Thánh Lễ Phong Chân Phước ĐGH Gioan Phaolô I : Cầu xin ngài « nụ cười của tâm hồn »

Bài Huấn Đức của ĐGH Phanxicô

SEPTEMBRE 05, 2022 18:54 HÉLÈNE GINABATPAPE FRANÇOIS

Phong Chân Phước cho ĐGH Gioan Phaolô I ngày 04 tháng 9 năm 2022

ĐGH Phanxicô đã nhắc tới ‘Đức Giáo Hoàng với nụ cười’ vào cuối bài giảng trong thánh lễ tuyên phong chân phước cho Tôi Tá Thiên Chúa, ĐGH Gioan Phaolô I, với câu : « chúng ta hãy cầu xin ngài chuyển cầu cho chúng ta có được ‘‘nụ cười của linh hồn’’, trong sáng, không lừa dối, nụ cười của tâm hồn.

Trong bài huấn đức của lễ tuyên phong chân phước cho ĐGH Gioan Phaolô I, hôm chúa nhật 04/9/2022, trên Quảng Trường Thánh Phêrô, ĐGH Phanxicô đã bình giảng bài phúc âm trong lễ, trong đó Chúa Giêsu mời gọi hãy từ bỏ mọi thứ và vác thập giá của mình đi theo Người. Lời dạy bảo của Đức Kitô « rất khắt khe », Đúc Giáo Hoàng nhấn mạnh ; Người mời gọi hãy « hiến dâng sự sống của mình, chứ không phải là một sự sở hữu », hãy « tiêu thụ nó bằng cách bắt chước tình yêu đại lượng và đầy lòng thương xót của Người đối với chúng ta ».

Chính như thế mà ĐGH Gioan Phaolô I đã sống, ĐGH Phanxicô tuyên bố : « trong niềm vui của Tin Mừng, không thỏa nhượng, bằng cách yêu thương đến cùng. Ngài là hiện thân sự nghèo khó của người môn đệ, người không chỉ xả bỏ của cái vật chất, mà nhất là đã vượt thắng cám dỗ đặt cái tôi của mình vào trung tâm và tìm kiếm vinh quang cho mình ». Và, ngài nói tiếp, « với nụ cười, ĐGH Luciani đã thành công trong việc truyền đạt lòng nhân từ của Chúa. Thật là đẹp khi có một Hội Thánh với gương mặt vui tươi, với khuôn mặt thanh thản và tươi cười ».

Trái lại, ĐGH Phanxicô lưu ý, « nếu vì sợ đánh mất chính mình, chúng ta từ chối hiến thân, chúng ta sẽ để mọi chuyện dở dang : những quan hệ, công việc làm, các trách nhiệm đã được giao phó cho chúng ta, những ước mơ, và kể cả đức tin. Và lúc đó, chúng ta sẽ đi đến tình trạng sống nửa vời », « không bao giờ có được bước đi quyết định, không cất cánh lên được, không mạo hiểm vì điều thiện, không thật sự dấn thân cho người khác. Chúa Giêsu yêu cầu chúng ta điều này : con hãy sống Phúc Âm và con sẽ sống cuộc đời của con, không phải nửa vời mà sống trọn vẹn ».

Bài Huấn Đức của ĐGH Phanxicô

Chúa Giêsu trên đường đi lên Giêrusalem và bài Phúc Âm ngày hôm nay nói rằng « có rất đông người cùng đi đường với Đức Giêsu » (Lc 14,25). Cùng đi đường với Người có nghĩa là đi theo Người, nghĩa là trở thành các môn đệ. Tuy nhiên, Chúa dành cho những người này một diễn từ không mấy hấp dẫn và rất khắt khe : ai không yêu mến Người hơn cả những người thân của mình, ai không vác thập giá của mình, ai không xả bỏ những của cải thế gian, thì không thể là môn đệ của Người (x. c.26-27.33). Tại sao Chúa Giêsu lại phán những lời này với đám đông ? Những lời cảnh báo đó có ý nghĩa gì ? Chúng ta hãy thử trả lời các câu hỏi đó.

Trước hết, chúng ta thấy một đám đông nhiều người, nhiều người đi theo Chúa Giêsu. Chúng ta có thể hình dung rằng nhiều người đã say mê vì lời lẽ và ngạc nhiên thán phục vì những cử chỉ Người đã thực hiện ; và như thế, họ đã thấy nơi Người một niềm hy vọng cho tương lai của họ. Liệu một vị thầy ở thời điểm đó sẽ làm gì, hay – người ta có thể tự hỏi – liệu một nhà lãnh đạo mưu mô sẽ làm gì khi thấy rằng những lời của mình và uy tín của mình thu hút đám đông và làm gia tăng sự nổi tiếng của mình trong nhân dân ? Điều này còn xẩy ra trong ngày hôm nay : đặc biệt trong những thời gian khủng hoảng về cá nhân và xã hội, khi chúng ta dễ bị lôi cuốn bởi những cảm tính giận dữ hay chúng ta lo sợ về một điều gì đang đe dọa tương lai chúng ta, chúng ta trở thành dễ bị tổn thương hơn. Và lúc đó, trong lúc cảm xúc, chúng ta đặt lòng tin vào những người vốn biết khéo léo thao túng và mưu mô, lợi dụng những sự sợ hãi của xã hội và hứa hẹn với chúng ta rằng họ là ‘‘cứu tinh’’ của chúng ta, sẽ giải quyết hết những vấn nạn, trong lúc, thực chất, họ chỉ muốn gia tăng sự nổi danh trong quần chúng và quyền lực của họ, hình ảnh của họ, khả năng của họ có nhiều thứ trong tay.

Phúc Âm nói với chúng ta rằng Chúa Giêsu không làm như thế. Phong cách của Thiên Chúa là khác. Quan trọng là phải hiểu phong cách của Thiên Chúa, cách Thiên Chúa hành động. Thiên Chúa hành động với một phong cách và một phong thái của Thiên Chúa khác với cách của con người bởi vì Người không công cụ hóa những nhu cầu của chúng ta, Người không bao giờ sử dụng những yếu kém của chúng ta để bành trướng. Người không muốn mê hoặc chúng ta bởi sự lừa dối, cũng không phân phối niềm vui rẻ tiền. Người không thích thú với đám đông. Người không tôn thờ những con số, Người không tìm kiếm sự tán thưởng, Người không tôn thờ ngẫu tượng thành công cá nhân. Trái lại, Người có vẻ lo lắng khi người ta đi theo Người với lòng hăng hái và phấn khởi quá dễ dàng. Bởi vậy, thay vì để mình thu hút bởi sự quyến rũ của sự nổi tiếng – bởi vì sự nổi tiếng mang tính quyến rũ -, Người yêu cầu mỗi người phân định một cách cẩn thận những động cơ qua đó người đó theo Người và những hậu quả mà điều đó bao hàm. Quả vậy, có lẽ nhiều người trong đám đông này đi theo Chúa Giêsu bởi vì họ hy vọng rằng Người là một thủ lãnh sẽ có thể giải phóng họ ra khỏi kẻ thù, là Đấng sẽ nắm chính quyền và sẽ chia sẻ quyền hành cho họ ; hay là Đấng ấy biết làm phép lạ, sẽ giải quyết những vấn đề nạn đói và bệnh tât. Người ta có thể đi theo Chúa, quả vậy, vì nhiều lý do và một số lý do, chúng ta phải công nhận rằng, chúng mang tính thế tục : đàng sau một bề ngoài tôn giáo hoàn hảo có thể che dấu một sự thỏa mãn đơn giản của những nhu cầu của mình, sự tìm kiếm tiếng thơm cho cá nhân, sự mong muốn có một vai trò, quyền kiểm soát mọi việc, sự mong muốn có địa vị và được hưởng những đặc quyền, khát vọng nhận được sự biết ơn vân vân và vân vân. Ngày nay điều này vẫn xẩy ra giữa các Kitô hữu. Nhưng đó không phải là phong cách của Chúa Giêsu. Và điều đó không thể là phong cách của môn đệ cũng không phải phong cách của Hội Thánh. Nếu ai đó đi theo Chúa Giêsu với những lợi ích cá nhân, người đó đi lầm đường.

Chúa yêu cầu một thái độ khác. Theo Người không có nghĩa đi vào trong triều đình hay tham gia vào một cuộc rước khải hoàn, ngay cả nhận lấy một bảo hiểm sinh mạng. Trái lại, điều này có nghĩa là « vác thập giá » (Lc 14,27) : như Người, mang vác những gánh nặng của mình và những gánh nặng của người khác, làm cho cuộc sống của Người thành một quà tặng, chứ không là một sự sở hữu, tiêu thụ nó bằng cách bắt chước tình yêu đại lượng và đầy lòng thương xót của Người đối với chúng ta. Đây là sự lựa chọn liên quan đến toàn bộ cuộc sống ; bởi vậy Chúa Giêsu mong muốn rằng người môn đệ không đặt cái gì lên trước tình yêu này, không cả những tình cảm thân yêu nhất và những của cải to lớn nhất.

Nhưng để làm được điều này, phải nhìn vào Người hơn là nhìn vào chính chúng ta ; học hỏi tình yêu, đong múc nó từ Đấng Chịu Đóng Đinh. Ở đó, chúng ta thấy được tình yêu này được ban cho đến cùng, không so đo và không giới hạn. Sự đo lường tình yêu là yêu không so đo. Chính chúng ta – ĐGH Luciani nói – « Đối với Thiên Chúa, chúng ta là đối tượng của một tình yêu không suy giảm » (Kinh Truyền Tin, 10/9/1978). Không suy giảm : nó không bao giờ khuất dạng khỏi cuộc đời chúng ta, nó chói sáng trên chúng ta và soi rọi ngay cả những đêm đen tối nhất. Và lúc đó, khi nhìn lên Đấng Chịu Đóng Đinh, chúng ta được kêu gọi hãy xứng đáng với tình yêu đó : hãy thanh tẩy chúng ta khỏi những tư tưởng méo mó về Thiên Chúa và về những khép kín, hãy yêu mến Người và yêu mến người khác, trong Hội Thánh và trong xã hội, kể cả những người không suy nghĩ như chúng ta, kể cả những kẻ thù.

Yêu thương : ngay cả khi điều này có cái giá bằng thập giá của sự hy sinh, thinh lặng, hiểu lầm, cô đơn, sự kiện bị cản trở hay bị bách hại. Yêu thương như thế, kể cả với cái giá đó, bởi vì – như lời cũng của Chân Phước Gioan Phaolô I – nếu bạn muốn ôm hôn Chúa Giêsu chịu đóng đinh, « bạn không thể làm ít hơn là bạn nghiêng mình trên thập giá và để mình được đâm sâu bởi một vài cái gai trên mão gai trên đầu của Chúa » (Triều kiến chung, 27/9/1978). Tình yêu đến cùng, với tất cả những cây gai : không phải những chuyện được làm nửa vời, những dàn xếp hay cuộc sống bình yên. Nếu chúng ta nhắm lên cao, nếu chúng ta không mạo hiểm, nếu chúng ta an phận với một đức tin nước hoa hồng, – Chúa Giêsu nói – chúng ta giống như kẻ muốn xây một ngọn tháp mà không tính toán cẩn thận những phương tiện để tiến hành ; người đó « đặt móng » và rồi « không có khả năng làm xong » (c.29). Nếu, vì sợ hãi đánh mất chính mình, chúng ta từ chối không hiến thân, chúng ta bỏ mọi chuyện dở dang : các quan hệ, công việc làm, các trách nhiệm đã được giao phó cho chúng ta, những ước mơ, và kể cả đức tin nữa. Và khi đó, chúng ta rốt cuộc sẽ sống nửa vời – và biết bao người đang sống nửa vời, chúng ta cũng thường hay có cái cám dỗ sống nửa vời – không bao giờ dám làm một bước quyết định, không thể cất cánh, không mạo hiểm vì điều thiện, không thực sự dấn thân vì người khác. Chúa Giêsu yêu cầu chúng ta điều này : « hãy sống Phúc Âm và con sẽ sống cuộc đời, không phải nửa vời mà sống trọn vẹn. Hãy sống Phúc Âm, hãy sống cuộc đời, không thỏa hiệp ».

Thưa quý anh chị em, vị tân chân phước đã sống như thế : trong niềm vui của Phúc Âm, không thỏa hiệp, yêu thương đến cùng. Ngài là hiện thân sự nghèo khó của người môn đệ, người không chỉ xả bỏ của cải vật chất, mà nhất là đã vượt thắng cám dỗ đặt cái tôi của mình vào trung tâm và tìm kiếm vinh quang cho mình. Trái lại, noi gương Chúa Giêsu, ngài đã là một mục tử hiền từ và khiêm nhượng. Ngài đã coi mình như là hạt bụi trên đó Thiên Chúa đã rủ lòng viết lên (x. A. Luciani/Jean-Paul I, Opera omnia, Padova 1988, vol. II, p.11). Bởi vậy ngài viết : « Chúa đã truyền nhiều điều : hãy khiêm nhượng. Ngay cả khi đã hoàn thành những việc lớn, hãy nói : chúng con là các tôi tớ vô dụng » (Triều kiến chung, 6/9/1978).

Với nụ cười, ĐGH Luciani đã thành công trong việc truyền đạt lòng nhân từ của Chúa. Thật là đẹp, một Hội Thánh với vẻ mặt vui vẻ, với vẻ mặt thanh thản và tươi cười, một Hội Thánh không bao giờ đóng cửa, không làm chai cứng lòng người, không than vãn và không nuôi lòng oán hờn, không giận dữ cũng không cố chấp, không tỏ ra bằng cách càu nhàu, không bị hoài niệm quá khứ. Chúng ta hãy cầu nguyện người cha và người anh chúng ta, chúng ta hãy xin ngài cầu cho chúng ta được ơn có ‘‘nụ cười của tâm hồn’’, trong trắng, không lừa dối, nụ cười của linh hồn. Chúng ta hãy cầu xin, với những lời của ngài, điều mà ngài có thói quen cầu xin : « Lạy Chúa, hãy coi con như con đang hiện hữu, với những khuyết điểm của con, với những thiếu sót của con, nhưng xin Chúa hãy làm cho con trở nên như Chúa mong muốn » (Triều kiến chung, 13/9/1978). Amen.

Copyright © Libreria Editrice Vaticana

Mai Khôi dịch từ bản tiếng Pháp của Zenit.

Béatification de Jean-Paul Ier : Demandons-lui le «sourire de l’âme» – ZENIT – Francais

 5 khách đã đọc bài này
This entry was posted in Chưa được phân loại. Bookmark the permalink.