổi khí hậu và nạn đại dịch, chúng đã để lại vết hằn sâu của đau khổ không chỉ trên mặt thể lý, mà còn trên mặt tâm lý, kinh tế và xã hội. Ngày hôm nay nữa, thưa quý anh chị em, chúng ta thấy sự kiện dân tộc này đứng lên chống dân tộc kia và chúng ta lo ngại khi chứng kiến sự lan rộng kịch liệt của các cuộc tranh chấp, chứng kiến sự bất hạnh của chiến tranh đang gây ra chết chóc cho bao người vô tội và làm gia tăng nọc độc của hận thù. Ngày hôm nay nữa, hơn ngày hôm qua rất nhiều, nhiều anh chị em, bị thử thách và nản lòng, đã phải di cư đi tìm hy vọng, và nhiều người phải sống trong tình trạng bấp bênh, tạm bợ vì lý do không có việc làm hay vì lý do những điều kiện làm việc bất công và bất xứng. Và ngày hôm nay nữa, người nghèo là những nạn nhân bị thiệt thòi nhất của mọi cơn khủng hoảng. Nhưng, nếu trái tim chúng ta bị bóp ngẹn và thờ ơ, chúng ta không thể nghe được tiếng kêu yếu ớt của họ, không thể khóc than cùng với họ và cho họ, không thể nhìn thấy biết bao cô đơn và lo sợ đang ẩn nấp ngay trong những xó xỉnh bị bỏ quên trong chính thành phố của chúng ta. Cần phải đi đến những ngóc ngách của các thành phố, những ngóc ngách kín đáo và đen tối đó : ở đó, ta thấy nhiều những sự khốn khổ và nhiều sự đau đớn, và nhiều sự nghèo khó đang bị bỏ rơi.

Chúng ta hãy lấy lời mời gọi mạnh mẽ và rõ ràng của Phúc Âm làm của mình là đừng để bị lường gạt. Chúng ta đừng nghe những tiên tri loan báo tai họa ; chúng ta đừng để bị mê hoặc bởi những mỹ nhân ngư của chủ nghĩa dân tuý, nó công cụ hóa những nhu cầu của nhân dân bằng cách đề nghị những giải pháp quá dễ dàng và quá vội vã. Chúng ta đừng đi theo những « cứu tinh » giả, họ thường nhân danh lợi nhuận, tuyên bố những công thức chỉ làm gia tăng sự giầu có của một số ít người, đầy đọa người nghèo ra bên lề xã hội. Trái lại, chúng ta hãy làm chứng : chúng ta hãy thắp lên những ánh sáng của hy vọng ở giữa vùng đen tối ; chúng ta hãy nắm bắt, trong những cảnh huống thảm thương, những cơ hội để làm chứng cho Phúc Âm của sự vui mừng và xây dựng một thế giới huynh đệ, ít là một chút tình huynh đệ hơn trước ; chúng ta hãy dấn thân với lòng can đảm vì công lý, vì sự bình đẳng và vì hòa bình, luôn ở bên cạnh những người yếu đuối nhất. Chúng ta đừng bỏ chạy để tự bảo vệ trước lịch sử, nhưng hãy đấu tranh để cống hiến cho cái lịch sử này mà chúng ta đang sống với một diện mạo mới.

Và tìm đâu ra sức mạnh cho mọi chuyện đó ? Trong Chúa. Trong sự tin cậy vào Thiên Chúa, Người vốn là Cha và Người luôn dõi theo chúng ta. Nếu chúng ta mở lòng chúng ta  ra với Người, Người sẽ làm gia tăng khả năng yêu thương trong chúng ta. Con đường là thế đó : lớn lên trong tình yêu. Quả thật, Chúa Giêsu sau khi phán về kịch bản của bạo lực và khủng bố, đã kết luận như sau : “Dù một sợi tóc trên đầu anh em cũng không bị mất đâu” (c.18). Nhưng điều này có nghĩa là gì ? Nghĩa là Người ở với chúng ta, Người là Đấng canh giữ cho chúng ta, Người bước đi với chúng ta. Liệu tôi có đức tin đó không ? Anh có đức tin rằng Chúa bước đi với anh không ? Điều này, chúng ta phải luôn nhắc nhở chúng ta, đặc biệt là trong những lúc đau khổ nhất : Thiên Chúa là Cha và Người ở bên cạnh tôi, Người biết tôi và Người thương yêu tôi, Người canh giữ tôi, Người không ngủ, Người chăm sóc tôi, và với Người, không một sợi tóc nào trên đầu tôi sẽ bị mất đi. Và tôi đã đáp trả những sự kiện đó như thế nào ? Bằng cách nhìn thấy các anh chị em đang ở trong thiếu thốn, bằng cách nhìn thấy cái văn hóa thải loại đang xua đuổi những người nghèo, đang xua đuổi những người kém khả năng hơn, đang xua đuổi những người già, đang xua đuổi các thai nhi chưa sanh ra đời… Khi nhìn thấy tất cả những điều đó, tôi cảm thấy phải làm gì vào lúc này, với tư cách là người Kitô hữu ?

Thưa những người được Chúa thương, chúng ta hãy quyết định yêu thương các trẻ em bị bỏ rơi nhiều nhất. Chúa đang ở trong họ. Có một truyền thống lâu đời, kể cả trong những ngôi làng bé nhỏ của nước Ý, một số người còn bảo tồn nó : vào bữa tiệc tối Giáng Sinh, họ để một chỗ trống trên bàn ăn cho Chúa, Đấng chắc chắn sẽ gõ cửa dưới dạng con người của một người khèo khó. Liệu trong tim anh, có một chỗ trống cho những người đó không ? Liệu trong tim tôi, có luôn có một chỗ trống cho những người này không ? Hay là chúng ta quá bận bịu với các bạn bè, với các biến cố xã hội, với những bổn phận ? Bộ chúng ta không bao giờ có một chỗ trống cho những ngưòi đó sao ? Chúng ta hãy chăm sóc người nghèo vì trong họ có Chúa Kitô, Đấng vì chúng ta đã làm người nghèo khó (x. 2Cr 8,9). Người đồng nhất hóa với người nghèo. Chúng ta hãy cảm thấy được chất vấn vì không một sợi tóc nào trên đầu các ông bị mất. Chúng ta không thể, như những người được Phúc Âm nhắc đến, đứng đó để chiêm ngưỡng những tảng đá đẹp của Đền Thờ mà không biết đến Đền Thờ đích thực của Thiên Chúa, là con người, nam và nữ, đặc biệt là người nghèo, trong diện mạo của họ, trong lịch sử đời họ, trong những thương tích của họ có Chúa Giêsu ở đó. Chính Người phán điều đó. Chúng ta đừng bao giờ quên !

Copyright © Libreria Editrice Vaticana

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

Le pape François fustige « la psychologie du complot » – ZENIT – Francais

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở ĐGH Phanxicô đả kích « tâm lý âm mưu »