Chúa Nhật Lời Thiên Chúa : « Sự an ủi của Lời »

Bài huấn đức của ĐGH Phanxicô (toàn văn)

JANVIER 23, 2023 17:59 MARINA DROUJININAPAPE FRANÇOISROME

Chúa Nhật Ngôi Lời Thiên Chúa ; « Sự an ủi của Lời » Bài giảng của ĐGH Phanxicô

Trong bài giảng đọc trong thánh lễ Chúa Nhật Lời Chúa, ngày 22 tháng 01 năm 2023, ĐGH Phanxicô đã nhấn mạnh rằng « Chúa mời gọi mọi người hoán cải » và Người kêu gọi các môn đệ của Người « hãy truyền đến mọi người ánh sáng của Lời Thiên Chúa ».  

« Lời Chúa dành cho tất cả mọi người, Lời Chúa kêu gọi hoán cải, Lời Chúa tạo ra những người loan báo », Đức Giáo Hoàng khẳng định khi suy ngẫm trong ba phần bài giảng của ngài về mỗi phần liên hệ. Đức Giáo Hoàng đã cử hành thánh lễ trong Đền Thánh Phêrô nhân dịp Ngày Chúa Nhật Lời Thiên Chúa lần thứ Tư, vốn có tiêu đề năm nay là : « Điều chúng tôi đã thấy và đã nghe, chúng tôi loan báo cho cả anh em nữa » (1Ga 1,3). Trong khi cử hành Thánh Lễ, Đức Giáo Hoàng đã ban truyền các thừa tác vụ đọc sách và giáo lý viên cho các giáo dân, nam và nữ, của các quốc gia khác nhau trên thế giới.

Ngày hôm nay, Đức Giáo Hoàng giải thích, « lời mời gọi trở thành những ngư dân đi lưới người ta cũng được gửi đến chúng ta » : « chúng ta hãy cảm thấy mình được đích thân Chúa Giêsu kêu gọi để loan báo Lời của Người, để làm chứng cho Lời đó trong những hoàn cảnh thường nhật, và hãy sống trong công lý và trong bác ái ».

« Đó là sứ vụ của chúng ta, ngài tuyên bố : trở thành những người đi tìm kiếm những ai bị đi lạc, những ai bị đàn áp và bị nản lòng, để mang đến cho họ không phải là chính chúng ta, mà là sự an ủi của Lời ».  

Sau đây là toàn văn bài huấn đức của ĐGH Phanxicô được Tòa Thánh dịch ra Pháp ngữ.

Bài Huấn Đức của ĐGH Phanxicô

Chúa Giêsu rời bỏ cuộc sống yên ổn và thầm lặng của Nazareth và đến định cư tại Capharnaüm, một thành phố nằm trên bờ biển Galilê, một nơi nhiều người qua lại, một giao điểm của các dân tộc và các nền văn hóa khác nhau. Sự cấp bách thúc đẩy Người là việc loan báo Lời của Thiên Chúa vốn phải được mang đến cho mọi người. Chúng ta quả đã thấy trong Phúc Âm rằng Chúa mời gọi mọi người hoán cải và đã kêu gọi những môn đệ đầu tiên đi truyền bá ánh sáng Lời Chúa cho những người khác (x. Mt 4, 12-23). Chúng ta hãy nắm bắt động lực này vốn giúp cho chúng ta sống ngày Chúa Nhật Lời Chúa này : Lời Chúa dành cho mọi người, Lời Chúa kêu gọi hoán cải, Lời Chúa tạo ra những người loan báo.

Lời của Thiên Chúa dành cho mọi người. Phúc Âm trình bầy với chúng ta Chúa Giêsu luôn di chuyển, trên đường đi đến với những người khác. Không có dịp nào trong cuộc đời công khai của Người, Người lại tạo ấn tựơng mình là một vị thầy tĩnh tại, một nhà thông thái ngồi trên tòa giảng. Trái lại, chúng ta thấy Người du hành, chúng ta thấy Người hành hương, đi qua các thị trấn và các làng mạc, gặp gỡ những khuôn mặt và những mẩu chuyện đời. Đôi chân Người là đôi chân của người sứ giả đi loan báo tin mừng của tình yêu Thiên Chúa (x. Is 52, 7-8). Tại miền Galilê của các dân tộc, trên con đường ra biển, đi xa hơn sông Giođan, nơi Chúa Giêsu giảng thuyết, đã có – sách đã ghi – một dân tộc đắm chìm trong bóng tối : người nước ngoài, dân ngoại đạo, những con người nam và nữ của nhiều vùng, nhiều nền văn hióa khác nhau (x. Mt 4, 15-16). Bây giờ, họ cũng có thể thấy được ánh sáng. Và như thế, Chúa Giêsu « mở rộng các biên giới » : Lời của Thiên Chúa, Lời chữa lành và nâng đỡ, không chỉ dành cho những người công chính của Israël, nhưng Người muốn đến được tất cả những người ở xa, Người muốn chữa lành những người bệnh tật, Người muốn cứu vớt những người tội lỗi, Người muốn tập họp các con chiên đi lạc và nâng đỡ những người có trái tim mệt mỏi và bị áp bức. Nói tóm lại, Chúa Giêsu « vượt qua các giới hạn » để phán với chúng ta rằng lòng thương xót của Thiên Chúa là cho mọi người. Chúng ta đừng quên điều này : lòng thương xót của Thiên Chúa là dành cho mọi người và cho mỗi người chúng ta. « Lòng thương xót của Thiên Chúa là dành cho tôi », mỗi người đều có thể nói như thế.

Khía cạnh này cũng mang tính căn bản đối với chúng ta. Nó nhắc nhở chúng ta rằng Lời Chúa là một ơn được gửi tới mỗi người và do đó, chúng ta không bao giờ có thể hạn chế lãnh vực hoạt động của nó bởi vì nó mọc mầm, ngoài mọi tính toán của chúng ta, một cách tự phát, bất ngờ và không thể đoán trước (x. Mc 4, 26-28), theo những phương cách và vào những lúc mà chỉ Chúa Thánh Thần biết. Và nếu sự cứu độ được dành cho tất cả mọi người, kể cả những người ở xa xôi nhất và bị thất lạc, lúc đó sự loan báo Lời phải trở thành sự khẩn cấp chính của cộng đoàn giáo hội, như là trường hợp của Chúa Giêsu. Đừng để xẩy ra là chúng ta tuyên xưng một Đấng Thiên Chúa với trái tim rộng rãi mà lại là một Hội Thánh với tấm lòng hạn hẹp – điều này sẽ là, tôi mạn phép nói là, một tại họa – ; rồi rao giảng ơn cứu độ cho mọi người và làm cho con đường tiếp nhận ơn phúc đó không thể đi qua được. Đừng để xẩy ra cho chúng ta vốn biết rằng chúng ta được kêu gọi để loan báo về Nước Chúa mà lại lơ là Lời Người, bằng cách tản lực trong những hoạt động hay những tranh luận thứ yếu. Chúng ta hãy học Chúa Giêsu đặt Lời vào trung tâm, hãy mở rộng các biên giới, hãy mở lòng ra với người ta, hãy tạo ra những kinh nghiệm gặp gỡ với Chúa, trong lúc biết rằng Lời của Thiên Chúa « không hề kết tinh trong những công thức trừu tượng và tĩnh tại, mà có một lịch sử năng động được làm bởi những con người và những biến cố, bằng những lời nói và hành động, bằng những triển khai và những căng thẳng » [1].

Lời Thiên Chúa dành cho mọi người, kêu gọi hoán cải : Đó là khía cạnh thứ hai. Quả vậy, Chúa Giêsu đã nhắc lại trong bài giảng dạy của Người : « Anh em hãy sám hối, vi Nước Trời đã đến gần » (Mt 4,17). Điều này có nghĩa là sự gần gũi của Thiên Chúa không trung tính, sự hiện diện của Người không để mọi chuyện y nguyên như cũ, không để cho cuộc sống yên tĩnh. Trái lại, Lời của Người lay động chúng ta, làm cho chúng ta xáo trộn, gây cho chúng ta những thay đổi, gây ra sự hoán cải : Lời Chúa đặt chúng ta vào trong khủng hoảng bởi vì « Lời là sống động, hữu hiệu và sắc bén hơn cả gươm hai lưỡi […] Lời đó phê phán tâm tình cũng như tư tưởng của lòng người » (Dt 4,12). Và như thế, như một lưỡi gươm, Lời Chúa thâm nhập vào trong cuộc sống, làm cho chúng ta phân định những tình cảm và những tư tưởng của lòng người, nghĩa là làm cho chúng ta thấy được ánh sáng của sự thiện để chúng ta dành cho không gian, và đâu là bóng tối dầy đặc của thói xấu và tội lỗi phải đấu tranh. Lời Thiên Chúa, khi vào trong ta, biến đổi trái tim và tâm hồn chúng ta, làm cho chúng ta thay đổi, đưa dẫn chúng ta hướng cuộc đời mình theo Chúa.

Đó là lời mời gọi của Chúa Giêsu : Thiên Chúa đến gần với anh. Như vậy, anh hãy ý thức sự hiện diện của Người, anh hãy dọn chỗ cho Lời của Người và anh hãy thay đổi cách nhìn về cuộc đời của anh. Tôi cũng muốn nói điều này bằng cách này : anh hãy đặt cuộc sống của anh dưới Lời của Thiên Chúa. Đó là con đường mà Hội Thánh chỉ cho chúng ta : tất cả mọi người, kể cả các Mục Tử của Hội Thánh, chúng ta hãy ở dưới quyền năng của Lời Thiên Chúa. Không thần phục thị hiếu của chúng ta, xu hướng của chúng ta và sở thích của chúng ta, mà chỉ dưới Lời của Thiên Chúa vốn đã định hình chúng ta, hoán cải chúng ta, yêu cầu chúng ta hợp nhất trong Hội Thánh duy nhất của Chúa Kitô. Như thế, thưa quý anh chị em, chúng ta có thể tự hỏi : cuộc đời tôi, nó tìm được phương hướng ở đâu ? nó định hướng cho nó từ đâu ? Những lời nói linh tinh mà chúng ta nghe, những hệ tư tưởng hay Lời của Thiên Chúa hướng dẫn tôi và thanh tẩy tôi ? Và những lãnh vục nào trong tôi đòi hỏi sự thay đổi và hoán cải ?

Lời Thiên Chúa, dành cho mọi người và kêu gọi hoán cải, khiến trở thành những người loan báo, là điều thứ ba và là điều sau cùng.  Quả vậy, Chúa Giêsu đi ngang qua bờ hồ Galilê và đã gọi ông Simon và ông Anrê là hai anh em vốn là ngư dân. Người mời gọi các ông bằng Lời của Người để đi theo Người, bằng cách phán với các ông rằng Người sẽ làm cho các ông thành « những kẻ lưới người như lưới cá » (Mt 4,19) : không chỉ còn là những chuyên viên về thuyền, về lưới và về cá, mà là những chuyên viên trong việc tìm kiếm người khác. Và, cũng như để biết lái thuyền và đánh cá, các ông đã phải học tập rời bến và giăng lưới ngoài khơi, thì nay các ông trở thành các tông đồ có khả năng lái thuyền trên biển mở ra trên thế giới, để đi gặp những người anh em và loan báo niềm vui của Phúc Âm. Đó là tính năng động của Lời Chúa : Lời Chúa thu hút chúng ta vào trong « lưới » tình yêu của Chúa Cha và làm cho chúng ta thành các tông đồ vốn cảm thấy lòng ước muốn không thể kềm nén được để đưa những người gặp được lên thuyền của Nước Chúa. Và điều đó không phải là lôi kéo, bởi vì đó là Lời Thiên Chúa đang kêu gọi, không phải lời của chúng ta.

Như thế, ngày hôm nay, chúng ta hãy cảm thấy rằng lời mời gọi trở thành những kẻ đi lưới người cũng được gửi đến chúng ta : chúng ta hãy cảm thấy mình được kêu gọi bởi đích thân Chúa Giêsu đi loan báo Lời của Người, đi làm chứng cho Lời đó trong những hoàn cảnh thường nhật, để sống Lời đó trong công lý và trong bác ái, được kêu gọi « hãy làm cho Lời nhập thể » bằng cách xoa dịu da thịt người đau khổ. Đó là sứ vụ của chúng ta : trở thành những người tìm kiếm những kẻ lạc đường, những kẻ bị đàn áp và nản lòng, để mang đến cho họ không phải chính chúng ta, mà sự an ủi của Lời Chúa, sự loan báo đầy phiền nhiễu của Thiên Chúa là Đấng thay đổi cuộc sống, để mang đến cho họ niềm vui biết được Người là Cha và Người phán cho mỗi người, mang đến vẻ đẹp để nói rằng : « Thưa anh chị em, Thiên Chúa đã đến gần, anh chị em hãy lắng nghe Người và anh chị em sẽ tìm thấy một ân điển tuyệt vời trong Lời của Người ! »  

Thưa quý anh chị em, tôi muốn kết luận bằng cách đơn giản mời gọi hãy tạ ơn những người đang ra sức để Lời của Thiên Chúa được đặt ở trung tâm, được chia sẻ và được loan truyền. Cảm ơn những người đã nghiên cứu và đào sâu sự phong phú của Lời Chúa ; cảm ơn các thành viên mục vụ và tất cả các Kitô hữu đã dấn thân trong việc lắng nghe và phổ biến Lời Chúa, đặc biệt là các người đọc sách và các giáo lý viên ; ngày hôm nay, tôi ban thừa tác vụ này cho một số trong họ. Cảm ơn tất cả những ai đã đón nhận nhiều lời mời gọi mà tôi đã đưa ra là mang theo trên mình sách Phúc Âm đi khắp nơi và đọc nó hàng ngày. Và sau cùng, một lời cảm ơn đặc biệt cho các phó tế và linh mục : các anh em thân mến, cảm ơn đã không để cho Dân thánh Chúa thiếu thức ăn tinh thần là Lời Chúa ; cảm ơn bởi vì anh em đã dấn thân và suy ngẫm, đã sống và loan truyền Lời Chúa ; cảm ơn vì sự phục vụ và những hy sinh của anh em. Cầu mong niềm vui êm ái của việc loan truyền Lời Chúa cứu chuộc là một niềm an ủi và một phần thưởng cho tất cả chúng ta.

__________________________

[1] Lời của Thiên Chúa trong đời sống và trong sứ vụ của Hội Thánh. Instrumentum laboris cho Hội Nghị khoáng đại thường kỳ thứ 12 của Thượng Hội Đồng các Giám Mục, 2008, s.10.

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

Dimanche de la Parole de Dieu : « la consolation de la Parole » – ZENIT – Francais

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Chúa Nhật Lời Thiên Chúa : « Sự an ủi của Lời »

Kinh Truyền Tin – Từ bỏ tất cả để theo Chúa Giêsu

Kinh Truyền Tin ngày 22 tháng 01 năm 2023 trên Quảng Trường Thánh Phêrô

Thân chào quý anh chị em !

Hôm nay, bài Phúc Âm trong phụng vụ (Mt 4, 12-23) kể lại chuyện ơn gọi của hai môn đệ đầu tiên trên biển Galilê, họ đã bỏ tất cả để đi theo Chúa Giêsu. Một số các ông đã gặp Người rồi, nhờ ông Gioan Tẩy Giả, và Thiên Chúa đã gieo trồng trong các ông hạt mầm của đức tin (x. Ga 1, 35-36). Và bây giờ, Chúa Giêsu trở lại tìm kiếm họ ở nơi các ông sinh sống và làm việc. Chúa luôn đi tìm chúng ta ; Chúa luôn đến gần chúng ta. Và lần này, Người đưa ra lời kêu gọi trực tiếp : « Các anh hãy theo tôi » (Mt 4,19). Và các ông « lập tức bỏ chài lưới mà đi theo Người » (c.20). Chúng ta hãy dừng lại ở màn này : đó là lúc gặp gỡ quyết định với Chúa Giêsu, Đấng mà các ông đã nhớ rõ suốt cuộc đời các ông và Người đã đi vào Phúc Âm. Từ đó, các ông đã đi theo Chúa Giêsu, và để theo Người, các ông đã ra đi.

Bỏ đi theo Người. Với Chúa Giêsu, luôn là như thế. Có thể bắt đầu, bằng cách này hay cách khác, bạn cảm thấy sự quyến rũ của Người, có thể nhờ vào những người khác. Lúc đó sự hiểu biết có thể trở thành cá nhân hơn và làm tỏa sáng trong tâm hồn. Điều đó trở thành cái gì đó tốt đẹp để chia sẻ : « Quý anh chị em biết đó, đoạn Phúc Âm này đã đánh động tôi, kinh nghiệm phục vụ này đã đánh động tôi ». Có cái gì đã động tới trái tim của quý anh chị em. Các môn đệ đầu tiên cũng đã như thế (x. Ga 1, 40-42). Nhưng sớm hay muộn gì thì cũng đến lúc ra đi theo Người là điều cần thiết (x. Lc 11, 27-28). Và lúc đó phải lấy quyết định : liệu tôi có bỏ lại một số điều chắc chắn để ra đi vì một cuộc phiêu lưu mới không ?  hay là tôi ở lại nơi tôi đang ở ? Đó là một thời điểm mang tính quyết định đối với mỗi người Kitô hữu, bởi vì chính ở đây là ý nghĩa của tất cả những điều phải đặt lên bàn cân. Nếu chúng ta không có cái can đảm để ra đi, chúng ta có rủi ro trở thành người bàng quan của chính cuộc sống của mình và sống đức tin một cách nửa vời.

Như thế, ở với Chúa Giêsu đòi hỏi sự can đảm để ra đi, đi du hành. Chúng ta sẽ phải bỏ lại những gì ? Chắc chắn là những thói xấu và tội lỗi của chúng ta, vốn như những cây neo gắn chặt chúng ta trên bến và ngăn cản chúng ta cất cánh. Để bắt đầu ra đi, đương nhiên là chúng ta phải bắt đầu bằng việc cầu xin tha thứ : tha thứ cho những chuyện không mấy đẹp đẽ : tôi rời bỏ những chuyện đó và tôi tiếp tục. Nhưng chúng ta cũng phải bỏ lại những gì ngăn cản chúng ta sống một cách đầy đủ, thí dụ như những sợ hãi, những toan tính ích kỷ, những bảo đảm ở lại trong an toàn và sống ở mức thấp hèn. Và chúng ta cũng phải từ bỏ những thời gian phung phí cho những chuyện vô ích. Thật đẹp biết bao khi rời bỏ tất cả những điều đó để sống, chẳng hạn như là, sự rủi ro nhưng hữu ích trong phục vụ, hay dành thời gian cho cầu nguyện, để lớn lên trong tình bằng hữu với Chúa. Tôi nghĩ tới một gia đình trẻ đã rời bỏ cuộc sống bình lặng để mở ra với những bất ngờ và phiêu lưu tươi đẹp của tình mẫu tử và tình phụ tử. Đó là một sự hy sinh, nhưng chỉ nhìn thấy đàn con cũng đủ để hiểu rằng thật là có lý để bỏ lại một số những nhịp độ sống và sự tiện nghi để có niềm vui này. Tôi cũng nghĩ đến một số nghề nghiệp, chẳng hạn như một vị bác sĩ hay một nhân viên y tế đã tốn nhiều thời gian để học hành và chuẩn bị, và bây giờ đã làm nhiều điều thiện ích bằng cách ngày đêm cống hiến nhiều thời giờ, với nhiều nỗ lực vật chất cũng như tinh thần cho những người bệnh. Tôi nghĩ tới những người thợ đã rời bỏ tiện nghi, từ bỏ nghỉ ngơi để mưu sinh cho gia đình. Tóm lại, để thực hiện cuộc sống, cần phải chấp nhận sự thách đố ra đi. Chúa Giêsu mời gọi mỗi người chúng ta làm điều đó trong ngày hôm nay.

Trên vấn đề này, tôi muốn đặt vài câu hỏi cho quý anh chị em : Trước hết : tôi có nhớ một « khoảnh khắc mãnh liệt » nào trong đó tôi đã gặp được Chúa Giêsu rồi không ? Mỗi người chúng ta hãy nghĩ về chuyện đời của mình : trong cuộc đời tôi, có khoảnh khắc mãnh liệt nào trong đó tôi đã gặp chúa Giêsu ? Và có điều gì đẹp và có ý nghĩa đã xẩy ra trong đời tôi để tôi bỏ lại những chuyện ít quan trọng không ? Và ngày hôm nay, có điều gì mà Chúa Giêsu yêu cầu tôi từ bỏ không ? Có điều vật chất nào, có cách suy nghĩ nào, có những thói quen nào mà tôi phải bỏ để đáp lời « Xin Vâng » không ? Cầu xin Đức Mẹ Maria phù giúp chúng ta nói lên như Mẹ, một lời « Xin Vâng ! » đầy đủ với Thiên Chúa, như là bỏ lại cái gì để đi theo Người tốt hơn. Quý anh chị em đừng sợ ra đi nếu là để theo Chúa Giêsu, chúng ta sẽ luôn gặp lại nhau ngày càng tốt đẹp hơn.

__________________________

Sau Kinh Truyền Tin

Thưa quý anh chị em !

Chúa nhật thứ ba thường niên này được dành cách riêng cho Lời Thiên Chúa. Chúng ta tái khám phá với sự ngạc nhiên thán phục sự kiện là Thiên Chúa phán với chúng ta, đặc biệt là qua Sách Thánh. Chúng ta hãy đọc Sách Thánh, suy ngẫm trong đó, cầu nguyện trong đó. Mỗi ngày, chúng ta đọc một đoạn Thánh Kinh, đặc biệt là Phúc Âm : Chúa Giêsu phán dạy chúng ta, soi sáng chúng ta, dẫn dắt chúng ta. Và tôi nhắc lại với quý anh chị em điều tôi đã nói trong các dịp khác : anh chị em hãy có một cuốn Phúc Âm nhỏ, một cuốn Phúc Âm bỏ túi, để mang trong túi hay sách tay, luôn ở với chúng ta ; và khi có một khoảnh khắc trong ngày, quý anh chị em hãy đọc một đoạn Phúc Âm. Đó là Chúa Giêsu đồng hành với chúng ta. Một cuốn Phúc Âm nhỏ bỏ túi, luôn ở với chúng ta.

Ngày hôm nay, tôi muốn bầy tỏ lời chúc hòa bình và mọi sự tốt lành cho tất cả những ai ở miền Viễn Đông và nhiều nơi trên thế giới, đang mừng Tết Âm Lịch. Tuy nhiên, trong dịp vui mừng này, tôi không quên bầy tỏ sự gần gũi thiêng liêng của tôi với những người đang trải qua những giai đoạn thử thách gây ra bởi nạn đại dịch coronavirus, trong hy vọng rằng những khó khăn hiện nay sẽ sớm được khắc phục. Sau cùng, tôi cầu chúc sự thuận thảo, sự tế nhị, tình liên đới và hài hòa đã sống động trong những ngày này trong các gia đình xum vầy theo truyền thống, có thể luôn thấm nhuần và mang tính đặc trưng cho các quan hệ gia đình và xã hội của chúng ta, để có thể sống một cuộc đời thanh thản và hạnh phúc. Chúc mừng Năm Mới !

Tôi rất đau lòng khi đặc biệt nghĩ tới Miến Điện, nơi nhà Thờ Đức Bà Mông Triệu Thăng Thiên trong làng Chan Thar, một trong những nơi thờ phượng lâu đời nhất và quan trọng nhất trong nước đã bị đốt cháy và bị hủy hoại. Tôi gần gũi với dân chúng không có tự vệ, đã bị thử thách trong nhiều thành thị. Cầu xin Thiên Chúa khiến cho cuộc tranh chấp này mau chóng chấm dứt và có một thời gian tha thứ, yêu thương và bình an được mở ra. Chúng ta hãy cầu nguyện Đức Mẹ cho nước Myanmar [Kính mừng Maria…]

Ngoài ra, tôi mời gọi quý anh chị em hãy cầu nguyện cho sự chấm dứt các hành động bạo lực tại Pêru. Bảo lực dập tắt hy vọng của một giải pháp công bằng cho các vấn đề. Tôi khuyến khích các bên liên hệ hãy đi vào con đường đối thoại giữa anh chị em với nhau cùng một quốc gia, trong sự tôn trọng đầy đủ các quyền con người và Quốc gia pháp quyền. Tôi hiệp lòng với các đức giám mục của Pêru để nói « Không với bạo lực, bất kể nó đến từ đâu, không với sự chết chóc ! ». Tôi thấy có người Pêru ở trên Quảng Trường Thánh Phêrô này !

Có những dấu hiệu tích cực đến từ Camêrun, mang đến hy vọng về những tiến triển tới một sự giải quyết cuộc tranh chấp trong các vùng nói tiếng Anh. Tôi khuyến khích tất cả các bên ký kết Thỏa Hiệp hãy kiên trì con đường đối thoại và hiểu biết lẫn nhau, bởi vì chỉ có trong sự gặp gỡ mà tương lai mới có thể được hoạch định.

Tôi gửi lời chào tới tất cả quý anh chị em, đến từ Italia và các nước khác. Tôi chào mừng các khách hành hương đến từ Split, từ Varsova – có nhiều người Ba Lan, tôi thấy có cờ – và từ Mêriđa-Badajoz, ở Tây Ban Nha, cũng như những người từ Ascoli Piceno, Montesilvano và Gela, nhóm trường học « Thiên thần bản mệnh », nhóm thanh niên Đức Mẹ tại Rôma và các thành viên của Hội Tâm Lý công giáo.

Trong những ngày này, trong lúc chúng ta cầu nguyện cho sự hiệp nhất toàn diện của tất cả các Kitô hữu, chúng ta đừng quên, xin quý anh chị em vui lòng, cầu nguyện cho hòa bình ở Ukraina đang chịu tử đạo : Cầu xin Chúa an ủi và nâng đỡ dân tộc này đang chịu rất nhiều đau khổ ! Họ đau khổ nhiều lắm !

Tối chúc mọi người ngày chúa nhật tốt đẹp. Cũng như các trẻ em của Đức Mẹ Vô Nhiễm. Và xin quý anh chị em vui lòng, đừng quên cầu nguyện cho tôi. Chúc bữa trưa và chào tạm biệt.

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của vatican.va

Angelus, 22 janvier 2023 | François (vatican.va)

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Kinh Truyền Tin – Từ bỏ tất cả để theo Chúa Giêsu

Tweet của Đức Giáo Hoàng : « Lời Thiên Chúa đến ở trong chúng ta »

« Lời Chúa bảo đảm với trái tim chúng ta sự cốt lõi của niềm tin và tình yêu »

JANVIER 19, 2023 18:47 MARINA DROUJININAEGLISE ET MONDEPAPE FRANÇOISROME

ĐGH Phanxicô cầu nguyện

Đối với ĐGH Phanxicô, người chịu phép Rửa Tội đã được kêu gọi hãy để Lời cư ngụ trong mình : « Qua cầu nguyện, Lời của Thiên Chúa đến cư ngụ trong chúng ta và chúng ta cư ngụ nơi Người ».

Đó là điều mà ngài nhấn mạnh trong một thông điệp được công bố trên trang tweet Pontifex_fr hôm thứ năm 19/01/2023.

Quả là Đức Giáo Hoàng đã viết : « Qua cầu nguyện, Lời của Thiên Chúa đến cư ngụ trong chúng ta và chúng ta cư ngụ nơi Lời Chúa. Lời Chúa gợi lên cho chúng ta những thiện ý và nâng đỡ hành động. Trong những ngày bối rối, Lời Chúa bảo đảm với trái tim chúng ta một hạt nhân tin tưởng và tình yêu che chở chúng ta khỏi những sự tấn công của ma quỷ ».

Đoạn này được trích ra từ bài giáo lý về Lời Thiên Chúa được ban ra bởi ĐGH Phanxicô ngày 27/01/2021. « Thông qua cầu nguyện, đã xẩy ra một sự nhập thể mới của Ngôi Lời, Đức Giáo Hoàng khẳng định. Và chính chúng ta đã là những « nhà tạm » nơi Lời của Thiên Chúa muốn được đón nhận và gìn giữ, để có thể viếng thăm thế giới ».

Bởi vậy, ngài viết tiếp, « chúng ta phải đến gần Thánh Kinh không với hậu ý, không công cụ hóa Thánh Kinh ». « Người tín hữu không tìm kiếm trong Sách Thánh sự hỗ trợ cho nhãn quan triết lý hay đạo đức riêng tư của mình, mà bởi vì người ấy hy vọng có một cuộc gặp gỡ ».

Đức Giáo Hoàng nhấn mạnh rằng Lời của Thiên Chúa, « được thấm nhuần Thần Khí, khi được đón nhận với tấm lòng cởi mở, không để mọi chuyện giữ nguyên như cũ, không bao giờ, Lời Chúa luôn thay đổi điều gì ». « Đó là ân sủng và sức mạnh của Lời Thiên Chúa », ngài khẳng định.  

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

Tweet du pape : « la Parole de Dieu vient habiter en nous » – ZENIT – Francais

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Tweet của Đức Giáo Hoàng : « Lời Thiên Chúa đến ở trong chúng ta »

Bài Giáo Lý – Niềm đam mê rao giảng Tin Mừng : lòng hăng hái tông đồ của người tín hữu – 2. Chúa Giêsu gương mẫu của sự loan truyền

Trong cầu nguyện, chúng ta hãy nài xin ơn có được một trái tim mục tử, cởi mở, gần gũi với tất cả mọi người, để mang đến cho họ thông điệp của Chúa

Đại Thính Đường Phaolô VI ngày thứ tư 18/01/2023

Toàn văn bài giáo lý của ĐGH Phanxicô trong buổi triều kiến chung ngày 18 tháng 01 năm 2023.

Thân chào quý anh chị em và đón mừng mọi người !

Thứ tư tuần trước, chúng ta đã mở ra một chu kỳ bài giáo lý về sự đam mê loan báo Tin Mừng, nghĩa là về lòng hăng hái tông đồ đang tạo sinh khí cho Hội Thánh và cho mọi người Kitô hữu. Ngày hôm nay, chúng ta tìm hiểu về gương mẫu tuyệt đối của sự rao giảng là Chúa Giêsu. Phúc Âm ngày lễ Giáng Sinh đã định nghĩa Người như là « Lời của Thiên Chúa » (x. Ga 1,1). Sự kiện Người là Ngôi Lời, là lời nói, cho chúng ta thấy được một khía cạnh cốt yếu của Chúa Giêsu : Người luôn có quan hệ, luôn đi ra ngoài, không bao giờ cô độc, luôn có quan hệ, đi ra ngoài ; Lời quả là hiện hữu để được truyền đi, được thông truyền. Chúa Giêsu cũng như thế, Lời vĩnh cửu của Chúa Cha phán với chúng ta, truyền đạt tới chúng ta. Chúa Kitô không chỉ có những lời hằng sống, mà Người đã làm cho cuộc sống của Người thành một Lời, một thông điệp : có thể nói, Người sống luôn hướng về Chúa Cha và về chúng ta. Người luôn nhìn lên Chúa Cha là Đấng đã sai Người đến và nhìn chúng ta, chúng ta là những người mà Người đã được gửi đến.

Quả vậy, nếu chúng ta nhìn những ngày tháng của Người, được mô tả trong các sách Phúc Âm, chúng ta thấy rằng trước tiên có sự thân mật với Chúa Cha, cầu nguyện, để làm việc này, Chúa Giêsu đã dậy sớm, khi trời còn chưa sáng, và Người đi vào những vùng hoang vắng để cầu nguyện (x. Mc 1,35 ; Lc 4,42) để thưa chuyện với Chúa Cha. Tất cả các quyết định và tất cả những chọn lựa quan trọng nhất, Người luôn làm sau khi cầu nguyện (x. Lc 6,12 ; 9,18). Chính xác là trong mối quan hệ đó, trong sự cầu nguyện nối liền Người với Chúa Cha trong Chúa Thánh Thần, mà Chúa Giêsu khám phá ra ý nghĩa của sự làm người phàm của Người, cuộc sống của Người trên thế gian bởi vì Người đang thi hành sứ vụ cho chúng ta, được Chúa Cha sai đến với chúng ta.

Về mặt này, cử chỉ công khai đầu tiên Người làm, sau những năm tháng sống ẩn dật tại Nazareth, rất là thú vị. Chúa Giêsu không làm một điều kỳ diệu lớn lao nào, Người không đưa ra một thông điệp tuyệt vời nào, nhưng Người hòa nhập vào với những người sắp được ông Gioan làm phép Rửa. Như thế, Người ban cho chúng ta chìa khóa cách hành động của Người trên thế gian : ra sức cho các tội nhân, trong lúc liên đới với chúng ta một cách gần gũi, trong sự chia sẻ toàn diện sự sống. Quả vậy, khi nói về sứ vụ của Người, Người phán rằng « Con Người đến không phải để được người ta phục vụ, nhưng là để phục vụ, và hiến mạng sống làm giá chuộc muôn người » (Mc 10,45). Mỗi ngày, sau khi cầu nguyện, Chúa Giêsu dành cả ngày cho việc rao giảng Nước Thiên Chúa và dành cho người ta, đặc biệt là những người nghèo khổ nhất và yếu đuối nhất, những người tội lỗi và những người bệnh tật (x. Mc 1, 32-39). Nghĩa là Chúa Giêsu tiếp cận với Chúa Cha trong cầu nguyện và rồi Người tiếp xúc với tất cả mọi người theo sứ vụ, để giảng dạy giáo lý, để giảng dạy về hành trình dẫn đến Nước Thiên Chúa.

Mà nếu như chúng ta muốn trình bầy cách sống của Người bằng một hình ảnh, chúng ta sẽ không khó khăn để tìm được hình ảnh đó : chính Chúa Giêsu cống hiến cho chúng ta, chính Chúa Giêsu ban cho chúng ta, chúng ta đã nghe rõ, khi Người tự nhận mình như là Người Mục Tử Nhân lành, – chính Người nói – « hy sinh mạng sống mình cho đoàn chiên » (Ga 10,11), chính là Chúa Giêsu. Quả vậy, là mục tử không chỉ là một nghề, nó đòi hỏi thời gian và sự dấn thân, đó là một lối sống đích thực : hai mươi bốn giờ trên hai mươi bốn, sống với đoàn chiên, dẫn đi ăn cỏ, ngủ nghỉ giữa đoàn chiên, săn sóc những con yếu đuối nhất. Chúa Giêsu, nói cách khác, không chỉ làm một vài chuyện cho chúng ta thôi, mà đã ban cho tất cả, ban cả mạng sống của Người cho chúng ta. Trái tim của Người là trái tim mục tử (x. Ed 34,15). Người là mục tử của tất cả chúng ta.

Quả vậy, để tóm lược hoạt động của Hội Thánh thành một từ ngữ, thành ngữ « mục vụ » thường hay được sử dụng. Và để đánh giá công việc mục vụ, chúng ta phải đối chìếu với khuôn mẫu, phải đối chiếu với Chúa Giêsu, Chúa Giêsu Mục Tử Nhân Lành. Trước hết, chúng ta có thể tự hỏi : chúng ta có bắt chước Người bằng cách uống từ suối nguồn cầu  nguyện, để cho trái tim chúng ta được hòa nhịp với trái tim của Người không ? Sự thân mật với Người, như cuốn sách hay của cha Chautard gợi ý, « tâm hồn của mọi hoạt động tông đồ ». Chính Chúa Giêsu đã nói rõ với các môn đệ của Người : « Không có Thầy, anh em chẳng làm gì được » (Ga 15,5). Nếu chúng ta ở với Chúa Giêsu, chúng ta sẽ khám phá ra rằng trái tim mục tử của Người luôn đập cho những ai bị lầm đường, lạc lối, xa cách. Và trái tim của chúng ta thì sao ? Biết bao lần thái độ của chúng ta đối với những người hơi gặp khó khăn hay có chút ít khó khăn đã bầy tỏ bằng những lời này : « Đó là chuyện của hắn, để hắn tự xoay xở… ». Nhưng Chúa Giêsu đã không bao giờ nói thế, không bao giờ, nhưng Người luôn đi gặp những người bị gạt ra ngoài, những người tội lỗi. Người ta đã buộc tội Người về chuyện đó, về chuyện đã ở với những người tội lỗi, bởi vì Người mang đến cho họ ơn cứu độ của Thiên Chúa.

Chúng ta đã nghe dụ ngôn con chiên lạc trong chương 15 của sách Phúc Âm theo thánh Luca (x. Lc 15, 4-7). Chúa Giêsu cũng phán về đồng tiền bị mất và câu chuyện đứa con hoang đàng.  Nếu quý anh chị em muốn đào tạo lòng hăng hái tông đồ, chương 15 của thánh Luca phải luôn ở dưới tầm mắt của quý anh chị em. Quý anh chị em hãy thường xuyên đọc nó, vì trong chương đó, chúng ta sẽ có thể hiểu được thế nào là lòng hăng hái tông đồ. Ở đó, chúng ta khám phá ra rằng Thiên Chúa không đứng đó để ngắm nhìn chuồng chiên của Người, Người cũng không đe dọa chúng để chúng không đi lạc. Trái lại nếu có con nào chạy ra và bị lạc, Người không bỏ nó, nhưng đi tìm nó. Người không phán : » Nó xổng mất, đó là lỗi của nó, đó là chuyện của nó ! ». Trái tim người mục tử phản ứng cách khác : trái tim mục tử đau khổ và trái tim mục tử chấp nhận mạo hiểm. Người đau khổ : phải, Thiên Chúa đau khổ vì có kẻ ra đi, và khi khóc thương kẻ ấy, Người thương yêu nó nhiều hơn nữa. Chúa đau khổ khi chúng ta rời xa trái tim Người. Người đau khổ vì những người không biết vẻ đẹp của tình yêu Người và sự ấm áp của vòng tay Người ôm. Nhưng, để phản ứng với nỗi đau khổ đó, Người không tự khép mình lại, mà trái lại, Người chấp nhận rủi ro : Người bỏ lại chín mươi chín con chiên được an toàn để mạo hiểm đi tìm con chiên bị thiếu bằng cách làm chuyện liều lĩnh như thế và thậm chí còn là phi lý, nhưng nó hợp điệu với trái tim mục tử của Người, vốn cảm nhận được sự nhớ nhung kẻ đã bỏ đi. Sự nhớ nhung đối với những kẻ đã bỏ đi luôn là điều thường trực nơi Chúa Giêsu. Và khi chúng ta được tin có ai đó đã rời bỏ Hội Thánh, chúng ta nói gì ? « Mặc cho hắn xoay xở ». Không, Chúa Giêsu dạy chúng ta sự nhớ nhung những người đã ra đi ; Chúa Giêsu không giận hờn, cũng không oán hận, mà có một lòng nhớ nhung không hề giảm bớt đối với chúng ta. Chúa Giêsu âu sầu vì chúng ta, và đó chính là lòng nhiệt thành của Thiên Chúa.

Và tôi tự hỏi : về phần chúng ta, chúng ta có những tình cảm tương tự không ? Có lẽ chúng  ta coi những người đã rời bỏ đoàn chiên như là những đối thủ hay là những kẻ thù. « Còn người đó hả ? – không, hắn đi chỗ khác rồi, hắn đã mất đức tin, hắn sẽ sa hỏa ngục…, và chúng ta thì yên rồi. Khi gặp lại họ ở nhà trường, nơi sở làm, trên đường phố, tại sao lại không nghĩ rằng chúng ta có một cơ hội tốt để làm chứng với họ về niềm vui của một người Cha đang thương yêu họ và đã không bao giờ quên họ hết ? Không phải để làm một sự lôi kéo, không ! Nhưng để Lời của Chúa Cha đến được đó, để cùng nhau bước đi trên đường. Rao truyền Phúc Âm không phải là làm chuyện lôi kéo : làm chuyện lôi kéo là một chuyện ngoại đạo, không có gì là tôn giáo càng không có gì là Phúc Âm cả. Có một lời tốt lành đối với những nguời đã rời bỏ đoàn chiên, và chúng ta có vinh hạnh và trách nhiệm được là những người bầy tỏ lời nói đó. Bởi vì Lời, là Chúa Giêsu, yêu cầu chúng ta điều này, luôn đến gần mọi người, với tấm lòng rộng mở, bởi vì Người là như thế. Có lẽ chúng ta cũng đã đi theo và đã kính mến Chúa Giêsu từ khá lâu rồi và chúng ta đã không bao giờ tự hỏi xem mình có chia sẻ những tình cảm của Người không, hay có đau khổ hay liều mình hòa nhịp với trái tim của Chúa Giêsu với trái tim mục tử, gần gũi với trái tim mục tử của Chúa Giêsu không ! Đây không phải là làm chuyện lôi kéo, tôi đã nói, để cho những người khác trở thành « những người của chúng ta », điều đó không phải là Kitô giáo : phải yêu thương để họ trở thành con cái đầy hạnh phúc của Thiên Chúa. Chúng ta hãy nài xin trong khi cầu nguyện ơn có một trái tim mục tử, cởi mở, gần gũi với tất cả mọi người, để mang đến cho họ thông điệp của Chúa và cũng để cảm thấy với mỗi người lòng nhớ nhung đối với Chúa Kitô. Bởi vì, không có tình yêu đau khổ và liều thân đó, chúng ta có rủi ro đi gặm cỏ lấy một mình. Các mục tử mà chỉ là mục tử của chính mình, thay vì là các mục tử của đoàn chiên, chỉ là những người đi cạo lông cừu « tuyệt diệu ». Chúng ta không nên chỉ là các mục tử của chính mình ; mà phải là mục tử của tất cả mọi người.

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của vatican.va

Audience générale du 18 janvier 2023 – Catéchèse – La passion pour l’évangélisation : le zèle apostolique du croyant – 2. Jésus modèle de l’annonce | François (vatican.va)

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Bài Giáo Lý – Niềm đam mê rao giảng Tin Mừng : lòng hăng hái tông đồ của người tín hữu – 2. Chúa Giêsu gương mẫu của sự loan truyền

Kinh Truyền Tin – Phục vụ bao hàm miễn phí

Lời ĐGH Phanxicô trước và sau Kinh Truyền Tin ngày 15 tháng 01 năm 2023

Kinh Truyền Tin ngày 15 tháng 01 năm 2023

Thân chào quý anh chị em, chúc quý anh chị em ngày chúa nhật tốt đẹp

Bài Phúc Âm trong phụng vụ ngày hôm nay (x. Ga 1, 29-34) kể lại sự làm chứng của ông Gioan Tẩy Giả về Chúa Giêsu, sau khi đã làm phép Rửa cho người trên sông Giođan. Ông nói : « Chính Người là Đấng tôi đã nói tới khi bảo rằng : « Có người đến sau tôi, nhưng trổi hơn tôi, vì có trước tôi » (c.29-30).

Lời tuyên bố này, lời chứng này, cho thấy tinh thần phục vụ ciủa ông Gioan. Ông đã được sai đi để dọn đường cho Đấng Mêsia và đã làm việc này bất kể thân mình. Về mặt người phàm mà nói, người ta có thể nghĩ rằng ông sẽ nhận được một « phần thưởng », một vị trí nổi trội trong cuộc đời công khai của Chúa Giêsu. Nhưng không, Ông Gioan, sau khi hoàn thành sứ mạng, đã biết tránh sang bên, biết rút lui khỏi hiện trường để nhường chỗ cho Chúa Giêsu.  Ông đã nhìn thấy Thần Khí ngự xuống trên Người (x. c. 33-34), ông đã chỉ Người như là Con Chiên Thiên Chúa, Đấng xóa tội trần gian và bây giờ đến lượt ông khiêm nhượng lắng nghe. Từ ngôn sứ, ông trở thành môn đệ. Ông đã rao giảng cho dân, đã tập họp các môn đệ và đã đào tạo họ lâu dài. Tuy nhiên, ông không hề ràng buộc ai với mình cả. Và điều này khó khăn và đó là dấu hiệu của một nhà giáo dục đích thực : đừng ràng buộc người ta vào với mình. Ông Gioan đã làm điều đó : ông đặt các môn đệ của mình theo dấu chân Chúa Giêsu. Ông không lưu tâm đến việc có một đoàn người tùy tùng cho chính mình, hay có được tiếng tăm và sự thành công, nhưng ông làm chứng rồi sau đó ông rút lui, để cho nhiều người có thể có niềm vui được gặp Chúa Giêsu. Người ta có thể nói : ông mở cửa rồi ông bỏ đi.

Với tinh thần phục vụ này, với khả năng nhường chỗ này cho Chúa Giêsu, ông Gioan Tẩy Giả dạy cho chúng ta một điều quan trọng : tự do khỏi sự ràng buộc. Phải, bởi vì thật là dễ để gắn bó với các vai trò và các địa vị, với nhu cầu được quý mến, được công nhận và được khen thưởng. Và điều đó, dù là bình thường, nhưng không phải là một điều tốt, bởi vì phục vụ đòi hỏi miễn phí, săn sóc người khác không cầu lợi lộc gì cho mình, không hậu ý, không chờ đợi đền đáp. Điều này cũng sẽ mang lại lợi ích cho chúng ta để vun trồng, như ông Gioan, đức tính biết tránh ra đúng lúc, để chứng minh rằng điểm quy chiếu trong cuộc sống là Chúa Giêsu. Tôi lùi lại, học tập để biết từ biệt : tôi có sứ mạng này, tôi đã tiến hành cuộc gặp gỡ này, tôi tránh ra và nhường chỗ cho Chúa. Quý anh chị em hãy học cách rút lui, đừng đòi hỏi cái gì như là đền đáp cho chúng ta.

Chúng ta hãy nghĩ đến sự quan trọng đến độ nào đối với một linh mục, người được ơn gọi giảng thuyết và cử hành không phải để nổi danh hay vụ lợi, nhưng để đồng hành với những người khác đến với Chúa Giêsu. Chúng ta hãy nghĩ đến sự quan trọng đến độ nào đối với các cha mẹ đã nuôi dưỡng con cái với biết bao hy sinh, nhưng rồi cũng phải để chúng tự do đi con đường riêng của chúng trong việc làm, trong hôn nhân, trong cuộc sống. Thật là đẹp và chính đáng khi cha mẹ tiếp tục bảo đảm sự hiện diện của họ, và nói với con cái họ : « Ba mẹ không bỏ chúng con một mình », nhưng một cách kín đáo, không xen vào nội bộ con cái. Sự tự do trong lúc trưởng thành. Và cũng như thế trên những lãnh vực khác, như là bạn hữu, đời sống lứa đôi, đời sống cộng đồng. Giải thoát ra khỏi những ràng buộc chính mình và biết đứng sang một bên tốn kém tiền bạc, nhưng rất quan trọng : đó là giai đoạn mang tính quyết định để phát triển trong tinh thần phục vụ, mà không tìm kiến sự hồi đáp.

Thưa quý anh chị em, chúng ta hãy thử tự hỏi : chúng ta có khả năng nhường chỗ cho người khác không ? Lắng nghe họ, để họ tự do, không ràng buộc họ vào với chúng ta bằng cách đòi hỏi sự biết ơn ? Thậm chí, đôi khi để cho họ nói. Xin quý anh chị em đừng nói : « Anh chẳng biết gì cả ! » Hãy để cho người khác nói, hãy nhường chỗ cho người khác. Chúng ta có thu hút người khác đến với Chúa Giêsu hay là đến với chúng ta ? Và còn nữa, noi gương thánh Gioan Tẩy giả : chúng ta có biết vui mừng khi thấy người ta chọn lấy con đường của riêng họ và đi theo ơn gọi của họ, kể cả điều đó khiến họ rời xa chúng ta ? Chúng ta có vui mừng vì những quan hệ của họ, với lòng chân thành và không ganh tỵ không ? Đó là để những người khác lớn lên.

Cầu xin Đức Mẹ Maria, tôi tớ của Chúa, phù giúp chúng ta giải thoát khỏi sự ràng buộc, dành chỗ cho Chúa và nhường chỗ cho người khác.

______________________

Sau Kinh Truyền Tin

Quý anh chị em thân mến,

Theo truyền thống, từ ngày 18 đến 25/01/2023 sẽ là Tuần Lễ Cầu Nguyện Cho Sự Hợp Nhất Các Kitô Hữu. Chủ đề của năm nay được trích ra từ Sách Tiên Tri Isaia : « Hãy tập làm điều thiện, tìm kiếm lẽ công bình » (Is 1,17). Chúng ta hãy tạ ơn Chúa là Đấng, với lòng chung thủy và kiên nhẫn, dẫn dắt dân Người đi tới sự hiệp thông đầy đủ, và chúng ta hãy cầu xin Chúa Thánh Thần soi sáng chúng ta và nâng đỡ chúng ta bằng các ân sủng của Người.

Con đường hướng tới sự hợp nhất các Kitô hữu và con đường hoán cải hiệp hành của Hội Thánh liên kết với nhau. Bởi vậy tôi nắm bắt cơ hội này để thông báo rằng thứ bẩy ngày 30 tháng 9 năm nay sẽ có một buổi canh thức cầu nguyện đại kết trên Quảng Trường Thánh Phêrô, trong đó chúng ta sẽ phó thác cho Thiên Chúa các công việc của Đại Hội thường kỳ lần thứ XVI của Thượng Hội Đồng các Giám Mục. Đối với những người trẻ sẽ tham dự buổi canh thức, sẽ có một chương trình đặc biệt trong suốt cuối tuần đó, được tổ chức bởi cộng đoàn Taizé. Từ lúc đó, tôi mời gọi quý anh chị em chúng ta thuộc mọi tín ngưỡng Kitô giáo tham gia cuộc tập họp này của Dân Thiên Chúa.

Thưa quý anh chị em, chúng ta đừng quên người dân Ukraina tử đạo, họ đang rất đau khổ ! Chúng ta hãy gần gũi với họ bằng những tình cảm của chúng ta, với sự trợ giúp của chúng ta, với sự cầu nguyện của chúng ta.

Và bây giờ, tôi chào mừng quý anh chị em, người dân Rôma và các khách hành hương đang tụ tập nơi đây. Tôi đặc biệt chào mừng các tín hữu người Tây Ban Nha của Murcia và của Sciacca, tại Sicilia. Mong rằng cuộc viếng thăm mộ thánh Phêrô tăng cường đức tin và chứng tá của quý anh chị em.

Tôi chúc tất cả mọi người một ngày chúa nnhật tốt đẹp. Xin quý anh chị em vui lòng, đừng quên cầu nguyện cho tôi. Chúc bữa trưa tốt lành và chào tạm biệt.

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Ý của vatican.va

Angelus, 15 gennaio 2023 | Francesco (vatican.va)

 

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Kinh Truyền Tin – Phục vụ bao hàm miễn phí

Thông điệp của ĐGH Phanxicô cho ngày Thế Giới Bệnh Nhân lần thứ XXXI 11 tháng 02 năm 2023

« Hãy săn sóc cho người này » – Lòng trắc ẩn như hành động hiệp hành của sự chữa lành

Thưa quý anh chị em !

Bệnh hoạn là thành phần trải nghiệm của con người chúng ta. Nhưng nó có thể trở thành phi nhân nếu nó bị trải nghiệm trong sự cô đơn và trong sự bỏ rơi, nếu nó không được kèm theo những chăm sóc và lòng trắc ẩn. Khi người ta đồng hành, có thể xẩy ra là có người cảm thấy khó chịu, là người đó phải ngưng lại vì lý do yếu mệt hay trở ngại trên hành trình. Chính là ở đó và vào những lúc đó mà người ta mới nhận rõ cách thức chúng ta bước đi : nếu thực sự chúng ta cùng nhau đồng hành hay là chúng ta ở trên cùng một con đường, nhưng mỗi người lo cho phận mình, chỉ chăm lo cho những lợi ích riêng tư của mình và bỏ cho những người khác « xoay xở » tùy theo khả năng của họ. Bởi thế, trong Ngày Thế Giới Bệnh Nhân lần thứ XXXI này, ở ngay giữa một hành trình hiệp hành, tôi mời gọi quý anh chị em hãy suy ngẫm về sự kiện là chính thông qua sự mong manh và bệnh hoạn mà chúng ta có thể học tập cùng nhau bước đi theo kiểu của Thiên Chúa, Đấng là sự gần gũi, là lòng trắc ẩn và là sự dịu dàng.

Trong sách Tiên Tri Ezêkien, trong lời sấm vĩ đại làm nên một trong những điểm nổi bật của Mặc Khải, Chúa phán như thế này : « Chính Ta sẽ chăn dắt chiên của Ta, chính Ta sẽ cho chúng nằm nghỉ – sấm ngôn của Đức Chúa là Chúa Thượng. Con nào bị mất, Ta sẽ đi tìm ; con nào đi lạc, Ta sẽ đưa về. Con nào bị thương, Ta sẽ băng bó ; Con nào bệnh tật, Ta sẽ làm cho mạnh […] Ta sẽ theo lẽ chính trực mà chăn dắt chúng (Ed 34, 15-16). Kinh nghiệm đi lạc, bệnh hoạn và yếu đuối đương nhiên là thành phần hành trình của chúng ta : chúng không loại bỏ chúng ta ra khỏi dân của Thiên Chúa, trái lại, chúng đặt chúng ta vào giữa sự quan tâm của Chúa, Đấng là Cha và không muốn mất đi trên đường bất cứ một đứa nào trong con cái của Người. Như thế vấn đề là phải học Người để thực sự là một cộng đồng cùng nhau bươc đi, có khả năng không để bị lây nhiễm bởi thứ văn hóa loại bỏ.

Như quý anh chị em đã biết, Sứ Điệp Fratelli tutti đề nghị một cách đọc cập nhật dụ ngôn người Samari nhân hậu. Tôi đã chọn nó như là điểm chủ yếu, như là cột trục, để có thể ra khỏi « những bóng tối của một thế giới khép kín » và « suy nghĩ và sinh ra một thế giới cởi mở » (x. s. 56). Quả thật, có một mối liên hệ sâu sắc giữa dụ ngôn này của Chúa Giêsu và nhiều phương cách mà tình huynh đệ ngày nay bị chối bỏ. Đặc biệt, sự kiện con người bị ngược đãi và đánh cướp và bị bỏ lại bên vệ đường tượng trưng cho tình trạng mà quá nhiều anh chị em chúng ta bị bỏ rơi vào đúng lúc mà họ cần đến sự giúp đỡ nhiều nhất. Không dễ gì phân biệt được giữa những cuộc tấn công chống lại sự sống và phẩm giá của người đó xẩy ra từ những nguyên nhân tự nhiên và những tấn công, ngược lại, bị gây ra bởi những bất công và những bạo lực. Thực chất, mức độ bất bình đẳng và sự thắng thế của những lợi ích của một số người từ nay đã ảnh hưởng đến tất cả các môi trường của nhân loại, vì thế dường như khó có thể coi một sự trải nghiệm nào đó như là « tự nhiên ». Mọi đau khổ xuất hiện trong một nền « văn hóa » và ở giữa những mâu thuẫn của nó.

Tuy nhiên, điều quan trọng chính là nhận ra tình trạng cô đơn, bị bỏ rơi. Đây là một sự tàn bạo phải được vượt qua trước bất kỳ sự bất công nào khác, bởi vì – như câu chuyện dụ ngôn kể lại – chỉ cần một khoảnh khắc chú tâm, một động thái trắc ẩn trong lòng, để loại bỏ nó. Hai người qua đường, được xem như là những người chức sắc tôn giáo, nhìn thấy người bị thương nhưng không dừng chân. Người thứ ba, trái lại, một người Samari, một người bị khinh khi, đã động lòng trắc ẩn và đã săn sóc người nước ngoài này đang nằm bên vệ đường, đối xử với người đó như một người anh em. Bằng cách làm điều này, thậm chí không cần suy nghĩ, người Samari đó đã làm thay đổi mọi sự, người đó làm ra một thế giới với nhiều tình huynh đệ hơn.

Thưa quý anh chị em, chúng ta không bao giờ sẵn sàng được đối với bệnh hoạn. Và nhiều khi, chúng ta cũng không sẵn sàng để thừa nhận là chúng ta đang già đi. Chúng ta sợ hãi sự mong manh, và văn hóa thị trường tràn ngập thúc đẩy chúng ta phủ nhận nó. Không có chỗ cho sự mong manh. Và như thế điều ác, khi nó nổi lên và tấn công chúng ta, quật chúng ta ngã xuống đất. Rồi cũng có thể xẩy ra là những người khác bỏ rơi chúng ta hay dường như chúng ta cũng phải rời bỏ họ, để không trở thành gánh nặng cho họ. Như thế, sự cô đơn bắt đầu và cảm tưởng cay đắng của một sự bất công đầu độc chúng ta, bởi vì cả Trời cũng dường như đóng lại. Thật sự, chúng ta vất vả để giữ hòa thuận với Thiên Chúa, khi quan hệ với những người khác và với chính mình bị xấu đi. Đó là lý do tại sao điều quan trọng, đặc biệt là những gì liên quan đến bệnh hoạn, mà toàn thể Hội Thánh đo lường dựa theo tấm gương của Phúc Âm về Người Samari Nhân Hậu, để trở thành một « bệnh viện dã chiến » : sứ mạng của Hội Thánh quả đã được thể hiện bằng cách chăm sóc cho những người khác, đặc biệt trong những hoàn cảnh lịch sử mà chúng ta đang trải qua. Chúng ta tất cả đều dễ bị tổn thương và mong manh ; tất cả chúng ta đều cần đến sự quan tâm này với đầy lòng trắc ẩn biết dừng chân, đến gần, chăm sóc và nâng đỡ. Tình trạng của người bệnh như thế là một lời kêu gọi làm gián đoạn sự thờ ơ và kìm hãm bước chân của những người cứ bước đi như thể họ không hề có anh chị em mình vậy.

Quả vậy, Ngày Thế Giới Bệnh Nhân không chỉ mời gọi cầu nguyện và gần gũi với những người đau khổ ; đồng thời, nó nhằm đánh động dân của Thiên Chúa, những cơ quan y tế và xã hội dân sự về một cách mới mẻ để cùng nhau tiến lên. Lời tiên tri của ngôn sứ Êdêkien được viện dẫn lúc đầu chứa đựng một sự phán xét rất cứng rắn về những ưu tiên của những người đang thực thi một quyền lực kinh tế, văn hóa và cai trị trên dân chúng : « Sữa các ngươi uống, len các ngươi mặc, chiên béo tốt thì các ngươi giết, còn đàn chiên lại không lo chăn dắt. Chiên đau yếu, các ngươi không làm cho mạnh ; chiên bệnh tật, các người không chữa cho lành ; chiên bị thương, các người không băng bó ; chiên đi lạc, các ngươi không đưa về ; chiên bị mất, các người không chịu đi tìm. Các ngươi thống trị chúng một cách tàn bạo và hà khắc » (Ed 34,3-4). Lời Thiên Chúa luôn soi sáng và hợp thời. Không chỉ để tố giác, mà còn để đề xuất. Thực chất, kết luận của dụ ngôn Người Samari Nhân Hậu gợi ý cho chúng ta rằng thực thi tình huynh đệ, vốn bắt đầu bởi một cuộc gặp gỡ mặt đối mặt, có thể mở rộng ra cho một sự chăm sóc có tổ chức. Quán trọ, chủ quán, tiền bạc, lời hứa thông tin cho nhau (x. Lc 10, 34-35) : tất cả những điều đó làm chúng ta nghĩ tới thừa tác vụ của các linh mục, tới công việc của các nhân viên xã hội và y tế, tới sự dấn thân của các gia đình và các thiện nguyện viên, nhờ họ mà mỗi ngày, ở mỗi nơi trên thế giới, điều thiện đối nghịch với điều ác.

Những năm đại dịch đã làm gia tăng tình cảm biết ơn của chúng ta đối với những người đã hoạt động mỗi ngày cho sức khỏe và sự khảo cứu. Nhưng không đủ để đi ra từ một thảm kịch tập thể lớn lao đến thế bằng cách vinh danh các anh hùng. Bệnh Covid-19 đã đưa ra một thử thách nặng nề cho mạng lưới các chuyên nghiệp phục vụ sức khỏe và liên đới và đã cho thấy những giới hạn về cấu trúc của các hệ thống xã hội hiện hữu. Như thế, lòng biết ơn phải đi đôi với việc nghiên cứu tích cực các sách lược và các tài nguyên, trong mọi quốc gia, để mọi con người có sự bảo đảm tiếp cận được với sự chăm sóc cũng như quyền căn bản về sức khỏe được cam kết.

« Hãy săn sóc cho người này » (Lc 10,35) : đó là lời dặn dò của người Samari cho ông chủ quán trọ. Chúa Giêsu cũng nhắc lại lời này cho mỗi người chúng ta và, cuối cùng, giảng dạy chúng ta : « Hãy đi, và con cũng vậy, hãy làm như thế ». Như tôi đã nhấn mạnh trong Fratelli tutti, « dụ ngôn cho chúng ta thấy rằng nhờ những sáng kiến nào mà một cộng đoàn có thể được xây dựng lại nhờ vào những con người nam và nữ đã gánh lấy sự mong manh của người khác, những người không cho phép nổi lên một xã hội mang tính thải loại mà một sự gần gũi và nâng đỡ rồi phục hồi những người đang ngã quỵ dươi đất, để cho lợi ích là của chung » (s.67). Thực chất, « chúng ta được tạo dựng để được hưởng sự viên mãn, nó chỉ đạt tới trong tình yêu. Sống trong sự vô cảm trước sự đau khổ không phải là một lựa chọn có thể » (s.68).

Ngày 11 tháng 02 năm 2023 ; chúng ta hướng mắt nhìn về Thánh Địa Lộ Đức như hướng về một lời tiên tri, một bài học được ký thác cho Hội Thánh ở giữa nền văn minh hiện đại. Không phải chỉ những gì có giá trị mới có tác dụng và không phải chỉ có những ai sản xuất mới đáng kể. Những bệnh nhân ở giữa dân của thiên chúa đang bước đi với họ như lời tiên tri của một nhân loại trong đó mỗi người đều quý giá và không có ai là bị thải loại.

Tôi phó thác mỗi người trong quý anh chị em là những bệnh nhân, cho sự chuyển cầu của Đức Mẹ Maria, Mẹ là Sức Khỏe của các bệnh nhân ; quý anh chị em cũng vậy, quý anh chị em đang săn sóc họ trong gia đình, bằng việc làm, bằng khảo cứu và bằng thiện nguyện ; và quý anh chị em cam kết dệt nên những quan hệ mang tình huynh đệ cá nhân, giáo hội và dân sự. Tôi gửi đến tất cả mọi người phép lành Tòa Thánh của tôi.

Rôma, Thánh Gioan Latran, ngày 10 tháng 01 năm 2023

PHANXICÔ

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của vatican.va

Message pour la XXXIe Journée Mondiale du Malade, 2023 | François (vatican.va)

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Thông điệp của ĐGH Phanxicô cho ngày Thế Giới Bệnh Nhân lần thứ XXXI 11 tháng 02 năm 2023

Bài Giáo Lý – Niềm đam mê rao giảng Tin Mừng : lòng hăng hái tông đồ của người tín hữu

Ơn gọi làm tông đồ (Mt 9, 9-13)

Đại thính đường Phaolô VI – Bài Giáo Lý ngày 11 tháng 01 năm 2023

Thân chào quý anh chị em !

Ngày hôm nay, chúng ta bắt đầu một chu kỳ các bài giáo lý mới, dành cho một chủ đề cấp thiết và mang tính quyết định cho đời sống Kitô giáo : niềm đam mê rao giảng Tin Mừng, nghĩa là lòng hăng hái tông đồ. Đây là một tầm kích sống còn đối với Hội Thánh : cộng đoàn các môn đệ của Chúa Giêsu sinh ra là tông truyền, nó sinh ra là truyền giáo, chứ không phải rù quyến, và ngay từ đầu, chúng ta phải biết sự phân biệt này : là những người truyền giáo, là những người làm việc tông đồ, rao giảng Tin Mừng không phải là điều giống như chủ nghĩa lôi kéo, hai chuyện không có gì giống nhau cả. Đó là một chiều kích sống còn của Hội Thánh, cộng đoàn các môn đệ của Chúa Giêsu sinh ra là tông truyền và truyền giáo. Chúa Thánh Thần định hình Hội Thánh để đi ra – Hội Thánh đi ra, đi ra ngoài -, để Hội Thánh không bị co cụm trên chính mình, nhưng mở ra ngoài, cũng là chứng nhân lây nhiễm của đức tin của Chúa Giêsu, quyết tâm lan tỏa ánh sáng của Người đến tận cùng trái đất. Tuy nhiên có thể xẩy ra là lòng nhiệt thành tông đồ, lòng mong muốn đến với những người khác qua việc rao giảng Tin Mừng tốt đẹp, bị giảm sút, trở thành nguội lạnh. Đôi khi, nó dường như bị lu mờ đi, đó là những Kitô hữu thu mình lại, họ không nghĩ đến những người khác. Nhưng khi đời sống Kitô giáo mà mất đi mục tiêu rao truyền Phúc Âm, mục tiêu loan báo, thì nó trở nên bệnh hoạn : nó tự khép kín lại, nó trở thành tự quy chiếu, nó teo đi. Không có lòng hăng say tông đồ, đức tin khô héo dần. Truyền giáo, ngược lại là nguồn dưỡng khí cho sự sống Kitô giáo : nó làm cho sự sống đó được bồi bổ và thanh tẩy. Như vậy, chúng ta hãy bắt đầu một hành trình khám phá niềm đam mê rao giảng Tin Mừng, bắt đầu bằng Sách Thánh và giáo huấn của Hội Thánh, để đong múc lòng hăng hái tông đồ ngay từ nguồn mạch của nó. Rồi chúng ta sẽ tiếp cận một số nguồn sống, một số các nhân chứng đã khơi dậy trong Hội Thánh nềm đam mê Tin Mừng, để giúp chúng ta thắp sáng lại ngọn lửa mà Chúa Thánh Thần muốn luôn làm cháy lên trong chúng ta.

Và ngày hôm nay, tôi muốn bắt đầu bằng một đoạn Phúc Âm mà theo một cách nào đó, nó mang tính biểu tượng cho điều mà chúng ta đã nghe nói : ơn gọi của tông đồ Mátthêu, và chính là đích thân ngài đã kể lại trong sách Phúc Âm của ngài, trong đoạn mà chúng ta đã được nghe (x. Mt 9, 9-13).

Tất cả bắt đầu với sự kiện Chúa Giêsu « nhìn thấy » – như sách viết – « một người ». Ít có người nhìn thấy ông Mátthêu trong trạng thái thật của ông : họ đã biết ông như người « ngồi tại trạm thâu thuế » (x. c.9). Ông thực chất là một người thâu thuế, nghĩa là ông thâu thuế cho đế quốc La Mã đang chiếm đóng Palestina. Nói cách khác, ông là một tên Do Thái gian, một tên phản quốc. Chúng ta có thể hình dung sự khinh rẻ của người ta cảm thấy đối với ông, đó là một « tên thâu thuế », người ta đã coi ông là như thế. Nhưng, dưới mắt của Chúa Giêsu, ông Mátthêu là một con người, với những thống khổ cũng như những cao cả của ông. Xin quý anh chị em hãy chú ý điều này : Chúa Giêsu không dừng lại trên những tĩnh từ, Chúa Giêsu luôn tìm kiếm danh từ. « Người này là một kẻ tội lỗi, người kia là thế kia đối với người khác… » đều là các tính từ : Chúa Giêsu đi tới với con người, tới trái tim, đó là một nhân vật, đó là một người nam, đó là một người nữ, Chúa Giêsu đi tới bản chất, tới danh từ, không bao giờ tới tĩnh từ, quý anh chị em hãy quên tĩnh từ đi. Và trong lúc có một khoảng cách giữa ông Mátthêu với dân chúng của ông – bởi vì họ nhìn vào tính từ « tên thâu thuế » -, Chúa Giêsu đến gần với ông, bởi vì mọi con người đều được Thiên Chúa thương yêu : « Kể cả kẻ khốn nạn đó ? » Phải, kể cả kẻ khốn nạn đó, quả vậy, Người đã đến cho kẻ khốn nạn đó, Phúc Âm nói : « Tôi đến cho kẻ tội lỗi, chứ không cho người công chính ». Cái nhìn này của Chúa Giêsu là rất đẹp, Người nhìn thấy người đối diện, bất kể người đó như thế nào, như người lãnh nhận tình yêu, là khúc nhạc dạo mở màn cho niềm đam mê rao giảng Tin Mừng. Mọi sự xuất phát từ cái nhìn đó, mà chúng ta học được từ Chúa Giêsu.

Chúng ta có thể tự hỏi : cái nhìn của chúng ta về những người khác là như thế nào ?  có bao nhiêu lần chúng ta nhìn thấy những khuyết điểm của họ chứ không nhìn thấy những nhu cầu của họ ; có bao nhiêu lần chúng ta đã dán nhãn hiệu cho người ta vì những gì người ta đã làm hay vì những gì người ta nghĩ ! Dù là với danh nghĩa Kitô hữu, chúng ta tự nhủ : họ có phải là người của chúng ta không ? Đó không phải là cái nhìn của Chúa Giêsu : Người luôn nhìn mỗi người với lòng thương xót và, thực chất, với sự ưa chuộng. Và những người Kitô hữu đều được kêu gọi hãy làm như Chúa Kitô, bằng cách nhìn như Người nhìn, đặc biệt những người mà chúng ta gọi là « những người ở xa ». Thực chất, đoạn kể về ơn gọi của ông Mátthêu chấm dứt với lời tuyên bố của Chúa Giêsu : « Tôi không đến để kêu gọi người công chính, mà để kêu gọi người tội lỗi » (c.13). Và nếu mỗi người trong chúng ta cảm thấy mình công chính, Chúa Giêsu ở ngoài xa, Người chỉ đến gần những giới hạn của chúng ta và những khốn cùng của chúng ta, để chữa lành chúng ta.  

Như vậy, mọi chuyện bắt đầu bởi cái nhìn của Chúa Giêsu, Người « đã nhìn thấy một người », ông Mátthêu. Tiếp theo là – màn thứ hai – một chuyển động. Trước tiên là cái nhìn ; Chúa Giêsu nhìn, rồi đến giai đoạn thứ nhì, sự chuyển động. Ông Mátthêu đang ngồi ở trạm thu thuế ; Chúa Giêsu phán với ông : « Anh hãy theo tôi ». Và « ông đứng dậy đi theo Người » (c .9). Chúng ta ghi nhận rằng bài Phúc Âm nhấn mạnh rằng « ông đứng dậy ». Tại sao chi tiết này lại rất quan trọng ? Bởi vì vào thời đó, người ngồi có quyền thế trên những người khác, họ phải đứng trước mặt ông để lắng nghe ông, hay như trong trường hợp này, để đóng thuế cho ông ta. Tóm lại, người ngồi là có quyền. Việc đầu tiên mà Chúa Giêsu làm, đó là tách ông Mátthêu ra khỏi quyền lực : từ trạng thái ngồi để tiếp những người khác, Người đặt ông vào chuyển động, đi tới những người khác, ông không tiếp kiến, không : ông đi tới với những người khác ; Người làm ông phải bỏ một vị thế kẻ bề trên để đặt ông vào vị thế bình đẳng với những người anh chị em của ông để mở ra cho ông những chân trời của sự phục vụ. Đó là điều Người làm và đó là căn bản đối với các Kitô hữu : chúng ta, những môn đệ của Chúa Giêsu, chúng ta là Hội Thánh, chúng ta có ngồi để chờ người ta đến, hay là chúng ta có biết đứng dậy, đi tới với những người khác, đi tìm những người khác không ? Đây là một vị trí phi Kitô giáo khi nói rằng : « Nhưng mong rằng họ đến, tôi ở đây, mong họ đến ». Không, anh đi tìm họ, anh phải đi bước đầu.

Một cái nhìn – Chúa Giêsu đã nhìn – một động thái – ông đứng dậy – và sau cùng, một sứ vụ. Sau khi đã đứng dậy và đã đi theo Chúa Giêsu, ông Matthêu đi đâu ? Người ta có thể tưởng tượng rằng sau khi làm cho cuộc đời của người đàn ông này thay đổi, Thầy đã đưa ông tới những cuộc gặp gỡ mới, những trải nghiệm thiêng liêng mới. Không, hay ít là trong trước mắt. Trước hết, Chúa Giêsu đi đến nhà ông ; ở đây, ông Mátthêu chuẩn bị cho Người « một bữa tiệc lớn » và cùng dự tiệc, « có đông đảo người thâu thuế và những người khác » (Lc 5,29), nghĩa là những người giống như ông. Ông Mátthêu quay lại trong môi trường cũ  của ông, nhưng ông trở lại chỗ đó, con người ông đã được thay đổi và trở lại cùng với Chúa Giêsu. Lòng hăng hái tông đồ không bắt đầu trong một nơi chốn mới, thanh sạch, và một nơi lý tưởng, xa vời, nhưng ở đây, ông bắt đầu nơi ông đang sống, với những con người mà ông quen biết. Đây là thông điệp cho chúng ta : chúng ta không được chờ đợi trở nên toàn hảo và đã trải qua một con đường dài đi theo Chúa Giêsu để làm chứng cho Người ; sự rao giảng bắt đầu ngay ngày hôm nay, ở nơi mà chúng ta sinh sống. Và điều này không bắt đầu bằng cách cố gắng thuyết phục người khác, không thuyết phục : nhưng bằng cách làm chứng mỗi ngày về vẻ đẹp của Tình Yêu vốn đã nhìn chúng ta và nâng chúng ta lên, và đó là vẻ đẹp này, bằng cách truyền đạt vẻ đẹp đó vốn sẽ thuyết phục người ta, không phải bằng cách truyền đạt chính chúng ta, mà là Chúa. Chúng ta là những người loan báo về Chúa, chúng ta không loan báo về chính chúng ta, cũng không loan báo về một chính đảng, về một chủ thuyết, không : chúng ta loan báo Chúa Giêsu. Chúng ta phải đặt Chúa Giêsu tiếp cận với người ta, không thuyết phục họ, nhưng để cho Chúa thuyết phục. Quả là như ĐGH Biển Đức XVI đã dạy chúng ta điều này, « Hội Thánh không thực hành lôi kéo. Thay vào đó, Hội Thánh phát triển bởi « sự thu hút » (Bài giảng trong thánh lễ khánh thành Đại Hội các giám mục của Châu Mỹ La Tinh và vùng Caraibê, Aparecida, ngày 13/5/2007). Quý anh chị em đừng quên điều này : khi quý anh chị em nhìn thấy các Kitô hữu làm trò lôi kéo, dựng lên một danh sách những người sẽ đến… đó không phải là những Kitô hữu, đó là những dân ngoại đội lốt Kitô hữu nhưng trái tim thì là dân ngoại. Hội Thánh không phát triển bằng cách lôi kéo người theo, Hội Thánh phát triển nhờ sự thu hút. Tôi nhớ có một lần kia, trong bệnh viện của Buenos Aires, các nữ tu vẫn làm việc tại đó đã rời đi vì họ không đủ người và họ không còn khả năng điều hành bệnh viện nữa, và một cộng đoàn các nữ tu khác từ Đại Hàn đã đến thay thế, thí dụ như họ đến ngày thứ hai chẳng hạn, tôi không nhớ rõ ngày nào. Các chị đã lấy lại chỗ ở của các nữ tu tại bệnh viện và ngày hôm sau, thứ ba, các chị đã xuống thăm bệnh nhân trong bệnh viện, nhưng các chị không biết nói một câu tiếng Tây Ban Nha nào, các chị chỉ biết nói tiếng Đại Hàn và các bệnh nhân đã rất sung sướng, vì họ đã bình phẩm : « Hoan hô các nữ tu này, hoan hô, hoan hô » – Nhưng các sơ đã nói gì với mấy người ? « Chẳng nói gì cả, nhưng với ánh mắt, với các cử chỉ, các sơ đã truyền đạt Chúa Giêsu ». Không truyền đạt chính mình các sơ, mà với cái nhìn, với cử chỉ, các sơ truyền đạt Chúa Giêsu. Đó là sự thu hút, trái ngược với lôi kéo.

Sự làm chứng hấp dẫn này, sự làm chứng vui vẻ này là sứ vụ mà Chúa Giêsu đã dẫn chúng ta tới bằng cái nhìn tình yêu của Người và bằng động thái đi ra mà Thần Khí của Người khơi lên trong lòng chúng ta. Và chúng ta có thể tự hỏi xem cái nhìn của chúng ta có giống như cái nhìn của Chúa Giêsu để thu hút người ta, để làm cho người ta đến gần với Hội Thánh không ? Chúng ta hãy suy nghĩ về chuyện này.

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của vatican.va

Audience générale du 11 janvier 2023 – Catéchèses – La passion pour l’évangélisation : le zèle apostolique du croyant. L’appel à l’apostolat (Mt 9,9-13) | François (vatican.va)

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Bài Giáo Lý – Niềm đam mê rao giảng Tin Mừng : lòng hăng hái tông đồ của người tín hữu

Lễ Chúa Giêsu chịu Phép Rửa

Kinh Truyền Tin của ĐGH Phanxicô – Chúng ta hãy tự hỏi : tôi có là một người gây chia rẽ hay là một người chia sẻ ?

Kinh Truyền Tin ngày 08 tháng 01 năm 2023

Lời ĐGH Phanxicô trước Kinh Truyền Tin

Thân chào quý anh chị em !

Ngày hôm nay, chúng ta mừng Lễ Chúa chịu Phép Rửa và Phúc Âm cho chúng ta thấy một cảnh tượng đáng ngạc nhiên : lần đầu tiên Chúa Giêsu xuất hiện công khai sau cuộc đời ẩn dật tại Nazareth ; Người tới bờ sông Giođan để nhận Phép Rửa bởi ông Gioan (Mt 3, 13-17). Đây là một nghi thức qua đó người ta tỏ lòng ăn năn tội lỗi và tuyên hứa hối cải ; Một bài thánh ca phụng vụ nói rằng dân chúng đã đi để được chịu phép Rửa với « tâm hồn trần trụi và đôi chân trần » – một linh hồn cởi mở, trần trụi, không che dấu điều gì – nghĩa là với lòng khiêm hạ, với một trái tim trong sáng. Nhưng khi nhìn thấy Chúa Giêsu lẫn lộn trong đám người tội lỗi, người ta ngạc nhiên và tự hỏi : tại sao Chúa Giêsu lại lấy sự lựa chọn này ? Chúng ta tìm được câu trả lời trong những lời của Chúa Giêsu phán với ông Gioan : « Bây giờ cứ thế đã, vì chúng ta nên làm như vậy để giữ trọn đức công chính » (c.15). Giữ trọn đức công chính : điều này có nghĩa là gì ?

Bằng cách chịu phép Rửa, Chúa Giêsu mặc khải cho chúng ta sự công chính của Thiên Chúa, sự công chính mà đích thân Người đã mang đến cho thế gian. Chúng ta thường hay có một suy nghĩ hạn hẹp về sự công chính và chúng ta nghĩ rằng nó có nghia là : những người mắc phải những lỗi lầm phải trả nợ và đền bù cho điều ác họ đã làm. Nhưng công lý của Thiên Chúa, như Sách Thánh đã dạy, vĩ đại hơn nhiều : nó không có kết cục là trừng phạt thủ phạm, mà là sự cứu độ hắn, sự tái sinh của hắn, làm cho hắn trở nên công chính : từ bất chính trở nên công chính. Đó là một sự công chính đến từ tình yêu thương, đến từ ruột gan của lòng thương cảm và của lòng thương xót vốn là trái tim của Thiên Chúa, Chúa Cha cảm động khi chúng ta bị cái ác đàn áp và ngã quỵ dưới gánh nặng của tội lỗi và dưới sự mong manh. Bởi vậy nền công lý của Thiên Chúa không chủ trương phân phát những trừng phạt và những hình phạt, nhưng như thánh Phaolô đã khẳng định, là làm cho chúng ta thành những con cái công chính (x. Rm 3,22-31), giải thoát chúng ta khỏi những xiềng xích của tội lỗi, chữa lành chúng ta, nâng đỡ chúng ta trỗi dậy. Chúa luôn không sẵn sàng trừng phạt chúng ta, Người luôn giơ tay ra để giúp đỡ chúng ta trỗi dậy. Và rồi chúng ta hiểu rằng, trên bờ sông Giođan, Chúa Giêsu mặc khải cho chúng ta ý nghĩa sứ vụ của Người : Người đến để thực hiện công lý của Thiên Chúa, vốn là cứu độ người tội lỗi ; Người đã đến gánh lấy tội lỗi thế gian trên đôi vai của Người và xuống tận những vùng nước dưới vực thẳm, của sự chết, để cứu vớt chúng ta chứ không phải để dìm chúng ta đuối nước. Ngày hôm nay, Người chỉ cho chúng ta thấy rằng nền công lý đích thực của Thiên Chúa là lòng thương xót mang tính cứu độ. Chúng ta sợ nghĩ rằng Thiên Chúa đầy lòng thương xót, nhưng Thiên Chúa là Đấng giầu lòng thương xót, bởi vì nền công lý của Người chính xác là lòng thương xót mang tính cứu độ, đó là tình yêu chia sẻ điều kiện con người của chúng ta, đến gần, liên đới với nỗi đau thương của chúng ta, đi vào trong những vùng đen tối của chúng ta để mang lại ánh sáng.

Ngài Biển Đức XVI khẳng định rằng « Thiên Chúa đã muốn cứu độ chúng ta bằng cách đích thân xuống tận đáy vực của sự chết, để mỗi người, kể cả những người đã sa ngã rất sâu đến nối không còn thấy trời, có thể tìm được bàn tay của Thiên Chúa để bám víu và ra khỏi vùng đen tối, để thấy lại ánh sáng mà mình đã được sinh ra để hưởng » (Bài giảng, 13/01/2008).

Thưa quý anh chị em, chúng ta sợ hãi khi nghĩ tới một nền công lý thương xót đến thế. Chúng ta hãy tiến tới : Thiên Chúa là sự thương xót. Công lý của người là sự thương xót. Chúng ta hãy để chúng ta được Người dắt tay mình. Chúng ta cũng thế, các môn đệ của Chúa Giêsu, chúng ta được kêu gọi hãy thực thi công lý theo cách này, trong những quan hệ với những người khác, trong Hội Thánh, trong xã hội : không phải với sự cứng rắn của những người phán xét và kết án bằng cách chia rẽ mọi người thành những người tốt và những kẻ xấu, nhưng với lòng thương xót của những người đã đón nhận, chia sẻ những vết thương và sự mong manh của các anh chị em, để nâng đỡ họ trỗi dậy. Tôi muốn nói điều này theo cách sau đây : không chia rẽ, mà bằng cách chia sẻ. Không phải để chia rẽ mà để chia sẻ. Chúng ta hãy làm như Chúa Giêsu : chúng ta hãy chia sẻ, chúng ta hãy mang những gánh nặng cho nhau, thay vì ngồi lê đôi mách và đả phá nhau, chúng ta hãy nhìn nhau với lòng thương cảm, chúng ta hãy giúp đỡ lẫn nhau. Chúng ta hãy tự hỏi : tôi là một người chia rẽ hay chia sẻ ? Chúng ta hãy động não đôi chút : tôi có là môn đệ tình yêu của Chúa Giêsu không ? hay tôi là một môn đồ của sự ngồi lê đôi mách, gây chia rẽ ? Những chuyện ngồi lê đôi mách là một vũ khí chết người : chúng giết người, giết hại tình yêu, chúng giết chết xã hội, chúng giết hại tình huynh đệ. Chúng ta hãy tự hỏi : tôi có là một người gây chia rẽ hay là một người chia sẻ ?

Và bây giờ, chúng ta hãy cầu xin Đức Mẹ, người đã sinh ra Chúa Giêsu, bằng cách dìm Người vào trong sự mong manh của chúng ta để chúng ta có thể tìm lại được sự sống.

Sau Kinh Truyền Tin

Thưa quý anh chị em !

Sáng nay, như thường lệ, tôi đã ban phép Thánh Tẩy tại nhà nguyện Sixtine cho các trẻ sơ sinh, con cái các nhân viên của Tòa Thánh và Thành Quốc Vatican. Tuy nhiên, bây giờ, nhân Lễ Chúa chịu Phép Rửa, tôi muốn mở rộng lời chào mừng và phép lành của tôi tới tất cả những trẻ em trai cũng như gái, ngày hôm nay hay trong giai đoạn này, đã hay sắp được nhận phép Rửa. Và đồng thời, tôi nhắc lại với tất cả mọi người – với tôi trước tiên – lời mời gọi hãy ăn mừng ngày chúng ta đã được Rửa Tội, nghĩa là ngày mà chúng ta được trở thành Kitô hữu. Tôi hỏi quý anh chị em : mỗi người trong quý anh chị em có biết ngày mình được Rửa Tội là ngày nào không ? Có nhiều người trong quý anh chị em chắc chắn là không biết. Quý anh chị em hãy hỏi cha mẹ, những người thân, các vú bõ đỡ đầu : ngày con Rửa Tội là ngày nào ? Và rồi, mỗi năm, chúng ta hãy ăn mừng ngày đó, bởi vì đó là một ngày sinh nhật mới, ngày sinh nhật trong đức tin. Đó là công việc của ngày hôm nay, đối với mỗi người trong quý anh chị em : ngày tôi được Rửa Tội là ngày nào, để tôi ăn mừng.

Và bây giờ, tôi gửi tới quý anh chị em lời chào mừng, hỡi các khách hành hương và người dân Rôma. Tôi thấy có nhiều người Balan ở đây !

Tôi đặc biệt chào mừng ca đoàn « Tiếng nói các thiên thần » của Bêlem. Các bạn thân mến, tôi cảm ơn các bạn từ tận đáy lòng, với các bài thánh ca của các bạn, các bạn đã mang đến « hương thơm của Bêlem » và sự làm chứng của cộng đoàn Kitô giáo của Thánh Địa. Cảm ơn ! Chúng tôi cầu nguyện cho các bạn và chúng tôi gần gũi với các bạn !

Chúng ta đừng quên các anh chị em người Ukraina của chúng ta ! Họ đang rất đau khổ vì chiến tranh ! Mùa Noël này trong chiến tranh, không có ánh sáng, không có hơi ấm, họ đang rất đau khổ ! Xin quý anh chị em vui lòng, chúng ta đừng quên họ. Và ngày hom nay, khi chiêm ngắm Đức Mẹ bồng Hài Nhi trong hang đá, chăm sóc Người, tôi liên tưởng đến các bà mẹ của những nạn nhân của chiến tranh, đến những người lính đã ngã xuống trong cuộc chiến tranh tại Ukraina. Những bà mẹ người Ukraina và những người mẹ người Nga, cả hai bên đều đã mất đi con trai của mình. Đó là cái giá của chiến tranh. Chúng ta hãy cầu nguyện cho các bà mẹ đã mất con mình là lính, dù là người Ukraina hay người Nga.

Tôi chúc mọi người một ngày chúa nhật tốt đẹp. Xin quý anh chị em vui lòng, đừng quên cầu nguyện cho tôi. Chúc bữa trưa ngon miệng và tạm biệt.

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của vatican.va

Angélus, 8 janvier 2023, fête du baptême du Seigneur | François (vatican.va)

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Lễ Chúa Giêsu chịu Phép Rửa

Đức Giáo Hoàng kêu gọi có những « biện pháp cụ thể để cuối cùng có thể dẫn đến chấm dứt các cuộc chiến và đến hòa bình » tại Ukraina

Lời Đức Giáo Hoàng sau Kinh Truyền Tin

JANVIER 06, 2023 15:59 RÉDACTIONANGÉLUSPAPE FRANÇOIS

Kinh Truyền Yin ngày 06 tháng 01 năm 2023

Quý anh chị em thân mến,

Tôi xin gửi những lời chúc mừng chân thành của tôi đến các cộng đoàn Giáo Hội Đông phương, cả Công Giáo lẫn Chính Thống Giáo, sẽ cử hành vào ngày mai Lễ Giáng Sinh của Chúa. Cách riêng, tôi muốn ngày lễ này đến được các anh chị em của dân tộc Ukraina đang đau khổ. Mong rằng sự giáng sinh của Chúa mang đến sự an ủi, khơi lên niềm hy vọng, và gợi hứng cho những biện pháp cụ thể nhằm cuối cùng dẫn tới sự chấm dứt các cuộc giao tranh và tới hòa bình. Chúng ta hãy cầu nguyện cho Ukraina và cho hòa bình.

Nhân ngày lễ Hiển Linh này, chúng ta cử hành Ngày Thiếu Nhi Truyền Giáo Thế Giới. Tôi chào mừng tất cả các thiếu nhi, trai cũng như gái, ở khắp mọi nơi trên thế giới làm lan tỏa niềm vui được làm bạn với Chúa Giêsu, và những người hiến thân bằng sự cầu nguyện, sự hy sinh và những của lễ, để nâng đỡ các vị thừa sai của Phúc Âm.

Kinh Truyền Tin ngày 06 tháng 01 năm 2023

Tôi chào mừng tất cả quý anh chị em, các tín hữu của Rôma và các khách hành hương đến từ nhiều nước trên thế giới.

Tôi chào mừng tất cả những người đã tham dự cuộc rước kiệu lịch sử và dân gian Viva la Befana, được tổ chức năm nay bởi thành phố Foligno với chủ đề hòa bình, liên đới và tình huynh đệ giữa các dân tộc. Tôi cảm ơn ông thị trưởng và đức giám mục của Foligno, cũng như các nhà cầm quyền khác, các hội đoàn, các trường học, các ban nhạc và tất cả những ai đã làm sống lại Giostra della Quintana lịch sử. Một ý nghĩ cũng dành cho các cuộc rước Ba Vua đã diễn ra ngày hôm nay trong nhiều thành phố và làng mạc bên Ba Lan.

Tôi chào mừng các ứng viên chịu phép Thêm Sức của Romano, tại Lombardia, Hội liên đới giữa các gia đình của Podenzano (giáo phận Piacenza), các bạn và những thiện nguyện viên của Fraternity Domus. Và tôi chào mừng những người trong nhóm Immacolata

Tôi chúc mọi người một ngày lễ hội tốt đẹp. Xin quý anh chị em đừng quên cầu nguyện cho tôi. Hãy thưởng thức bữa trưa của quý anh chị em và tạm biệt.

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

Le pape appelle à des « mesures concrètes qui puissent enfin conduire à la fin des combats et à la paix » en Ukraine – ZENIT – Francais

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Đức Giáo Hoàng kêu gọi có những « biện pháp cụ thể để cuối cùng có thể dẫn đến chấm dứt các cuộc chiến và đến hòa bình » tại Ukraina

Ba ân điển được ban cho các đạo sĩ : ơn kêu gọi, ơn phân định, ơn ngạc nhiên

Lời Đức Giáo Hoàng trước Kinh Truyền Tin

JANVIER 06, 2023 15:47 PAPE FRANCOISANGÉLUSPAPE FRANÇOIS

Kinh Truyền Tin ngày 06 tháng 01 năm 2023

Thân chào và mừng lễ quý anh chị em !

Ngày hôm nay, nhân lễ Hiển Linh, bài Phúc Âm nói với chúng ta về các nhà Đạo Sĩ đã đến Bêlem, các ngài mở hộp của mình và dâng lên Chúa Giêsu vàng, nhũ hương và một dược (x. Mt 2,11). Các vị đạo sĩ từ Đông Phương nảy nổi tiếng vì những cống phẩm mà họ dâng tiến ; nhưng khi suy nghĩ về câu chuyện của họ, chúng ta có thể nói rằng các ông trước tiên đã nhận được ba món quà : ba tặng phẩm quý giá vốn cũng liên quan đến chúng ta. Các ông đã dâng hiến vàng rồng, nhũ hương và một dược, nhưng ba món quà mà các ông đã nhận được là những gì ?

Ơn kêu gọi

Ơn đầu là ơn kêu gọi. Các Đạo Sĩ đã không linh cảm ơn đó vì đọc được Sách Thánh hay được thấy các thiên sứ, mà bằng cách nghiên cứu tinh tú. Điều này nói với chúng ta điều gì quan trọng : Thiên Chúa kêu gọi chúng ta thông qua những khát vọng lớn lao nhất của chúng ta và những ước muốn lớn nhất của chúng ta. Các đạo sĩ đã để mình được làm ngạc nhiên và xáo trộn bởi sự mới mẻ của ngôi sao và đã lên đường hướng tới điều mà các ông đã không biết. Có học thức và khôn ngoan, các ông ngày càng bị quyến rũ bởi những gì các ông không biết hơn là những gì các ông biết. Các ông cảm thấy được kêu gọi đi xa hơn nữa. Điều này cũng quan trọng đối với chúng ta : chúng ta được kêu gọi đừng tự mãn, mà hãy đi tìm Chúa bằng cách ra khỏi những vùng tiện nghi của chúng ta, bằng cách bước đi đến với Người và những người khác, bằng cách chúng ta dìm mình trong thực tế. Bởi vì Thiên Chúa kêu gọi mỗi ngày, ở đây và bây giờ. Thiên Chúa kêu gọi chúng ta, mỗi người trong chúng ta, tất cả mọi ngày. Người kêu gọi chúng ta ở đây và Người kêu gọi chúng ta ngay bây giờ. Người kêu gọi chúng ta trong thế giới của chúng ta.

Ơn phân định

Sau đó, các Đạo Sĩ nói với chúng ta về một ơn thứ nhì : sự phân định. Vì các ông đi tìm một vị vua ra đời, các ông đã tới Giêrusalem để bầy tỏ với vua Hêrôđê, ông này vốn là một người tham quyền cố vị và muốn sử dụng các ông để thủ tiêu Hài Nhi Cứu Thế. Nhưng các Đạo Sĩ đã không để bị Hêrôđê lừa mình. Các ông biết phân biệt giữa mục đích chuyến đi và những cám dỗ mà các ông sẽ gặp trên đường. Các ông rời hoàng cung của Hêrôđê, và chú ý vào những dấu chỉ của Thiên Chúa, các ông đã không quay lại chỗ đó nữa, nhưng trở về bằng một con đường khác (x. c.12). Thưa quý anh chị em, thật là rất quan trọng phải phân biệt mục đích của cuộc đời với những cám dỗ trên đường đi ! Biết từ chối những gì quyến rũ, và đưa dẫn đến con đường sai trái, để hiểu được và chọn lấy những con đường của Thiên Chúa ! Sự phân định là một ơn trọng đại, và đừng bao giờ mệt mỏi mà không cầu xin ơn này trong cầu nguyện. Chúng ta hãy cầu xin ơn này ! Lạy Chúa, xin Chúa ban cho chúng con khả năng phân định điều gì tốt lành với những điều gì xấu xa, điều gì tốt hơn và điều gì không tốt.

Ơn ngạc nhiên

Sau cùng, các Đạo Sĩ nói với chúng ta về ơn thứ ba : sự ngạc nhiên. Sau một hành trình dài, những con người thuộc giới thượng lưu xã hội này tìm thấy sự gì ? Một trẻ sơ sinh với bà mẹ của bé (x. c.11) : một cảnh tượng quả là dịu hiền, nhưng không đáng ngạc nhiên ! Các ông không thấy các thiên thần như những người chăn cừu, nhưng các ông đã gặp được Thiên Chúa trong cảnh khó nghèo. Có lẽ các ông đã trông đợi một Đấng Mêsia uy quyền và kỳ diệu, và các ông đã tìm thấy một trẻ sơ sinh. Tuy nhiên, các ông đã không nghĩ rằng mình nhầm lẫn, các ông biết nhận ra Người. Các ông đón nhận sự ngạc nhiên từ Thiên Chúa và đã trải nghiệm cuộc gặp gỡ của các ông với Người trong sự ngạc nhiên thán phục, và đã sấp mình thờ lạy Người : trong sự nhỏ bé, các ông đã nhận ra dung nhan của Thiên Chúa.

Trên mặt con người mà nói, tất cả chúng ta thường có xu hướng đi tìm sự vĩ đại, nhưng phải là một ân điển mới biết làm thế nào thực sự tìm được nó : biết tìm sự vĩ đại trong sự nhỏ bé mà Thiên Chúa rất ưa. Bởi vì như thế mà người ta gặp được Chúa : trong sự khiêm hạ, trong sự thinh lặng, trong sự tôn thờ, trong những người bé mọn và nghèo khó.

Thưa quý anh chị em, chúng ta tất cả đều được kêu gọi – ơn đầu tiên, ơn kêu gọi – bởi Chúa Giêsu, tất cả chúng ta đều có thể phân định – ơn thứ nhì, phân định – sự hiện diện của Người, tất cả chúng ta có thể trải nghiệm những sự ngạc nhiên của Người – ơn thứ ba, sự ngạc nhiên. Ngày hôm nay, rất nên nhớ lại những ơn này : ơn gọi, phân định, ngạc nhiên, những ơn này mà chúng ta đã nhận được : nên nhớ lại cái lúc mà chúng ta cảm thấy một sự kêu gọi của Thiên Chúa trong cuộc sống của chúng ta ; hay cái lúc mà, có lẽ sau nhiều nỗ lực, chúng ta đã có khả năng phân định tiếng nói của Người ; hoặc là, nghĩ tới sự ngạc nhiên không thể quên được mà Người đã dành cho chúng ta, bằng cách làm chúng ta ngạc nhiên. Cầu xin Đức Trinh Nữ phù giúp chúng ta nhớ lại và yêu mến những ơn phúc mà chúng ta đã nhận được.

Nguồn : Phòng báo chí Tòa Thánh/Zenit

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

Les trois dons faits aux mages : l’appel, le discernement, la surprise – ZENIT – Francais

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Ba ân điển được ban cho các đạo sĩ : ơn kêu gọi, ơn phân định, ơn ngạc nhiên