Tam bách chu niên của các tu sĩ Dòng Thương Khó Chúa Giêsu – các ngôn sứ « trong một thế giới mất đi ý nghĩa của tình yêu »

Thư của Đức Giáo Hoàng Phanxicô (Bản dịch toàn văn)

NOVEMBRE 19, 2020 15:52 ANNE KURIAN-MONTABONEPAPE FRANÇOIS

Các tu sĩ Dòng Thương Khó Chúa Giêsu

« Hy vọng, chính là vui mừng vì cái gì đang hiện hữu, chứ không là than vãn vì cái gì đã thiếu hụt », Đức Giáo Hoàng viết cho các tu sĩ Dòng Thương Khó Chúa Giêsu, nhân dịp kỷ niệm lần thứ 300 ngày lập dòng (22/11/1720 – 22/11/2020). Ngài cầu chúc rằng « việc kính nhớ Sự Thương Khó » vốn là đặc sủng của Dòng, khiến cho họ trở thành « những ngôn sứ cho tình yêu của Đấng Chịu Đóng Đinh trong một thế giới đã mất đi ý nghĩa của tình yêu ».

Trong thư của ngài được công bố ngày 19/11/2020, Đức Giáo Hoàng khuyến khích họ hãy « tiếp cận với Lời của Thiên Chúa » và hãy « đọc các dấu chỉ thời gian trong các biến cố hàng ngày », để « cảm nhận được hơi thở của Thần Khí thổi xuống những giải đáp cho những đợi chờ của nhân loại ».

Trong lúc mà nhân loại sống « một vòng xoáy những biến đổi », ngài khuyến khích Dòng Thương Khó Chúa Giêsu Kitô hãy « tìm ra những lối sống mới và những hình thức ngôn từ mới để loan truyền tình yêu của Đấng Chịu Đóng Đinh ». Ngài yêu cầu các tu sĩ đặc biệt quay lại « với những người bị đóng đinh của thời đại chúng ta : những người nghèo khó, những người yếu kém, những người bị đàn áp và những người bị loại bỏ bởi nhiều hình thức bất công ».

Và Đức Giáo Hoàng đã báo trước : « Không thể (…) thuyết phục người khác về tình yêu của Thiên Chúa chỉ qua một sự loan truyền bằng miệng và bằng thông tin. Phải có những cử chỉ cụ thể làm cho tình yêu đó trải nghiệm trong tình yêu riêng của chúng ta được hiến tặng ».

Năm thánh kỷ niệm 300 năm sẽ khai mạc ngày 22/11/2020 trong một Thánh Lễ được cử hành bởi Đức Hồng Y Quốc Vụ Khanh Pietro Parolin trong Vương Cung Thánh Đường các thánh Gioan và Phaolô tại Rôma, và sẽ bế mạc vào ngày 01/01/2022. Năm thánh có chủ đề « Canh tân sứ vụ của chúng ta : tạo ơn, ngôn sứ, hy vọng ».

Dòng các tu sĩ Thương Khó Chúa Giêsu được sáng lập bởi thánh Phaolô Thánh Giá (1694-1775), ngày 22/11/1720, ngài đã nhận áo dòng ẩn tu và bắt đầu một cuộc tĩnh tâm 40 ngày trong một phòng nhỏ của Thánh Đường Thánh Charles đệ Castellazzo, tiểu sử ngài viết vậy. Trong cuộc tĩnh tâm, ngài viết Luật dòng của « Những người nghèo của Chúa Giêsu », tiền thân của Dòng Thương Khó tương lai. Với thời gian, ngài và các bạn đồng hành được gọi là các « Cha Thương Khó », với nhiệm vụ là giảng dạy Sự Thương Khó của Chúa Giêsu Kitô, như là « ơn phúc tuyệt vời nhất của tình yêu Thiên Chúa, sức mạnh có thể thay đổi con người và toàn thế giới ». Ngài được tuyên phong hiển thánh năm 1867 bởi Đức Giáo Hoàng Piô IX.

Thông điệp của Đức Giáo Hoàng Phanxicô

Kính gửi Cha Joachim Rego C.P.
Bề Trên Tổng Quyền
Tu Hội Thương Khó Chúa Giêsu Kitô (Các tu sĩ Thương Khó)

Các lễ nghi mừng năm thánh 300 năm của quý cộng đoàn cho tôi dịp hiệp nhất thiêng liêng với niềm vui của anh chị em vì sự ban tặng ơn gọi cho anh chị em để sống và loan truyền sự tưởng nhớ Cuộc Khổ Nạn của Đức Kitô, bằng cách đặt mầu nhiệm vượt qua vào trung tâm của đời sống anh chị em (x. Hiến Pháp 64). Đặc sủng, như mọi đặc sủng của đời sống thánh hiến, là một sự lan tỏa của tình yêu cứu độ vốn được tuôn ra từ mầu nhiệm Ba Ngôi, được tỏ ra trong tình yêu của Đấng Chịu Đóng Đinh (x. Tông huấn Vita consecrata 17-19. 23), đổ ra trên một người được chọn bởi quan phòng bằng cách lan ra một cộng đoàn, để nhập vào Hội Thánh hầu trả lời cho những nhu cầu của lịch sử. Nhằm để đặc sủng kéo dài trong thời gian, phải là cho nó gắn liền vào những đòi hỏi, bằng cách giữ cho sống động sức mạnh sáng tạo của những lúc ban đầu.

Lễ bách chu niên đầy ý nghĩa này tượng trưng cho một cơ hội quan phòng để lên đường đi tới những chân trời mới, không bị sa vào cám dỗ « để yên mọi sự như cũ » (Tông huấn Evangelii gaudium, 25). Sự tiếp xúc với Lời Thiên Chúa trong cầu nguyện và sự đọc những dấu chỉ thời gian trong những biến cố hàng ngày, sẽ làm cho anh chị em thấy được hơi thở sáng tạo của Thần Khí đang thổi xuống những đáp án cho những đợi chờ của nhân loại. Chúng ta không ai thoát khỏi việc sống ngày hôm nay trong một thế giới trong đó không còn gì như trước nữa. Nhân loại đang ở trong một vòng xoáy những biến đổi, chúng đặt lại vấn đề không chỉ là giá trị của những luồng văn hóa đã làm cho nó phong phú cho đến bây giờ, nhưng cả trong sự cấu tạo nội bộ của bản thể của nó. Thiên nhiên và vũ trụ, bị gắn chặt với sự đau đớn và với sự suy thoái vì những hành động của con người (x. Rm 8,20), đang có những nét thoái hóa. Anh chị em cũng được yêu cầu tìm ra những kiểu sống mới và những hình thức ngôn ngữ mới để loan truyền tình yêu của Đấng Chịu Đóng Đinh, bằng cách làm chứng căn tính của anh chị em với tấm lòng.

Về điều nay, tôi được biết những nghiên cứu mới đây trong tu nghị của anh chị em đã dẫn tới sự dấn thân và việc canh tân sứ vụ, bằng cách điều chỉnh lại ba tiến trình : tạ ơn, tiên tri và hy vọng. Sự biết ơn là trải nghiệm mà quá khứ đã sống trong thái độ của kinh Magnificat và đi tới tương lai trong một thái độ Thánh Thể. Lòng tạ ơn của anh chị em là hoa trái của ký ức sự thương khó (memoria passionis). Người chìm đắm trong sự chiêm niệm và dấn thân trong việc loan truyền tình yêu được ban cho chúng ta trên thập giá trở thành một sự nối dài của những điều đó trong lịch sử, và cuộc sống của người đó được thực hiện và hạnh phúc. Tiên tri, chính là suy nghĩ và nói lên trong Chúa Thánh Thần. Điều này có thể được cho người sống cầu nguyện như là hơi thở của linh hồn, và có thể đón nhận những tác động của Thánh Thần trong thầm kín của lòng mình và trong toàn thể công trình tạo dựng. Như thế, lời nói được đưa ra luôn được làm cho thích hợp với những nhu cầu của hiện tại. Mong rằng memoria passionis (ký ức sự thương khó) làm cho anh chị em thành những tiên tri của tình yêu của Đấng Chịu Đóng Đinh trong một thế giới đã mất đi ý nghĩa của tình yêu. Hy vọng, đó là hạt giống chết đi mang lại bông lúa cho 30, 60, 100%. Vấn đề là thấy rằng trong các cộng đoàn tu sĩ và giáo xứ, luôn thu hẹp hơn, nối tiếp hành động phát sinh của Thánh Thần, làm cho chúng ta chắc chắn về lòng thương xót của Chúa Cha, Đấng không bỏ rơi chúng ta. Hy vọng, chính là vui mừng vì cái đang hiện hửu, hơn là than vãn vì cái đã thiếu hụt. Trong mọi trường hợp, anh chị em đừng để « bị trộm mất niềm vui loan truyền Phúc Âm » (Tông huấn Evangelii gaudium, 83).

Tôi cầu mong các thành viên thuộc Viện của anh chị em có thể cảm thấy « được đánh dấu bởi lửa » (ibid., 273) trong sứ vụ bắt nguồn trong Memoria passionis (ký ức Khổ Nạn). Vị Sáng Lập của anh chị em, Thánh Phaolô Thánh Giá, định nghĩa Cuộc Thương Khó của Chúa Giêsu như là « một món quà tuyệt vời của tình yêu Thiên Chúa » (Letter II, 499). Ngài cảm thấy bị thiêu đốt trong tình yêu đó và ngài đã muốn đốt cháy thế giới bằng hoạt động truyền giáo cá nhân của ngài và của các bạn đồng hành với ngài. Hơn lúc nào hết, quan trọng là phải nhớ rằng « Sứ vụ là một sự thương khó đối với Chúa Giêsu, nhưng đồng thời, một sự thương khó của dân Người. Khi chúng ta dừng lại trước Chúa Giêsu chịu đóng đinh, chúng ta công nhận toàn bộ tình yêu của Người làm cho chúng ta xứng đáng và nâng đỡ chúng ta, đồng thời, nếu chúng ta không bị mù lòa, chúng ta bắt đầu thấy được ánh mắt  đầy thương yêu và nồng nhiệt của Chúa Giêsu nhìn rộng rãi và hướng tới toàn thể dân Người. Như thế, chúng ta tái khám phá ra rằng Người muốn dùng chúng ta để luôn gần gũi với dân thân yêu của Người. Người lấy chúng ta ra từ giữa dân Người để gửi chúng ta cho dân của Người, để cho căn tính của chúng ta không bị biết đến mà không có sự thống thuộc này » (Tông Huấn Evangelii gaudium, 268).

Trong lúc, như cái Đầu của chúng ta, Chúa chúng ta đã sống lại và Người sẽ không chết nữa, trong thân thể Người – vốn là mầu nhiệm Hội Thánh nhưng cũng là mầu nhiệm của hết mọi con người mà Người đã hiệp nhất bằng một cách nào đó trong sự  nhập thể (x. Hiến Chế Gaudium et spes, 22) – còn đau khổ và còn chết. Anh chị em đừng lơi là việc gia tăng sự dấn thân của mình cho những người bị đóng đinh của thời đại chúng ta : những người nghèo khó, những người yếu kém, những người bị áp bức và những người bị loại bỏ của nhiều hình thức bất công. Sự thực hiện nhiệm vụ này đòi hỏi về phía anh chị em một nỗ lực canh tân nội tâm  thành thật xuất phát từ quan hệ cá nhân với Đấng Chịu Đóng Đinh-Phục Sinh. Chỉ có người chịu đóng đinh vì tình yêu, như Chúa Giêsu trên thập giá, mới có khả năng cứu giúp những người bị đóng đinh của lịch sử với những lời lẽ và những hành động có hiệu quả. Quả là không thể nào thuyết phục được người khác về tình yêu của Thiên Chúa chỉ thông qua một sự loan báo bằng miệng và bằng thông tin. Phải có những cử chỉ cụ thể làm cho (đối tượng) trải nghiệm tình yêu đó trong tình yêu riêng của chính chúng ta được hiến tặng bằng cách chia sẻ những tình trạng bị đóng đinh, kể cả tận hiến sự sống của mình đến tận cùng, được hiểu rằng giữa sự loan truyền và sự tiếp nhận trong đức tin, có hành động của Chúa Thánh Thần.

Đức Mẹ của Đấng Chịu Dóng Đinh và Sống Lại, hình ảnh của Hội Thánh, Đức Trinh Nữ lắng nghe, cầu nguyện, cống hiến và ban sự sống, là ký ức thường xuyên về Chúa Giêsu, đặc biệt là Sự Khổ Nạn của Người. Tôi ký thác anh chị em cho Mẹ, và trong lúc khẩn xin sự cầu bầu của Vị Sáng Lập của anh chị em, Thánh Phaolô Thánh Giá, và các thánh và các chân phước của Dòng Khổ Nạn, tôi hết lòng ban Phép Lành Tòa Thánh cho toàn thể gia đình Khổ Nạn và những ai sẽ tham dự những lễ nghi của Năm Thánh trọng thể của anh chị em.

Rôma, Thánh Gioan Latran, ngày 15 tháng 10 năm 2020

PHANXICÔ

Traduction de Zenit, Anne Kurian-Montabone

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

https://fr.zenit.org/2020/11/19/iiie-centenaire-des-passionistes-prophetes-dans-un-monde-qui-perd-le-sens-de-lamour/

 330 khách đã đọc bài này
This entry was posted in Chưa được phân loại. Bookmark the permalink.