Bài Giáo Lý – sự dịu hiền « một cách bất ngờ để thực thi công lý »

Bài Giáo Lý cuối cùng về thánh Giuse

JANVIER 19, 2022 16:30 HÉLÈNE GINABATAUDIENCE GÉNÉRALEPAPE FRANÇOIS

Ban phép lành cho một bệnh nhân, Triều Kiến Chung ngày 19/01/2022

« Sự dịu hiền là cái gì trọng đại hơn cả cái lôgíc của thế giới. Đó là một cách bất ngờ để thực thi công lý », đó là cách của Thiên Chúa « Đấng không hề bị tội lỗi của chúng ta làm hoảng sợ », Đức Giáo Hoàng đã tuyên bố hôm thứ tư 19/01/2022, trong bài giáo lý nhan đề : « Thánh Giuse, người cha trong sự dịu hiền ».  

ĐGH Phanxicô đã ban bài giáo lý thứ 8 và là bài chót về thánh Giuse, trong buổi triều kiến chung hôm thứ tư 19/01/2022, trong đại thính đường Phaolô VI của Vatican. Thánh Giuse đã là « người đầu tiên » truyền lại « sự dịu hiền của tình yêu Thiên Chúa cho Chúa Giêsu », Đức Giáo Hoàng giải thích, bởi vì Thiên Chúa ngự xuống với chúng ta « qua sự trung gian kinh nghiệm của con người ».  

Sự dịu hiền là phương cách tốt nhất để chạm tới những gì là mong manh trong chúng ta », Đức Giáo Hoàng lưu ý, bằng cách trích dẫn tông thư Patris corde. « Anh chị em hãy nhìn xem các y tá nam, nữ đụng chạm đến các vết thương của bệnh nhân như thế nào : với sự dịu dàng, để đừng gây thêm tổn thương cho họ. Chính cũng như thế mà Chúa đã chạm đến các vết thương của chúng ta, cũng với sự dịu dàng ».

Không có một « cuộc cách mạng dịu hiền », Đức Giáo Hoàng nhấn mạnh, « chúng ta có rủi ro vẫn bị giam hãm trong một thứ công lý không cho phép chúng ta được phục hồi một cách tự do ». Chúng ta hãy tự hỏi, ngài khuyến nghị, « nếu chúng ta để cho Chúa thương yêu chúng ta với lòng nhân hậu, biến đổi mỗi người chúng ta thành những con người nam và nữ có khả năng yêu thương theo cách đó ».

ĐGH Phanxicô đã có một ý nghĩ về « các anh chị em đang ở trong tù ». Ngài tuyên bố : Người phạm tội thì phải « đền trả cho sự lầm lỡ của mình », nhưng cũng phải để người đó « có thể chuộc lại lỗi lầm của mình ». Bởi vì « không thể có sự kết án mà không mở một cánh cửa hy vọng ».

Bài Giáo Lý về thánh Giuse (Toàn văn)

Bài Giáo Lý thứ 8 : Thánh Giuse trong sự dịu hiền

Thân chào quý anh chị em !

Ngày hôm nay, tôi muốn đào sâu hình ảnh của Thánh Giuse như người cha dịu hiền.

Trong Tông Thư Patris corde của tôi (08/12/2020), tôi đã có dịp suy ngẫm về khía cạnh này của sự dịu hiền, một khía cạnh thuộc về nhân cách của thánh Giuse. Quả vậy, cho dù các sách Phúc Âm không cung cấp cho chúng ta một chi tiết nào về cách mà ngài đã thực hiện quyền làm cha của ngài, chúng ta có thể chắc chắn rằng sự kiện ngài là một người « công chính » cũng được thể hiện trong việc giáo dục cống hiến cho Chúa Giêsu. Thánh Giuse ngày qua ngày đã thấy Chúa Giêsu lớn lên : « ngày càng thêm khôn ngoan , thêm cao lớn và thêm ân nghĩa đối với Thiên Chúa và người ta » (Lc 2 ;52) : Đó là điều Phúc Âm đã nói. Như Chúa đã làm với Israel, ngài đã « dạy Chúa Giêsu bước đi bằng cách nắm lấy tay Người ; ngài đối với Người như cha ẵm bồng một hài nhi áp lên má ; ngài cúi xuống Người để nuôi dưỡng Người » (x. Hs 11, 3-4) (Partris corde, 2). Định nghĩa đẹp này của Thánh Kinh cho thấy quan hệ của Thiên Chúa với Israel. Và chúng ta nghĩ rằng đó cũng cùng là quan hệ giữa Thánh Giuse với Chúa Giêsu.

Các Phúc Âm chứng minh rằng Chúa Giêsu đã sử dụng từ ngữ « cha » để nói về Thiên Chúa và về tình yêu của Người. Nhiều dụ ngôn có vai chính hình ảnh người cha [1]. Một trong những dụ ngôn nổi tiếng nhất chắc chắn là dụ ngôn Người Cha nhân hậu, được kể lại bởi thánh sử gia Luca (x. Lc 15, 11-32). Dụ ngôn này nhấn mạnh xa hơn là trải nghiệm tội lỗi và tha thứ, về cách mà sự tha thứ đạt tới con người đã phạm một lỗi lầm. Sách viết : « Anh ta còn ở đàng xa – người con tội lỗi đã bỏ đi xa – thì người cha đã trông thấy. Ông chạnh lòng thương, chạy ra ôm cổ anh ta và hôn lấy hôn để » (c.20). Người con chờ đợi bị một sự trừng phạt, một công lý vốn ít nhất có thể cho hắn chỗ của một trong các tôi tớ, nhưng hắn lại được bao bọc trong sự ôm ấp của cha hắn.

Sự nhân hiền là điều trọng đại hơn cái lôgíc của thế gian. Đó là một cách bất ngờ để thực thi công lý.  Bởi vậy, chúng ta không bao giờ được quên rằng Thiên Chúa không sợ hãi bởi tội lỗi chúng ta : chúng ta phải ghi nhớ lấy điều đó. Thiên Chúa không sợ tội lỗi của chúng ta, Người cao cả hơn tội lỗi của chúng ta. Người là cha, Người là tình yêu, Người dịu hiền. Người không sợ tội lỗi của chúng ta, những sai lầm của chúng ta, những sa ngã của chúng ta, nhưng Người sợ sự khép kín trái tim của chúng ta – phải, điều đó làm người đau buồn – Người sợ bởi sự thiếu đức tin của chúng ta vào tình yêu của Người. Có một sự dịu hiền to lớn trong sự trải nghiệm tình yêu của Thiên Chúa. Và thật là đẹp khi nghĩ rằng con người đầu tiên đã tuyền lại thực tế này cho Chúa Giêsu đã chính là thánh Giuse. Bởi vì những điều của Thiên Chúa đến với chúng ta luôn qua sự trung gian của những kinh nghiệm của con người. Cách đây ít lâu – tôi không biết tôi đã kể chưa – một nhóm người trẻ dựng một vở nhạc kịch, một nhóm những người trẻ nhạc pop ; « sớm hơn thời đại của họ », đã bị đánh động bởi dụ ngôn người cha nhân hậu và đã quyết định biến nó thành một tác phẩm nhạc kịch pop với đề tài này, với câu chuyện này. Và họ đã thành công.

Và cuối cùng, tất cả lý luận là một anh bạn nghe người con đã bỏ nhà cha ra đi, nay muốn trở về nhà, nhưng lại sợ cha hắn đuổi ra ngoài, trừng phạt hắn và vân vân… Và người bạn nói với anh ta, trong nhạc kịch opéra pop : « cậu gửi đi một tin nhắn và nói là cậu muốn về nhà, và nếu cha cậu nhận được, thì nói ổng treo cái khăn tay ở cửa sổ, cái cửa sổ mà cậu sẽ thấy ngay khi quay trở về đến khúc đường chót ». Điều đó đã được làm như thế. Và vở nhạc kịch opéra, với những bài hát và những vũ điệu, tiếp tục đến lúc người con đi đến đoạn đường chót và đã nhìn thấy ngôi nhà mình. Và khi hắn ngước mắt lên, hắn đã thấy cả ngôi nhà treo đầy khăn tay mầu trắng : đầy rẫy. Không phải chỉ có một cái, mà tất cả các cửa sổ, ba hay bốn chiếc khăn tay ở mỗi cửa sổ. Lòng thương xót của Thiên Chúa là như thế đó. Người không sợ quá khứ của chúng ta, những điều xấu của chúng ta : không. Người chỉ sợ sự khép kín. Như thế… tất cả chúng ta đều có những chuyện phải giải trình ; nhưng giải trình mọi chuyện với Thiên Chúa là một chuyện tốt đẹp, bởi vì chúng ta mới bắt đầu nói thì Người đã ôm hôn chúng ta rồi. Lòng dịu hiền mà.

Như thế, chúng ta có thể tự hỏi, giả thử bản thân chúng ta đã trải nghiệm sự dịu hiền đó, và nếu đến lượt chúng ta, chúng ta được trở thành những chứng nhân của sự dịu hiền đó. Chúng ta hãy suy nghĩ đi. Bởi vì sự dịu hiền trước hết không phải là một chuyện cảm xúc hay tình cảm : không đâu. Đó là sự trải nghiệm cảm thấy mình được thương yêu và đón nhận chính xác là trong sự nghèo hèn của chúng ta và trong sự khốn cùng của chúng ta, và như thế, chúng ta được thay đổi bởi tình yêu của Thiên Chúa.

Thiên chúa không trông cậy vào những năng khiếu của chúng ta : không đâu, nhưng người tính đến sự yếu hèn được cứu chuộc của chúng ta. Sự yếu đuối của chúng ta được cứu chuộc và Người dựa trên đó. Điều đó đã khiến thánh Phaolô phải nói rằng, thí dụ, cũng có một chương trình cho sự mong manh của chúng ta. Quả thế, ngài đã viết cho cộng đoàn Côrintô : « Để tôi khỏi tự cao tự đại   […] thân xác tôi như bị một cái dằm đâm vào, một thủ hạ của Satan được sai đến vả mặt tôi […] Vì thế đã ba lần, tôi xin Chúa cho thoát khỏi nỗi khổ này. Nhưng Người quả quyết với tôi : « Ơn của Thầy đã đủ cho anh, vì sức mạnh của Thầy được biểu lộ trọn vẹn trong sự yếu đuối » » (2Cr 12, 7-9). Chúa không loại bỏ tất cả các yếu đuối, nhưng Người phù giúp chúng ta bước đi với những yếu đuối, bằng cách đích thân Người nắm lấy tay chúng ta. Nhưng bằng cách nào ? Phải, Người nắm tay những yếu đuối của chúng ta, cả chúng ta lẫn những yếu đuối, gần chúng ta. Và đó là sự dịu hiền.

Trải nghiệm sự dịu hiền là nhìn được uy quyền của Thiên Chúa băng qua chính những gì làm cho chúng ta mong manh hơn ; tuy nhiên với điều kiện là phải chuyển đổi chúng ta ra khỏi cái nhìn của Ác Thần, nó « thúc đẩy chúng ta nhìn vào sự mong manh của chúng ta với sự phán xét tiêu cực », trong lúc Chúa Thánh Thần « đã đưa nó ra ánh sáng với sự dịu hiền » (Patris corde, 2). « Sự dịu hiền là phương tiện tốt nhất để đụng chạm tới những gì là mong manh trong chúng ta. […] Quý anh chị em hãy nhìn các y tá nam nữ chạm tới các vết thương của bệnh nhân : với sự dịu dàng, để không làm tổn thương thêm cho họ. Chính cũng như vậy mà Chúa đã chạm tới các vết thương của chúng ta, với cùng một sự dịu hiền. Bởi vậy quan trọng là gặp được Lòng Thương Xót của Thiên Chúa, nhất là trong Bí Tích Hòa Giải, trong sự cầu nguyện cá nhân với Thiên Chúa, bằng cách làm một cuộc thí nghiệm về sự thật và của sự dịu hiền. Nghịch lý thay, Ác Thần cũng có thể nói với chúng ta sự thật : nó, chính là một tên nói dối, nhưng nó trá hình để nói với chúng ta sự thật với mục đích dẫn ta tới sự lừa dối. Nhưng nếu nó làm điều này, ác thần làm chuyện đó là để lên án chúng ta. Chúa phán với chúng ta sự thật và đưa tay ra cứu độ chúng ta. Tuy nhiên chúng ta biết rằng Sự Thật đến từ Thiên Chúa không hề kết án chúng ta, nhưng nó đón nhận chúng ta, ôm ấp chúng ta, nâng đỡ chúng ta, tha thứ cho chúng ta » (Patris corde, 2). Thiên Chúa luôn tha thứ : anh chị em hãy để điều này trong đầu và trong tim. Thiên Chúa luôn tha thứ. Chính chúng ta mới mệt mỏi không cầu xin tha thứ. Nhưng Người luôn tha thứ. Những chuyện xấu xa nhất.

Điều này có ích cho chúng ta khi tự chiêm ngắm trong tính phụ tử của thánh Giuse vốn là một tấm gương của tính phụ tử của Thiên Chúa, và tự hỏi xem chúng ta có để cho Chúa thương yêu chúng ta với sự dịu hiền của Người, biến đổi mỗi người chúng ta thành những con người nam và nữ có khả năng yêu thương theo cách đó. Không có « cuộc cách mạng dịu hiền » này – một cuộc cách mạng dịu hiền là cần thiết ! – chúng ta có rủi ro bị giam cầm trong một thứ công lý không cho chúng ta phục hồi một cách dễ dàng và lẫn lộn cứu chuộc với trừng phạt. Bởi thế, ngày hôm nay, tôi muốn đặc biệt nhớ tới các anh chị em đang ở trong tù. Thật là chính đáng, người nào phạm tội thì phải đền trả cho sự lỗi lầm của mình, nhưng còn chính đáng hơn khi người phạm tội có thể chuộc lại lỗi lầm của mình. Không thể có những bản án mà không có một cửa sổ hy vọng. Mọi sự kết tội luôn bao gồm một cửa sổ hy vọng. Chúng ta hãy nghĩ tới các anh chị em chúng ta đang ở trong tù, tới sự dịu hiền của Thiên Chúa đối với họ, và chúng ta hãy cầu nguyện cho họ, để họ tìm được trong cửa sổ hy vọng đó một sự chuyển qua một đời sống tốt hơn.

Và chúng ta kết thúc với lời cầu nguyện này :

Lậy Thánh Giuse, người cha trong tình dịu hiền, xin ngài dạy chúng con chấp nhận được thương yêu chính trong những gì nơi chúng con là yếu đuối nhất.

Xin ban cho chúng con đừng để một chướng ngại nào giữa sự nghèo hèn của chúng con và sự vĩ đại của tình yêu Thiên Chúa.

Xin khơi lên trong chúng con mong muốn đến gần với bí tích Hòa Giải, để chúng con được tha thứ và cũng được ơn có khả năng yêu mến với sự dịu hiền những người anh chị em chúng con trong sự nghèo nàn của họ.

Xin ngài hãy gần gũi với những người đã làm điều xấu và đang trả giá cho tội lỗi của họ ; Xin ngài giúp họ cùng nhau cũng tìm được với công lý sự dịu hiền để có thể bắt đầu trở lại.

Và xin ngài dạy cho họ : cách đầu tiên để bắt đầu trở lại là phải thực tâm cầu xin sự tha thứ, để cảm nhận được sự vuốt ve của Chúa Cha.

Cảm ơn.

[1] Xem Mt 15,13; 21,28-30; 22,2; Lc 15,11-32; Jn 5,19-23; 6,32-40; 14,2;15,1.8.

Copyright © Traduction Dicastère pour la communication – Librairie Editrice du Vatican

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

Catéchèse : la tendresse, « une façon inattendue de rendre justice » – ZENIT – Francais

 14 khách đã đọc bài này
This entry was posted in Chưa được phân loại. Bookmark the permalink.