Bài Giáo Lý : « thời gian qua đi không phải là đe dọa mà là một hứa hẹn »

Bài Giáo Lý thứ 16 về tuổi già (Bản dịch toàn văn)

AOÛT 10, 2022 16:08 HÉLÈNE GINABATAUDIENCE GÉNÉRALE

Bài Giáo Lý ngày 10 tháng 8 năm 2022

Thời gian qua đi « không phải là một đe dọa », mà là « một hứa hẹn », lời hứa chia sẻ một ngày kia « một chỗ cùng bàn với Thiên Chúa », Đức Giáo Hoàng đã khẳng định trong Bài Giáo Lý thứ 16 về tuổi già. Bởi vậy, ngài giải thích, « tuổi già là lúc thuận lợi để làm chứng một cách đầy cảm xúc và vui vẻ sự chờ đợi này ».   

ĐGH Phanxicô đã tiếp tục các Bài Giáo Lý của ngài về chủ đề tuổi già, những bài « sau cùng », ngài nói, trong buổi triều kiến chung ngày thứ tư 10/8/2022, trong đại thính đường Phaolô VI. Bài trước đã được dành cho chuyến tông du Canada, sau thời gian tạm ngưng các buổi hẹn mỗi thứ tư hàng tuần trong tháng Bẩy.

Sự tồn tại của chúng ta trên mặt đất không nhằm « một sự toàn hảo trần thế trong tưởng tượng », Đức Giáo Hoàng nhấn mạnh. Nó là « một sự khai tâm về sự sống », « một cuộc  sống chỉ tìm được sự viên mãn nơi một mình Thiên Chúa mà thôi ». ĐGH Phanxicô đã nhắc lại rằng cái chết chỉ là một « sự vượt qua » và rằng « nơi ổn định của chúng ta, điểm đến của chúng ta không phải ở đây, nó ở bên Chúa, ở nơi mà Người ngự trị mãi mãi ».

Đức Giáo Hoàng tự hỏi có còn tồn tại « trong những giáo hội địa phương » sáng kiến nào « nhằm làm sống lại thiên chức đặc biệt là chờ đợi Chúa, khuyến khích các đặc sủng cá nhân và những phẩm chất cộng đồng của người cao tuổi ». Bởi vì, ngài nhấn mạnh, « tuổi già là khả tín khi nó mời gọi hãy vui mừng về thời gian đang qua đi ».

Sau đây là bản dịch Bài Giáo Lý (Toàn văn)

Thân chào quý anh chị em !

Chúng ta đang ở những Bài Giáo Lý cuối cùng dành cho tuổi già. Hôm nay, chúng ta đi vào trong thân tình cảm động của sự từ biệt của Chúa Giêsu với những môn đệ của Người, được kể lại một cách đầy đủ trong Tin Mừng của thánh Gioan. Bài diễn văn từ biệt bắt đầu bằng những lời an ủi và hứa hẹn : « Anh em đừng xao xuyến » (Ga 14,1) ; « Nếu Thầy đi dọn chỗ cho anh em, thì Thầy lại đến và đem anh em về với Thầy, để Thầy ở đâu, anh em cũng ở đó » (14,3). Đó là những lời tốt đẹp, lời của Chúa.

Trước đó, Chúa Giêsu đã phán với ông Phêrô : « sau này anh sẽ đi theo (Thầy) » (13,36), Chúa nhắc với ông sự vượt qua cái mỏng manh đức tin của ông. Thời gian cuộc đời còn lại của các môn đệ sẽ bắt buộc phải vượt qua sự mỏng manh của việc làm chứng và vượt qua những thách đố của tình huynh đệ. Nhưng đó cũng sẽ là sự vượt qua những chúc lành phấn khởi của đức tin : « Ai tin vào Thầy, thì người đó cũng sẽ làm được những việc Thầy làm. Người đó còn làm những việc lớn hơn nữa » (14,12). Quý anh chị em hãy nghĩ lời hứa này quan trọng thế nào ! Tôi không biết chúng ta có nghĩ sâu xa về chuyện này, có hoàn toàn tin tưởng vào điều này không ? Tôi không biết, đôi khi tôi nghĩ rằng không…

Tuổi già là thời điểm thuận lợi cho sự làm chứng cảm động và vui vẻ của sự chờ đợi này. Cụ ông và cụ bà chờ đợi, các cụ chờ đợi một cuộc hẹn hò. Trong tuổi già, các công trình đức tin, đang kéo chúng ta lại gần, chúng ta và những người khác, với vương quốc của Thiên Chúa, từ nay vượt khỏi tầm tay của các năng lực, những lời nói và những sự thôi thúc của tuổi trẻ và của sự trưởng thành. Nhưng như thế, chúng làm cho lời hứa trở nên còn trong sáng hơn về điểm đến đích thực của cuộc đời. Và điểm đến đích thực của đời sống là gì ? Là một chỗ cùng bàn với Thiên Chúa, trong thế giới của Thiên Chúa. Có thể là thú vị để thấy liệu có còn tồn tại một sự quy chiếu đặc trưng nào trong những giáo hội địa phương, nhằm làm sống lại thiên chức đặc biệt là chờ đợi Chúa – đó là một thiên chức, thiên chức chờ đợi Chúa – khuyến khích những đặc sủng cá nhân và những phẩm chất cộng đồng của người già.

Một tuổi già bị tiêu hao trong sự nản lòng vì những cơ hội bị bỏ lỡ dẫn đến sự nản lòng đối với bản thân và đối với mọi người. Trái lại, tuổi già được sống với sự êm ái và được sống với sự tôn trọng sự sống thực tại xóa tan một cách vĩnh viễn sự mập mờ về một sức mạnh có thể tự mãn cho chính mình và cho sự thành công của mình. Nó xoá tan cả sự mập mờ về một Hội Thánh tự thích nghi với điều kiện thế tục, như thể nghĩ rằng cai quản một cách vĩnh viễn sự toàn hảo và sự viên mãn của mình. Khi chúng ta được giải thoát khỏi sự tự phụ đó, thời gian tuổi già mà Thiên Chúa ban cho chúng ta tự bản thân đã là một trong những công trình « to lớn hơn » mà Chúa Giêsu đã phán. Quả vậy, đó là một công trình đã không được ban cho Chúa Giêsu để hoàn tất : cái chết, sự sống lại và sự lên trời của Người đã làm cho nó trở thành có thể cho chúng ta ! Chúng ta hãy nhớ rằng « thời gian cao hơn không gian ». Đó là quy luật của sự khởi đầu. Cuộc sống của chúng ta không được dựng lên để tự khép mình lại, nhắm tới một sự toàn hảo trần thế tưởng tượng : nó được dự định để đi xa hơn, đi qua cái chết – bởi vì cái chết là một sự vượt qua. Quả thế, nơi ổn định của chúng ta, điểm đến của chúng ta không phải ở đây, nó ở gần Chúa, nơi mà Người hằng ngự.

Ở đây, trên trái đất này, khởi đầu tiến trình « tập viện » của chúng ta : chúng ta đều là các tập sinh của sự sống – ở giữa muôn ngàn khó khăn – để học tập trân quý ơn ích của Thiên Chúa, đảm đương trách nhiệm chia sẻ và làm cho nó sinh hoa kết quả cho tất cả mọi người. Thời gian cuộc sống trên trái đất là ân sủng của sự vượt qua này. Ý tưởng bắt thời gian dừng lại – ý muốn có tuổi trẻ vĩnh cửu, sự thoải mái vô bờ bến, quyền lực tuyệt đối – không chỉ là không thể được, điều đó là điên rồ.

Sự tồn tại của chúng ta trên trái đất là thời gian khai tâm vào đời sống : đó là sự sống, nhưng nó dẫn bạn đến một cuộc sống đầy đủ hơn, sự khai tâm vào một sự sống đầy đủ ; một sự sống chỉ tìm được sự viên mãn nơi một mình Thiên Chúa. Chúng ta là những kẻ bất toàn ngay từ lúc đầu và chúng ta vẫn cứ bất toàn cho đến tận cùng. Trong sự thực hiện lời hứa của Thiên Chúa, quan hệ bị đảo ngược : không gian của Thiên Chúa, mà Chúa Giêsu chuẩn bị cho chúng ta rất cẩn thận, cao trọng hơn thời gian cuộc sống dễ chết của chúng ta. Ở đây : tuổi già mang hy vọng về gần với thành tựu hơn. Tuổi già vĩnh viễn biết rõ ý nghĩa của thời gian và những giới hạn của nơi trong đó chúng ta sống sự khai tâm của chúng ta. Tuổi già khôn ngoan về danh nghĩa này : những người già đều khôn ngoan trong chuyện này. Bởi vậy, nó khả tín khi nó mời gọi chúng ta hãy hưởng thụ thời gian đang trôi qua : đây không phải là một đe dọa, đây là một hứa hẹn. Tuổi già quý phái, nó không cần phải trang điểm để tỏ ra tính quý phái của nó. Có lẽ sự trang điểm chỉ xẩy ra khi không có sự quý phái. Tuổi già khả tín khi nó mời gọi hãy vui hưởng thời gian trôi qua : nhưng thời gian qua đi… Phải, nhưng đó không phải là một đe dọa, đó là một hứa hẹn. Tuổi già, vốn tìm lại được chiều sâu của ánh mắt đức tin, tự bản chất không bảo thủ như người ta nói ! Thế giới của Thiên Chúa là một không gian vô tận, trong đó sự qua đi của thời gian không còn sức nặng nào nữa. Và chính trong bữa Tiệc Ly, Chúa Giêsu phóng chiếu tới mục đích đó, khi Người phán cùng các môn đệ của Người rằng : « Từ nay, Thầy sẽ không uống thứ sản phẩm này của cây nho, cho đến ngày Thầy cùng anh em uống thứ rượu mới trong Nước của Cha Thầy » (Mt 26,29). Người đã đi xa hơn. Trong bài giảng của chúng ta, Thiên Đàng thường hay, đúng ra, đầy phúc lạc, đầy ánh sáng, đầy tình yêu. Có lẽ vắng đi một chút sự sống. Chẳng phải chúng ta không có khả năng để làm điều đó sao ? Sự sống tiếp tục…

Thưa quý anh chị em, tuổi già, được sống trong sự chờ đợi Chúa, có thể trở thành lời « biện minh » hoàn chỉnh của Đức tin, nó là lý do hy vọng của tất cả chúng ta (x. 1Pr 3,15). Bởi vì tuổi già làm cho lời hứa của Chúa Giêsu trong sáng, bằng cách phóng chiếu lên Thành Thánh được nói đến trong Sách Khải Huyền (ch. 21-22). Tuổi già là thời điểm của sự tồn tại thích hợp nhất để loan truyền tin vui là cuộc sống là một sự khai tâm cho một sự hoàn thành vĩnh cửu. Những người cao niên là một lời hứa, một sự chứng minh của lời hứa. Và điều tốt nhất sẽ còn tới nữa. Cái tốt nhất còn tới : điều đó giống như thông điệp của ông cụ có lòng tin, như thông điệp của bà cụ có lòng tin, điều tốt nhất sẽ còn phải tới. Cầu mong Thiên Chúa ban cho tất cả chúng ta một tuổi già có khả năng đó ! Cảm ơn.

Copyright © Libreria Editrice Vaticana et Zenit

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

Catéchèse : « Le temps qui passe n’est pas une menace, mais une promesse » – ZENIT – Francais

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Bài Giáo Lý : « thời gian qua đi không phải là đe dọa mà là một hứa hẹn »

« Các nhà truyền bá Phúc Âm bằng kỹ thuật số, các bạn đừng sợ sai lầm ! »

Thông điệp truyền hình của Đức Giáo Hoàng gửi hội nghị « Hechos 29 »

AOÛT 09, 2022 17:32 HÉLÈNE GINABATPAPE FRANÇOIS

Bàn phím máy điện toán

« Các bạn đừng sợ nhầm lẫn » : ĐGH Phanxicô đã nói với các bạn trẻ đang phúc âm hóa trên mạng và ngài nhắc rằng Hội Thánh » không bao giờ sợ hãi đi tới những chân trời mới và những vùng biên giới ».

ĐGH Phanxicô đã gửi một thông điệp video, hôm thứ bẩy 06/8/2022 vừa qua, cho hội nghị  « Hechos 29 », cuộc Gặp Gỡ Quốc Tế những người trẻ truyền bá Phúc Âm bằng kỹ thuật số đang diễn ra tại Monterey, Mêxicô, trong những ngày 05 và 06/8/2022.

ĐGH Phanxicô đã khuyến khích họ hãy tham gia « vào đời sống truyền giáo của Hội Thánh bằng cách đi ra « các vùng ngoại vi », thay vì khép kín trong những « sự an toàn nhỏ bé ». « Các bạn đừng sợ », ngài nhấn mạnh, nhưng « với sự sáng tạo và lòng can đảm, các bạn hãy loan báo lòng thương xót và nhân hiền của Thiên Chúa ».   

Rèn giũa một từ ngữ mới từ dụ ngôn người Samari nhân hậu (Lc 10, 25-37), Đức Giáo Hoàng đã mời gọi các bạn trẻ hãy « hành động như người Samari » và nhân bản hóa thế giới kỹ thuật số, « với lòng bác ái », để « nền văn hóa đương đại có thể biết Thiên Chúa bằng cách cảm thấy Người trong các bạn ».  

Sau đây là bản dịch thông điệp bằng tiếng Tây Ban Nha của ĐGH Phanxicô

Tôi gửi tới tất cả các bạn lời chào thân ái, các nhà loan truyền Phúc Âm đang tham dự hội nghị « Hechos 29 », một sáng kiến quan trọng cho việc truyền giáo trong những môi trường kỹ thuật số.

Mong rằng cuộc gặp gỡ này giúp cho các bạn cảm thấy rằng các bạn là một cộng đoàn, tham gia vào đời sống truyền giáo của Hội Thánh, Hội Thánh không hề sợ hãi đi tới những chân trời mới và những biên giới và, với sự sáng tạo và lòng can đảm, loan báo lòng thương xót và nhân hiền của Thiên Chúa.

Như tôi đã nói trong chuyến tông du mới đây của tôi tại Canada, « Phải tìm ra những con đường mới để loan báo trái tim của Phúc Âm cho những người chưa được gặp Đức Kitô. Điều đó đòi hỏi một sự sáng tạo mục vụ để đến với những người ở nơi mà họ sinh sống, không đợi họ tự đến : ở nơi mà họ sinh sống, bằng cách tìm những cơ hội lắng nghe, đối thoại và gặp gỡ ».

Các bạn đừng sợ, các bạn đừng sợ nhầm lẫn, tôi không ngừng nhắc lại rằng tôi muốn một Hội Thánh bị thương vì đi ra trong các vùng ngoại vi hiện sinh của thế giới hơn là một Hội Thánh bệnh hoạn bởi vì bị nhốt trong những sự an toàn nhỏ bé của mình. Chúa gõ cửa để đi vào trong chúng ta, nhưng có biết bao lần Người gõ cửa từ bên trong để chúng ta để Người đi ra.

Mong rằng công việc truyền giáo mà các bạn thực hiện trong những không gian kỹ thuật số chứa đầy tính nhân bản. Các bạn hãy đi « làm như người Samari » trong những môi trường đó, để cho nền văn hóa đương đại có thể biết Thiên Chúa bằng cách cảm thấy Người nơi các bạn ; các bạn hãy đi mang đến niềm hy vọng của Chúa Giêsu, nhất là cho những người ở xa nhất, bằng cách cho họ những lý do của niềm hy vọng của các bạn.

Mong rằng những lời lẽ của các bạn được tháp tùng bởi lòng bác ái, và tầm mức ảo làm gia tăng sức mạnh cho phương thức hiện diện của các bạn để mạng lưới tạo ra một sự hiệp thông khiến Chúa Giêsu hiện diện trong nền văn hóa riêng của họ.

Các bạn truyền giáo thân mến, tôi ban phép lành của tôi cho các bạn, và xin các bạn đừng quên cầu nguyện cho tôi ! Cảm ơn.

_________________________________

L’Osservatore Romano, Année CLXII n. 180, mardi 9 août, p. 8.

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

« Evangélisateurs du numérique, n’ayez pas peur de vous tromper ! » – ZENIT – Francais

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở « Các nhà truyền bá Phúc Âm bằng kỹ thuật số, các bạn đừng sợ sai lầm ! »

Ukraina : Đức Giáo Hoàng chào mừng sự khởi hành của đoàn tầu ngũ cốc

« Một dấu hiệu của hy vọng »

AOÛT 08, 2022 18:09 HÉLÈNE GINABATANGÉLUS

Kinh Truyền Tin ngày 07/8/2022

« Tôi muốn chào mừng với sự hài lòng sự khởi hành từ các hải cảng của Ukraina những chuyến tầu đầu tiên chứa đầy ngũ cốc », ĐGH Phanxicô đã tuyên bố hôm chúa nhật 07/8/2022, từ cửa sổ dinh Tông Tòa của Vatican.

Sau Kinh Truyền Tin, ngày chúa nhật 07/8/2022 vừa qua, Đức Giáo Hoàng đã vui mừng  vì sự mở cửa lại các hải cáng của Ukraina cho việc xuất cảng ngũ cốc, chủ yếu là bắp (ngô) và đậu nành, từ ngày 01/8/2022. Những tầu biển đã chở hàng tới Thổ Nhĩ Kỳ, Ý và Trung Quốc.

« Bước này cho thấy rằng có khả năng đối thoại và đạt được những kết quả cụ thể có lợi cho tất cả mọi người », ĐGH Phanxicô nói tiếp. « Vì vậy biến cố này cũng tượng trưng cho một niềm hy vọng và tôi hết lòng mong đợi rằng đi theo con đường này, người ta sẽ có thể chấm dứt các cuộc giao tranh và đạt tới một nền hòa bình chính đáng và lâu bền.

Sự mở cửa này là thành quả của các hiệp định được ký kết bởi Moscow và Kiev hôm 22/7/2022 vừa qua tại Istanbul, nhờ sự trung gian của Thổ Nhĩ Kỳ và của Liên Hiệp Quốc. Từ lúc khởi đầu cuộc chiến tranh, ngày 24/02/2022, không có một đoàn tầu thực phẩm nào đã có thể rời bến từ các hải cảng của Ukraina.

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

Ukraine : le pape salue le départ de convois de céréales – ZENIT – Francais

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Ukraina : Đức Giáo Hoàng chào mừng sự khởi hành của đoàn tầu ngũ cốc

Đức Giáo Hoàng Phanxicô – Kinh Truyền Tin : « Đừng sợ » và
« sẵn sàng »

Quảng Trường Thánh Phêrô ngày 07 tháng 8 năm 2022

Kinh Truyền Tin ngày 07 tháng 8 năm 2022

Thân chào quý anh chị em !

Trong bài Phúc Âm của phụng vụ ngày hôm nay, Chúa Giêsu phán với các môn đệ để trấn an họ trước mọi sự sợ hãi và mời gọi họ cảnh giác. Có hai lời huấn nghị căn bản Người đã ban cho họ : thứ nhất là « hỡi đàn chiên nhỏ bé, đừng sợ » (Lc 12,32) ; thứ nhì là « hãy sẵn sàng » (x. c.35). « Đừng sợ » và « hãy sẵn sàng ». Đó là hai câu quan trọng để thắng sự sợ hãi đôi khi làm cho chúng ta tê dại và để chiến thắng cám dỗ của một cuộc sống thụ động và mê ngủ. « Đừng sợ » và « hãy sẵn sàng » : chúng ta hãy dừng lại ở hai lời mời gọi này.  

Thứ nhất là « đừng sợ », Chúa Giêsu khuyến khích các môn đệ. Người mới dứt lời nói về sự lòng thương yêu và tính ân cần của Đức Chúa Cha, Đấng đã lo cho những bông hoa huệ ngoài đồng và đàn chim trời, huống hồ là các con cái của Người. Vì thế, chúng ta đừng phải lo lắng và băn khoăn : lịch sử của chúng ta nằm chắc trong tay của Thiên Chúa. Chúng ta được vững lòng bởi lời mời gọi này của Chúa Giêsu là đừng sợ hãi. Đôi khi, quả là chúng ta cảm thấy mình bị tù hãm trong cảm tưởng nghi ngờ và lo sợ : đó là sự sợ hãi không thành công, không được thừa nhận và tương yêu, sợ hãi không thể thực hiện được những dự án cua chúng ta, không bao giờ được hạnh phúc vv… trên vỉa hè. Và rồi chúng ta đấu tranh để tìm kiếm các giải pháp, tìm kiếm một không gian để trồi lên, để tích lũy của cải và sự giầu sang, để có được sự an toàn ; và chúng ta đã kết thúc như thế nào ? Chúng ta rốt cuộc đã phải sống trong sự lo âu và một sự bồn chồn thường trực. Chúa Giêsu, trái lại, trấn an chúng ta : anh em đừng sợ ! Anh em hãy tin cậy vào Chúa Cha, Đấng muốn ban cho anh em tất cả những gì anh em thực sự cần thiết. Người đã ban cho anh em Con của Người, Vương Quốc của Người, và luôn đồng hành với anh em bằng sự quan phòng của Người, chăm sóc anh em mỗi ngày. Anh em đừng sợ : đó là sự khẳng định trong đó anh em có thể cột chặt lòng mình ! Anh em đừng sợ : một tấm lòng cột chặt vào sự tin chắc đó. Đừng sợ.

Nhưng biết được Chúa chăm sóc chúng ta với tình thương yêu không cho phép chúng ta say ngủ, để mình đi vào lười biếng ! Trái lại, chúng ta phải tỉnh thức, cảnh giác. Quả vậy, yêu thương có nghĩa là lắng nghe người khác, ý thức được nhu cầu của người khác, sẵn sàng để lắng nghe và đón nhận, để sẵn sàng.

Lời thứ nhì là : « Hãy sẵn sàng ». Đó là lời mời gọi thứ nhì ngày hôm nay. Đó là sự khôn ngoan Kitô giáo. Chúa Giêsu nhắc lại nhiều lần lời mời gọi này, và ngày hôm nay, Người nhắc lại qua ba dụ ngôn ngắn, tập trung vào một ông chủ, trong dụ ngôn đầu, ông về nhà bất chợt sau khi đi dự tiệc cưới của mình, trong dụ ngôn thứ nhì, ông ta không muốn bị bất ngờ bởi những kẻ trộm, và trong dụ ngôn thứ ba, ông trở về sau một chuyến du hành dài ngày. Trong tất cả ba dụ ngôn, thông điệp là thế này : phải luôn tỉnh thức, đừng mê ngủ, nghĩa là đừng để bị phân tâm, đừng lùi bước trước sự lười biếng nội tâm, bởi vì, ngay cả trong những tình huống không ngờ tới nhất, Chúa đến. Quý anh chị em hãy có sự quan tâm này đối với Chúa, đừng mê ngủ. Quý anh chị em phải tỉnh thức.

Và vào cuối đời chúng ta, Người sẽ đòi hỏi chúng ta tính sổ về những của cải Người đã giao cho chúng ta ; vì lý do này, cảnh giác cũng có nghĩa là có trách nhiệm, nghĩa là giữ gìn và quản lý các của cải đó với lòng trung thành. Chúng ta nhận được nhiều thứ : sự sống, đức tin, gia đình, các quan hệ, công ăn việc làm, còn cả những nơi mà chúng ta đang sống, thành phố của chúng ta, công trình tạo dựng. Chúng ta đã nhận được nhiều thứ. Chúng ta hãy thử tự hỏi : chúng ta có chăm sóc cho sự kế thừa mọi sự chỉ cho riêng chúng ta và cho sự hưởng thụ của chúng ta trong lúc này không ? Chúng ta phải suy nghĩ một chút về điều này : chúng ta có là những người canh giữ những gì mà chúng ta đã được ban cho không ?

Quý anh chị em thân mến, chúng ta hãy đừng sợ mà bước đi, trong sự tin chắc rằng Chúa luôn đồng hành với chúng ta. Và chúng ta tỉnh thức, để không say ngủ khi Chúa đi qua. Thánh Augustinô đã nói : « Tôi sợ rằng Chúa đi qua mà tôi không hay  biết » ; say ngủ mà không để ý thấy Chúa đi qua. Tỉnh thức ! Cầu mong Đức Trinh Nữ Maria phù giúp chúng ta, Mẹ đã đón nhận sự viếng thăm của Chúa, và với sự nhặm lẹ và quảng đại, đã thưa với Người : « Dạ thưa con đây ».

________________________________________________

Sau Kinh Truyền Tin

Quý anh chị em thân mến ! Tôi muốn chào mừng với sự hài lòng sự xuất phát từ các hải cảng của Ukraina những chuyến tầu đầu tiên chở đầy ngũ cốc. Chặng đường này chứng tỏ có thể có được sự đối thoại và đạt được những kết quả cụ thể, có ích lợi cho tất cả mọi người. Do đó, biến cố này cũng được coi như một dấu hiệu của hy vọng, và tôi thành thật hy vọng rằng đi theo chiều hướng này, chúng ta sẽ có thể chấm dứt những cuộc giao tranh và đạt tới một nền hòa bình chân chính và lâu bền.

Tôi đau buồn nhận được tin tai nạn giao thông xẩy ra hôm qua tại Croatia : các khách hành hương người Balan trên đường tới Mễ Du, có người đã bỏ mạng và những người khác bị thương. Cầu xin Đức Mẹ chuyển cầu cho tất cả các nạn nhân và gia đình của họ.

Hôm nay là ngày đỉnh cao hành hương Âu Châu của giới trẻ tới mộ Thánh Giacôbê thành Compostella. Tôi thân ái và vui mừng ban phép lành cho mỗi người trong các bạn trẻ tham gia, và tôi cũng chúc lành cho những người đã làm việc để tổ chức và đồng hành với biến cố này. Mong rằng cuộc đời bạn luôn là một cuộc du hành hay là : một hành trình với Chúa Giêsu Kitô, một hành trình đến với Thiên Chúa và đến với anh em, một hành trình trong phục vụ và trong niềm vui.

Và bây giờ, tôi gửi lời chào của tôi đến với tất cả quý anh chị em, những người dân của Rôma và các khách hành hương đến từ nhiều nước, đặc biệt là các tín hữu của Malta. Tôi chào mừng nhóm Crevaltore, những bạn trẻ của giáo phận Vêrôna và các bạn của hội Oratorio ‘‘Don Bosco’’ của Tolmezzô.

Tôi chúc mọi người một ngày chúa nhật tốt đẹp. Xin quý anh chị em vui lòng, đừng quên cầu nguyện cho tôi. Chúc bữa trưa tốt đẹp và chào tạm biệt !

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của vatican.va

Angélus, 7 août 2022 | François (vatican.va)

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Đức Giáo Hoàng Phanxicô – Kinh Truyền Tin : « Đừng sợ » và
« sẵn sàng »

Họp Báo (7) : Giáo lý « được phát triển với thời gian, luôn luôn tiến bộ »

Về vai trò của các nhà thần học và của Huấn Quyền

août 05, 2022 15:35 Hélène GinabatVoyages

Chuyến bay trở về từ Canada

« Giáo Lý, Luân Lý, luôn trên đường phát triển, nhưng là một sự phát triển đồng hướng ». Về một câu hỏi về luân lý hôn nhân, ĐGH Phanxicô đã giải thích rằng giáo lý « phát triển theo thời gian », « nở ra và củng cố và trở nên vững chắc hơn, nhưng luôn luôn tiến bộ ».

Trong cuộc họp báo trên chuyến bay trở về sau chuyến tông du Canada (24-30/7/2022), ĐGH Phanxicô đã trả lời câu hỏi của nữ ký giả Claire Giangravè, của hãng thông tấn Hoa Kỳ Religion News Service, về khả năng của một « sự phát triển » trong lập trường của Hội thánh về chủ đề chống thụ thai.

« Sự phát triển thần học phải được cởi mở » và « Huấn Quyền phải giúp hiểu được những giới hạn ». Dựa vào những biên bản của một hội nghị mới đây về các vấn đề hôn nhân, Đức Giáo Hoàng đã chào mừng công việc của các nhà thần học « đã cố gắng tiến bộ trong giáo lý, nhưng trên chiều hướng giáo hội chứ không phải bên ngoài ». Sau đó, ngài đã nhắc lại, « Huấn Quyền » sẽ phán quyết.

« Một Hội Thánh mà không triển khai tư tưởng của mình trong chiều hướng giáo hội là một Hội Thánh thụt lùi », Đức Giáo Hoàng nói tiếp, bởi vì Hội Thành đó bị mất gốc rễ. « Truyền thống chính là gốc rễ của cảm hứng để tiến tới trong Hội Thánh », nó « luôn là cởi mở, như những rễ sâu của cây cối và cây cối lớn lên như thế ».  

Sau đây là câu hỏi của nữ ký giả Claire Giangravé (Religion News Service), và câu trả lời của Đức Giáo Hoàng :

Nhiều người công giáo ; nhưng cũng có nhiều nhà thần học, tin rằng một sự triển khai là cần thiết trong giáo lý của Hội Thánh về những sản phẩm chống thụ thai. Có vẻ như vị tiền nhiệm của ngài, ĐGH Gioan Phaolô I, cũng đã nghĩ rằng có lẽ cần thiết phải tái xét sự cấm đoán hoàn toàn. Ngài nghĩ sao, nghĩa là tóm lại : ngài có mở ra cho một sự tái thẩm định trên chiều hướng này không ? hay là liệu có một khả năng cho một cặp vợ chồng cân nhắc các cách chống thụ thai không ?

Tôi hiểu rồi, đó là cái gì rất nhất thời. Nên biết rằng giáo lý, luân lý luôn là trên con đường phát triển, nhưng là một sự phát triển đồng hướng. Để biểu lộ một cách rõ ràng, tôi tin rằng tôi đã nói về chuyện này trong những dịp khác ở đây, về sự phát triển của một vấn đề luân lý, một sự phát triển thần học có thể nói như vậy, hay phát triển giáo lý, có một quy luật vốn rất rõ ràng và mang tính soi sáng : đó là điều mà ông Vincent de Lérins, một người Pháp, vào thế kỷ thứ V.

Ông nói rằng, để tiến bộ, để phát triển, học thuyết đích thực không thể yên tĩnh, nó phát triển ut annis consolidetur, dilatetur tempore, sublimetur aetate. Đó nghĩa là nó phát triển với thời gian, nở rộng ra và thăng hoa và trở nên vững mạnh hơn, nhưng luôn tiến triển. Chính vì lý do này mà bổn phận của các nhà thần học là sự nghiên cứu, sự suy nghĩ thần học. Người ta không thể làm thần học với một chữ « không » trước mình. Và rồi, đó là Huấn Quyền sẽ nói : « Không, bạn đi quá xa, bạn hãy trở lại ». Nhưng sự phát triển thần học phải cởi mở, các thần học gia có mặt cho chuyện này. Và Huấn Quyền phải hỗ trợ để hiểu rõ các giới hạn.

Về vấn đề các biện pháp tránh thụ thai, tôi biết rằng một tài liệu đã được xuất bản về chủ đề này và về các vấn đề khác thuộc hôn nhân. Đó là những biên bản của một hội nghị, và trong hội nghị, đã có những « bài thuyết trình », rồi sau đó họ thảo luận với nhau và họ đưa ra những đề nghị. Chúng ta cần phải minh bạch : những người đã tham dự hội nghị này đã làm bổn phận của họ, bởi vì họ đã tìm cách tiến triển trong học thuyết, nhưng trong một hướng giáo hội, không phải bên ngoài, như tôi đã nói về vấn đề quy luật Vincent de Lérins. Sau đó, Huấn Quyền sẽ tuyên bố : « Được ! tốt » – « Không được, không tốt ».

Nhưng có nhiều điều đã được đặt lại thành vấn đề. Chẳng hạn, hãy nghĩ về vũ khí nguyên tử : ngày hôm nay, tôi đã chính thức tuyên bố rằng việc sử dụng và sở hữu vũ khí nguyên tử là vô luân lý. Hãy thử suy nghĩ về án tử hình : trước đây, án tử hình là phải… Bây giờ, tôi có thể nói rằng chúng ta đã không xa với sự vô luân lý, bởi vì ý thức luân lý đã phát triển tốt.

Để rõ ràng : khi mà giáo lý hay luân lý phát triển, thì tốt, nhưng trong hướng này, với ba quy luật của Vincent de Lérins. Tôi tin rằng rất rõ ràng : một Hội Thánh mà không phát triển tư tưởng của mình trên hướng giáo hội là một Hội Thánh thụt lùi. Và đó là vấn đề của ngày hôm nay, của tất cả những người tự nhận là « truyền thống ». Không, họ không phải là truyền thống, họ là những người « thụt lùi », họ lùi lại, không có gốc rễ. Điều đó luôn đã xẩy ra trong thế kỷ trước, điều đó đã xẩy ra như thế. Và « chủ nghĩa thụt lùi » là một tội lỗi, bởi vì người ta không tiến lên với Hội Thánh. Trái lại, truyền thống – như có ai đó đã nói, tôi nghĩ tôi đã nói trong một trong những bài diễn văn của tôi -, truyền thống là đức tin sống động của những người chết. Trái lại, đối với những « người thụt lùi chủ nghĩa », đó là đức tin chết của những người đang sống. Truyền thống chính là cỗi rễ của sự cảm hứng để thăng tiến trong Hội Thánh. Và đó luôn là thẳng đứng. « Chủ nghĩa thụt lùi », đó là sự lùi bước, đó là luôn khép kín. Quan trọng là phải hiểu rõ vai trò của truyền thống, vốn là luôn luôn rộng mở, cũng như gốc rễ của cây cối và cây cối lớn lên như thế… Một nhạc sĩ đã có một câu rất hay, Gustav Mahler đã nói : truyền thống trên ý nghĩa này là sự bảo đảm cho tương lai, đó là sự bảo đảm, không phải là một vật của viện bảo tàng. Nếu bạn quan niệm truyền thống khép kín, đó không phải là truyền thống Kitô giáo. Đó luôn là nhựa của rễ cây thúc đẩy bạn thăng tiến, thăng tiến, thăng tiến… Bởi vậy, để trả lời câu hỏi của bạn, phải suy nghĩ và làm thăng tiến đức tin và luân lý, và bao lâu nó đi theo hướng của gốc rễ, của nhựa cây, mọi sự tốt lành. Với ba quy tắc của Vincent de Lérins, mà tôi đã đề cập.

© Traduction de Zenit, Hélène Ginabat

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

Conférence de presse (7) : Le dogme «se développe avec le temps, toujours en progressant» – ZENIT – Francais

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Họp Báo (7) : Giáo lý « được phát triển với thời gian, luôn luôn tiến bộ »

Họp Báo (6) – Đức Giáo Hoàng mời gọi các chính trị gia người Ý phải có « trách nhiệm dân sự »

20 chính phủ trong 22 năm tại Ý, ngài nhấn mạnh.

AOÛT 04, 2022 19:39 HÉLÈNE GINABATVOYAGES

Chuyến bay trở về từ Canada

Gần tới kỳ bầu cử quốc hội tại Ý, ngày 25/9/2022 tới đây, sau khi thủ tướng người Ý Draghi đã đệ trình đơn từ chức của ông và của chính phủ ông, ĐGH Phanxicô mời gọi các lực lượng chính trị hãy có « tinh thần trách nhiệm dân sự ».

Được hỏi bởi ký giả Ignazio Ingrao (RAI – TG1) trong cuộc phỏng vấn trên chuyến bay trở về sau chuyến tông du Canada (24-30/7/2022), hôm 29/7/2022 ; về tình hình chính trị bi đát của nước Ý, ĐGH Phanxicô, không nói nhiều, nhưng cũng đã chào mừng « phẩm chất quốc tế cao quý » của ông chủ tịch Hội Đồng chính phủ từ nhiệm.

Đức Giáo Hoàng đã giới hạn trong việc nhấn mạnh rằng nước Ý đã được thấy 20 chính phủ trong vòng chỉ có 22 năm : « đó là câu trả lời của tôi », ngài nói.

Sau đây là câu hỏi của phóng viên Ignazio Ingrao (TG1 là tên các tờ báo truyền hình của kênh truyền hình công cộng chính của Ý RAI) và câu trả lời của ĐGH Phanxicô :

Nước Ý đang trải qua một thời điểm khó khăn dấy lên những lo âu, nhất là trên bình diện quốc tế. Có cuộc khủng hoảng kinh tế, nạn đại dịch, cuộc chiến tranh và bây giờ chúng tôi đang ở trong tình trạng vô chính phủ. Ngài là vị giáo chủ ở nước Ý : trong bức điện tín của ngài gửi Tổng Thống Mattarella nhân dịp sinh nhật của ông, ngài đã nói đến một đất nước bị hằn dấu bởi nhiều khó khăn và đã kêu gọi phải làm những sự lựa chọn quan trọng. Ngài nghĩ như thế nào về sự sụp đổ của ông Draghi (cựu thủ tướng) ?

Trước hết, tôi không muốn xen vào chính trị nội bộ của nước Ý. Thứ nhì là không ai có thể nói rằng ông chủ tịch hội đồng bộ trưởng Draghi đã không phải là một chính khách có phẩm chất cao quý trên mặt quốc tế. Ông đã từng là chủ tịch Ngân Hàng Trung Ương Âu Châu, có thể nói là một sự nghiệp tốt đẹp. Và rồi tôi đã đặt một câu hỏi với một trong các cộng sự viên của tôi : « Xin cho tôi biết, có bao nhiêu chính phủ mà nước Ý đã có trong thế kỷ 21 này ? ». Và tôi đã được trả lời là « 20 ». Đó là câu trả lời của tôi.

Nhưng ngài sẽ đưa ra lời kêu gọi nào với các lực lượng chính trị nhằm tới các cuộc bầu cử khó khăn này ?

Trách nhiệm. Trách nhiệm dân sự.

© Traduction de Zenit, Hélène Ginabat

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

Conférence de presse (6) : le pape invite les politiques italiens à la « responsabilité civique » – ZENIT – Francais

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Họp Báo (6) – Đức Giáo Hoàng mời gọi các chính trị gia người Ý phải có « trách nhiệm dân sự »

Họp Báo (5) : « Không có ác ý » trong bản Tuyên Ngôn về hành trình công nghị Đức Quốc »

Đức Giáo Hoàng nhắc lại bức thư năm 2019 gửi người công giáo Đức Quốc

AOÛT 04, 2022 19:38 HÉLÈNE GINABATVOYAGES

Chuyến bay trở về từ Canada

ĐGH Phanxicô đã nhìn nhận một « sai lầm trong vận hành », chứ « không phải là ý xấu », trong sự thiếu đi chữ ký trên bản Tuyên Ngôn của Tòa Thánh về « hành trình công nghị » Đức Quốc, được công bố ngày 21/7/2022 vừa qua.   

Trong cuộc họp báo trên chuyến bay trở về sau chuyến tông du Canada (24-30/7/2022), hôm thứ sáu 29/7/2022, ĐGH Phanxicô đã trả lời nữ phóng viên Severina Elisabeth Bartonischek, của hãnh thông tấn công giáo Đức Quốc CIC, về vấn đề đau lòng đang lay động Giáo Hội Đức Quốc hiện nay.

ĐGH Phanxicô đã nắm bắt cơ hội để nhắc lại bức thư ngài gửi cho người công giáo Đức Quốc, ngày 29/6/2019 : một bức thư được viết « với tư cách là mục tử cho một Giáo Hội đang tìm một con đường, với tư cách là người anh em, người cha, người tín hữu » ngài kết luận.

Sau đây là câu hỏi của nữ ký giả Severina Elisabeth Barto,itschek (CIC), hãng thông tấn công giáo Đức Quốc, và câu trả lời của Đức Giáo Hoàng.

Hôm qua, ngài đã nói đến tình huynh đệ của Hội Thánh, của một cộng đoàn biết lắng nghe và biết đi vào đối thoại, vốn tạo điều kiện cho phẩm chất tốt của các mối quan hệ. Nhưng mới cách đây ít ngày, đã có một tuyên bố của Tòa Thánh về hành trình công nghị của Đức Quốc, không có chữ ký. Ngài có nghĩ rằng cách thức truyền đạt này góp phần vào việc đối thoại hay là làm thành một trở ngại cho việc này không ?

Trước hết, đây là Phủ Quốc Vụ Khanh đã soạn thảo bản thông cáo này, điều này là một nhầm lẫn vì không nói rõ ở bên dưới… Tôi tin rằng nó đã được chỉ rõ « Thông cáo của Phủ Quốc Vụ Khanh », nhưng tôi không chắc. Nhưng điều đó đã là một sự sai lầm là không ấn ký với tư cách là Phủ Quốc Vụ Khanh, một sai lầm về vận hành, không phải là một sai lầm có ác ý. Đó là điểm cuối cùng.

Và trên tài liệu sogenannter synodaler Weg, trên hành trình công nghị, tôi đã viết một bức thư – tôi đã viết một mình, một tháng cầu nguyện, suy niệm, tham khảo – và tôi đã nói điều mà tôi phải nói trên hành trình công nghị, tôi không nói gì thêm nữa. Đó là Huấn Quyền Giáo Hoàng trên hành trình công nghị, và bức thư này tôi đã viết cách đây hai [ba] năm. Tôi đã tránh né Giáo Triều bởi vì tôi đã không tham khảo, không gì cả. Tôi đã đi con đường riêng của mình, với tư cách là mục tử cũng là cho Hội Thánh đang tìm một con đường, với tư cách là người anh em, là người cha, là người tín hữu, tôi đã làm theo cách đó. Và đó là thông điệp của tôi. Tôi biết rằng không phải là dễ, nhưng mọi sự đều có trong bức thư này. Cảm ơn.

© Traduction de Zenit, Hélène Ginabat

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

Conférence de presse (5) : « pas de mauvaise volonté » dans la Déclaration sur le chemin synodal allemand – ZENIT – Francais

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Họp Báo (5) : « Không có ác ý » trong bản Tuyên Ngôn về hành trình công nghị Đức Quốc »

Họp Báo (4) : Đức Giáo Hoàng từ chức « nếu Chúa truyền dạy »

Chức vị giáo hoàng là một sự phục vụ

AOÛT 04, 2022 19:36 HÉLÈNE GINABATVOYAGES

Chuyến bay trở về từ Canada

Trả lời câu hỏi nóng bỏng trên nhiều bờ môi, để biết nếu có ngày nào ngài từ chức, Đức Giáo Hoàng Phanxicô trả lời : « Chính Chúa truyền dạy ». Nếu Đức Giáo Hoàng dòng Tên cảm thấy rằng Chúa « truyền dạy điều gì » qua « một sự gợi hứng », ngài sẽ thực hiện « một sự phân định để xem Chúa truyền dạy điều gì ? »  

Trong cuộc họp báo trên chuyến bay trở về sau chuyến tông du Canada (24-30/7/2022), hôm thứ sáu 29/7/2022, ĐGH Phanxicô đã trả lời các câu hỏi của nữ ký giả Caroline Pigozzi, của tờ tuần báo Paris Match, hỏi ngài về một sự từ chức có thể diễn ra.

« Chính Chúa sẽ phán điều đó. Người tu sĩ dòng Tên tìm cách thi hành thánh ý Chúa, và kể cả Đức Giáo Hoàng dòng Tên cũng phải làm như thế », ngài nhấn mạnh. « Có thể rằng Chúa muốn sai tôi đến một xó nào đó, đó là chuyện của Người, chính Người truyền dạy »  

Còn để biết xem ngài cảm thấy mình là Giáo Hoàng nhiều hơn hay tu sĩ dòng Tên nhiều hơn, ĐGH Phanxicô trả lời « Tôi cảm thấy mình là tôi tớ của Chúa, với tập quán của tu sĩ dòng Tên ». Ngôi vị Giáo Hoàng không phải là một « linh đạo », mà là một « sự phục vụ », mà mỗi người mang nặng trên vai « với linh đạo của riêng mình, với các ân sủng của riêng mình, với lòng trung thành của riêng mình và với tội lỗi của riêng mình ».

Sau đây là câu hỏi của nữ ký giả Caroline Pigozzi (Paris Match) và câu trả lời của ĐGH Phanxicô

Sáng hôm nay, ngài đã gặp gỡ tại tòa tổng giám mục, như mỗi lần ngài đến một đất ước nào, với các thành viên của Dòng Tên, gia đình của ngài. Cách đây 9 năm, khi trở về từ Đại Hội Giới Trẻ Thế Giới JMJ tại Brasil, ngày 28/7/2013, tôi đã hỏi ngài có còn cảm thấy mình là tu sĩ Dòng Tên không ? Ngài trả lời có. Ngày 04/12 vừa qua, sau khi gặp các tu sĩ Dòng Tên của Hy Lạp, tại Athêna, ngài đã giải thích điều này : « Khi người ta đưa ra một tiến trình, phải để cho nó phát triển, để cho công trình lớn lên rồi sau đó, phải rút lui. Tất cả các tu sĩ Dòng Tên phải làm như thế, không có công trình nào thuộc quyền sở hữu của họ cả bởi vì điều đó thuộc quyền sở hữu của Chúa ». Thưa Đức Thánh Cha, lời tuyên bố này có thể, một ngày kia cũng có giá trị đối với một vị Giáo Hoàng Dòng Tên không ?

Tôi tin rằng có, có.

Có phải điều này có nghĩa là ngài sẽ có thể từ chức như các tu sĩ Dòng Tên không ?

Phải, phải ; đó là một ơn gọi.

Ơn gọi làm Giáo Hoàng hay là ơn gọi làm tu sĩ Dòng Tên ?

Tùy Chúa truyền dạy. Người tu sĩ Dòng Tên tìm kiếm – tìm kiếm, không làm thường xuyên, không thể được, tìm kiếm – để làm theo thánh ý Chúa, và kể cả Giáo Hoàng Dòng Tên cũng phải làm như thế. Khi Chúa phán, nếu Chúa phản với bạn « đi tới », thì bạn đi tới ; nếu Chúa phán với bạn « đi vào một xó », bạn đi vào một xó. Nhưng chính là Chúa…

Nhưng ngài dường như muốn nói rằng chúng ta đợi chờ cái chết, ở độ đó…

Nhưng tất cả chúng ta đền đợi chờ cái chết !

Tôi muốn nói, ngài không từ chức trước à…

Điều Chúa phán. Chúa có thể phán : « Từ chức đi ». Chính là Chúa truyền dạy. Có câu chuyện của thánh Inhaxiô, quan trọng : khi một người mệt mỏi, đau ốm, đã thưa với thánh Inhaxìô rằng : « Tôi không thể cầu nguyện », ngài miễn cho người đó cầu nguyện. Nhưng ngàì không bao giờ miễn xét mình : mỗi ngày hai lần, nhìn xem những gì đã xẩy ra… Đây không phải là một vấn đề có hay không có tội lỗi ; không : « Linh đạo nào đã thúc đẩy tôi hôm nay ? ». Ơn gọi của chúng ta nói rằng : « đi tìm xem những gì đã xẩy ra ngày hôm nay. Nếu – đây là giả thuyết – tôi thấy rằng Chúa phán với tôi điều gì, một gợi hứng của chuyện này hay chuyện kia, tôi phải làm một sự phân định để biết điều Chúa yêu cầu. Có thể xẩy ra là Chúa muốn sai tôi đi vào một xó, đó là chuyện của Người, chính Người là Đấng truyền dạy. Tôi tin rằng điều này chính là cách sống đạo của một tu sĩ Dòng Tên : luôn ở trong sự phân định thiêng liêng để lấy những quyết định, để chọn những con đường để làm việc và cũng để chọn lựa những dấn thân của mình. Sự phân định là chìa khóa trong ơn gọi của người tu sĩ Dòng Tên. Điều này là quan trọng. Thánh Inhaxiô đã rất kiên quyết trên điểm này, bởi vì đó chính là kinh nghiệm bản thân của ngài về phân định thiêng liêng đã dẫn ngài đến sự hoán cải. Và những bài tập thiêng liêng thực sự là một ngôi trường dạy phân định. Chính như thế mà người tu sĩ Dòng Tên, nhờ ơn gọi, phải là một con người của phân định, phân định các tình huống, phân định lương tâm của chính mình, phân định những quyết định phải lấy. Và vì vậy người tu sĩ Dòng Tên phải mở ra với tất cả những gì Chúa yêu cầu mình. Đó là một phần linh đạo của chúng tôi.

Nhưng bây giờ, ngài cảm thấy mình là Giáo Hoàng nhiều hơn hay tu sĩ Dòng Tên nhiều hơn ?

Tôi không bao giờ làm sự so sánh này ! Không bao giờ ! Tôi cảm thấy mình là tôi tớ của Chúa, với tập quán của người tu sĩ Dòng Tên, bởi vì không có linh đạo Giáo Hoàng, cái đó không có. Mỗi vị Giáo Hoàng đưa ra linh đạo riêng của mình. Xin hãy nghĩ tới thánh Gioan Phaolô II, với linh đạo Đức Mẹ tươi đẹp của ngài, mà ngài đã có trước và ngài vẫn có khi là Giáo Hoàng. Xin hãy nghĩ tới tất cả các vị Giáo Hoàng đã triển khai linh đạo của chính các ngài. Thiên chức Giáo Hoàng không phải là một linh đạo, đó là một công việc, một chức vụ, một sự phục vụ, nhưng mỗi đấng mang trong linh đạo riêng của chính mình, với những ân điển của chính mình, với lòng chung thủy của chính mình và với cả tội lỗi của chính mình. Nhưng không có linh đạo Giáo Hoàng, chính vì thế mà không có sự so sánh giữa linh đạo Dòng Tên và linh đạo Giáo Hoàng bởi vì cái thư hai này không hiện hữu. Cô hiểu không ? Cảm ơn, cảm ơn.

© Traduction de Zenit, Hélène Ginabat

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

Conférence de presse (4) : le pape se retirera « si le Seigneur le commande » – ZENIT – Francais

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Họp Báo (4) : Đức Giáo Hoàng từ chức « nếu Chúa truyền dạy »

Họp Báo (3) : « Tôi sẽ tìm cách tiếp tục tông du » Đức Giáo Hoàng tuyên bố

Kazakhstan, Ukraina, Nam Suđan và Côngô ?

AOÛT 04, 2022 19:33 HÉLÈNE GINABATVOYAGES

Chuyến bay trở về từ Canada

ĐGH Phanxicô thừa nhận rằng ngài phải « thận trọng đôi chút » và giảm bớt nhịp độ của ngài, nhưng ngài vẫn mong muốn « tiếp tục tông du và gần gũi mọi người », bởi vì « gần gũi là một cách phục vụ ». Đó là những gì Đức Giáo Hoàng đã trả lời nữ phóng viên Valentina Alazraki, người hỏi ngài về khả năng thể chất của ngài để du hành trong tương lai.  

Trong cuộc họp báo trên chuyến bay trở về sau chuyến tông du Canada (24-30/7/2022), hôm thứ sáu 29/7/2022, ĐGH Phanxicô đã trả lời nữ ký giả Valentina Alazraki Crastich, của hãng thông tấn Televisa của Mêxicô.

ĐGH Phanxicô đã xác nhận ý muốn của ngài đi tới Kazakhstan và tới Ukraina. Ngài còn hy vọng đi tới Nam Suđan và Côngô, một chuyến đi đã được dự trù và đầu tháng 7 vừa qua và ngài đã phải hủy bỏ vì lý do sức khỏe. « Để coi. Tôi có đủ thiện chí, nhưng phải xem cái chân của tôi nó nói thế nào nữa », ngài kết luận.

Sau đây là câu hỏi của cô Maria Velentina Alazraki Crastich (Televisa) và câu trả lời của Đức Giáo Hoàng.

(…) Chúng ta có thể đánh giá rằng chuyến tông du Canada đã là một cuộc thử nghiệm, một thử thách đối với sức khỏe của ngài, đối với những điều mà ngài đã định nghĩa hồi sáng nay như là « những giới hạn thể chất ». Sau buổi sáng này, ngài có thể nói gì với chúng tôi về những chuyến đi tương lai của ngài ? Ngài có tiếp tục du hành như vậy nữa không ? Liệu sẽ có những chuyến đi mà ngài sẽ không thể thực hiện vì lý do những giới hạn này không ? Hay trái lại, liệu có thể ngài có nghĩ rằng vào tuần tới, cuộc giải phẫu đầu gối sẽ có thể giải quyết tốt hơn tình trạng và cho phép ngài đi như trước đây không ?

Cảm ơn cô. Tôi không biết nữa… Tôi không tin có thể tiếp tục với nhịp độ như trước đây. Tôi tin rằng ở tuổi của tôi và với những giới hạn này, tôi phải thư thả một chút để có thể phục vụ Hội Thánh, hay trái lại, phải nghĩ đến khả năng tôi phải rút lui. Thật lòng. Không phải là tai họa khi người ta có thể thay đổi giáo hoàng, có thể thay đổi, không phải là một vấn đề ! Nhưng tôi tin rằng tôi phải giới hạn mình đôi chút với những nỗ lực này. Cuộc giải phẫu đầu gối thì không được, không thể được trong trường hợp của tôi. Các chuyên viên thì nói là được, nhưng có cả vấn đề thuốc mê nữa : cách đây 10 tháng, tôi đã bị gây mê 6 tiếng đồng hồ và vẫn còn di chứng. Không thể chơi đùa với gây mê được. Và vì lý do này mà người ta nghĩ rằng đó không phải là giải pháp. Nhưng tôi tìm cách tiếp tục tông du và gần gũi mọi người, bởi vì tôi tin rằng sự gần gũi là một phương cách phục vụ. Nhưng tôi không thấy phải nói gì thêm nữa. Chúng ta hãy hy vọng đi… Đi Mêxicô thì, không có dự trù… chưa đâu !

Và Kazakhstan ? Và nếu ngài đi Kazakhstan, ngài có phải đi Ukraina nữa không ?

Tôi đã nói rằng tôi muốn đi Ukraina. Bây giờ chúng ta sẽ coi xem tôi sẽ tìm thấy gì khi về đến nhà. Kazakhstan, cho đến bây giờ, là nơi tôi muốn đi tới : đó là một chuyến tông du yên tĩnh, không có những chuyển động lớn, đó là một hội nghị của các tôn giáo. Nhưng cho đến lúc này, không có gì thay đổi. Tôi cũng còn phải đi Nam Suđan trước khi đi Côngô, bởi vì đó là một chuyến đi với tổng giám mục của Canterbury và với giám muc của Giáo Hội Scotland, cả ba người cùng đi, cũng như cuộc tĩnh tâm mà cả ba chúng tôi thực hiện. Rồi tới Côngô. Nhưng sẽ là vào năm tới, bởi vì có mùa mưa… Để coi. Tôi có đủ thiện chí, nhưng phải xem cái chân của tôi nó nói thế nào nữa.

© Traduction de Zenit, Hélène Ginabat

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

Conférence de presse (3) : « Je chercherai à continuer de voyager », déclare le pape – ZENIT – Francais

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Họp Báo (3) : « Tôi sẽ tìm cách tiếp tục tông du » Đức Giáo Hoàng tuyên bố

Bài Giáo Lý : « Tìm lại sự hài hòa giữa thế tục và những giá trị thiêng liêng »

Tổng kết chuyến tông du Canada (Bản dịch toàn văn)

AOÛT 03, 2022 18:49 HÉLÈNE GINABATAUDIENCE GÉNÉRALE

Bài Giáo Lý ngày 03/8/2022

Trở về từ chuyến tông du Canada của ngài, ĐGH Phanxicô đã mời gọi hãy « tìm lại sự hài hòa giữa sự hiện đại và những nền văn hóa tổ tiên, giữa thế tục và những giá trị thiêng liêng », trong bản tổng kết ngài đã thực hiện từ điều mà ngài gọi là « cuộc hành hương đền tội ».

Hôm nay, ĐGH Phanxicô đã tiếp tục các buổi triều kiến chung sáng thứ tư hàng tuần, sau một tháng nghỉ hè. Buổi triều kiến ngày 03/8/2022, đã diễn ra trong Đại Thính Đường Phaolô VI của Vatican vì lý do thời tiết quá nóng bức tại Rôma, đã được dành, theo tập tục, cho chuyến tông du mới đây được thực hiện tại Canada (24-30/7/2022). Đức Giáo Hoàng đã gửi lời cảm ơn nhấn mạnh tới các giám mục của Canada vì « sự hợp nhất » của các ngài.

« Sự hài hòa » mà Đức Giáo Hoàng kêu gọi từ trong mong ước, liên quan « trực tiếp » đến Hội Thánh, được sai đi khắp thế giới để « làm chứng và ‘‘gieo trồng’’ một tình huynh đệ phổ quát vốn tôn trọng và cổ vũ tầm mức địa phương với những sự phong phú đa dạng », ngài nhấn mạnh, tái xác định sự dấn thân của Hội Thánh để « cổ vũ các nền văn hóa nguyên thủy, với những hành trình thiêng liêng thích hợp và quan tâm đến những tập quán và ngôn ngữ của các dân tộc.

Nhưng Đức Giáo Hoàng Phanxicô cũng đã cảnh báo chống « nhưng hình thức khác nhau của những vụ xâm thực ý thức hệ, đe dọa các truyền thống, lịch sử và những quan hệ tôn giáo của các dân tộc, cào bằng những khác biệt, chỉ tập trung vào hiện tại và thường bỏ qua những nhiệm vụ đối với những người yếu đuối và mỏng manh nhất ».

Sau đây là bản dịch toàn văn bài giáo lý của ĐGH Phanxicô

Thân chào quý anh chị em !

Ngày hôm nay, tôi muốn chia sẻ cùng quý anh chị em một số suy nghĩ về chuyến tông du mà tôi mới thực hiện tại Canada trong những ngày vừa qua. Đây là một cuộc tông du khác với những lần trước. Quả vậy, động cơ chính là gặp gỡ những dân tộc nguyên thủy để bầy tỏ sự gần gũi và sự đau lòng của tôi và xin tha thứ – xin tha thứ – vì điều xấu đã làm cho họ bởi các Kitô hữu, trong đó có nhiều người công giáo đã hợp tác, trong quá khứ, với những chính sách cưỡng bách đồng hóa và cưỡng bách giải phóng của các chính quyền thời đó.

Chính trên chiều hướng này mà một sự vận động đã được tiến hành tại Canada để viết lên một trang sử mới của hành trình mà Hội Thánh thực hiện từ lâu nay với các dân tộc bản địa. Quả vậy, khẩu hiệu của chuyến tông du là « Cùng nhau bước đi », đã giải thích điều này phần nào rồi. Một hành trình của hòa giải và hàn gắn cần phải có sự hiểu biết về lịch sử, có sự lắng nghe những người còn sống, có ý thức và nhất là sự sám hối, sự thay đổi tâm trạng. Sự nghiên cứu xâu sắc này đã cho thấy rằng, một mặt, có một số người nam và nữ của Hội Thánh đã ở phía những người bảo vệ kiên quyết và can đảm nhất phẩm giá của các dân tộc bản địa, bênh vực họ và đóng góp cho sự tìm hiểu ngôn ngữ và văn hóa của các dân tộc này ; nhưng mặt khác, rất tiếc là đã không thiếu những Kitô hữu, gồm các linh mục, nam nữ tu sĩ và giáo dân, đã tham gia vào các chương trình mà ngày nay chúng ta hiểu là không thể chấp nhận được và thậm chí đi ngược lại Phúc Âm. Và chính vì thế mà tôi đã đi cầu xin tha thứ nhân danh Hội Thánh.

Như thế, đây là một cuộc hành hương sám hối. Đã có những lúc vui vẻ, nhưng ý nghĩa và tông điệu chung đã là sự suy nghĩ, sự sám hối và sự hòa giải. Cách đây 4 tháng, tôi đã tiếp kiến tại Vatican, từng nhóm riêng biệt, những người đại diện của các dân tộc nguyên thủy ; đã có cả thẩy 6 cuộc họp để chuẩn bị cho cuộc gặp gỡ này.

Cuộc hành hương này đã đi theo 3 chặng lớn : chặng thứ nhất, tại Edmonton, ở phía Tây nước này. Chặng thứ nhì tại Québec, trong vùng Đông. Và chặng thứ ba ở phía Bắc, tại Iqaluit, cách Vòng Bắc Cực khoảng 300 km. Cuộc gặp gỡ đầu tiên đã diễn ra tại Maskwacis, có nghĩa là « Đồi Gấu », ở đây các tù trưởng và các thành viên của những nhóm dân bản địa toàn quốc đã đến : Các Quốc Gia Đầu Tiên, Người Metis và người Inuit. Cùng nhau chúng tôi đã ôn lại ký ức : ký ức tốt đẹp của lịch sử ngàn đời của các dân tộc này, hài hòa với đất đai của họ : « đây là một trong những điều tốt đẹp nhất của các dân tộc nguyên thủy, sống hòa hợp với đất đai. Họ không bao giờ bạc đãi thiên nhiên, không bao giờ. Họ sống hài hòa với trái đất. Và chúng tôi cũng đã thu thập ký ức đau buồn của những lạm dụng mà họ bị gánh chịu, đặc biệt là trong các trường nội trú, vì lý do các chính sách đồng hóa văn hóa.

Sau ký ức, bước thứ nhì cuộc hành trình của chúng tôi là hành trình hòa giải. Không phải là một sự thỏa hiệp giữa chúng tôi – đó sẽ chỉ là một ảo tưởng, một sự dàn cảnh – nhưng thực chất là chúng tôi đã để mình được hòa giải bởi Đức Kitô, Người vốn là sự bình an của chúng ta (x. Ep 2,14). Để làm điều này, chúng tôi đã lấy hình ảnh cây, trung tâm của sự sống và biểu tượng của các dân tộc bản địa.

Ký ức, hòa giải và rồi hàn gắn. Chúng tôi đã thực hiện bước thứ ba của hành trình trên bờ Hồ Sainte Anne, ngay ngày lễ kính các thanh Gioakim và Anna. Chúng tôi có thể đong múc trong Đức Kitô, nguồn mạch nước hằng sống và nơi đó, nơi Chúa Giêsu, chúng tôi đã thấy sự gần gũi của Chúa Cha, Đấng ban cho chúng ta sự chữa lành các vết thương cũng như sự tha thứ tội lỗi chúng ta.

Từ hành trình của ký ức, hòa giải và hàn gắn này, đã tuôn ra niềm hy vọng cho Hội Thánh, tại Canada và ở khắp mọi nơi. Và ở đó, hình ảnh các môn đệ trên đường Emau, sau khi bước đi cùng với Chúa Giêsu phục sinh, cùng với Người và nhờ ơn Người đã từ thất bại chuyển qua hy vọng (x. Lc 24, 13-35).

Như tôi đã nói ở phần đầu, con đường đi cùng các dân tộc bản địa đã là nền tảng của chuyến tông du này. Chính trên đó mà đã tháp ghép 2 cuộc gặp gỡ với Giáo Hội địa phương và với Các Giới Chính Quyền của quốc gia, mà tôi muốn lập lại sự mang ơn chân thành của tôi vì sự sẵn sàng và sự đón tiếp thân thiện đã dành cho chúng tôi, cho chính tôi và các cộng sự viên của tôi. Và với các giám mục nữa. Trước các vị thống đốc, các vị lãnh đạo dân bản địa và ngoại giao đoàn, tôi đã tái khẳng định ý chí tích cực của Tòa Thánh và các cộng đoàn công giáo địa phương cổ vũ các nền văn hóa nguyên thủy, với những hành trình thiêng liêng thích hợp và chú ý tới các tập quán và ngôn ngữ của các dân tộc. Đồng thời, tôi đã nhấn mạnh tâm trạng thực dân xuất hiện như thế nào ngày hôm nay dưới những hình thức đa dạng của những cuộc xâm thực ý thức hệ, đang đe dọa các truyền thống, lịch sử và những quan hệ tôn giáo của các dân tộc, cào bằng những khác biệt, chỉ tập trung duy nhất vào hiện tại và thường bỏ quên các bổn phận đối với những người yếu đuối và mỏng manh nhất. Như vậy, phải tìm lại được một sự cân bằng lành mạnh, tìm lại được sự hài hòa vốn dĩ hơn là một sự cân bằng, đó là chuyện khác ; tìm lại được sự hài hòa giữa hiện đại và những văn hóa tổ tiên, giữa trần tục và những giá trị tâm linh. Và điều đó thách thức trực tiếp nhiệm vụ của Giáo Hội, được sai đi trên khắp thế giới để làm chứng và « gieo trồng » một tình huynh đệ phổ quát, tôn trọng và cổ vũ tầm mức địa phương với những sự phong  phú đa dạng (x. Sứ điệp Fratelli tutti, 142-153). Tôi đã nói chuyện này rồi, nhưng tôi muốn nhắc lại những lời cảm ơn đối với các giới chức chính quyền dân sự, với Bà Toàn Quyền, với ông Thủ Tướng, với các giới chức địa phương của những nơi tôi đã đi qua : tôi rất cảm ơn họ vì cách thức họ đã cho phép thực hiện những ý nguyện và những cử chỉ mà tôi đã nói đến. Và tôi muốn cảm ơn các giám mục, nhất là vì sự hợp nhất của hàng giám mục : sự thực hiện các mục đích của chuyến tông du này đã có thể có được bởi vì các đức giám mục đã hợp nhất và ở nơi nào có sự hợp nhất, ở đó người ta có thể tiến lên. Bởi vậy, tôi muốn nhấn mạnh điều này và cảm ơn các giám mục của Canada vì sự hợp nhất đó.

Và cuộc gặp gỡ chót đã diễn ra dưới dấu hiệu của hy vọng, trên vùng đất của người Inuit, với những người trẻ và những người già. Tôi đoan chắc với quý anh chị em rằng, trong các cuộc gặp gỡ, nhất là cuộc gặp gỡ chót, tôi đã cảm nhận được nỗi đau khổ của những con người này như là một cái tát : những người già đã mất đi con cái của họ và không hề biết chúng còn mất ở đâu, chỉ vì cái chính sách đồng hóa đó. Đó đã là một khoảnh khắc đau buồn nhưng dầu gì cũng phải đụng chạm đến nó : chúng ta phải nhìn rõ những sai lầm và những tội lỗi của chúng ta. Tại Canada cũng thế, trẻ và già là cặp đôi quan trọng, đó là một dấu chỉ thời đại : người trẻ và người già đối thoại để cùng nhau bước đi trong lịch sử giữa ký ức và tiên tri, cùng nhau đi. Mong rằng sức mạnh và hành động ôn hòa của các dân tộc bản địa tại Canada là một tấm gương cho tất cả các dân tộc nguyên thủy để cho các dân tộc không khép kín lại, mà sẽ cống hiến sự đóng góp không thể thiếu được của họ cho một nhân loại mang tình huynh đệ nhiều hơn, có khả năng yêu mến thiên nhiên và yêu mến Đấng Tạo Hóa, hài hòa với thiên nhiên, hài hòa với tất cả mọi người trong quý anh chị em.

© Traduction de Zenit, Hélène Ginabat

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

Catéchèse : « Retrouver l’harmonie entre sécularisation et valeurs spirituelles » – ZENIT – Francais

Posted in Chưa được phân loại | Chức năng bình luận bị tắt ở Bài Giáo Lý : « Tìm lại sự hài hòa giữa thế tục và những giá trị thiêng liêng »